Bạn thuở nhỏ của tôi là nữ sinh trung học kiêm Dũng giả của dị giới, nhưng có vẻ mọi chuyện không đơn giản như vậy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13728

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 199

Biến cố tại Dinh thự Isky - Chuyện của thời đại sau này

Chuyện của thời đại sau này

Bất chợt, tôi lầm bầm “Khát nước quá”, nghe thấy vậy tiểu thư Dumi liền đứng dậy.

“Để tôi pha trà nhé.”

Cô ấy lấy ra một cái ấm, vặn chiếc vòi gắn trên một món đồ gốm trông như cái bình hoa cỡ đại. 

Có vẻ đó là vại chứa nước, một lượng nước vừa đủ chảy vào trong ấm.

Tôi còn đang thắc mắc không có bếp lò, lò sưởi hay bếp than thì làm sao đun sôi được, thì thấy cô ấy vặn một cái cần gạt trên tay cầm rồi cứ thế để đó.

Đừng có ngạc nhiên nhé, chỉ thế thôi mà hơi nước đã bắt đầu bốc lên rồi. Cứ như là ấm siêu tốc vậy.

Không, có lẽ gọi là ấm siêu tốc thì không chuẩn lắm vì chắc nó hoạt động bằng yếu tố ma thuật nào đó, nhưng tóm lại nguyên lý hoạt động thì y chang. 

Tiểu thư Dumi rót nước nóng từ chiếc ấm ma thuật vào bình trà. Khoản này thì không khác gì thế giới của chúng tôi.

Ah. Mấy việc này lẽ ra phải là công việc của người hầu chứ nhỉ... 

Đến khi một thằng đần độn như tôi nhận ra thì trà đã pha xong rồi.

Trà ở đây nhìn bên ngoài không có gì khác biệt, nhưng lại thoang thoảng mùi hương ngọt ngào giống như bánh kem. 

Hình như là do có thêm một giọt rượu brandy vào, chắc là tại cái đó.

“Cảm ơn cô.” 

Tôi nói lời cảm ơn rồi nhấp một ngụm, tiểu thư Dumi cũng mỉm cười và nâng tách lên môi.

“À đúng rồi, tôi có chuyện muốn hỏi.” 

Tôi mở lời, rồi lấy ra một thứ từ chiếc E:ID Phone.

Đó là viên đá quý tôi nhặt được khi đánh bại con quái vật.

“...Cái này thì sao ạ?” 

Nhìn phản ứng đó thì có vẻ đây là vật phẩm nhan nhản ở thế giới này. 

Nói đúng hơn là sự hứng thú của tiểu thư Dumi đang hướng về chiếc E:ID Phone kia.

“Cái này gọi là...〝Ma Nguyên〟phải không? Tôi không rõ cái này là gì lắm.”

“Chao ôi. Cậu không biết Ma Nguyên là gì sao?”

Tiểu thư Dumi nhặt một viên Ma Nguyên lên, chẳng hiểu nghĩ gì mà cô ấy kéo cái chân nến lại gần. 

Sau đó cô gí viên Ma Nguyên vào bấc nến rồi,

“〝Millifire〟.”

Cô niệm chú. 

Ngay lập tức, đầu viên Ma Nguyên bùng cháy và lửa bén sang cây nến. 

Tiểu thư Dumi thổi phù một cái tắt ngọn lửa còn sót lại trên viên Ma Nguyên, và rồi chính viên Ma Nguyên đó cũng tan biến như thể đã hoàn thành xong nhiệm vụ.

“Cứ như là diêm ấy nhỉ.” 

Tôi vừa nói dứt câu, tiểu thư Dumi liền nghiêng đầu thắc mắc,

“〝Diêm〟... là gì vậy?” 

Có vẻ như thế giới này không tồn tại diêm.

“Đây là nguồn năng lượng để sử dụng ma thuật. Nó là món quà Chúa ban tặng, có sẵn trong cơ thể của bất kỳ ai.” 

Mấy cái này trong giờ Khoa học tôi chưa từng được học đâu đấy. 

Càng ngày càng đậm chất giả tưởng rồi.

“Nguồn gốc của ma thuật à, tôi tưởng ma thuật thì phải tu luyện mới dùng được chứ?”

“Không đâu. Thứ học được qua tu luyện ma thuật là kỹ thuật kiểm soát sức mạnh Ma Nguyên ẩn giấu bên trong cơ thể mình. Còn nếu có sẵn Ma Nguyên này thì mấy ma thuật đơn giản trẻ con cũng dùng được.” 

“Rắc rối ghê.” 

“Đúng là vậy... Dạo gần đây, người ta bắt đầu gọi việc kiểm soát ma thuật của bản thân là 〝Ma Thuật〟để phân biệt với phép thuật thông thường...” 

Có vẻ đó là từ mới nên chưa được phổ biến lắm. Cũng phải thôi, không có tivi hay internet thì việc truyền tải thông tin kiểu đó chắc chắn là chậm rồi.

Theo lời tiểu thư Dumi, Ma Nguyên là nhu yếu phẩm, giống như cái ấm siêu tốc fake ban nãy, nó là vật phẩm tiêu hao thường được dùng trong đời sống hàng ngày. 

Nó được tạo ra bởi các pháp sư, không, những thợ thủ công được gọi lại là Ma Thuật Sư, và được bán đại trà trên toàn thế giới.

Cứ coi nó như cục pin là dễ hiểu nhất.

“Cậu lấy cái này ở đâu thế?”

“Trước khi gặp tiểu thư, tôi có xử lý một con sói to tổ chảng, nó rơi ra từ bên trong con đó.”

“Beowolf... là loài quái vật hay lảng vảng quanh vùng này.”

Tôi đã hiểu sự khác biệt giữa〝động vật〟và〝quái vật〟. 

Lũ đó là vũ khí được tạo ra nhân tạo. 

Cứ mỗi lần có chiến tranh là chúng được sản xuất, bản chất thực sự của chúng là quân đoàn robot dùng để tấn công vào lãnh thổ kẻ thù. Vì thế khi phá hủy chúng, khối năng lượng còn sót lại sẽ rơi ra.

Từ thời cổ đại đã nổ ra những cuộc chiến lớn nhỏ, những vũ khí không bị tiêu diệt hết đã hóa thành hoang dã và bắt đầu tấn công con người. 

Có vẻ như mấy cái nhà máy sản xuất quái vật vẫn đang âm thầm hoạt động liên tục đâu đó, nên số lượng của chúng chẳng hề giảm đi chút nào.

Huống hồ thế giới này lại đang ở thời kỳ phong kiến trung cổ.

Nghe nói nước láng giềng Sidole thường thả quái vật vào, hoặc lùa chúng sang, mấy trò quấy rối lén lút kiểu đó diễn ra như cơm bữa.

“Vậy thì từ giờ, chắc chắn quái vật sẽ còn tăng lên nhiều nữa...”

“Tại sao lại vậy?”

“...Có lẽ vì sắp nổ ra một cuộc chiến tranh lớn cuốn cả thế giới vào vòng xoáy.”

“Chuyện đó không thể xảy ra đâu. Hoàng tộc chúng tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.”

“Không, ý tôi là chuyện của thời đại xa hơn nữa kia.”

“Xa hơn nữa... là sao?”

Ah.

Tôi lỡ mồm nói ra mấy chuyện kỳ quặc dựa trên suy đoán chủ quan rồi. 

Nếu bây giờ là thời trung cổ, thì có lẽ sau này sẽ xảy ra chiến tranh thế giới hay gì đó đại loại vậy, tôi cứ buột miệng nghĩ sao nói vậy.

“Ưm, đừng bận tâm. Tôi chỉ nói bừa thôi.” 

Tôi nói thế, tiểu thư Dumi mỉm cười đáp,

“Xin hãy yên tâm. Chẳng bao lâu nữa đất nước chúng tôi sẽ thống nhất các quốc gia lân cận, kết nối mọi trái tim thành một. Làm được như vậy, những cuộc chiến lớn sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

“Mà, ai cũng làm thế nên mới thành ra chiến tranh đấy chứ.”

“Eh?”

Thôi chết. 

Tiểu thư Dumi lộ vẻ mặt sững sờ, người cứng đờ ra rồi. 

Không nên dùng cái cảm quan của thế giới tôi... đặc biệt là〝cảm quan của thời đại sau này〟để nói chuyện ở đây.

“Cậu... nói những điều thật kỳ lạ. Việc Ivan thống nhất các quốc gia chính là mệnh lệnh nhận được từ thiên thượng. Chẳng lẽ đó là điều sai trái sao?” 

“Không, ừm... mấy chuyện đó, chắc chắn nước láng giềng cũng nghĩ y hệt vậy thôi. Mà thực ra tôi chỉ nói bừa thôi nên cô quên đi.”

“Nhưng mà, Sidole đã thả quái vật vào đất nước chúng tôi, và giờ đây còn đang lăm le xâm lược. Mang đạo đức của sự quang đản đến nơi đó chẳng phải là con đường dẫn đến hòa bình chân chính hay sao?” 

“Ừ thì, lúc nãy tiểu thư Dumi cũng tự nói rồi còn gì. Rằng〝sẽ thống nhất〟. Cái đó thì bên kia họ cũng nghĩ vậy thôi, kẻ tám lạng người nửa cân mà? Thế thì đánh nhau là cái chắc. Thôi, xin cô đấy, tha cho tôi đi, tôi chỉ lỡ miệng chém gió chút thôi mà!”

“Không được, sự vô đạo đức của Sidole thật gai mắt không thể chấp nhận được! Chúng thản nhiên thuê hải tặc cắt đứt tuyến đường biển, cản trở giao thương của nước ta! Và người dân nước đó chắc chắn cũng đang cần sự giáo hóa của chúng ta!” 

“Mấy chuyện này không phải vấn đề thiện ác đâu. Thường thức bị chi phối bởi văn hóa, phong thổ, lịch sử nên đâu có đồng nhất được. Với lại mọi người chưa nhận ra, nhưng lợi ích ấy, nếu không liên tục theo đuổi thì nó sẽ tự động thu hẹp lại, hơn nữa cũng chẳng có luật nào cấm〝thuê hải tặc〟cả. Tất cả chỉ là lý lẽ áp đặt từ một phía... mà thôi dừng lại đi được không? Có nóng lên thì chuyện này cũng vô bổ lắm!”

Tôi đã cố nói vậy để lảng tránh, nhưng tiểu thư Dumi bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.

“Tôi chưa từng nghĩ đến, nhưng cậu nói rất đúng... Nếu cố gắng lan truyền đạo lý của Ivan, các nước lân cận sẽ phản kháng, nhưng nước ta cũng chẳng đời nào chịu cúi đầu trước Sidole... Như thế thì ma sát là điều tất yếu.”

Sau đó cô ấy kêu “Hm…” đầy trăn trở rồi nói:

“Yuuki-san, cậu thật có tầm nhìn xa trông rộng. Cậu có tài năng của một triết gia đấy.”

“K-không không, cô đánh giá cao quá rồi! Tôi chỉ là...,”

“Chỉ là?” 

Chỉ là tôi đang nói lại mấy kiến thức thường thức được học ở trường thôi, nhưng để giải thích điều đó thì... 

“...”

Nói thân phận thật chắc cũng được nhỉ. 

Hơi rắc rối chút, nhưng mà... thôi kệ đi.

“Tôi nói chuyện khó tin một chút được không?” 

“Nãy giờ cậu toàn nói chuyện khó tin mà.” 

“Cũng đúng. ...Tôi không phải người của thế giới này. Và có lẽ, thế giới của tôi đang sống ở một khoảng thời gian xa hơn nơi này rất nhiều. Thế nên... dù chỉ là kiến thức lịch sử thôi, nhưng tôi đại khái hiểu được quy luật.” 

Tiểu thư Dumi thoáng chút ngạc nhiên, nhưng rồi cô chậm rãi gật đầu.

“Quả nhiên là vậy.”

Cô ấy nói. 

“Hả… Cô biết rồi sao!?” 

“Nói là biết thì không hẳn, nhưng lúc mới gặp cậu tôi đã có một dự cảm mơ hồ. Rằng, à, đây không chỉ đơn thuần là một người nước ngoài.” 

Ừ thì... cũng phải thôi. 

Tôi đáng ngờ quá mà. 

“Nếu là vậy thì việc cậu không biết sự tồn tại của Ma Nguyên cũng là điều dễ hiểu… Hóa ra nó thực sự tồn tại nhỉ.〝Thế giới của ánh sáng được ban tặng〟.” 

“...?” 

Lại thêm từ lạ nữa rồi. Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, tiểu thư Dumi cười khúc khích. 

“Vẫn còn chút thời gian trước bữa ăn. Chúng ta cùng đi dạo một chút nhé?” 

Nói rồi, cô ấy đứng dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!