Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 2: Hầm ngục ngầm Rodnea - Chương 13: Âm Dương Sư mạnh nhất quay lại cuộc sống học đường

Chương 13: Âm Dương Sư mạnh nhất quay lại cuộc sống học đường

Năm ngày kể từ hôm đó.

Học sinh được thông báo rằng thầy Cordell đã thôi việc.

Chắc chắn đã có ai đó phát hiện ra căn hầm và cái xác... Học viện này cũng chứa đựng nhiều mảng tối thật.

Chẳng rõ phía học viện đã tiếp nhận khung cảnh đẫm máu đó như thế nào.

Nếu họ coi đó là một tên nội ứng đã chết do ma thuật thất bại - đúng như sự thật - thì đỡ quá, nhưng e rằng chẳng có chuyện đó đâu.

Mà thôi, sao cũng được.

Mối nguy hiểm trước mắt đã qua đi. Chỉ cần học viện vẫn tiếp tục hoạt động là đủ rồi.

"A, Yifa!"

Trông thấy mái tóc vàng xỉn đang rảo bước trên con đường từ ký túc xá, tôi cất tiếng gọi.

Nhận ra tôi, Yifa liền chạy ùa tới.

"Chào buổi sáng, Seika-kun."

Nói rồi, Yifa híp đôi mắt màu cam lại cười rạng rỡ.

Thời gian tôi gặp nạn trong Dungeon khoảng chừng mười khắc (khoảng năm giờ đồng hồ). Dường như trong lúc đó Yifa không hề hay biết gì, nhưng sau khi tôi trở về và kể lại, cô bé đã vô cùng lo lắng.

Cô bé cũng rất bận tâm đến sự an nguy của Amyu, khiến tôi lại càng thấy đây đúng là một đứa trẻ ngoan.

"Đúng rồi. Yifa, đưa tay cho tớ mượn một chút."

"Hả, ừm."

Nắm lấy bàn tay phải của Yifa, tôi hơi do dự một chút rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón trỏ của cô bé.

"Oái, g-gì thế này? Chiếc nhẫn này..."

"Tớ nhặt được trong Dungeon đấy. Tốn chút thời gian để đánh bóng lại. Sao nào?"

"Ể, đẹp quá... ơ, oái."

Yifa dán mắt vào khoảng không trước mặt, thốt lên đầy kinh ngạc.

"H-Hình như... mấy bé tinh linh đang phản ứng dữ dội lắm."

"A, quả nhiên là vậy."

Vì nó mang lại cảm giác giống với cây gậy của tu sĩ Druid nên tôi đã lờ mờ đoán ra, y như rằng nó là một vật phẩm liên quan đến tinh linh.

"Tớ thì không rành lắm, nhưng có vẻ xài được nhỉ?"

"Ư, ừm."

Yifa chỉ khẽ vung ngón tay, một cơn gió lốc lập tức cuộn tròn xung quanh.

"C-Cái này tuyệt quá Seika-kun! Mấy bé đó ngoan ngoãn nghe theo lời tớ nhờ vả luôn! M-Một đứa như tớ có được phép giữ một thứ thế này không..."

"Được chứ sao không. Tớ là người nhặt được, vả lại chỉ có Yifa mới dùng được nó thôi. Kích cỡ vừa vặn không? Cần thì hôm nào ra phố tớ dẫn đi sửa lại nhé?"

"Không đâu, vừa khít luôn. Cảm ơn cậu nhé, Seika-kun. Tớ sẽ trân trọng nó."

Yifa dùng tay trái chạm vào chiếc nhẫn và nói.

Cậu ấy chịu dùng thì coi như công sức tặng cũng không uổng phí.

Việc sức mạnh của đồng đội tăng lên cũng là điều tôi mong muốn hơn cả.

Chợt, lúc đó.

Tôi bắt gặp một mái tóc đỏ rực quen thuộc đang đi tới từ phía con đường.

Là Amyu.

Kể từ sau khi giải lời nguyền cho cô ấy, dường như chúng tôi chưa có dịp gặp lại do thời gian không khớp, cảm giác như đã lâu lắm rồi mới chạm mặt nhau thế này.

Trước đây lúc nào cô ấy cũng ra mặt khó chịu với tôi, nhưng giờ đã làm bạn rồi thì không sao cả.

Tôi giơ tay lên, mỉm cười cất tiếng chào.

"Chào, buổi sáng tốt lành Amyu."

"...Tôi đã bảo là đừng có bắt chuyện với tôi một cách tùy tiện cơ mà."

Amyu khẽ nhíu mày nói.

T... Tại sao chứ!

Không, kỳ lạ quá, thế này thì khác gì nửa tháng trước đâu. Chúng ta đã thành bạn rồi mà? Rõ ràng đã hứa sẽ cùng nhau đi thám hiểm cơ mà... Chuyện này là sao?

Bên cạnh tôi đang cứng đờ nụ cười trên môi, Yifa cất giọng vui vẻ.

"A, Amyu-chan chào buổi sáng!"

Được gọi tên, Amyu nở một nụ cười khẽ khàng nhưng rất rõ ràng, và nói.

"Chào buổi sáng Yifa. Thời tiết đẹp nhỉ."

"Hả!?"

Bỏ mặc tôi đang đứng bối rối, hai người họ bắt đầu trò chuyện vui vẻ.

"Hôm qua cảm ơn cậu vì đã chỉ bài cho tôi nhé."

"Không có gì đâu."

"Để tôi đãi cậu một chầu coi như cảm ơn. Đi ăn thử món đá bào mà cô Karen nói không?"

"Thật sao!?"

"À ừm. Hai người, thân nhau nhỉ..."

Tôi rụt rè lên tiếng, Amyu liền ném cho tôi một ánh nhìn đầy phiền phức và nói.

"Chỉ là bắt đầu nói chuyện với nhau trong ký túc xá nữ thôi. Có vấn đề gì à?"

"Không, không có gì, nhưng mà..."

Chẳng phải cậu cũng đã bắt đầu nói chuyện với tôi rồi sao?

Còn Yifa thì lại có vẻ hơi áy náy.

"À ừm, đ-đến lúc sắp thi, Seika-kun cũng học cùng bọn tớ nhé!"

"Ừm..."

"Nếu được vậy thì tốt quá."

Amyu bước đi sánh vai cùng Yifa.

Mình có làm gì khiến cô ấy tức giận không nhỉ...

"Cậu làm cái gì thế, Seika."

Amyu quay lại nhìn tôi và gọi.

"Cậu có đi học không đấy? Không nhanh chân lên là muộn giờ bây giờ."

"A, ừ."

Tôi hớt hải chạy theo sau hai người họ.

"...Chắc chắn cô ấy chỉ đang ngại ngùng thôi, thưa ngài Seika. Yuki nhìn là biết ngay."

Yuki thì thầm vào tai tôi.

...Giá mà xào với bò được như vậy thì tốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!