Cái chết của con côn trùng
Tiểu thư Dumi cùng Yuuki bước ra khỏi phòng khách.
Cánh cửa bị bỏ ngỏ, khiến Yuuki đang đóng vai〝người hầu〟 phải vội vàng quay lại khép cửa.
Họ không hề hay biết rằng, trên trần nhà phía cầu thang cách đó vài mét, một bóng đen đang nín thở bám chặt.
Đúng vậy, đó là sát thủ do phu nhân độc ác thuê về.
Hắn khoác lên mình bộ trang phục kỳ lạ được yểm ma thuật để hòa lẫn vào bối cảnh xung quanh, đồng thời dùng tinh thần lực đã được tôi luyện để xóa bỏ hiện diện, kiên nhẫn chờ đợi con mồi đi tới.
Kế hoạch đã được định sẵn như sau,
Mục tiêu Yuuki bắt đầu bước xuống cầu thang.
Ngay lúc đó, từ miệng tên sát thủ sẽ phóng ra một mũi kim độc.
Mũi kim găm vào cổ Yuuki, chất độc thần kinh sẽ khiến tim cậu ngừng đập, cơ thể mất thăng bằng và lăn xuống cầu thang.
Cây kim này cũng là một vật phẩm ma thuật, được tạo thành từ chính nọc độc đông lạnh.
Nó sẽ tan biến ngay lập tức và không để lại bằng chứng.
Cái chết của cậu chắc chắn sẽ được xử lý như một tai nạn ngã cầu thang.
Hoặc giả là lời nguyền của ai đó... nhưng chuyện về sau thế nào thì không còn là việc của tên sát thủ nữa.
Sát thủ nín thở, kiên nhẫn chờ đợi.
Chờ khoảnh khắc Yuuki bước tới...
†
Tôi cùng tiểu thư Dumi đi dọc hành lang rộng ngang ngửa căn phòng của mình.
Chẳng mấy chốc, chiếc cầu thang nơi tôi chia tay Arina đã hiện ra trước mắt.
“Không biết nhỏ Arina có làm việc đàng hoàng không nữa.”
Chợt nhớ đến nhỏ, tôi lẩm bẩm.
“Ara, thất lễ thật đấy. Đang đi cùng tôi mà cậu lại nghĩ đến người phụ nữ khác sao?”
“K-Không phải... Tôi đâu có ý đó.”
Bị nói như thể đối tượng yêu đương khiến tôi thấy, sao nhỉ, cứ nhột thế nào ấy.
Tiểu thư Dumi thích thú nhìn vẻ bối rối của tôi với ánh mắt tinh nghịch, rồi cười,
“Đùa thôi.”
Có lẽ vì đã ra ngoài nên tiểu thư Dumi bắt đầu bật chế độ tiểu thư cao ngạo có máu S rồi.
Công tắc chuyển đổi nhanh thật đấy.
“Cậu lo cho cô gái đó à?”
“Nhỏ đó hậu đậu lắm... Hễ rời mắt ra là gây chuyện ngay, lại còn kém khoản giao tiếp nữa. Hy vọng là nhỏ không gặp rắc rối gì nghiêm trọng.”
“Nghe cứ như thể thiếu cậu thì cô gái đó không làm được trò trống gì ấy nhỉ.”
“Tôi không dám nói thế... nhưng mà, nhỏ không phải kiểu người có thể tự xoay xở một mình.”
Nghe vậy, tiểu thư Dumi nghiêng đầu,
“Cô bé đó không chậm chạp như cậu nghĩ đâu, ngược lại, cô ta xảo quyệt đến mức đáng sợ đấy.”
“Hả?”
Đang nói về cái đứa học lớp 11 rồi mà cầm đũa vẫn nắm chặt như nắm đấm của trẻ mẫu giáo đấy à?
“Tiểu thư nhìn vào đâu mà đánh giá như thế?”
“Ai biết? ...Chắc là trực giác phụ nữ chăng?”
“Nếu tiểu thư bảo nhỏ đó xảo quyệt, thì từ〝xảo quyệt〟đó chắc chắn mang một ý nghĩa khác hẳn với những gì tôi biết. Khác biệt văn hóa đáng sợ thật.”
“Cậu đánh giá cô ấy thấp quá đấy.”
“Thực tế là nhỏ ngốc thật mà...”
Vừa dứt lời, ngay khi chúng tôi bắt đầu bước xuống cầu thang thì…
“Yuu-kunnnnn!”
...Uwa!
Nhân vật chính trong bộ đồ hầu gái đã xuất hiện.
Này, khỏe không... tôi còn chưa kịp chào câu nào.
Không biết nhỏ nghĩ cái quái gì mà lao nước rút về phía tôi... mà khoan, nhanh vãi!
“Nguy hiểmmmmm!”
Chỉ trong tích tắc, nhỏ đã lao ra sau lưng tôi và...
Bốp!
...giáng cho tôi một cú tát thẳng vào gáy.
“Đau! Làm cái quái gì thế!”
“X-X-Xin lỗi! Arina là cô hầu gái vô dụng và rác rưởi! Xin hãy cứ mắng nhiếc tớ thỏa thích đi ạ! Đ-Đ-Đạp tớ cũng được ạ!”
“Dẹp cái sở thích biến thái của cậu sang một bên đi! Nói lý do mau, lý do ấy!”
“T-Tại vì...”
Arina xòe lòng bàn tay ra.
Ở đó có xác một con côn trùng nhỏ xíu.
“Có con muỗi đậu trên đó...”
“Ah, thật hả... Cảm ơn nhé. Mà cậu cũng hay thật, khoảng cách thế mà cũng nhìn thấy muỗi.”
“E-ehe-ehehe. Tuy mắt Arina kém nhưng riêng Yuu-kun thì dù cách bao nhiêu mét tớ cũng quan sát được hết! Giữa đám đông tớ cũng phân biệt được tiếng bước chân của Yuu-kun luôn! Ngửi mùi cũng được nốt!”
Tự hào cái gì không biết...
“Cậu nhìn mặt tiểu thư đi kìa? Người ta đang sợ cậu khiếp vía đấy. Với lại chỉ là con muỗi thôi, làm quá lên.”
Tôi vừa thản nhiên nói thế thì,
“K-Không được đâu, không được coi thường loài muỗi!”
Cô ấy hét lên với vẻ mặt nghiêm trọng kinh khủng.
“Muỗi là vật trung gian truyền bệnh truyền nhiễm đấy! Đặc biệt bị muỗi đốt ở nước ngoài thường là những ca chưa có thuốc chữa hoặc chưa có kháng thể! ――Mẹ tớ bảo thế.”
“Ờ... Ờ ha.”
“Nếu Yuu-kun mà bị nhiễm HIV hay giang mai thì A-A-Arina biết sống sao đây?”
“Sao lại thành mắc bệnh xã hội luôn rồi!”
Hơn nữa làm quái gì có chuyện giang mai lây qua muỗi.
“Đ-Đ-Đúng ha. A-Arina thì có liên quan gì đâu nhỉ. Dù Yuu-kun có mắc bệnh xã hội gì đi nữa.”
“Đã bảo đừng nhắc đến bệnh xã hội nữa mà!”
“Nh-Nhưng mà nhé, nếu là Arina... thì dù cậu có lây bệnh gì đi nữa, tớ vẫn sẽ chấp nhận Yuu-kun!”
“Dừng lại, dừng lại đi—!”
Giữa chốn đông người mà nói cái quái gì thế con ngốc này!
“Tiểu thư Dumi... xin lỗi. Nhỏ này hay nói mấy chuyện trần trụi lắm. Tiểu thư cứ bỏ ngoài tai đi.”
“K-Không sao... Tôi học hỏi được nhiều điều.”
“Hả?”
“Hơ! Không có gì! C-Cái cậu này, biết xấu hổ chút đi! Hừ, thật là... hư hỏng quá!”
Này, vừa rồi hình như cô định hóng hớt nhiệt tình lắm mà, sao giờ lại chối bay biến thế.
Cô công chúa này có ổn không đấy trời...
“Nhưng mà, chuyện bệnh tật thì đúng như Arina nói.”
Trong E:ID Phone có tích hợp bình xịt côn trùng, lát nữa xử lý sau vậy.
“Sơ suất quá... May mà có cậu.”
“E, ehehe.”
Được cảm ơn, Arina nở nụ cười ngây ngất. Vẫn cái biểu cảm quen thuộc đó.
“A, anou. N-Nếu là phần thưởng, xin hãy đạp tớ thật mạnh vào...”
“Bác bỏ.”
“Ư... Mất công mặc đồ hầu gái thế này mà.”
“Hình tượng hầu gái của cậu méo mó quá rồi đấy. Xin lỗi các cô hầu gái khác đi.”
Ba người chúng tôi cùng bước xuống cầu thang.
Tôi đi giữa tiểu thư Dumi và Arina.
“Arina, cậu làm việc ổn chứ? Có gây gổ với ai không đấy?”
“Ư, ưm... chắc là... không đâu nhỉ?”
“Này này. Có thật là ổn không đấy.”
“Ừm. Arina ổn mà… Yuu-kun cũng nhớ cẩn thận lũ sâu bọ nhé.”
“Lại nhắc nhở cái đó à.”
“Thực sự nguy hiểm lắm đó!”
“Biết rồi, biết rồi.”
...Ừm.
Tinh thần có vẻ chưa bị bẻ gãy.
Nếu mà toang rồi thì nãy giờ đã than khóc ỉ ôi rồi.
“Phải rồi, đúng lúc quá. Cô có thể nhắn lại với Tris là chúng ta sẽ đến nhà nguyện được không?”
Nhận lời nhắn từ tiểu thư Dumi, Arina gật đầu,
“Vậy tớ còn có việc phải làm...”
Nói rồi cô ấy vẫy tay chào tạm biệt.
...Thật là.
Dù sao thì mọi chuyện có vẻ vẫn ổn, thế là tốt rồi.
Tuy vẫn còn chút lo lắng mơ hồ, nhưng nhìn bóng lưng nhỏ khuất dần, tôi cũng thấy an tâm phần nào.
†
Trên trần nhà nơi nhóm Yuuki vừa rời đi, sát ý thầm lặng vẫn kiên trì chờ đợi bắt đầu di chuyển.
Tên sát thủ cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng sự dao động trong hắn là không thể đong đếm.
Mục tiêu xuất hiện đúng như dự kiến, nhưng ngay khi hắn vừa phóng kim độc thì một kẻ phá đám bất ngờ lao tới.
Đòn tấn công đã được tính toán kỹ lưỡng bị chệch hướng, găm xuống sàn và tan biến.
Thôi được... chuyện đó bỏ qua cũng được.
Điều đáng nói là cô hầu gái và vị tiểu thư kia lại đi xuống cầu thang trong tư thế kẹp chặt, như thể đang bảo vệ mục tiêu vậy.
Với đội hình đó, ám sát bằng ống thổi là bất khả thi.
Dù có ngắm bắn kiểu gì thì cũng sẽ trúng người không liên quan.
...Bọn chúng đã tính toán trước sao?
Không, không thể nào. Làm gì có chuyện người hầu lại lấy chủ nhân làm khiên chắn... Hơn nữa, bọn chúng còn chưa nhận ra sự hiện diện của ta. Chỉ là ngẫu nhiên thôi. Chắc chắn là vậy.
Hắn tự trấn an bản thân rồi rời khỏi dinh thự để chuẩn bị cho phương án tiếp theo. Nếu bọn chúng đến nhà nguyện, thì lần này hắn sẽ mai phục ở đó.
Khu vườn của dinh thự Isky được bao phủ bởi rừng cây tạp, nếu đi đường tắt qua đó sẽ đến nơi nhanh hơn nhiều so với đường chính quy qua vườn hoa.
Hắn rón rén nhưng nhanh hơn người thường gấp bội, lao vút qua rừng cây――...
Đột nhiên, một cô hầu gái đứng chắn ngay trước mặt, khiến tên sát thủ kinh ngạc tột độ.
Là Arina.
Bộ trang phục tàng hình của hắn hoàn toàn vô dụng trước cô ta.
Sự hiện diện của tên sát thủ đã bị cô nhìn thấu từ lâu.
“Ah, chán ghê. Lại có thêm một con sâu hại vo ve bám theo Yuu-kun yêu quý nữa rồi.”
Arina làm bộ than thở,
“Nhưng cũng dễ hiểu thôi. Vì hương thơm của Yuu-kun ngọt ngào như mật nhỏ ra từ cánh hoa mà. Việc bị sâu bọ bâu vào là chuyện không thể tránh khỏi nhỉ.”
Tên sát thủ nhận ra ả hầu gái này không bình thường.
Hắn rút đoản đao, vào thế chiến đấu.
Nhưng Arina chẳng hề bận tâm, miệng lẩm bẩm như đang nói mớ.
“Đúng rồi! Này tên kia, hãy làm một chú ong mật đi! Rồi âm thầm trộm lấy phấn hoa từ nhị đực của Yuu-kun và thụ phấn cho nhị cái của ta! Thế thì tuyệt quá! Vì như vậy ta vừa không gây phiền phức cho Yuu-kun, lại vừa có thể mang thai đứa con mang gen di truyền cao quý của cậu ấy!”
Không biết là do vượt quá khả năng lĩnh hội hay do không hứng thú, tên sát thủ không phản ứng gì trước những lời điên khùng của Arina.
“Ủa. Ý nghĩa ấy, hiểu chứ? Hơi khó hiểu hả? Mà thôi, không hiểu cũng chẳng sao. Tóm lại đây là cơ hội cuối cùng từ lòng từ bi của Yuu-kun đấy. Nếu ngươi nói YES, ta sẽ biến ngươi thành một công cụ có ích cho Yuu-kun. Yên tâm đi, lúc đó ngươi chẳng cần suy nghĩ gì nữa, sẽ hạnh phúc lắm đấy. Hơn nữa, được Yuu-kun cao quý sử dụng chẳng phải là vinh dự chung của mọi sinh vật sao? Vui lắm đúng không. Chỉ có thể là YES thôi nhỉ!”
Tên sát thủ không trả lời.
Thay vào đó, hắn lao tới mà không hề có động tác thừa.
Với tốc độ mắt thường không theo kịp, hắn đâm đoản đao về phía Arina――,
“Vậy à. Thế thì chết đi.”
Arina chỉ dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy lưỡi dao, rồi bẻ gãy cái rắc.
Trong khi tên sát thủ còn đang kinh hãi, nỗi kinh hoàng tiếp theo đã ập đến.
Arina dùng một tay túm lấy đầu kẻ địch,
“Diệt côn trùng.”
Và thọc thẳng chai thuốc xịt côn trùng loại phổ thông vào lỗ mũi hắn, rồi không chút do dự xịt mạnh.
“AAAAAAGGGHHHHHH!”
Tên sát thủ, kẻ đã dành cả đời tôi luyện tinh thần lực, hét lên thảm thiết.
“GAAAAAAAAAA! AAA!! AAA!! AAAAAAAAAA!”
Thứ hóa chất cực mạnh có thể làm tê liệt cả loài gián có sức sống mãnh liệt giờ đây đang tàn phá niêm mạc hắn như hàng ngàn lưỡi dao cứa vào. Cơ thể hắn bắt đầu co giật bất chấp ý chí của chủ nhân, lăn lộn quằn quại trên lớp đất mùn.
Arina đạp chân lên trán hắn, chẳng thèm bận tâm việc góc nhìn này có thể lộ nội y,
XỊT!!!
Cô bồi thêm một tràng dài thẳng vào mặt hắn.
“HYGIAAAAAAA!”
“Yên tâm! Chưa chết ngay đâu! Theo tính toán của Arina thì còn chịu được ba phút nữa đấy!”
Điều đó đồng nghĩa với bản án phải chịu đựng nỗi đau địa ngục thêm ba phút nữa.
Arina dùng ma thuật trói chặt gã đàn ông đang quằn quại.
Giờ trông hắn chẳng khác nào một con sâu khổng lồ đang giãy chết.
Rồi Arina ngồi xuống đất, không biết nghĩ gì mà lại đặt đầu gã đàn ông lên đùi mình, xoa đầu hắn như đang dỗ dành trẻ thơ.
“Ngoan nào, ngoan nào. Cuối đời rồi mà lại phạm sai lầm thế này là hư nha~.”
Mắt gã đàn ông sung huyết, lồi ra. Mặt hắn đỏ lựng như bôi son, dịch thể từ mũi trào ra không ngớt, và từ cái miệng bị bịt chặt vẫn rò rỉ những tiếng gầm rú không còn giống tiếng người.
Trái ngược với cảnh đó, Arina nhìn hắn với vẻ mặt ngập tràn tình mẫu tử bao dung,
“Không sao đâu~. Để làm quà xuống suối vàng, ta sẽ dạy cho bé biết sự tuyệt vời khi được sống vì Yuu-kun nhé~. Kiếp sau nhớ sống cho có ích nha~. Fufu. Mình đúng là hiền dịu quá đi.”
Cô nói với vẻ mặt đê mê.
...Ba phút sau.
“Ủa.”
Arina đang say sưa thuyết trình về các đặc điểm cơ thể của Yuuki thì nhận ra thính giả đã không còn cử động nữa.
Cô cầm chai thuốc xịt trên tay, lắc lắc, rồi xịt thử vào mũi nạn nhân.
Cái xác chết không hề có phản ứng gì.
“Aaah chán thế. Đoạn sau mới hay mà. Bỏ lỡ mất rồi chết luôn, cuộc đời anh đúng là đáng tiếc thật đấy.”
Arina đứng dậy.
Cái xác đang gối trên đùi cô rơi bịch xuống đất như con rối đứt dây.
Arina xé toạc áo cái xác, để lộ lồng ngực trần, rồi nhặt lên mảnh lưỡi dao gãy khi nãy. Cô dùng mũi dao khắc nhẹ lên ngực cái xác.
Chẳng mấy chốc, nó đã trở thành một dòng chữ.
Dòng chữ được viết bằng ngôn ngữ của thế giới này như sau,
『Mấy con tép riu này không giết được ta đâu. Đừng hòng đụng đến ta và Dumi nữa! Nếu không lần tới sẽ đến lượt ngươi đấy!』
Vài phút sau, cái xác này bị ném vào phòng của phu nhân Welsh, gây ra một vụ náo loạn nho nhỏ, nhưng vì được xử lý trong bí mật nên Yuuki và Dumi hoàn toàn không hay biết gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
