Hồi Kết
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu chìm dần vào đường chân trời phía Tây, một ông lão với mái tóc bạc phắng buộc gọn sau gáy vẫn đang đứng giữa sân vườn, miệt mài với bài tập luyện mỗi ngày, thanh kiếm gỗ trên tay rít lên trong không trung.
Nhưng những cú vung kiếm của ông tuyệt nhiên không phải tầm thường. Ánh mắt sắc lẹm ấy như đang khóa chặt một kẻ thù vô hình; mỗi đường kiếm đều mang theo sát khí thực thụ, xé toạc màn đêm đang dần buông. Bộ pháp và tư thế của ông đã vượt xa cảnh giới của một người tập võ dưỡng sinh hay coi võ thuật là thú vui lúc xế chiều.
Ông không luyện kiếm để phòng thân.
Từng chiêu thức này được tôi luyện với mục đích duy nhất: Kết liễu kẻ thù.
"Ông nội..."
Nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, Mikoshiba Kouichiro dừng thanh kiếm lại. Bắp tay ông cuồn cuộn, săn chắc đến khó tin đối với một người ở tuổi xế chiều. Dù chiều cao chỉ ở mức trung bình 175cm, nhưng bờ vai rộng và lồng ngực dày dặn của ông là minh chứng rõ nét cho hàng chục năm rèn rũa cùng kiếm gỗ.
"Asuka đó sao... Đã đến giờ rồi à?" Kouichiro dựng thanh kiếm vào hiên nhà, nở nụ cười hiền hậu rồi lau đi những giọt mồ hôi trên trán.
Bộ võ phục Kendo màu xanh thẫm của ông ướt đẫm, loang lổ những vệt mồ hôi, thậm chí có chỗ đã kết tinh thành những vệt muối trắng xóa.
"Vâng, bữa tối gần xong rồi ạ..."
"Được rồi... Lại làm phiền cháu nữa rồi. Cho ông gửi lời cảm ơn đến mẹ cháu nhé."
Asuka tháo chiếc tạp dề màu hồng in hình chú mèo hoạt hình ra, cô khẽ gật đầu trước lời dặn của ông, nhưng rồi lại ngập ngừng hỏi với vẻ đầy lo lắng:
"Ông ơi... chuyện hôm trước cháu hỏi, ông đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Kouichiro gãi má một cách gượng gạo.
"Về việc ông chuyển đến sống cùng nhà cháu sao? Ông rất trân trọng lòng tốt của gia đình, nhưng cho phép ông được từ chối nhé."
"Nhưng tại sao ạ?! Mẹ cháu bảo nhà mình luôn chào đón ông mà... Với lại, ngay cả bà nội cũng..."
Đáp lại sự thảng thốt của Asuka là một nụ cười cay đắng đến khó hiểu của Kouichiro. Ông biết lời đề nghị đó xuất phát từ sự chân thành, chứ không phải vì thèm khát khối tài sản của ông như lũ kền kền khác trong dòng họ. Sau khi con trai và con dâu qua đời, những người thực sự ở bên ủng hộ ông trong những ngày tháng khổ cực nuôi nấng đứa cháu trai duy nhất — Ryoma — chỉ có người em gái và gia đình của cô con gái Asuka này.
Nhưng chính vì biết ơn sự chân thành đó, Kouichiro càng không thể gật đầu.
"Ông xin lỗi..."
Ông có một lý do cực kỳ rõ ràng để không sống cùng họ, nhưng đó là bí mật ông không thể chia sẻ với cô bé nhân hậu này. Nếu ông nói ra, rất có thể Asuka và gia đình sẽ bị cuốn vào một cơn lốc tai họa kinh hoàng. Kouichiro buộc phải từ chối chính vì ông yêu thương họ quá nhiều.
"Ông nội, cháu... cháu sợ lắm." Asuka thì thầm, giọng run rẩy. Cô cúi gằm mặt, một bóng tối mờ ảo che khuất đi nét mặt vốn luôn quật cường thường ngày.
"Cháu sợ điều gì?" Kouichiro dịu dàng hỏi, dù trong lòng ông đã có sẵn câu trả lời.
"Cháu sợ một ngày nào đó ông cũng sẽ đột ngột biến mất... giống như anh Ryoma vậy."
Đã gần sáu tháng kể từ ngày Mikoshiba Ryoma bặt vô âm tín ngay tại trường trung học. Một sự mất tích bí ẩn giữa ban ngày ban mặt, tại một ngôi trường công lập bình thường. Cảnh sát hoàn toàn bất lực vì không tìm thấy bất kỳ dấu vết hay mối liên hệ nào với một vụ án hình sự.
Làm sao một chàng trai cao lớn hơn 1m90, nặng hơn 100kg lại có thể bị bắt cóc ngay trong khuôn viên trường giữa giờ nghỉ trưa ngắn ngủi? Chính vì thế, cảnh sát đã đi đến kết luận rằng: ngay cả khi Ryoma có thể là kẻ gây án, thì cũng khó có khả năng cậu là nạn nhân của một vụ bắt cóc thông thường.
Mỗi năm có hàng chục ngàn người mất tích vì đủ mọi lý do: áp lực học đường, mâu thuẫn cá nhân hay nợ nần tài chính. Trong mắt chính quyền, chỉ cần không có dấu hiệu tội phạm, họ mặc định đó là trường hợp tự ý bỏ trốn và chỉ muốn sớm khép lại hồ sơ cho rảnh nợ.
Nếu đó là một bé trai hay bé gái, có lẽ họ đã sốt sắng hơn. Nhưng với một "gã khổng lồ" như Ryoma, khả năng bị cưỡng chế bắt cóc là quá thấp, dẫn đến việc vụ án bị xếp xó.
"Ông xin lỗi..." Kouichiro lại lặp lại lời xin lỗi một lần nữa.
Nhìn Asuka — đứa trẻ mà ông coi như cháu gái ruột — đang run rẩy, ông chẳng biết làm gì ngoài việc thốt ra những lời hối lỗi muộn màng.
Sự thật là, Kouichiro biết rõ Ryoma đã biến mất đi đâu.
Nhưng nếu ông nói ra, sẽ chẳng ai tin cả... Bảo rằng thằng bé bị triệu hồi sang một thế giới khác ư? Điều đó chẳng thay đổi được gì. Sau cùng thì, nhân loại ở thế giới này (Rearth) vẫn chưa tìm ra cách để tự mình vượt sang thế giới bên kia (Earth). Thà nói là bị người ngoài hành tinh bắt cóc nghe còn có vẻ thực tế hơn.
Một nụ cười buồn phảng phất trên môi Kouichiro. Đứa cháu trai mà ông hết lòng dạy dỗ, truyền thụ những kỹ thuật chiến đấu cổ xưa và rèn luyện cho nó trái tim của một chiến binh... Ông đã luôn cầu nguyện rằng ngày nó phải dùng đến những kỹ năng đó để sinh tồn sẽ không bao giờ tới. Nhưng giờ đây, chính những thứ bị coi là "lỗi thời" đó lại là điểm tựa duy nhất của thằng bé.
Tất cả là tại ta... Tha lỗi cho ông nhé, Ryoma. Không chỉ cha mẹ con, mà ngay cả con cũng phải gánh chịu cái giá này.
Dù hiểu rõ mình chính là nguồn cơn của mọi bi kịch, Kouichiro vẫn không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục giữ lấy sự im lặng nghiệt ngã này...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
