Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 3.3: "Nhân tiện thì, hai người..."

Chương 3.3: "Nhân tiện thì, hai người..."

Trans: Otaku Romcom

-------

Nhân tiện thì, trong lúc mải mê với việc trả bài kiểm tra và ngập đầu trong công việc của Ban tham quan, kỳ nghỉ hè đã nhanh chóng đến gần.

Tuy vậy, dù đã vào kỳ nghỉ, tôi thấy mỗi ngày trôi qua vẫn thật bận rộn: lúc thì phải về quê một chuyến, lúc thì đi đổi tiền Yên sang Đô-la, rồi lại phải đi làm hộ chiếu vì trót nộp muộn.

Ngoài ra, thể lực của tôi vốn khá yếu, cộng thêm cái nóng liên tục của những ngày hè khiến tôi hoàn toàn kiệt sức.

Và sau khi đã giải quyết xong xuôi mọi việc, tôi cứ ngỡ hôm nay sẽ là một ngày nghỉ ngơi trọn vẹn, nhưng mà...

“…À.”

Nhớ ra chiều nay có hẹn với đám Kyoya, tôi vô thức thở dài. Sau đó, tôi cố gắng lôi cái cơ thể nặng nề này dậy để chuẩn bị sửa soạn.

Trong đầu tôi lúc này chỉ quanh quẩn mỗi hai chữ: "Rắc rối".

“Brrr”

“…Hửm.”

Vừa thay đồ xong, định nghỉ tay một chút thì chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Thông báo tin nhắn. Chắc là của Kyoya rồi.

『Chào buổi sáng ạ』

“……”

Ngay lập tức, tôi cảm thấy tâm trạng của mình nhẹ nhõm đi một chút.

Phải nói sao nhỉ, tôi thấy mình đơn giản thật.

『Mình cùng đi đến chỗ hẹn nhé?』

『Ừ』

『Vậy thì mười phút nữa hẹn gặp cậu ở dưới nhà nhé』

『Được』

Tin nhắn hiện "Đã xem", sau đó không thấy hồi âm gì thêm.

Tôi bước vào phòng tắm, thêm một lần nữa rửa lại cái mặt vừa mới rửa xong lúc nãy.

------------------------------

“Yoshi! Hôm nay phải giải quyết xong đống bài tập này mới được!”

“Hãy cùng làm hết đống này trong một lần nào!”

Vừa bước vào phòng riêng, hai đứa ngốc kia đã hô hào ầm ĩ. Trong khi tôi và Rika phải lấy hai tay bịt tai lại thì Susami vẫn mỉm cười như mọi khi.

Hôm nay là buổi tụ tập của "nhóm năm người" — dù nói ra thấy hơi miễn cưỡng, nhưng chúng tôi tập hợp lại để cùng làm bài tập hè. Chính xác thì cũng giống như buổi học nhóm trước kỳ thi, Kyoya và Hinata đã đơn phương lôi kéo chúng tôi vào vụ này.

Mà, dù sao tôi cũng chẳng có chút hứng thú nào với đống bài tập, nên đây có lẽ cũng là một cơ hội tốt.

“Đi mua đồ uống nào!”

“Đồng ý!”

Theo tiếng gọi của Kyoya, chúng tôi đặt đồ đạc xuống rồi tạm thời rời khỏi phòng. Mỗi người gọi một món đồ uống tại quầy ở giữa sảnh rồi mang về phòng riêng.

“Chà, chỗ này hay thật đấy. Rất hợp để tụ tập.”

“Đúng không! Gợi ý của Chitose có khác!”

“Vì ở đây khá thư giãn nên tớ cũng hay tới. Với cả phòng riêng thì vẫn tiện hơn nhiều đúng không?”

Quả thực là không gian ở đây khá dễ chịu. Trên hết là không bị những ánh mắt xung quanh để ý. Nghe nói nếu không quá đông khách thì họ cũng không đuổi khách, nên có vẻ rất hợp để ngồi lại lâu.

“Có chật quá không?”

“Vâng, không sao đâu.”

Rika ngồi cạnh tôi, cùng hàng đó còn có Susami, đối diện là Kyoya và Hinata. Bên phía chúng tôi có tận ba người nên không gian hơi bị hạn hẹp một chút. Tôi vốn không thích chỗ đông đúc, nhưng thôi thì đành chịu vậy.

“Ara, Rika và Kusuba-kun lại uống cùng một loại nữa à?”

“Cậu ấy bắt chước tôi đấy.”

“Đâu có. Chẳng phải tớ là người mua trước sao.”

Vừa trò chuyện mấy chuyện không đâu, tôi vừa nhấp một ngụm trà chanh. Tầm này cũng chẳng cần phải thanh minh nữa làm gì cho mệt.

“Nhưng mà may thật. Cả hai cậu đều đã vượt qua kỳ thi học kỳ một cách êm đẹp.”

Vừa mở cuốn sách bài tập tiếng Anh, Susami vừa nói.

“Chà, là do thực lực mà, thực lực cả đấy!”

“Đúng thế! Giờ làm gì còn chuyện điểm liệt nữa!”

Nói rồi, Kyoya và Hinata đắc ý ưỡn ngực. Xem chừng hai đứa nó đang bắt đầu "nổ" rồi đấy. Cái hội mà điểm trung bình thấp lẹt đẹt lúc trước thì lấy đâu ra tự tin mà nói thế không biết.

Nhưng mà, thôi thì việc không phải thi lại cũng đã là một thành công lớn rồi. Kỳ thi giữa kỳ trước đó có lẽ chỉ là do gặp may quá mức thôi.

“Thế là giờ có thể tha hồ tận hưởng kỳ nghỉ hè rồi!”

“Đúng vậy! Tuần sau là đi Guam rồi còn gì!”

Vừa nói, Hinata vừa lôi cuốn sổ tay du lịch ra thay vì bài tập. Cái cô nàng này, bộ định không làm bài tập thật à?

“Khách sạn đẹp lung linh luôn ấy chứ? Tớ mong chờ quá đi!”

“Ừ. Cơ sở vật chất ở đó cũng đa dạng nữa.”

“Đồ ăn sáng trông cũng ngon lắm. Là buffet đấy”

“Có cả hồ bơi trong nhà nữa mà! Thế này thì kiểu gì cũng được diện đồ bơi rồi~”

Ba cô nàng bắt đầu bàn tán rôm rả. Thế nhưng, kỳ lạ thay, tên Kyoya lại tỏ ra khá im lặng.

“…Hửm.”

Nhìn sang thì thấy Kyoya đang quay về phía tôi cười đầy ẩn ý, rồi giơ ngón cái ra hiệu một cách bí ẩn.

Tôi dường như nghe thấy tiếng cậu ta thầm thì: "Đừng có quên kính râm đấy nhé!". Để không bị hội con gái phát hiện, tôi khẽ gật đầu đáp lại.

Sau đó chủ đề về Guam vẫn tiếp tục kéo dài một lúc, cho đến khi bị thu hút bởi tiếng bút sột soạt của Susami, chúng tôi mới thực sự bắt tay vào làm bài tập.

Kyoya và Hinata cũng tập trung vào sách bài tập một cách ngoan ngoãn ngoài dự đoán. Chắc là vì có Susami ở đó nên hai đứa nó mới nghiêm túc hơn hẳn so với hồi ôn thi học kỳ. Đúng là mấy đứa đơn giản.

Vừa trò chuyện phiếm, chúng tôi vừa cùng nhau làm bài. Nghĩ lại thì, bản thân tôi cũng đã quen với việc ở trong một nhóm đông người thế này. À mà, chỉ giới hạn trong nhóm thành viên này thôi nhé.

“Muốn nạp thêm chút đường quá đi!”

Sau khoảng hai tiếng đồng hồ, Hinata vừa vươn vai vừa than vãn. Liếc mắt sang bên cạnh, tôi thấy Rika cũng đang vươn người một cái thật dài.

Thấy ai nấy cũng đã làm xong một phần việc, mọi người nhất trí sẽ nghỉ giải lao một chút.

“Đi ăn tráng miệng thôi nào!”

“Em cũng muốn ăn nữa.”

“Được rồi, vậy để anh với Ren đi gọi đồ cho cả hội nhé. Được không, Ren?”

“…Ờ.”

Tôi cùng Kyoya đứng dậy, nhận yêu cầu từ ba cô gái.

Cái cách Kyoya để ý đến mọi người và tự nhiên lôi kéo tôi đi cùng đúng là phong cách điển hình của cậu ta. Dù có lẽ đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ít nhất thì tôi cũng không thể làm được như vậy.

“Satsuki là bánh phô mai nhé. Còn Susami-san thì sao?”

“Vậy cho tớ món Catalana đi.” (trans: Một loại bánh pudding nướng của Tây Ban Nha).

“Ok luôn.”

“Còn Rika?”

Dù tôi đã cất tiếng hỏi, nhưng Rika chỉ "hmm" một tiếng mà không trả lời ngay. Gương mặt đang dán mắt vào thực đơn của cô ấy trông cực kỳ nghiêm túc.

“Thế Ren-san định ăn gì ạ?”

“Pudding matcha.”

“Ư… quả nhiên là vậy. Lại bị trùng món mất rồi…”

“Không sao, cứ chọn món mình thích được mà.”

Cứ để ý mấy chuyện đó thì khó chọn lắm.

“…Vậy thì, tớ chọn món đó.”

“Ờ.”

Đáp lại một tiếng, tôi thấy Rika khẽ nhún vai có vẻ cam chịu rồi khép cuốn thực đơn lại.

Nào, mau đi gọi món thôi... hửm?

“……”

“……”

“……”

Chẳng biết từ lúc nào, ba người kia — bao gồm cả Kyoya — đều đang đồng loạt giữ im lặng với những biểu cảm vô cùng kì lạ trên khuôn mặt.

Cái bầu không khí kỳ quặc này là sao đây...

“……Có chuyện gì thế?”

“Không... không có gì đâuuu.”

“Chẳng có chuyện gì cả. Hai người đi gọi món nhanh đi nhé.”

“Phải rồi nhỉ.…Để lúc hai cậu về rồi tính tiếp.”

……Chẳng hiểu nổi cái hội này.

Mà, kệ vậy... làm cho nhanh rồi còn nghỉ giải lao.

Tôi cùng với tên Kyoya — vẫn đang giữ một gương mặt kỳ quặc, hay đúng hơn là một bộ mặt cực kỳ đáng ghét — rời khỏi phòng để đi đến quầy gọi món. Dù không biết bọn họ đang nghĩ gì, nhưng chắc có tìm hiểu cũng vô ích.

Sau khi gọi món và chờ đợi một lúc, chúng tôi nhận đồ tráng miệng. Cầm theo thìa và dĩa cho cả hội, tôi quay trở lại phòng riêng.

Và rồi...

“Mời cậu ngồi, Kusuba-kun.”

“……”

Susami đang mỉm cười mời tôi ngồi, nhưng chẳng hiểu sao cô ấy lại chuyển sang ngồi ở hàng ghế đối diện. Kết quả là, chỉ còn tôi và Rika ngồi cạnh nhau.

Chỗ ngồi kiểu gì kì vậy...

“Etou... có chuyện gì vậy, cả ba người?”

Trước câu hỏi đầy nghi hoặc của Rika, nhóm Susami vẫn giữ nụ cười bí hiểm của mình.

“À, ừm. Nhân tiện thì, hai người...”

“G-gì vậy.”

Kyoya mở lời bằng một tông giọng đầy vẻ kịch tính. Sau đó, cậu ta dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.

“Hai người gọi nhau bằng tên riêng từ bao giờ thế?”

“…………À”

Tôi cảm thấy như toàn bộ máu trong người mình vừa bị rút sạch.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!