"Bình Thường" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Nan Giải

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

(Hoàn thành)

Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

会说话的肘子

Nhưng hãy nhớ lấy người bạn của tôi, chúng ta không thể dùng sự dịu dàng để đối đãi với bóng đêm. Phải dùng lửa.

995 13939

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

915 22117

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

39 611

Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

(Đang ra)

Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

漢唐歸來

"Còn nói bậy bạ nữa, ta sẽ ném ngươi vào nồi chiên thành thịt vụn đấy." — Biểu cảm của vị Long Nữ tuyệt mỹ bắt đầu hắc hóa.

255 4040

Chuyện Tình Hài Lãng Mạn Chẳng Thể Chê Vào Đâu

(Hoàn thành)

Chuyện Tình Hài Lãng Mạn Chẳng Thể Chê Vào Đâu

Daisuke Suzuki

Một chuyện tình bi hài thuần túy không hồi kết, bắt đầu từ đây!

56 1033

Con trai ruột của tôi đang ám ảnh tôi

(Đang ra)

Con trai ruột của tôi đang ám ảnh tôi

O동글군O

Nhưng tình yêu mà tôi từng mong mỏi… vốn dĩ đâu phải là thế này.

51 960

Chương 9: Cô Bé Lọ Lem ②

Chương 9: Cô Bé Lọ Lem ②

"Để xem nào... tấm thứ hai chắc chắn là tấm này nhỉ."

Heidemarie dùng ngón tay trắng muốt gõ nhẹ lên cằm, rồi nhón lấy một bức tranh.

Trong tranh vẽ một người phụ nữ bị bắt mang giày sắt, đang nhảy múa điên cuồng với vẻ mặt tuyệt vọng.

Xung quanh lửa cháy hừng hực, tạo nên bầu không khí vô cùng rùng rợn.

Đó là màn cuối cùng của câu chuyện, khi bà mẹ kế từng hành hạ Lọ Lem bị trả thù bằng cách bắt mang đôi giày sắt nung đỏ, quằn quại như đang nhảy múa giữa biển lửa.

Nhưng cách giải thích của Heidemarie lại khác hẳn.

"Chắc chắn là cảnh tu luyện của Lọ Lem rồi."

Nàng gật đầu hài lòng.

Với người từng trải qua bao phen sống chết như nàng, chút chuyện cỏn con này chỉ giống như cảnh tượng tu luyện mà thôi.

"Muốn vươn tới đỉnh cao thì không thể thiếu sự nỗ lực khắc nghiệt của bản thân được. Chắc là phần tu luyện thế này sẽ còn kéo dài một lúc nhỉ?"

Tiện thể nói luôn, tuy khó nhận ra nhưng nàng cũng thuộc tuýp người ngấm ngầm mê mẩn tinh thần nhiệt huyết.

"...Không, Marie. Khó nói lắm, nhưng đó e là —"

"Nè, đúng không anh, Gil?"

Gilbert rụt rè định đính chính, nhưng trước vẻ đáng yêu của người vợ đang mắt sáng rực, lương tri của ông dễ dàng quỳ gối đầu hàng.

"...Chà, có lẽ là vậy."

Nghĩ kỹ thì, truyện kể là tập hợp của những lời đồn đại và cách giải thích, nên hiểu theo cách đó cũng chẳng sao.

Người phụ nữ trong tranh rõ ràng có nét mặt khác hẳn "Cô bé Lọ Lem" nhưng — không không, chỉ là sai số nhỏ thôi. Lỗi tại họa sĩ vẽ không đủ phân biệt.

Đùn đẩy trách nhiệm một cách chẳng ra dáng Dũng sĩ chút nào, ông bỗng cảm thấy như bị người phụ nữ trong tranh lườm cháy mặt trong giây lát.

Nhưng ông lảng tránh bằng cách quay mặt đi chỗ khác.

"Thấy chưa, em biết ngay mà! Nếu vậy thì cảnh tu luyện chắc vẫn còn tiếp diễn..."

Heidemarie ngây thơ chấp nhận sự khẳng định gượng gạo đó, hớn hở tìm kiếm diễn biến tiếp theo của câu chuyện.

Ngón tay thon thả trắng muốt dừng lại, chỉ vào một tấm tranh.

"Tiếp theo là tấm này chăng?"

Trong đó vẽ cảnh một thiếu nữ toàn thân lấm lem đen nhẻm, đang liều mạng bới đống tro tàn để nhặt đậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!