Chương 3.4: "Không ngờ hai cậu cũng khá đấy chứ, cả hai người"
Trans: Otaku Romcom
-------
『Còn Rika?』
『Thế Ren-san định ăn gì ạ?』
Đúng rồi... vừa nãy, lúc nói chuyện với Rika...!
“Chà chà Satsuki, chuyện này không thể làm ngơ được đâu!”
“Đúng thế nhở! Chitose, cậu thấy sao?”
“Fufu, cả hai đều dễ thương mà.”
Hỏng rồi, mình vừa làm gì vậy chứ...
Liếc sang bên cạnh, Rika cũng đang lộ rõ vẻ mặt tuyệt vọng, mồ hôi toát ra ngày càng nhiều hơn.
Khỉ thật, mình sơ hở quá... Có lẽ do dạo gần đây không gặp bọn họ nên cái "chế độ phòng ngự" trong đầu tôi vẫn chưa kịp bật lại.
Thực ra, tôi cũng từng băn khoăn không biết khi nào thì nên bắt đầu gọi tên nhau trước mặt bọn Kyoya. Nhưng mà, bị lộ theo cái kiểu ngớ ngẩn như thế này thì... đúng là ngốc thật...
“C-Cái này là nhầm lẫn thôi...”
“Đ-Đúng rồi..! Chỉ là tình cờ, à không, là tớ lỡ miệng thôi!”
“Hể. Lỡ miệng cơ đấy.”
“Này. Rika, cậu bình tĩnh chút đi...”
Càng cuống là càng tự đào hố chôn mình đấy...
“A, lại gọi ‘Rika’ nữa kìa.”
“Shiet”
Hóa ra người đang hoảng loạn nhất lại chính là tôi...
“Gọi nghe tự nhiên thế kia thì tớ nghĩ có muốn lấp liếm cũng không được đâu?”
“Đúng đúng. Sao phải giấu chứ.”
“Đúng đấy. Thật ra gọi bằng tên riêng nghe còn tự nhiên hơn nhiều. Bọn tao cũng lo cho hai người lắm đấy nhé.”
Cái hội "riajuu" ba người kia cứ thế tung hứng, bàn tán rôm rả.
Tôi và Rika chỉ biết liếc nhìn nhau, cùng nhau tìm cách thoát khỏi vòng vây. Nhưng dĩ nhiên, làm gì có cách nào. Mà dù có đi chăng nữa, đối thủ lần này cũng quá tầm. Cay đắng thay, chắc chắn chúng tôi sẽ bị bọn họ xoay như chong chóng cho đến khi kiệt sức thì thôi.
“Thế mày gọi cô ấy như vậy từ bao giờ rồi? Nhìn cái điệu bộ đó thì chắc không phải mới gần đây đâu nhở?”
“Đúng rồi đó. Cái tên Kusuba kia gọi nghe mượt thế cơ mà. Lại còn bày đặt tinh vi nữa chứ.”
Kyoya và Satsuki vừa nói vừa thản nhiên nhấm nháp miếng bánh phô mai.
Trái lại, hai hũ pudding của tôi và Rika vẫn còn nguyên vẹn. Trong tình cảnh này, làm gì còn tâm trạng nào mà ăn uống nữa.
Liếc qua bên cạnh, tôi thấy Rika dường như đã bắt đầu buông xuôi. Nhìn vẻ mặt đó là tôi biết cô ấy như đang muốn nói: “Thôi thì thú nhận luôn cho xong vậy”.
Thú thực, tôi cũng nghĩ vậy. Đã đến nước này thì chạy đâu cũng không thoát được.
Và cái việc "khai báo" này... chắc là phần việc của tôi rồi.
“…Mà… chắc là khoảng một tuần sau khi bắt đầu hẹn hò…”
“Sớm thế! Thật luôn á!”
“Uầy. Hóa ra hai người đã lừa tụi này từ lâu thế rồi cơ à.”
“Không ngờ hai cậu cũng khá đấy chứ, cả hai người.”
(Cười nham hiểm) (Trans: niya niya niya)
Chẳng biết có gì vui mà cái hội "riajuu" kia trông hớn hở đến thế.
Thật sự là ngoài ý muốn, cực kỳ ngoài ý muốn luôn...
“Ra vậy. Ren cũng ra dáng đàn ông đấy nhỉ.”
“M-mày im đi...”
“Rika nữa, giờ thì đúng kiểu ‘thiếu nữ đang yêu’ rồi nhé.”
“K-Không phải thế! À, m-mà... cũng có thể là... như vậy...”
Rika nói bằng một giọng nhỏ yếu ớt, đôi má đỏ bừng lên. Thật đấy, trông cô ấy đáng yêu quá. À không, bây giờ không phải lúc để nghĩ về chuyện đó.
“Nhưng mà cái này nhé. Chắc là sắp đến lúc rồi đấy.”
“C-Cái gì sắp đến cơ?”
“Thì là, chuyện hai người hẹn hò sắp bị lộ cho cả trường biết rồi đấy.”
“Ư…”
Giọng điệu của Kyoya lúc này lại không có chút gì là đùa cợt cả.
Quả nhiên, chuyện sẽ thành ra như vậy sao...
“Mà nghĩ bình thường thì cũng đúng thôi. Cơ mà hai người định giấu thật à?”
“K-Không hẳn là định giấu...”
“Đ-Đúng vậy. Nhưng vì cũng chẳng có dịp nào để tiết lộ cả, nên...”
Mà thực tế là chúng tôi toàn tự mình dập tắt những cái "dịp" đó, nên bảo là đang giấu thì cũng chẳng sai...
“Thì cứ rầm rộ một phen đi. Hay là công khai hẹn hò luôn cho nóng?”
“Có chết tôi cũng không làm cái trò đó đâu...”
“Đúng thế! Với lại, chẳng ai hỏi mà tự nhiên đi nói ra thì kỳ cục lắm.”
“Ara. Vậy nghĩa là nếu có người hỏi thì được phép nói đúng không? Hôm nọ Himari có hỏi tớ, nhưng tớ vẫn tạm thời giữ kín đấy.”
“Ơ, thật à..!”
“Ừ. Cậu ấy hỏi: ‘Tachibana-chan có bạn trai chưa nhỉ?’.”
“A, tớ cũng bị mấy đứa bạn trong câu lạc bộ hỏi này. Tạm thời tớ cứ bảo là không biết.”
“R-Ra vậy.”
Không thể tin được... hóa ra những chuyện như vậy đã bắt đầu xảy ra rồi sao...
Nhưng nếu thế thì nghĩa là chúng tôi đang vô tình gây áp lực lên cả hội bạn này à... Có lẽ, đã đến lúc chúng tôi thực sự phải chuẩn bị tâm lý cho việc này.
“Mà thôi, đằng nào sang Guam cũng lộ hết thôi mà nhở?”
“Đúng thế. Kiểu gì chẳng có khối thời gian ở cạnh nhau.”
Nghe Satsuki nói vậy, tôi và Rika vô thức nhìn nhau.
Nhưng mà... chắc là lộ thật, không chạy đi đâu được...
…Mà, có khi như vậy cũng được. Với lại, bị lộ thì chắc cũng chẳng có gì to tát lắm, có lẽ thế. Dù sao thì chúng tôi cũng có làm gì xấu đâu.
“Tiện đây thì, hai vị đây ơi.”
Đột nhiên, Kyoya quay lại cái tông giọng kịch tính như lúc nãy.
Chẳng hiểu sao, tôi bắt đầu thấy có điềm...
“Thế tóm lại là, hai người đã ‘tiến triển’ đến đâu rồi hử?”
“……”
……
“…Miễn bình luận.”
“Ơ kìa! Hôm nay tao không để mày thoát đâu nhé! Đằng nào mày chả đang giấu chuyện đó!”
“Đủ rồi đấy! Hết giờ nghỉ giải lao rồi! Làm bài tập đi!”
“Thôi mà, có sao đâu Kusuba-kun.”
“Rika, kể cho một mình tớ nghe thôi cũng được mà. Nắm tay chưa? Ôm chưa?”
“M-Miễn bình luận!”
“Ơ kìa—”
Thề, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ làm bài tập cùng lũ này nữa.
Khắc sâu điều đó vào trong lòng, tôi đưa một miếng pudding thật lớn cho vào miệng để át đi sự bối rối, dù vị ngọt của nó bây giờ tôi chẳng còn cảm nhận được bao nhiêu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
