Chương 21: Âm Dương Sư mạnh nhất đối đầu Ác ma (Phần đầu)
Trong khuôn viên học viện có một khu rừng lớn.
Đây là khu rừng mọc nhiều dược thảo quý giá, và đó cũng chính là lý do học viện được xây dựng ở nơi này. Dù những con quái vật nguy hiểm đã bị loại bỏ từ lâu, nhưng sâu bên trong vẫn là một thánh địa tự nhiên chưa từng có ánh đèn của con người chạm tới.
Trong khu rừng đó, có một bóng người.
Tại một bãi đất trống, một ma pháp trận khổng lồ màu xanh nhạt được vẽ ra, và kẻ đó đang đứng trên nó tập trung tinh thần.
Làn da đen đúa được ánh trăng chiếu rọi.
Cái đầu dị hợm mọc cặp sừng xoắn.
Hoàn toàn không phải là hình dáng con người.
Nếu là ở kiếp trước, hẳn tôi đã nhìn nhầm nó là quỷ.
"――――Đêm huyền trăng rọi bãi đồng hoang,
Chạm mặt ai kia dưới ánh vàng.
Dẫu kẻ phi nhân, tâm chẳng gợn,
Thanh tao một nỗi nhẹ thênh thang."
Nghe thấy giọng nói, cái bóng ngoái lại.
Tôi mỉm cười với con quỷ đen.
"Đây là bài thơ do sư phụ của tôi đã ngâm vịnh. Tôi rất ghét ông ta, nhưng lại thích bài thơ này. Nó có nghĩa là... Nếu vào một đêm trăng đẹp đến ma mị mà gặp được ai đó, dẫu kẻ đó không phải là con người, dẫu có là yêu quái thù địch của ta đi chăng nữa, thì không hiểu sao trong lòng vẫn cảm thấy sảng khoái... Đại loại như vậy đấy. Nó rất phù hợp với tâm trạng của tôi lúc này."
Mặc cho con quỷ đang phóng ánh mắt nguy hiểm về phía mình, tôi vẫn tiếp tục.
"Sư phụ tôi những năm tháng cuối đời đã mắc tâm bệnh. Từ 'phi nhân' ấy, cũng là để ám chỉ chính bản thân ông ta. Dẫu là một kẻ đã đánh mất nhân tâm, nhưng vẫn còn vương vấn lại chút thi vị để cảm nhận được vẻ đẹp của vầng trăng... Nó cũng mang tầng ý nghĩa như vậy. Còn ngươi ―――― thì sao? Thân là hóa sinh phi nhân loại, liệu ngươi có còn trái tim để cảm nhận được vẻ đẹp của vầng trăng đêm nay chăng?"
"Ngươi là kẻ nào?"
Cuối cùng cũng có lời đáp lại, một giọng nói trầm đục như tiếng gầm của đất.
Khuôn mặt nửa giống dê đen, nửa giống người.
Dù chỉ mới đọc qua trong sách vở, nhưng tên này chắc chắn là ma tộc... hơn nữa còn là chủng tộc được gọi là Ác ma.
Khóe miệng hắn nheo lại vặn vẹo.
"Tại sao một đứa trẻ con người lại ở đây. Không lẽ ngươi đã đánh hơi được nơi này sao? Nếu vậy thì... thật ngu xuẩn. Chỉ có một thân một mình mà cũng dám khiêu chiến với ta ư."
"Ta chỉ muốn chơi đùa một chút thôi. Cơ thể sắp rỉ sét đến nơi rồi."
"...Nôn nóng lập công sao. Thật đáng thương thay, hỡi sinh vật con người đoản mệnh."
Thấy tên ác ma đang tự suy diễn theo hướng có lợi cho hắn, tôi cất tiếng hỏi.
"Nếu đã tự tin như thế, ta cũng sẽ không chạy đâu nên hãy nói cho ta biết đi. Ngươi ―――― đang tìm kiếm thứ gì? Ngươi đã luôn quan sát đúng không. Thông qua đôi mắt của lũ Lesser Demon đó."
"Hô."
Đôi mắt của tên ác ma hơi mở to.
"Ngươi nhận ra sao. Nhưng đúng là một câu hỏi ngu ngốc. Thứ như vậy, chỉ có một mà thôi."
"Thế nên ta mới hỏi đó là gì."
"...Không nói thì ngươi không hiểu sao. Là Dũng giả. Điều đó là hiển nhiên rồi."
"Dũng giả?"
Tôi nghiêng đầu.
Dù đã từng đọc qua trong sách vở của thế giới này nhưng...
"Là cái người trong truyền thuyết ấy hả?"
"Đúng vậy."
"Tại sao lại tìm thứ đó?"
"Vì kẻ đó đã giáng sinh chứ sao nữa! Dù anh hùng của phe con người đã xuất hiện, nhưng anh hùng của ma tộc chúng ta là Ma vương đại nhân lại vẫn chưa ra đời... Thế nên ta mới đến đây để nghiền nát kẻ đó. Trước khi Dũng giả kịp củng cố sức mạnh."
"Hưm. Ta muốn xác nhận lại một chút, Dũng giả là... Dũng giả trong truyện cổ tích đúng không?"
"Truyện cổ tích?"
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng ―――― gã đàn ông ma tộc phá lên cười lớn.
"Thật nực cười! Ngu xuẩn, lũ con người các ngươi quá ngu xuẩn! Trận chiến huyền thoại năm xưa, không ngờ lại bị coi là truyện cổ tích. Dân đen không biết, chứng tỏ ngay cả thuật tiên tri để nhận biết sự giáng sinh của Dũng giả và Ma vương cũng đã thất truyền. Dẫu cho thời kỳ không có chiến tranh kéo dài, nhưng chẳng thể ngờ con người lại suy đồi đến mức này."
"Haizz, dường như ta đã hiểu nhưng lại như chưa hiểu gì cả..."
Tóm lại là có những kẻ cực kỳ lợi hại mang tên Dũng giả và Ma vương, bọn họ sẽ luân hồi chuyển kiếp theo định kỳ, nhưng vì khoảng thời gian giữa các lần chuyển sinh quá dài nên đối với con người họ đã trở thành sự tồn tại trong truyện cổ tích, trong khi đó với loài ma tộc có tuổi thọ cao thì nó vẫn được truyền miệng một cách cẩn thận... chắc là ý như vậy nhỉ?
"Nhưng chuyện Dũng giả hay Ma vương gì đó là thật sao? Không phải là ảo tưởng của các người đấy chứ?"
"Nói xằng bậy. Thần dụ từ mười hai năm trước không thể nào là hư ảo được. Hơn nữa, đêm nay ta đã đích thân nhìn thấy kẻ đó bên trong tòa nhà kia. Dũng giả được nhắc đến trong thần dụ ―――― một ả đàn bà tóc đỏ vung vẩy sức mạnh vượt xa người thường."
"Tóc đỏ?"
Không lẽ nào.
"A, ý ngươi là Amyu sao? Công nhận, cô bạn đó mạnh đến mức hơi kỳ lạ thật. Hưm, Dũng giả à..."
"Tên là Amyu sao. Đỡ mất công ta phải đi điều tra."
"Không có chi. Nhưng mà..."
Tôi mỉm cười với tên ác ma.
"Ngươi sẽ bị ta giết chết ngay tại đây thôi."
"...Hừm, màn vấn đáp đến đây là kết thúc rồi chứ? Vậy thì giải quyết nhanh gọn nào. ―――― Hãy đến đây, quyến thuộc."
Từ một ma pháp trận nhỏ hơn được khảm bên trong ma pháp trận khổng lồ ―――― ba con ác ma xuất hiện.
Hừm, trông có vẻ khá mạnh.
Kích thước nhỏ hơn hẳn bọn ở giảng đường, nhưng dòng luân chuyển sức mạnh lại lớn hơn nhiều.
Đặc biệt là con đứng ở giữa phía sau, mang những đường vân màu đỏ trên cơ thể.
"Bọn này khác xa lũ Lesser Demon đấy. Chúng là tinh nhuệ trong số các thuộc hạ của ta, đủ sức một mình đối đầu với cả quân đội của các người. Đáng tiếc thật ――――"
"Thế à."
《Hỏa Thổ Tương Sinh ―――― Quỷ Hỏa Thuật》
Một quả cầu lửa xanh lam cực lớn va thẳng vào con ác ma bên trái.
Lõi của 《Quỷ Hỏa》 nổ tung, khoét một mảng lớn trên ngực con ác ma.
Dùng cái xác của con bên trái đang đổ gục xuống đầy phô trương làm mồi nhử che mắt, một tấm Hình nhân bí mật bám vào con bên phải.
Tôi dùng một tay bắt ấn.
《Dương Tương Sinh ―――― Lạc Quả Thuật》
Khoảnh khắc tiếp theo, con ác ma bên phải bị nghiền nát.
Trọng lượng cơ thể đột ngột tăng lên gấp ngàn lần khiến mặt đất lõm xuống, và cơ thể nó hóa thành một vũng bùn nhơ nhớp bên trong hố sâu đó.
"Đồ yếu kém thì ta không cần."
Chẳng thèm liếc nhìn hai kẻ đồng bọn vừa bị hạ gục trong chớp mắt.
Con ác ma có hoa văn đỏ lao vun vút về phía tôi.
Móng vuốt của nó áp sát tới.
"Ta chỉ nhận con này thôi nhé."
Con ác ma cuối cùng khựng lại.
Nó đứng bất động trong tư thế đang giương vuốt chực vồ lấy tôi.
Xung quanh nó là năm tấm Hình nhân.
Chúng tạo thành năm đỉnh của một trận pháp Ngũ mang tinh, phong ấn hoàn toàn chuyển động của con ác ma.
Tôi cho nổi lên tấm Hình nhân đóng vai trò cánh cửa.
Bắt ấn, tụng niệm chân ngôn.
"――――ओम्दशसप्तषोडशत्रीणिअष्टएकम्निक्षेपसकलस्वाहा"
(Om Dasa Sapta Sodasa Trini Asta Ekam Niksepa Sakala Svaha/ Om - 10 7 16 3 1 - xin dâng hiến toàn bộ - Svaha )
《Hộ Pháp ―――― Hàng Ma Vị Tướng Chuyển Phong》
Không gian vặn vẹo, ánh sáng lọt ra ngoài.
Con ác ma cuối cùng trong nháy mắt đã bị hút tụt vào trong tấm Hình nhân cánh cửa.
Xung quanh từ lúc nào không hay đã trở lại thành một khu rừng tĩnh lặng, chỉ còn vương lại tàn lửa phốt pho bập bùng và vũng bùn nhơ phát ra thứ mùi hôi thối khó chịu.
"Ngươi... vừa làm gì vậy?"
"Hử? Ta nhận lấy nó rồi. Dù cũng chẳng cần thiết lắm, nhưng cứ lấy cho chắc."
"...Ma pháp dịch chuyển sao. Chẳng rõ ngươi đã đày nó đi đâu, nhưng dùng ma pháp hệ ám để chôn vùi quyến thuộc của ta cơ đấy. Xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh."
Tên ác ma lại tiếp tục tự suy diễn theo hướng có lợi cho hắn, trừng mắt lườm tôi.
"Được thôi. Vậy thì ―――― hãy lấy làm tự hào đi. Vì ngươi sắp sửa chết dưới tay Gal Galeos, dũng tướng của giống loài Ác ma này."
Tên ác ma tự xưng là Galeos đó. Đất đá xung quanh hắn bắt đầu nhô lên.
Mọc ra từ những ụ đất ấy là vô số thanh kiếm màu bạc đen.
"Ta là ác ma của kim loại, chi phối thổ và hỏa. Đừng hòng dùng mánh khóe tương tự như với lũ quyến thuộc lên người ta."
Những lưỡi kiếm bay lơ lửng, chĩa thẳng mũi nhọn về phía tôi.
Chà, làm bằng sắt sao.
Công nhận là trông có vẻ mạnh hơn đám ác ma lúc nãy.
Dù rằng tôi đã hạ gục chúng trong chớp mắt nên cũng chẳng rõ sức mạnh thực sự thế nào.
"Ngươi bảo là mánh khóe tương tự sẽ vô tác dụng sao?"
Tôi thử phóng ra vài đòn 《Quỷ Hỏa》.
Galeos liền phóng những lưỡi kiếm lơ lửng ra nghênh chiến.
Những quả cầu lửa xanh lam không thể chạm tới đích, toàn bộ đều nổ tung và vỡ nát giữa không trung.
"Hưm. Vậy còn cái này thì sao?"
"Vô ích thôi."
Những tấm Hình nhân 《Lạc Quả》 mà tôi lén lút thả ra.
Vừa áp sát được Galeos, tất cả bỗng chốc bốc cháy phừng phực.
Lời tuyên bố sử dụng được hỏa ma pháp có vẻ là sự thật.
"Hết trò rồi sao? Vậy thì chết đi."
Galeos phóng lưỡi kiếm tới.
Tôi né tránh nó một cách dễ dàng.
Gì thế này, chậm quá. Đáng thất vọng thật...
"Ngu xuẩn."
"!"
Tôi nhanh trí né người sang một bên.
Lưỡi kiếm bay đến từ ngay phía sau lưng chỉ sượt qua tạo thành một vết xước mờ trên má.
Liếc nhìn lại phía sau, tàn quang của một ma pháp trận lọt vào mắt tôi.
Tên này, đã dùng ma pháp dịch chuyển lên lưỡi kiếm đang bay sao.
"Ta là loài Ác ma đấy. Ma pháp dịch chuyển hệ ám cỡ này, đương nhiên ta có thể thao túng linh hoạt như chân tay của mình."
Lần này, hỏa ma pháp được phóng về phía tôi.
Dù tôi đã lùi bước tránh né nhưng ánh sáng của nó đã làm tôi lóa mắt.
Chính vì thế ―――― tôi đã phát giác ra bóng dáng Galeos đang áp sát mình trễ mất một nhịp.
"Ngươi kiêu ngạo quá rồi đấy?"
Lưỡi kiếm bạc đen trên tay hắn vung lên lóe sáng.
Một cơn đau thấu xương truyền đến từ cánh tay phải.
―――― Phần tay từ khuỷu trở xuống đã bị chém toạc.
May mắn thay, thời gian để tôi nhận thức được sự thật đó chỉ diễn ra trong tíc tắc.
"Chậc..."
Tôi lập tức hoán đổi vị trí với con thức thần ở gần đó, kéo giãn khoảng cách với Galeos.
Dùng dòng luân chuyển của khí để kìm hãm cơn đau ở tay phải, rồi dùng Hình nhân để cầm máu mặt cắt.
Tôi vẫn còn có thể chiến đấu, nhưng chẳng thể giấu nổi sự bực tức đang dâng trào.
Thất sách rồi.
"Ma pháp dịch chuyển ngươi dùng kỳ lạ thật đấy, con người. Nhưng chiêu này thì sao?"
Vô số những lưỡi kiếm nhỏ bé được tạo ra từ lúc nào không hay, từ chỗ Galeos phóng ra bủa vây tứ phía.
Chúng nhắm bắn chuẩn xác và xuyên thủng đám thức thần của tôi.
Những tấm Hình nhân mất đi sức mạnh bay lả tả rơi xuống đất.
Tôi cảm nhận được nét mặt mình đang trở nên căng cứng.
"...Hê, ngươi nhìn thấu được thức thần sao. Rõ ràng là ta đã cho chúng tàng hình rồi cơ mà."
"Thế này thì ngươi hết xài dịch chuyển rồi nhé."
Galeos nói.
"Công nhận đi, con người. Ngươi rất mạnh. Dễ dàng phá vỡ quyến thuộc của ta, lại còn dùng đủ loại ma pháp để chống cự. Việc đánh bại ngươi và Dũng giả, ta nhất định sẽ kể lại với đồng bào bằng tất cả niềm tự hào."
"...Làm như mọi chuyện đã kết thúc rồi không bằng?"
Tôi liên tiếp tung ra 《Quỷ Hỏa》.
Thế nhưng hình bóng Galeos mà tôi nhắm tới lại biến mất cùng với tàn quang của ma pháp trận.
"Nguyên nhân thất bại của ngươi, chính là sự kiêu ngạo đó."
Khoảnh khắc tiếp theo.
Từ khắp mọi phương hướng, vô số lưỡi kiếm đen tuyền trút xuống đầu tôi như mưa.
Chẳng còn lấy một chỗ nào để né tránh, toàn thân tôi bị đâm xuyên thủng.
Tôi quỵ gối xuống.
Máu từ nội tạng trào ngược lên, trào ra khỏi khóe miệng.
Trước mặt tôi ―――― một kẻ đã nhuốm màu đỏ tươi ―――― Galeos đứng đó.
"Mang thân phận một đứa trẻ mà lại sở hữu sức mạnh ngần ấy, thật là bất hạnh cho ngươi. Nếu ngươi trưởng thành hơn thì đã chẳng khiêu chiến một trận đấu vô mưu thế này."
"Đã, bảo là... làm như, mọi chuyện đã kết thúc..."
"Kết thúc rồi."
Galeos dửng dưng vung kiếm.
Một đường kiếm chẳng hề có khuôn mẫu hay kỹ thuật.
Nhưng dẫu vậy, nó vẫn dễ dàng ―――― chém bay đầu tôi.
☾❀☯☀⛤☽
Nhìn xuống cái xác không đầu, Galeos buông tiếng thở dài lẩm bẩm.
"Chẳng ngờ đối đầu với một đứa trẻ loài người mà lại có một trận chiến thú vị đến thế... À không, vẫn còn một kẻ nữa, vẫn còn Dũng giả cơ mà."
Gã đàn ông loài ác ma quay gót bỏ đi.
Hướng về phía bóng lưng ấy.
Tôi xướng lên những vần thơ.
"――――Trăng thanh vằng vặc chẳng mây giăng,
Quạnh quẽ lòng ta dưới bóng hằng.
Chút hận mây đen nay chẳng thấy,
Tan rồi mới biết dạ băn khoăn."
☾❀☯☀⛤☽
Lạc Quả Thuật
Thuật pháp làm tăng trọng lượng của mục tiêu để đè bẹp chúng. Dương khí đại diện cho năng lượng dương. Trong cuốn thứ 24, câu chuyện thứ 16 của bộ "Kim Tích Vật Ngữ Tập" (Konjaku Monogatarishū), có ghi chép về một thuật pháp tương tự do Abe no Seimei sử dụng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
