Chương 12: Âm Dương Sư mạnh nhất đối đầu kẻ chủ mưu
Sau đó.
Tôi và Amyu đã bình an vô sự thoát khỏi Dungeon.
Tuy việc dùng 《Hôi Hoa》 thổi bay cả đất đá phía trên cửa sập để tạo lối thoát có làm các giáo viên giật mình một phen, nhưng vì không ai bị thương nên cũng chẳng có vấn đề gì.
Sau khi được đưa về học viện, các thầy cô đã hỏi cặn kẽ mọi chuyện, và chúng tôi đã kể lại sự tình một cách trung thực.
Rằng chúng tôi đã dẫm phải một ma pháp trận trong rừng, bị dịch chuyển đến một Dungeon, nhưng may mắn thay đã đánh bại được Boss và trốn thoát.
Tuy nhiên, về thuật pháp của tôi và lời nguyền của Amyu, hai đứa đã thông đồng với nhau để giấu nhẹm đi. Vì nếu lộ ra thì sẽ gặp rắc rối.
Có vẻ như các giáo viên hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của Dungeon dưới lòng đất khu tàn tích đền thờ.
Chắc là trong cái thành phố này chẳng ai biết đến nó đâu. Chứ bình thường mà biết có quái vật cỡ đó chui rúc bên trong tường thành thì có cho vàng người ta cũng chẳng dám sống ở đây.
Ma pháp trận trong rừng cũng đã biến mất không dấu vết.
Có vẻ nó được thiết lập để tự động xóa sổ sau khi kích hoạt một lần. Chu đáo thật đấy.
Nhờ vậy mà danh tính thủ phạm cũng chìm vào bóng tối.
Sự việc lần này khiến tôi cứ ngỡ sẽ lại rùm beng lên chuyện đòi đóng cửa học viện hay gì đó tương tự... nhưng rốt cuộc mọi người chỉ được nghỉ học ba ngày là xong chuyện.
Chẳng biết ai giở trò mà vẫn ung dung hoạt động bình thường, cũng tài thật.
Mà, vụ bị Ác ma tấn công còn chẳng thèm đóng cửa, thì giờ có nói cũng bằng thừa.
Hôm nay là ngày thứ bảy kể từ vụ đó.
Cuộc sống thường nhật cuối cùng cũng đã quay trở lại với tôi và Amyu.
"Em xin phép ạ."
Vừa bước xuống cầu thang dẫn xuống tầng hầm của khu nghiên cứu, tôi vừa cất tiếng chào.
"Thưa thầy Cordell, em đến để trả lại món đồ mà thầy đã nhờ giữ hộ đây ạ."
Một căn hầm rộng lớn.
Trên nền ma pháp trận màu xanh nhạt phủ kín cả mặt sàn ―――― Cordell đẩy gọng kính tròn lên.
"Trò Lamprogue đó sao? Xin lỗi nhé, thầy có nhờ em giữ hộ đồ gì sao? Mà quan trọng hơn... sao em vào được đây? Rõ ràng là thầy đã khóa cửa rồi cơ mà."
"Em xin lỗi, em lỡ làm chảy ổ khóa mất rồi. Ma cụ báo động xâm nhập hiện cũng đang nằm trong kết giới của em. Chuyện món đồ giữ hộ tính sau đi. Hôm nay em có chuyện muốn hỏi thầy."
"...Bộ có gì không hiểu trên lớp sao."
Bật cười nhẹ trước câu nói đùa của Cordell, tôi thong thả bước vào trong tầng hầm.
"Nghi thức tiến hành suôn sẻ chứ ạ? Thưa thầy."
"..."
"Amyu vẫn còn khỏe lắm đấy."
"...Ngươi đã nhận ra đến đâu rồi?"
"Nhiều lắm. Nhưng mà, ngay từ đầu em đã thấy lạ rồi. Dù cho loài Ác ma có giỏi ma pháp dịch chuyển đến mấy, thì làm sao chúng có thể đơn thương độc mã xâm nhập vào một thành phố của Đế quốc rồi thiết lập một ma pháp trận cỡ đó được chứ. Sau đó lại thêm cả vụ Dungeon hôm nọ nữa. Dù có khả năng đó là món quà chia tay của kẻ đột nhập... nhưng suy nghĩ theo lẽ thường thì chắc chắn phải có kẻ nội ứng rồi."
Cordell buông một tiếng thở dài.
"Có khi nào kẻ đột nhập đó đã bị ngươi giết rồi không? Trời ạ. Chẳng biết là kẻ nào, nhưng ta đã dặn đi dặn lại là đừng có gửi đến mấy cái thứ nửa vời cơ mà."
"Kẻ đó lúc ấy tỏ vẻ huyênh hoang lắm đấy ạ."
"Nhưng mà... sao cậu biết là ta? Rõ ràng ta đâu có để lại dấu vết nào."
"À ừm... Bằng trực giác thôi ạ."
"Ngươi lại đánh trống lảng rồi."
"Kể ra thì dài dòng lắm. Vậy, thưa thầy... Thầy hiện nguyên hình được rồi đấy."
Cordell bật cười khúc khích.
"Ngươi đang nói đùa đấy à? Rất tiếc, ta là con người. Đây chính là hình dáng thật của ta."
"Thì ra ma tộc cũng xài gián điệp là con người sao."
"Dù ta cũng mang trong mình chút ít dòng máu ma tộc. Chuyện đó là bình thường mà. Cũng giống như việc Đế quốc sử dụng gián điệp của ma tộc vậy."
Quả nhiên phe con người cũng làm mấy trò tương tự nhỉ.
"Chuyện về cái Dungeon đó, ma tộc cũng biết sao ạ?"
"Không, cái đó là do ta tự tìm ra đấy. Nhờ vào những ghi chép cổ xưa. Vốn dĩ ở đó làm gì có lối ra vào cho con người, nên việc trốn thoát đáng lẽ phải là bất khả thi mới phải."
"Hê, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật... Hóa ra ông định dùng 'Lời nguyền' kết hợp với nó để chắc chắn chôn vùi Dũng giả sao."
"...Ra là ngươi đã nhìn thấu tất cả rồi."
"Đây là thuật pháp do tự tay thầy sáng tạo ra sao? Nếu vậy thì thầy đúng là một thiên tài đấy."
"Thật vui khi có người hiểu được giá trị của nó."
Đôi mắt sau cặp kính tròn của Cordell khẽ híp lại.
"Đó là một 'Lời nguyền' mang tính đột phá chưa từng có, kết hợp với nghi thức thuật của hệ quang. Từ một nơi rất xa, ngụy trang dưới vỏ bọc bệnh tật, nó có thể chắc chắn giết chết mục tiêu."
"..."
"Trong những cuộc thử nghiệm cho đến nay, dẫu là ma pháp sư tài ba hay chiến binh cường tráng đến đâu, tất cả đều chết mà chẳng thể làm được gì. Trong sự đau đớn tột cùng. Hiện tại dù con bé Dũng giả đó vẫn đang cầm cự được, nhưng rồi cũng sẽ chịu chung số phận mà thôi. Thực ra cái Dungeon đó có hay không cũng chẳng quan trọng."
"..."
"Tuy nhiên, nó có một nhược điểm. Đó là cần nhiều thời gian. Và nếu bị quấy rầy giữa chừng, thì thuật pháp cất công chuẩn bị sẽ bị phá vỡ. Chính vì thế ―――― Ngươi phải chết."
Cordell vung gậy phép ―――― vô số ma pháp trận hiện ra giữa không trung.
Dưới ánh sáng của chúng, tay chú thuật sư của dị giới đẩy gọng kính lên.
"Đây là công xưởng của ta. Đương nhiên là phải có sự chuẩn bị cỡ này rồi. Để phòng hờ trường hợp ngươi đã nói với ai đó, ta sẽ biến nơi này thành một dị giới rồi chuồn thôi. Rất tiếc, nhưng hãy từ dưới địa ngục mà chiêm ngưỡng nhé ―――― cảnh ta khải hoàn trở về mang theo vinh quang của kẻ đã sát hại Dũng giả."
"A, trước đó em có chuyện muốn nói được không."
Tôi giơ tay lên, ngắt lời Cordell.
Thấy bộ dạng chẳng có vẻ gì là căng thẳng của tôi, Cordell nhíu mày im bặt.
"Vừa nãy thầy bảo là có một nhược điểm, nhưng thực ra là có tới tận hai cái nữa đấy."
"Cái gì...?"
"Thầy không nhận ra sao? 'Lời nguyền' hiện tại, hoàn toàn không có tác dụng với Amyu đâu."
"Hả, mày đang nói..."
"Thứ đang bị nguyền rủa hiện tại, là cái này đây."
Tôi giải trừ thuật tàng hình.
Hiện ra ngay trước mặt tôi, là một tấm Hình nhân đen ngòm đã tan chảy mất một nửa.
Nhìn thấy nó, nét mặt Cordell trở nên căng cứng.
"Lời nguyền ấy, việc nhắm trúng mục tiêu là rất khó. Bình thường người ta hay dùng tên, tóc hay móng tay của mục tiêu để trói buộc... Nhưng thầy lại đặt ra một điều kiện khá thú vị nhỉ. Kẻ đã tắm máu Ác ma, đúng không."
Chính giữa ma pháp trận trên sàn nhà, có đặt một chiếc bình chứa đầy thứ chất lỏng màu đen.
Chắc hẳn đó là máu của Ác ma rồi.
"Đúng thật là Amyu đã đánh bại Demon trong vụ tấn công đó. Không chừng, cả em và Yifa ―――― những người có thứ hạng cao ―――― cũng là mục tiêu đúng không? Nếu vậy thì nguy hiểm thật đấy. Nhưng cũng nhờ thế, mà em mới có thể chuyển lời nguyền sang tấm Hình nhân này."
Tấm Hình nhân màu đen này chính là tấm đã bị tôi hoán đổi vị trí lúc Cordell làm đổ cái bình, và hứng trọn thứ chất lỏng tanh tưởi đó.
Máu của Ác ma.
Lúc định chuyển lời nguyền của Amyu, tôi đã đem nó ra thử đầu tiên, không ngờ lại thành công dễ dàng đến vậy khiến chính tôi cũng phải bất ngờ. Mà, dù sao thì cũng là do ngay từ đầu tôi đã nghi ngờ Cordell rồi.
"Cho dù có đặt điều kiện nhắm mục tiêu là gì đi chăng nữa, thì một khi bị lộ là sẽ thành ra thế này đây. Thầy hoàn toàn không nhận ra đúng không? Bởi vì người ếm lời nguyền sẽ không thể biết được tình trạng của mục tiêu ra sao. Ở kiếp trước, những câu chuyện về những người phụ nữ cứ ôm hận nguyền rủa một gã đàn ông ngay cả khi hắn đã chết, để rồi cuối cùng tự biến mình thành quỷ dữ, chẳng có gì là hiếm lạ cả. Hơn nữa, việc nhắm trượt mục tiêu cũng rất dễ xảy ra. Thậm chí còn có những loại thuật pháp lợi dụng chính sự dễ trượt đó, như Inugami hay Cổ Độc chẳng hạn."
"Kiếp trước...? Mày, mày đang nói cái quái gì vậy? Tại sao, mày lại biết về thuật pháp của ta..."
"Vậy thì, nhược điểm còn lại là gì, nhưng trước đó."
《Triệu Mệnh ―――― Demon》
Kéo con Ác ma đã bắt được trong trận chiến với Galeos ra khỏi dị không gian.
Con Demon mang hoa văn đỏ lơ lửng trên đầu tôi, không mảy may nhúc nhích. Có vẻ nó đã chết rồi. Quả nhiên khác với yêu quái, những quái vật phụ thuộc nhiều vào thể xác không thể chịu đựng được môi trường trong dị không gian.
Nhưng hiện tại cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Đôi mắt sau cặp kính tròn của Cordell mở to sững sờ.
"Hả, Arch Demon!?"
"Tiếp theo sẽ làm thế này."
Tôi dùng thức thần xé toạc xác con Demon bằng sức mạnh vật lý.
Một lượng lớn máu và nội tạng vỡ nát trút xuống người tôi như mưa.
"Mày làm cái trò gì vậy!?"
"Và thế này nữa."
Sau khi tụng chân ngôn, tôi dùng Hỏa khí để thiêu rụi tấm Hình nhân đen ngòm.
"Xong. Giờ thì lời nguyền đã chuyển sang em rồi nhé."
Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn chảy vào.
Hừm, cái này cũng mạnh gớm đấy.
Tội nghiệp thật, hóa ra Amyu đã phải cắn răng chịu đựng thứ này sao.
Về phần Cordell, hắn đang đứng trân trân với vẻ mặt ngớ ngẩn.
Cũng phải thôi. Trong mắt hắn lúc này, tôi chẳng khác nào một thằng điên.
"Không thể nào... mày điên rồi sao? Tự mình hứng chịu lời nguyền của ta, mà nghĩ mình sẽ bình an vô sự sao...!"
Nghe vậy, khóe môi tôi khẽ nhếch lên.
Ai mới là kẻ không được bình an vô sự đây.
Tôi cất cao giọng.
"Cúi lạy Izanami-no-Okami cao cả tôn kính ――――"
Những lời nói mang theo chú lực.
"―――― Lúc tại cung điện Araki, chốn Hoàng Tuyền bị giòi bọ bu bám, có Tám vị Lôi Thần cùng đám Nữ quỷ Hoàng Tuyền hầu hạ. Hỡi muôn vàn lời nguyền, sự trừng phạt, và oán hận ――――"
Chúng bẻ cong quy luật của thế giới, đảo ngược lại lời nguyền đang hướng về phía mình.
"―――― Lời khẩn cầu xin hãy cắn nuốt và hoàn trả lại, thỉnh cầu ngài thấu hiểu, cung kính bái lạy, cung kính bái lạy............ Nguyền rủa người thì đào sẵn hai nấm mồ, thưa thầy."
Đột nhiên, Cordell hộc máu.

Lượng máu không hề bình thường. Một lượng máu khổng lồ cứ như thể bị vắt kiệt từ trái tim trào ra khỏi miệng hắn, làm vấy bẩn cả ma pháp trận trên sàn.
Tên chú thuật sư dị giới oằn oại trong đau đớn.
"Cái... cái quái... gì thế này..."
"Nhược điểm lớn nhất của Lời nguyền. Đó là nó rất dễ bị đánh bật lại. Cái gọi là phản nguyền đấy."
Bước quanh căn phòng, tôi vừa đi vừa giải thích cho Cordell đang nằm vật vã trên sàn.
"Khi bị phản lại, lời nguyền sẽ tấn công kẻ thi triển với uy lực gấp nhiều lần so với ban đầu. Nhớ cho kỹ này thầy. Lời nguyền, tuyệt đối không phải là thứ thuật pháp có thể an toàn thi triển từ xa đâu. Nếu đối phương có chút hiểu biết, hoặc thuê được một thuật sư, thì tình thế sẽ lập tức đảo ngược và biến thành một loại thuật pháp vô cùng nguy hiểm đấy."
Hướng về phía tên chú thuật sư đang chảy máu ròng ròng từ mắt và mũi, hơi thở ngày một yếu dần, tôi vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.
"Thầy thực hiện thí nghiệm trót lọt, chẳng qua là vì trên thế giới này Lời nguyền chưa được phổ biến rộng rãi mà thôi. Một khi người ta tìm ra cách đối phó, nó sẽ lập tức trở nên lỗi thời, chỉ là thứ thuật pháp tầm thường như thế thôi. Thật đáng tiếc... Thầy nghe rõ chứ? Thưa thầy."
Cordell không còn nhúc nhích nữa.
Thiên tài chú thuật sư của dị giới đã trút hơi thở cuối cùng trong vũng máu đen ngòm.
Tôi nhìn xuống cái xác của hắn rồi nói.
"Dù sao thì em cũng thấy việc xây dựng nên một hệ thống nguyền rủa từ con số không quả thật rất đáng nể. Thế nhưng ――――"
Tôi buông một tiếng thở dài, khẽ thì thầm.
"―――― Lời nguyền, là chuyên môn của Âm Dương Sư tôi đây."
☾❀☯☀⛤☽
Cơ mà, phải công nhận một điều.
"Bài chú này xài sướng thật đấy."
Bài Nghịch Chúc Từ (Sakanorito) chuyên dùng để phản nguyền bắt nguồn từ Thần Đạo mà sư phụ thường hay sử dụng. Điểm trừ duy nhất là hơi dài, nhưng nó lại cực kỳ hiệu nghiệm ngay cả với chú thuật của dị giới. Tuyệt cú mèo.
"Việc ngài Seika dùng Chúc từ quả là chuyện hiếm thấy nhỉ."
Từ trong túi áo trong của tôi, Yuki thò đầu ra nói.
"Đúng thế. Để phản lại lời nguyền nhắm vào bản thân thì xài bài đó là tiện nhất, chỉ là lâu lắm rồi ta mới bị nguyền rủa thôi."
Âm Dương Đạo là một hệ thống chú thuật được dung hợp từ Thần Đạo, Phật Giáo và Đạo Giáo tại Nhật Bản, nên các loại thuật pháp có thể sử dụng cũng vô cùng đa dạng.
Thực tế thì, Chân ngôn dùng tiếng Phạn, bùa chú viết bằng chữ Hán, còn Chúc từ lại dùng tiếng Nhật, thật đúng là một mớ hỗn lốn. Đương nhiên, tùy theo sở thích của thuật sư mà có những nhánh thuật pháp hoàn toàn không được đụng đến.
Thuật thanh tẩy hay thanh trừng linh hồn của Thần Đạo tuy mạnh thật đấy, nhưng bài chú dài quá nên xài lười lắm.
"Nhân tiện, Yuki có một chuyện không hiểu."
"Chuyện gì?"
"Có vẻ ngài Seika đã nghi ngờ tên con người đó ngay từ lúc trở về từ mê cung... nhưng sao ngài lại biết được vậy?"
"À. Lúc ta quan sát tình hình trên mặt đất trước khi trốn thoát, ta thấy trên áo khoác của ông ta có dính phấn hoa. Giống hệt với loại hoa mọc gần ma pháp trận dịch chuyển."
"Phấn hoa, sao ạ? Sao ngài có thể nhìn ra được thứ đó chứ."
"Vì phấn hoa phản xạ tia cực tím mà. Tầm nhìn của ong mật có thể nhìn thấy nó rất rõ."
"Tia cực tím... là gì vậy ạ?"
"Dưới cùng của cầu vồng là màu tím đúng không? Nhưng thực ra, dưới đó vẫn còn một màu sắc mà con người không thể nhìn thấy được."
"Hô hô."
"Đó chính là tia cực tím. Mặc dù ta chỉ dịch thô từ tiếng Hy Lạp cổ thôi. Chim và côn trùng thường có thể nhìn thấy thứ đó đấy."
"Hơ~"
Yuki ậm ừ một tiếng hời hợt.
Chẳng biết cô nàng có hiểu hay không nữa.
Mà, sao cũng được.
Thế này là đã giải quyết xong cái gai trong mắt ―――― kẻ nội ứng cho ma tộc rồi.
Cuối cùng cũng có thể tận hưởng cuộc sống học đường bình thường.
Vấn đề trước mắt chỉ còn lại một việc duy nhất.
Nhìn xuống bộ đồng phục dính đầy máu quái vật, tôi lẩm bẩm đầy ngao ngán.
"...Phải kiếm đồ thay thế nào đây."
☾❀☯☀⛤☽
Nghịch Chúc Từ (Sakanorito): Là những bài khấn (Chúc từ) được đọc ngược lại hoặc sửa đổi ý nghĩa để phản lại lời nguyền
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
