Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

597 5094

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

417 2185

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

733 4403

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

740 3478

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

38 132

Tập 4: Rồng ở Astilia - Chương 10: Âm Dương Sư mạnh nhất ngự rồng phi thiên

Chương 10: Âm Dương Sư mạnh nhất ngự rồng phi thiên

Ngày thứ ba kể từ khi vào núi.

Mặt trời đã lên cao, giờ đã là giữa trưa.

Tôi vươn vai hết cỡ, buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Mệt quá..."

Con rồng bay đi vào ngày hôm qua, không lâu sau đã quay lại với một con quái vật hình thú bị cắp gọn trong hai chân sau.

Nó nhai ngấu nghiến con mồi, rồi lăn ra ngủ ngon lành ngay cạnh tổ.

Đến chiều tối, nó thức giấc và lại cất cánh, lần này bay lượn vòng quanh như để cảnh giới bầu trời xung quanh, rồi đến tối mịt mới mò về. Về đến nơi là lại lăn ra ngủ tiếp.

Trời sáng. Rồi đến trưa. Con rồng vẫn chưa chịu dậy.

Không phải nó chết đâu.

Chỉ là đang ngủ say như chết thôi.

Ngắm nhìn con rồng đang ngáy khò khò, tôi thầm nghĩ.

Chắc hẳn nó đã rất mệt mỏi.

Nuôi con một mình thì dù là con người hay động vật cũng đều vất vả cả. Tên này tuy là quái vật, nhưng chắc cũng chẳng ngoại lệ. Rõ ràng là chỉ dựa vào ma lực của vùng đất này thì không đủ để cung cấp thể lực cho nó.

Lại thêm việc không có bạn đời bên cạnh chia sẻ, nên chắc nó đã phải chịu nhiều cực nhọc.

Chỉ là...

"Đến khi nào mình mới được giải thoát đây...?"

Trong lúc con rồng ăn uống, đi dạo trên không hay ngủ nghỉ, tôi cứ phải luôn tay luôn chân lật trứng rồi nung đá, cắm mặt vào chăm sóc cái tổ.

Đến lúc chán ngấy định bỏ đi thì nó lại nổi điên gầm rống ầm ĩ. Sợ nó đuổi theo đến tận thành phố nên tôi đành chôn chân ở đây không dám nhúc nhích.

Chắc là để mặc quả trứng một thời gian cũng chẳng sao đâu... nhưng tôi không biết để yên được bao lâu. Báo hại tôi phải thức trắng đêm.

Yuki cũng lên tiếng với vẻ mặt chán chường.

"Thật tình... để con người nuôi con hộ mình, cái con quái vật này mặt dày thật đấy."

"...Quản Hồ cũng thế mà."

"Ư, dạ không, Quản Hồ là, ừm, loại yêu quái phục tùng con người cơ mà..."

"Hà... Mà chắc trong loài rồng cũng chỉ có mỗi con này như vậy thôi."

Cá thể này rất đặc biệt.

À không, cũng có thể nói bản thân loài rồng mang tập tính như vậy...

"Vậy, ngài tính sao đây? Thưa ngài Seika."

Yuki hỏi.

"Chẳng lẽ ngài định làm vú em cho quái vật mãi sao."

"...Ta về thôi. Lương thực cũng sắp cạn rồi."

Phải tìm cách thuyết phục con rồng này mới được.

"Này!! Dậy đi! Trưa trật trưa trờ rồi đấy!! Mấy cái loại ngủ quá giờ trưa, tao đố thằng nào giàu được đấy!!!"

Nghe tiếng tôi quát lớn, con rồng đang say giấc nồng lờ đờ hé mở mí mắt sần sùi.

Khuôn mặt nó hiện rõ vẻ phiền phức.

Tôi nén cơn bực dọc, chỉ tay về phía thành phố và nói.

"Tôi phải về đây!!"

"Grừ!"

"Grừ cái gì mà grừ, vừa vừa phai phải thôi! Tôi đâu phải bạn đời của cô đâu!!"

Nghe tôi mắng, con rồng làu bàu không hài lòng một hồi, rồi thở hắt ra một hơi như tiếng thở dài "Phùuu" và đứng dậy.

Sau đó, nó lững thững tiến lại gần tôi, cúi cái đầu khổng lồ xuống và đặt cằm cọ sát mặt đất.

"?"

"Grừừừ..."

Nhìn nó phe phẩy đôi cánh trong tư thế đó, tôi lờ mờ đoán được ý đồ.

"Không lẽ... cô định cho tôi quá giang sao?"

"Grừ."

"Ờ, cảm ơn lòng tốt của cô nhưng mà............ từ từ đã nào."

Tôi nhận ra một khả năng.

Cứ tưởng việc cưỡi lên một sinh vật có cánh để bay lượn là bất khả thi... nhưng với con này thì biết đâu lại được.

Tôi dẫm lên lớp vảy, trèo lên đầu nó.

Đúng lúc trên đó có mọc một túm lông khá cứng cáp, ngồi cũng không đến nỗi tệ.

"Grừừ!"

Con rồng dang rộng đôi cánh, vỗ mạnh.

Ma pháp điều khiển áp suất không khí kích hoạt, thân hình khổng lồ nâng bổng tôi lên không trung.

Gió rít gào dữ dội xung quanh.

Nhưng không đến mức không ngồi vững được.

Hơn hết ―――― độ rung lắc cũng rất ít. Đúng như tôi dự đoán.

Bám chặt vào chiếc vảy nhô lên, tôi sung sướng reo hò ầm ĩ.

Lượn một vòng trên bầu trời, con rồng thong thả sải cánh lướt đi về phía thành phố dưới chân núi ――――.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!