Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 4: Rồng ở Astilia - Chương đệm: Yifa tại dinh thự của người đứng đầu Protoasta ②

Chương đệm: Yifa tại dinh thự của người đứng đầu Protoasta ②

"Quái vật sao..."

Đang định cãi lại, Yifa chợt nín bặt.

Bởi lẽ cô đã hiểu được điều Rize định nói.

"Đúng vậy, nếu là cô thì chắc chắn sẽ hiểu... Thằng nhóc đó, hoàn toàn không có bất kỳ tinh linh nào dám lại gần. Không phải là chúng không tụ tập vì cậu ta không có ma lực. Mà là chúng lảng tránh. Cứ như thể cậu ta đang khoác trên mình chướng khí vậy..."

Rize tiếp tục bằng chất giọng đanh lại.

"Ta đã nói là ta rất ngạc nhiên khi lần đầu nhìn thấy cô ở học viện đúng không. Nhưng ngay sau đó, ta đã chết sững khi nhận ra sự dị thường của thằng nhóc ngồi cạnh cô. Ngay cả những tinh linh đang vây quanh cô cũng không có lấy một con nào dám đến gần thằng nhóc đó, chúng cố tình giữ một khoảng cách vô cùng kỳ dị. Đó là lần đầu tiên ta chứng kiến một cảnh tượng như vậy."

Giọng nói của cô ta pha lẫn chút gì đó như đang nhớ lại một thứ đáng sợ.

"Ta đã không thể ngừng suy nghĩ. Rằng Ma vương từng tồn tại trong quá khứ, chắc chắn cũng là một kẻ như thế này."

"Đ-Đúng là Seika-kun có hơi khác người một chút... nhưng cậu ấy là con người. Đừng nói là Ma vương, cậu ấy còn chẳng phải ma tộc."

"Không phải ma tộc, sao... Cô chắc chứ?"

Rize vặn hỏi.

"Cô biết được những gì về thằng nhóc đó?"

"Tôi và Seika-kun cùng nhau lớn lên ở dinh thự. Nên tôi đã biết cậu ấy từ khi còn nhỏ."

"Cha mẹ của thằng nhóc đó, có thật là Bá tước Lamprogue và phu nhân không?"

"A............ không, cha cậu ấy đúng là lão gia... nhưng mẹ cậu ấy là tình nhân..."

"Cô có biết gì về người mẹ đó không?"

"...Không ạ."

"Làm sao cô dám chắc người phụ nữ đó không phải là ma tộc. Mà ngay từ đầu, người cha có thực sự là Bá tước không?"

"..."

"Cô chắc cũng trạc tuổi thằng nhóc đó. Những chuyện trước khi cô nhận thức được thì làm sao cô biết. Dựa vào đâu mà cô khẳng định hồi nhỏ nó không có biểu hiện gì bất thường. Không... ngay cả sau khi cô bắt đầu nhận thức được, trong phạm vi những gì cô biết thì sao? Thằng nhóc đó, thực sự không có lấy một điểm nào bất thường ư?"

Yifa không thể trả lời.

Nghĩ lại thì... từ ngày xưa, Seika đã rõ ràng là có gì đó bất thường.

Không chỉ là việc cậu có thể sử dụng ma pháp dù không có ma lực.

Bình thường, liệu một đứa trẻ nhỏ có thể thản nhiên sinh hoạt khi bị anh trai, mẹ cả và những người hầu kẻ hạ dành cho những ánh mắt ghẻ lạnh đến nhường ấy không.

Trong hoàn cảnh đó, liệu một đứa trẻ có thể tự mình học hỏi, không hề nao núng lập chiến công đầu trước quái vật, rồi xoay xở để bản thân và cả một cô bé nô lệ như cô thi đỗ vào Học viện Ma pháp - nơi lẽ ra họ không bao giờ có thể đặt chân tới?

Cả cái thứ bùa chú kỳ lạ mà cậu bảo là học được ở thư viện dinh thự đó nữa, chẳng có vẻ gì là một thứ bình thường cả.

Dù đã ở bên nhau từ khi còn nhỏ, bản thân cô hầu như chẳng biết gì về Seika.

Có một bí mật gì đó vô cùng trọng đại.

Cô chỉ có linh cảm như vậy.

"...Nhưng mà"

Như để rũ bỏ sự nghi ngờ, Yifa lên tiếng.

"Seika-kun là con người, và cậu ấy là người tốt. Tôi tin là như vậy."

"Tin tưởng, đồng nghĩa với việc ngừng suy nghĩ."

Rize nói, như tạt một gáo nước lạnh vào mặt cô.

"Điều đó chẳng khác nào cầu trời khấn phật. Chẳng khác gì việc nhắm mắt chắp tay cầu nguyện cho xúc xắc đổ ra mặt mình muốn trong một canh bạc."

"..."

"Thằng nhóc đó rốt cuộc là thứ gì, tại sao tinh linh lại lảng tránh, ta cũng không biết. Nhưng để mù quáng tin vào sự lương thiện đó thì thằng nhóc đó lại quá đỗi dị thường. Cô cũng chẳng có lý do gì để phải cố chấp ở bên cạnh nó đến thế."

"..."

"Hãy vào Hậu cung đi, Yifa. Cô nên rời xa tên chủ nhân nguy hiểm đó."

"...Nhưng mà..."

Đến đây, Rize như chợt nhận ra điều gì, bèn nói.

"Cô... không lẽ đang hiểu lầm chuyện gì sao?"

"Ể...?"

"Hậu cung của Astilia không chỉ là nơi để thê thiếp của vua sinh sống và vẽ nên những bức tranh ái tình đầy toan tính đấu đá đâu."

"Ể, kh-không phải vậy sao ạ?"

Rize ôm đầu.

"Trời ạ... Hóa ra là thế. Ta cứ đinh ninh chuyện về Hậu cung của nước ta cũng được biết đến rộng rãi ở Đế quốc chứ..."

Sau đó, Rize chấn chỉnh lại tinh thần, nói.

"Được rồi. Vậy thì ta sẽ cho cô xem."

"Ể?"

"Trăm nghe không bằng một thấy. Ngày mai, chúng ta sẽ đến vương đô Asta."

"Ể, ể ể... nhưng tôi, làm sao có thể tự tiện..."

"Thằng nhóc đó có ra lệnh cho cô không được rời khỏi đây không?"

"Thì cũng không hẳn nhưng mà..."

"Vậy thì không có vấn đề gì. Đằng nào thì vài ngày nữa nó cũng chưa về từ trên núi đâu. Vương đô gần lắm. Ngày mai xuất phát thì trước buổi trưa ngày mốt là chúng ta có thể về đến đây rồi."

"..."

"Có muốn từ chối thì đợi đến lúc tận mắt chứng kiến rồi hẵng nói cũng chưa muộn mà."

Thành thực mà nói, Yifa không mấy mặn mà.

Tuy nhiên, những lời Seika nói vào đêm hai ngày trước bất chợt ùa về trong tâm trí.

――――Ai rồi cũng sẽ phải tự bước đi trên con đường của riêng mình.

――――Bởi vì cậu cũng sắp trở thành người lớn rồi.

Khi nhận ra, Yifa đã khẽ gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!