Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 1: Chuyển sinh – Nhập học học viện - Chương 20: Âm Dương Sư mạnh nhất dự lễ nhập học

Chương 20: Âm Dương Sư mạnh nhất dự lễ nhập học

Vài ngày sau.

Giấy báo trúng tuyển chính thức được gửi đến quán trọ nơi chúng tôi lưu trú, tôi và Yifa đã thuận lợi được phép nhập học vào học viện.

Và hôm nay là ngày diễn ra lễ nhập học.

"Này Seika-kun... cái váy này, có ngắn quá không vậy."

"K... Không đến mức đó đâu, nhỉ?"

Ngắn thật.

Nhưng đồng phục thiết kế như thế thì biết sao được...

Ở lãnh địa thì hiếm khi thấy, nhưng có vẻ kiểu này đang thịnh hành ở các thành phố lớn.

"Từ hôm nay là phải sống ở ký túc xá rồi, nhưng liệu tớ có được vào ký túc xá nam không nhỉ."

"Chắc là không được đâu."

"Vậy mang danh người hầu làm gì không biết..."

"Thì ở đây chúng ta chỉ là học sinh bình thường thôi mà."

Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa rảo bước trong khuôn viên học viện tĩnh mịch về đêm.

2753e144-f4ee-4696-829a-392ef76ea230.jpg

Ban đêm ở thế giới này rất sáng nhờ có ánh sáng của hai mặt trăng.

Nhưng khuôn viên học viện đêm nay lại càng sáng hơn thế nữa.

Thứ ánh sáng ma pháp mờ ảo được thắp lên khắp nơi, soi rọi lối đi và các dãy nhà học.

Tôi bỗng dừng bước.

"Yifa."

"Sao thế?"

"Xung quanh đây có tinh linh không?"

"À ừm... A."

Yifa chạy ùa tới bụi rậm.

"Dơi kìa..."

"Dơi á?"

"Đây là mấy bé hệ ám... tinh linh hệ ám đấy. Hiếm thấy thật. Tại sao lại có nhiều bé tụ tập ở một nơi thế này..."

"...Có lẽ là tại cái này chăng."

Tôi vạch bụi rậm ra.

Thứ nằm ở đó là một ma pháp trận cỡ lớn được vẽ bằng một loại sơn màu xanh lam nhạt.

"Cái này là..."

"Yifa này. Cậu gọi mấy tinh linh hệ ám đi theo được không?"

"Ư, ừm. Trong số ma thạch tớ tìm được cùng với Seika-kun, có loại mà mấy bé hệ ám rất thích."

"Vậy thì tốt."

"...Seika-kun, sao cậu biết có ma pháp trận ở đây vậy?"

"Linh cảm thôi. Từ xưa trực giác của tớ đã nhạy bén lắm rồi."

"...Ra vậy. Này, xử lý cái ma pháp trận này thế nào đây? Tớ có cảm giác... rất tồi tệ về nó."

"Chắc là đồ của học viện đấy? Dẫn tinh linh đi thì không sao, chứ tự tiện đụng vào là rắc rối to đấy. Đã biết họ dùng để làm gì đâu."

"Ừm... cũng đúng nhỉ."

"Đi thôi, mau đến hội trường nào. Tuy vẫn còn thời gian nhưng nhỡ đi lạc thì phiền phức lắm."

Nói đoạn, tôi cất bước.

Yifa có vẻ cũng đang lẽo đẽo theo sát phía sau.

Nhưng mà... cảm giác tồi tệ sao.

Tôi cũng hoàn toàn đồng tình.

Mặc dù tôi vẫn chưa tìm hiểu nhiều về ma pháp trận ở thế giới này, nhưng đánh giá theo dòng luân chuyển sức mạnh đó thì chắc hẳn... là cái đó rồi.

Có điều ―――― không hiểu sao, tôi lại có linh cảm rằng tình thế sẽ tiến triển theo chiều hướng có lợi cho mình.

Cái này mới thực sự là linh cảm này.

☾❀☯☀⛤☽

Địa điểm tổ chức lễ nhập học là một giảng đường rộng lớn.

"Oa, rộng quá... đồ ăn cũng nhiều vô kể..."

Số lượng tân học sinh cũng khá đông. Chắc tầm hai ba trăm người nhỉ?

Hình như là tiệc đứng thì phải. Một bữa tiệc thật khác lạ.

"Khoan, Seika-kun cậu ăn rồi đấy à?"

"Yifa cũng nên tranh thủ ăn lúc còn ăn được đi."

"Cậu ăn nói cứ như thường dân ấy..."

Sau một hồi, người chủ trì phát biểu đôi lời, buổi lễ chính thức bắt đầu.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, êm đẹp.

"Seika-kun, cậu có đang nghe không đấy? Kìa, tiếp theo hình như là cô bạn tên Amyu phát biểu đấy."

"Hửm?"

"Chắc tại cô ấy là thủ khoa nhỉ."

Nhìn lên bục, một mái tóc đỏ rực đang khẽ lay động.

Giọng nói lanh lảnh, vang vọng khắp hội trường.

"―――― Ngày hôm nay, tôi không biết vì lý do gì mà các người lại có mặt ở đây."

Tôi đặt đĩa thức ăn xuống.

A, đến ngay lúc này sao.

Chẳng biết là thời điểm tốt hay xấu nữa...

Tôi dò xét tầm nhìn từ mấy con thức thần đã thả đi từ trước.

Khác với quạ, tầm nhìn của cú tuy hơi mờ nhưng bù lại chúng có khả năng nhìn xuyên bóng tối cực tốt.

Thấy rồi thấy rồi.

Mà khoan, gần thế. Ngay chỗ kia luôn kìa.

"Lý do tôi đến học viện này, chỉ đơn giản là ――――"

Ngay lúc đó.

Bức tường của giảng đường ―――― bị thổi bay cùng một tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Tiếng la hét thất thanh vang lên khắp hội trường.

Một phần bức tường giảng đường đã bị phá hủy hoàn toàn, để lại một lỗ hổng lớn.

Những mảnh vỡ đá lả tả rơi xuống.

Xuyên qua màn bụi mờ mịt trắng xóa, có thể nhìn thấy rõ mồn một khung cảnh bên ngoài.

Từ lỗ hổng đó, một cái bóng đen khổng lồ lù lù xuất hiện.

Chiều cao chắc phải gấp ba lần người bình thường.

Cơ thể vạm vỡ cường tráng được bao phủ bởi lớp lông đen tuyền.

Khuôn mặt dị hợm, trông nửa giống bò nửa giống dê.

"Là... là Ác ma!"

"Lesser Demon xuất hiện rồi!!"

Tiếng học sinh la hét kinh hoàng.

Cùng lúc đó, cả đám đông đồng loạt bỏ chạy tán loạn về phía cửa thoát hiểm của hội trường.

"Oái!"

Giữa biển người chen lấn xô đẩy, tôi kéo Yifa nấp vào sau một cây cột lớn.

Cứ thế này thì bị người ta dẫm bẹp mất.

Từ sau cây cột thò mặt ra, tôi quan sát kẻ địch.

Số lượng Lesser Demon đã tăng lên ba con.

Có vẻ như toàn bộ lũ ở quanh đây đều đã xông vào giảng đường.

Trông thì đáng sợ đấy... nhưng chỉ là tép riu thôi.

Chúng múa may vung vẩy mấy cây chùy, nhưng động tác lại chậm chạp nục nịch, vả lại vì cả ba con cùng chui tọt vào một chỗ nên cứ vướng víu cản trở lẫn nhau.

Giữa lúc đó, những ma pháp như hỏa viêm hay băng nhũ bắt đầu trút xuống như mưa về phía lũ ác ma.

Tiếng chỉ đạo ầm ĩ cất lên, có lẽ là của giáo viên. Trong số những người đáp lại mệnh lệnh, dường như có cả học sinh khóa trên.

Trúng đòn ma pháp, lũ ác ma chùn bước, khựng lại.

Thế nhưng...,

"...Lề mề quá đi mất. Đang làm cái quái gì vậy."

Tốn thời gian quá. Mấy con tép riu đó sao không diệt quách cho lẹ đi?

Một con ác ma nấp sau lưng đồng bọn đã vung chùy hướng về phía nhóm học sinh đang phóng ma pháp.

Tại cái thói lề mề chậm chạp đó mà. Chết chắc rồi.

Ngay lúc tôi định tung thuật pháp để cứu viện ――――,

Một mái tóc đỏ rực xẹt qua, luồn ngay xuống dưới cây chùy.

Kiếm vung lên lóe sáng.

Âm thanh kim loại va chạm chát chúa vang lên, cây chùy bị đánh bật ngược trở lại, khiến con Lesser Demon lảo đảo ngửa người ra sau.

"Kẻ nào không chiến đấu được thì tránh ra mau!"

Amyu vừa hét lên vừa tung một đòn phong ma pháp, đâm mù mắt con quái vật thứ hai. Con ác ma gầm lên đau đớn thảm thiết.

Cục diện đã thay đổi.

Phe con người bắt đầu chiếm ưu thế. Chắc không sao rồi nhỉ.

Thật sự là thót tim mà.

Thế nhưng, đám quái vật đó có gì đó rất kỳ lạ.

Ánh mắt thì như đang tìm kiếm con mồi, nhưng đòn tấn công lại quá ư chậm chạp. Số lượng ba con trông cũng chỉ thêm phần thừa thãi.

Nghi binh chăng. Hay có lẽ nào...

Là loại trinh sát dò la thực lực, đánh phủ đầu trước để xem phản ứng.

Mà, sao cũng được.

Giờ thì thuật sư đã triệu hồi chúng đang ở đâu nhỉ.

Tôi rà soát lại tầm nhìn của toàn bộ thức thần đã thả đi khắp học viện.

―――― Tìm thấy rồi. Là kẻ đó sao.

"Yifa."

"S-S-Seika-kun tính sao đây... hức"

Yifa run rẩy nói trong nước mắt.

"Đ-Đó là Ác ma đấy. Không ngờ ở Học viện Ma pháp lại xảy ra chuyện này..."

"Thật sự rất bất ngờ nhỉ."

"Cậu thản nhiên quá rồi đấy! Hức, tớ vẫn chưa muốn chết đâu..."

"Bình tĩnh lại đi. Cỡ đó các thầy cô sẽ giải quyết xong nhanh thôi. Chỉ là bọn tép riu mà."

"Tép riu!? Là Ác ma đấy!? Chỉ một con thôi cũng đủ để tiêu diệt cả một đơn vị quân đội rồi đấy!"

"Hình như Ác ma cũng có nhiều loại, đám kia chắc là loại yếu nhất rồi."

"Nhưng tớ nghĩ chúng không phải hạng tép riu đâu..."

"Nghe này Yifa."

Tôi khuyên nhủ.

"Tạm thời cậu cứ nấp ở đây thì hơn. Bây giờ cửa ra vào đông người lắm, nguy hiểm cực kỳ. Tớ nghĩ đám ác ma đó chẳng mấy chốc sẽ bị hạ gục thôi, nhưng nếu có chuyện gì nguy cấp thì cậu đừng ngần ngại dùng ma pháp để trốn thoát nhé. Rõ chưa?"

"Ư, ừm."

Để đề phòng bất trắc, tôi sẽ để lại vài tấm thức thần ở đây vậy.

Thế là đủ an toàn rồi.

"S-Seika-kun thì sao?"

"Tớ có việc phải đi một lát."

"Hả, việc gì cơ?"

"Nếu có chuyện gì tớ sẽ quay lại ngay."

Cố gắng không để Yifa nhìn thấy, tôi lao vụt ra khỏi bóng cây cột.

Và rồi.

Tôi hoán đổi vị trí của bản thân ―――― với con thức thần đang theo dõi kẻ địch.

☾❀☯☀⛤☽

Thức thần (Cú)

Mắt cú có một lớp phản quang gọi là tapetum lucidum, giúp chúng có thể tái sử dụng ánh sáng đã đi qua võng mạc một lần. Nhờ vậy chúng có thể nhìn rõ trong đêm tối, nhưng bù lại khả năng lấy nét lại kém đi khiến tầm nhìn của chúng vào ban ngày không được tốt cho lắm. Thức thần hoạt động dựa trên vật mẫu do thuật sư định đoạt, nên chúng mang trong mình những khả năng gần giống với loài sinh vật đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!