Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 4: Rồng ở Astilia - Chương 14: Âm Dương Sư mạnh nhất giải thích sự tình của rồng

Chương 14: Âm Dương Sư mạnh nhất giải thích sự tình của rồng

Vài khắc sau, chúng tôi đã quay lại dinh thự của người đứng đầu thành phố.

Thực ra tôi muốn đợi trên núi cho đến khi có người của Hoàng tử lên tới, nhưng con rồng đang nổi điên cứ liên tục vờn Zecht và đám lính đánh thuê.

Vì cũng có ý định giao nộp bọn tội phạm, nên tôi đành phải đưa chúng xuống núi trước khi chúng bị làm thịt.

Ngay khi vừa hạ cánh xuống khu vườn của dinh thự, con rồng liền nhổ toẹt mấy sợi dây leo mà nó đang ngậm trong miệng ra. Zecht và đám lính đánh thuê bị trói gô rơi phịch xuống bãi cỏ.

Trong vườn, Hoàng tử, cô nàng hầu gái Elf và một đám lính canh đông đúc đang tụ tập.

Đúng là đáp xuống bất thình lình đến lần thứ hai thì tình hình phải thế này rồi.

Sau khi tôi và Yifa bước xuống khỏi lưng rồng, Hoàng tử tiến lại gần với vẻ mặt thất thần, cất tiếng hỏi.

"Ng-Ngài Seika, chuyện này là sao..."

"Bọn này là đám lừa đảo và săn trộm đấy thưa Điện hạ."

Tôi đáp lời.

"Cái vụ có thể tiêu diệt rồng chỉ là nói xạo thôi. Chúng định cuỗm tiền rồi cuỗm luôn cả trứng rồng bỏ trốn đấy."

"Không thể nào... Với lại, trứng là sao...?"

"Tất nhiên là trứng rồng rồi. Con rồng này hiện tại đang trong thời kỳ ấp trứng nuôi con."

Tôi kể lại những sự thật chứng kiến trên đỉnh núi và những suy luận của mình.

Nghe xong, Hoàng tử lắc đầu quầy quậy như không thể tin nổi.

"Làm sao có chuyện hoang đường như vậy được..."

"Đó là sự thật, và thần nghĩ những suy luận của mình là hoàn toàn hợp lý. Thần dự định sẽ viết báo cáo như vậy đấy. Nếu không tin, các ngài có thể tự mình lên núi mà xem."

"Nhưng... như thế quá nguy hiểm. Mà khoan đã... Tại sao ngài Seika lại được con rồng chấp nhận đến vậy. Không những không bị tấn công, mà còn giúp nó chăm sóc trứng nữa? Ngay cả một con thú bình thường cũng chẳng có chuyện..."

"Xét theo một khía cạnh nào đó, rồng là một loài sinh vật vô cùng đặc biệt."

Tôi bắt đầu giải thích.

"Việc các loài sinh vật chăm sóc con cái thì chẳng có gì lạ. Tuy nhiên, trong số đó, lại có những loài mà các cá thể không phải bố mẹ cũng tham gia vào việc nuôi nấng. Rất nhiều loài chim, cáo, lửng chó, một số loài chó, và thậm chí cả một số loài cá. Dù số lượng không nhiều, nhưng tập tính này lại xuất hiện ở rất nhiều loài sinh vật khác nhau. Và ―――― rồng cũng là một trong số đó."

Tôi nói tiếp.

"Thần đã xem qua những ghi chép trong quá khứ ở thư viện. Trong đợt sinh sản vào một trăm năm mươi năm trước, những con rồng con sinh ra trước đã phụ giúp chăm sóc những lứa rồng em. Tức là, rồng là loài quái vật có tập tính nuôi con theo kiểu gia đình."

"Nh-Nhưng mà..."

Hoàng tử vẫn cố cãi.

"Nếu là con ruột thì không nói, đằng này ngài Seika lại là con người cơ mà! Tại sao nó lại chấp nhận một kẻ không cùng huyết thống, thậm chí còn khác giống loài chứ."

"Cũng có những loài mà các cá thể không cùng huyết thống vẫn tham gia chăm sóc con cái mà. Hơn nữa, thưa Điện hạ, ngài quên rồi sao? Về truyền thuyết của con rồng ở Astilia ấy."

Hoàng tử trợn tròn mắt.

"Không lẽ, ý cậu là truyền thuyết về việc nó được Vương phi ấp nở...? Nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi..."

"Chỉ cần biết phương pháp thì hoàn toàn có thể ấp nở được. Hơn nữa, nếu truyền thuyết đó là sự thật thì mọi chuyện đều có thể lý giải. Việc con rồng đó bắt thần chăm sóc quả trứng cũng chẳng có gì lạ. Bởi vì ngược lại, nó cũng đã làm điều tương tự từ trước đến nay mà."

"Ngược lại...?"

"Điện hạ hãy nghe đây. Đối với con rồng này, cha mẹ của nó là con người. Con cái của họ là gia đình. Và những người dân sống cùng lãnh thổ với nó, cũng được nó coi là gia đình. Đương nhiên, con cái của họ cũng vậy."

Tôi tiếp tục giảng giải.

"Ngài có biết tại sao trong quá khứ, con rồng này lại sát cánh cùng con người chống lại quân địch và ma tộc không? Tại sao nó không bao giờ tấn công người dân, và tại sao nó lại lặng lẽ dõi theo sự đổi thay của thành phố này suốt một thời gian dài đến vậy?"

"Nếu vậy thì, không lẽ..."

"Đúng vậy."

Tôi nói.

"Suốt mấy trăm năm qua, con rồng của Astilia vẫn luôn giúp đỡ con người trong việc bảo vệ và chăm sóc con cái của họ."

Tôi nghe thấy tiếng Hoàng tử nín thở. Đám lính canh cũng bắt đầu xôn xao.

Tôi ngước nhìn con rồng hiền lành nãy giờ vẫn đang đứng ngoan ngoãn.

"Ít nhất thì, bản thân nó cũng nghĩ như vậy. Đối với sinh mệnh này, đó là điều hiển nhiên."

Tôi quay lại nhìn Hoàng tử, dõng dạc nói.

"Hãy báo ân đi thưa Điện hạ."

"..."

"Món ân tình kéo dài suốt mấy trăm năm đấy. Đối với một con rồng không có bạn đời, việc nuôi con là một quá trình vô cùng vất vả. Hãy dùng bàn tay của con người để giúp đỡ nó. Dù thời gian dài không giao tiếp đã khiến trái tim nó dần xa cách, nhưng nó tuyệt đối không bao giờ quên ơn dưỡng dục. Việc nó chấp nhận thần chính là bằng chứng. Vẫn chưa muộn đâu. Người dân Protoasta hoàn toàn có thể trở lại làm gia đình của nó."

Tôi nói thêm.

"Hơn nữa, nếu được con người giúp đỡ trong việc nuôi nấng, rồng con cũng sẽ coi con người là gia đình. Sau này khi chúng trưởng thành và rời tổ, nhỡ đâu có định cư gần nơi con người sinh sống thì khả năng chúng tấn công con người cũng rất thấp. Hoặc thậm chí, chúng có thể giao lưu và chung sống cùng con người. Giống hệt như con rồng của Astilia vậy."

Và tôi kết luận.

"Thần nghĩ ngài nên giải thích với Đế quốc như vậy. Thần cũng sẽ ghi điều đó vào báo cáo. Rằng mối đe dọa từ chúng là không đáng kể. Ngài thấy sao thưa Điện hạ?"

Hoàng tử im lặng một hồi lâu.

Nhưng cuối cùng, ngài ấy lại lắc đầu.

"Không được."

"...Tại sao?"

"Giải thích như vậy... không thể nào thuyết phục được những nghị sĩ của Đế quốc. Câu chuyện của ngươi không có bằng chứng xác thực."

Trước thái độ yếu hèn của Hoàng tử, tôi thở dài chán nản.

"Trên đời này thiếu gì chuyện không có bằng chứng xác thực. Thần cũng sẽ cố gắng viết báo cáo sao cho ngài dễ bề thuyết phục nhất. Thần đã dọn sẵn cỗ cho ngài rồi, phần còn lại thì ngài phải tự mình lo lót và khéo léo dùng lời lẽ mà giải quyết chứ. Điện hạ cũng là chính trị gia cơ mà, ngần ấy chuyện ngài thừa sức làm được."

"Không thể nào. Cậu không hiểu đâu... Nghị viện Đế quốc là cái hang ổ của lũ cáo già xảo quyệt. Một kẻ như ta, làm sao mà..."

"Hà..."

Này này... cái tên này có ổn không đấy.

Thiếu tự tin đến mức này thì chết dở.

"Dù ngài có nói vậy... nhưng nếu không làm thế thì ngài định tính sao? Làm gì còn cách nào khác. Phương án thảo phạt rồng của Điện hạ ngay từ đầu đã là bất khả thi rồi mà."

"...Chẳng phải ngài Seika sở hữu thực lực đủ sức đánh bại triệu hồi thú của Zecht sao? Cậu... không thể tiêu diệt con rồng đó giúp ta được ư."

............Hả??

Giữa lúc tôi còn đang sững sờ, Hoàng tử tiếp tục tuôn ra những lời như kẻ mất trí.

"Không, cậu đã được nó chấp nhận cho vào tận tổ cơ mà. Nếu tìm được loại độc có tác dụng với rồng, cậu có thể dùng nó cũng được."

"Ngài đùa tôi đấy à... Dùng độc sao? Nghe xong những lời tôi vừa nói mà ngài vẫn thốt ra được những câu như vậy sao. Ngài có bị mất trí không đấy? Mọi người xung quanh đều đang ngỡ ngàng trước phát ngôn của ngài đấy."

"Cậu thì hiểu cái quái gì!"

Hoàng tử đột nhiên hét lớn.

Trong đôi mắt ấy hiện rõ sự hoảng loạn.

"Là Đệ nhất Hoàng tử, ta bắt buộc phải lập công tại thành phố này! Nếu ngay cả vấn đề này mà ta cũng không thể tự mình giải quyết, thì làm sao ta có tư cách để kế vị ngai vàng!"

"..."

"Seika... Ta thành tâm cầu xin cậu. Xin hãy giúp ta thảo phạt con rồng đó."

Tôi cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu.

"Thần xin từ chối. Bỏ qua vấn đề tình cảm cá nhân, thì chuyện đó cũng chẳng phải là trách nhiệm của thần. Thần chẳng có lý do gì để giúp ngài cả."

"Vậy sao... Nếu thế thì, ta đành phải bắt giữ cậu vậy. Các ngươi, lên đi."

Theo chỉ thị của Hoàng tử, đám lính canh đồng loạt rút kiếm.

Tôi ngớ người ra, lẩm bầm.

"Ể, tại sao chứ?"

"Ngươi bị tình nghi sử dụng ma pháp gây ra sự bất thường cho con rồng của Astilia. Ta sẽ tạm thời giam giữ ngươi... và sau đó sẽ yêu cầu Bá tước Lamprogue giải trình về vụ việc lần này. Đừng lo, ta sẽ đảm bảo chế độ đãi ngộ tử tế cho ngươi."

"À ừm, ý ngài là... định bắt tôi làm con tin sao. Nhưng mà này, cha tôi tuy có chút danh tiếng, nhưng ông ấy không hề can dự vào chính trị đâu nhé? Ngài có đe dọa thì ông ấy cũng chẳng làm được trò trống gì đâu."

"Dù sao thì ông ta cũng là một Bá tước của Đế quốc. Không thử làm sao biết được."

............Đây không phải là chuyện thử hay không thử!!

Tôi thực sự cạn lời. Ngu muội đến mức này thì hết thuốc chữa rồi.

Dường như đám lính canh cũng có vẻ chần chừ.

Cũng phải thôi. Quá sức vô lý mà.

Tôi vừa bực mình vừa suy nghĩ.

Có lẽ cứ ngoan ngoãn để bị bắt rồi tìm cơ hội tẩu thoát sẽ êm thấm hơn chăng...

"Yifa! Lại đây mau!"

Đột nhiên, Hoàng tử gọi lớn Yifa.

Hả... tên này, đùa chắc?

Yifa chỉ im lặng nhìn Hoàng tử.

"Nàng đã được tự do rồi! Không cần phải phục tùng tên chủ nhân mờ ám đó nữa! Tài sản của ngài Seika sẽ bị tịch thu, và ta sẽ ban cho nàng quyền công dân tại Astilia."

"..."

"Nào, mau lại đây! Đứng đó nguy hiểm lắm..."

"Đ-―――― Đủ rồi đấy!!"

Tôi bất giác rống lên.

Cơn giận bùng nổ, tôi gào vào mặt Hoàng tử.

"Ngài bị cái quái gì vậy, lúc này mà còn gái gú à!? Thế mà cũng tự xưng là người lãnh đạo sao!! Dù ngài có nói xằng nói bậy đến đâu, tôi cũng định nhắm mắt làm ngơ vì suy cho cùng đó cũng là chuyện chính trị của nước người ta, nhưng rốt cuộc mục đích của ngài lại là Yifa sao!? Ngài không thấy xấu hổ với người dân à!!"

"C-Cái, cái..."

"Ngay từ đầu ngài đã quá thiển cận rồi! Đừng có hở chút là ỷ lại vào người khác! Đừng có suốt ngày nghĩ đến mấy cái phương pháp dễ dãi! Làm vậy thì dân chúng ai mà thèm theo ngài chứ! Đừng có chỉ suy nghĩ bằng cái đầu dưới. Đặt việc nước lên trước công danh hay đàn bà đi, đồ trẻ ranh miệng còn hôi sữa! Cái gì mà lại đây, cái gì mà giải phóng cho cô ấy chứ. Đừng hòng ――――"

Tôi gào lên theo đà cảm xúc.

"―――― Đừng hòng ta giao Yifa cho ngài!!"

Khu vườn của dinh thự chìm vào tĩnh lặng.

"N-Ngài Seika...?"

Giọng nói của Yuki vang lên bên tai khiến tôi giật mình tỉnh mộng.

Tôi rụt rè liếc nhìn Yifa bên cạnh. Yifa đang tròn xoe mắt nhìn tôi, thấy tôi nhìn sang liền vội vã lảng tránh ánh mắt.

Mặt tôi tái mét.

Chết dở... tôi lại làm trò hề nữa rồi sao?

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Đột nhiên, một tiếng cười sảng khoái vang dội khắp khu vườn.

Chủ nhân của tiếng cười đó chính là Rize - cô hầu gái Elf.

"Khụ, ồ, xin lỗi... Các ngươi, cất kiếm đi. Vở kịch lố bịch này kết thúc ở đây được rồi."

"Cái gì, Rize!? Ngươi dám............ hự."

Bị cô hầu gái lườm, Hoàng tử liền nín bặt.

Đám lính canh tra gươm vào vỏ với vẻ mặt như trút được gánh nặng.

Sau đó, người phụ nữ Elf quay sang Yifa và hỏi.

"Ta cứ hỏi lại cho chắc nhé. Yifa, cô quyết định như vậy thật sao."

"Vâng."

Yifa mỉm cười, quay sang nói với Hoàng tử.

"Thưa Điện hạ. Thần rất vinh dự trước lời mời của ngài, nhưng thần xin phép được từ chối một lần nữa. Thần sẽ cùng Seika-kun trở về học viện."

"Nh-Nhưng Yifa. Ý nguyện của nàng..."

"Đó chính là ý nguyện của thần. Hơn nữa,"

Yifa cất giọng lạnh nhạt.

"Cho dù có được tự do, thần cũng không bao giờ muốn phò tá một người như ngài."

"Kh... không, nhưng mà..."

"Thưa cậu chủ."

Cô hầu gái Elf lên tiếng trách móc.

"Đến lúc ngài phải biết điểm dừng rồi. Ngài đã bị từ chối rồi đấy."

"Nhưng..."

Bỏ mặc Hoàng tử đang hóa đá, người phụ nữ Elf quay sang tôi, vui vẻ nói.

"Thật sự vô cùng thất lễ với ngài, ngài Seika. Trước tiên, ta xin gửi lời cảm ơn sâu sắc về vụ việc con rồng. Ta thực sự vui mừng vì chân tướng sự việc đã được làm sáng tỏ. Hơn nữa, ngài còn giúp bắt giữ cả đám tội phạm, ta không biết phải nói gì hơn. Phần giải quyết hậu quả, chúng ta sẽ tiến hành theo đúng những lời khuyên ngài vừa nói."

"Không có gì đâu..."

"Và, tuy hơi trơ trẽn... nhưng ngài có thể quên hết những lời ngớ ngẩn mà cậu chủ nhà ta vừa nói được không."

"À, vâng. Lúc nãy tôi cũng lỡ quá lời..."

"Rất cảm ơn ngài. Ngài định khi nào sẽ quay lại Đế quốc? Cỗ xe ngựa thì lúc nào cũng sẵn sàng."

"Học kỳ mới cũng sắp bắt đầu rồi, nên tôi muốn về càng sớm càng tốt. Ở lại đây lâu cũng không tiện."

"Thật ngại quá. Vậy ta sẽ nhanh chóng thu xếp xe ngựa cùng với những điểm dừng chân dọc đường. Nhân tiện... ta có thể nói chuyện riêng với Yifa một chút được không, thưa ngài."

"Ể..."

Tôi bất giác liếc nhìn sang bên cạnh.

Yifa nhìn tôi, khẽ gật đầu.

Tôi liền nói.

"...Được thôi. Xin mời."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!