Chương 13: Âm Dương Sư mạnh nhất chiến đấu với triệu hồi sư
Con rồng bay một mạch về phía đích đến, và chẳng mấy chốc đã lên tới đỉnh núi.
Nó hạ cánh xuống bãi đá, nơi làm tổ của nó, rồi cúi đầu xuống cho hai chúng tôi nhảy xuống.
"Đây là tổ của rồng sao...?"
"Ừ. Cái đống đá đằng kia là giường của nó đấy. Quả trứng cũng ở đó."
"Hêê... ơ kìa, tr-trứng á?"
"Xin lỗi nhé. Chắc không còn thời gian để giải thích đâu."
Đúng lúc đó.
Từ khu rừng trải dài phía bên kia bãi đá, vang lên những tiếng răng rắc dữ dội.
Đột nhiên, từ sâu trong rừng, vô số cây cối bắt đầu bị quật ngã, tạo thành một đường thẳng tắp hướng về phía này.
Cuối cùng, như xé toạc lớp cây cối che khuất bãi đá, một con hổ khổng lồ màu đỏ đen xuất hiện.
Phía sau tôi, con rồng lùi lại một bước như bị áp đảo.
Con quái vật đang tỏa ra luồng sát khí hung hãn và lao thẳng tới.
Nhắm vào nó, tôi lập tức kích hoạt thuật pháp.
《Thổ Tương Sinh ―――― Thấu Tái Thuật》
Con hổ đỏ đen đâm sầm vào những cột thạch anh vừa trồi lên cản đường.
Chưa dừng lại ở đó, từ xung quanh, những cột trụ khác tiếp tục đâm chéo lên, tạo thành một cái lồng giam chặt cơ thể dung nham của nó.
"GàooooOOOOOOOOOO ――――!!!"
Lava Tiger gầm rú, ngoạm chặt lấy một trong những cái cột.
Cũng giống như lần trước, những cột thạch anh vẫn trơ trơ không hề hấn gì. Tuy nhiên, bề mặt của chúng bắt đầu bị nhiệt độ nung chảy dần dần.
Sẽ không trụ được lâu.
Mà, chắc cũng đủ thời gian để nói dăm ba câu nhảm nhí.
Tôi hít một hơi thật sâu, lớn tiếng gọi.
"Này Zecht! Ngươi ở đó đúng không. Ra đây đi."
"Mày mò về đúng lúc phiền phức thật đấy, cậu ấm học giả ạ."
Từ trong rừng, những bóng người dần lộ diện ―――― tên ma pháp sư khoác áo choàng với cuốn ma đạo thư mở sẵn trên tay, cùng đám lính đánh thuê lăm lăm vũ khí.
Dưới lớp mũ trùm đầu, tên Triệu hồi sư kiêm thủ lĩnh Đoàn lính đánh thuê Zecht nhếch mép cười nham hiểm.
"Tao định cuỗm một quả trứng rồi ôm tiền thưởng chuồn êm cơ... nhưng xem ra giờ đành phải thủ tiêu thêm hai mạng nữa rồi."
"Hưm, quả nhiên ngay từ đầu mục đích của bọn mày đã là quả trứng rồi. Điện hạ có nói thỉnh thoảng chúng vẫn xuất hiện trên thị trường, nên tao cũng đoán được lờ mờ."
"Hừ, đương nhiên rồi. Bán một quả trứng rồng thôi là cả đám bọn tao dư sức ăn chơi phè phỡn cả năm trời đấy. Haha, nhưng mà cái thằng Hoàng tử đó đúng là ngu ngốc thật."
Zecht cười khẩy.
"Làm sao mà một nhóm người thế này có thể hạ gục được Greater Dragon (Rồng Cấp Cao) chứ! Một con quái vật tầm cỡ mà cả một quốc gia phải dốc toàn lực mới đối phó nổi, thế mà tao mới cho xem con Lava Tiger cái là đã tin sái cổ rồi. Cơ mà, chỉ đuổi nó đi thì dễ ợt ấy mà."
Tôi cũng mỉm cười đáp trả tên Triệu hồi sư.
"Gì chứ, hóa ra đúng như lời tao nói à. Chuyên gia rởm."
"Hả...? Thằng ranh con, có vẻ mày vẫn chưa hiểu rõ tình hình nhỉ."
Khóe miệng Zecht giật giật.
"Con Lava Tiger của tao... không phải loại quái vật mà dăm ba cái ma pháp tép riu của mày có thể làm xước da được đâu."
Rắc, một tiếng động vang lên.
Lava Tiger cuối cùng cũng bẻ gãy được cái cột thạch anh đang tan chảy.
Thoát khỏi chiếc lồng trong suốt, con quái vật gầm lên những tiếng gầm gừ đầy sát khí.
"Lên! Biến chúng nó thành thịt nướng cho tao!"
Đôi chân bọc trong lớp dung nham đỏ rực cuộn lại, chuẩn bị cho cú nhảy vọt.
Đúng lúc đó.
Từ dưới chân Lava Tiger..., một cột nước khổng lồ... bất ngờ phun trào...
"Cái đéo gì vậy!?"
Trước ánh mắt kinh hoàng của Zecht, con quái thú dung nham bị cột nước hất tung lên không trung rồi rơi sấp mặt xuống bãi đá.
Lượng nước khổng lồ vừa phun lên tiếp tục đổ ập xuống mặt đất. Nó chảy theo độ dốc, cuốn trôi cả Zecht lẫn đám lính đánh thuê.
Ngay cả tôi cũng không khỏi ngạc nhiên.
Một luồng sức mạnh lớn.
Và người đang điều khiển nó ―――― là cô thiếu nữ với mái tóc bông xù, đang chĩa cánh tay phải đeo nhẫn về phía kẻ địch.
"Tớ sẽ không đứng im chịu trận nữa đâu."
Yifa thì thầm với vẻ mặt tĩnh lặng.
Nhìn thấy bộ dạng đó, tôi bất giác thốt lên.
"Yifa..."
"Seika-kun, tớ vẫn..."
"Tuyệt quá! Vừa nãy cậu phản ứng nhanh lắm!"
"Ể, ể ể"
Nghe giọng điệu hớn hở của tôi, vẻ mặt nghiêm túc của Yifa tan biến.
Cô bé bối rối nói.
"Tại vì... mấy hôm trước Seika-kun đã dặn tớ mà..."
"Bình thường dù có được dặn trước cũng hiếm ai làm được ngay thế đâu. Yifa can đảm thật đấy."
"Th-Thế sao."
"Quả nhiên đưa cậu theo là một quyết định đúng đắn. Không ngờ cậu lại có thể điều khiển ma pháp hệ thủy điêu luyện đến mức này. Tớ bất ngờ lắm đấy."
"...Ehehehe"
"Mẹ kiếp, cái ma pháp quái quỷ gì thế này, không lẽ... mày cũng là đồng bọn của con mụ Elf đó à!?"
Bị kẹt lại ở một tảng đá, Zecht ướt sũng nhóp nhép la lối om sòm.
Tôi nghiêng đầu khó hiểu.
"Elf...? Hắn đang nói lảm nhảm gì vậy."
"À ừm, chuyện đó, Seika-kun..."
"Mà thôi sao cũng được, tiếp tục chuyện khi nãy nhé Yifa. Cậu dùng một lượng nước lớn như vậy là rất chính xác. Bởi vì nếu dùng ít nước, nhiệt độ của dung nham sẽ khiến nước bốc hơi ngay lập tức, thậm chí còn gây nguy hiểm hơn. Nhưng với lượng nước nhiều thế này thì... nhìn kìa."
Theo hướng tay tôi chỉ, con Lava Tiger đang lảo đảo đứng dậy.
Cũng dễ hiểu vì sao những chuyển động của nó lại trở nên cứng nhắc đến vậy.
Phần lớn lớp áo giáp dung nham của nó đã nguội lạnh và đông cứng thành một màu đen kịt.
"Cậu có thấy phần từng có màu đỏ giờ đã đông cứng lại thành hình dạng tròn và sần sùi không? Khi bề mặt nguội đi, dung nham bên trong vẫn tiếp tục chảy và tạo thành hình thù như vậy đấy. Khi núi lửa phun trào và dung nham chảy xuống biển cũng tạo ra những khối đá tương tự."
"R-Ra là vậy..."
"GàooooOOOOOOOOOO ――――!!!"
Đúng lúc đó, Lava Tiger gầm thét dữ dội.
Lớp áo giáp cứng ngắc trên bề mặt nứt toác ra, và dòng dung nham mới lại bắt đầu tuôn trào.
"Đừng tưởng thế là xong! Ba cái ma pháp nửa mùa đó đừng hòng làm tổn thương Lava Tiger của tao!!"
Zecht vừa loạng choạng đứng dậy vừa gào thét.
Khuôn mặt Yifa lại đanh lại.
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay phải đang giơ lên của cô bé và hạ nó xuống.
"Ể...?"
"Không sao đâu. Phần còn lại cứ để tớ lo."
《Thổ Tương Sinh ―――― Hỏa Hoán Võng Thuật》
Tấm lưới trắng phủ chụp lấy Lava Tiger.
Bực tức vì bị cản trở hành động, con quái thú dung nham lồng lộn điên cuồng.
Dù là amiăng thì có lẽ cũng không thể chịu nổi nhiệt độ nung chảy cả thạch anh, những sợi thừng bắt đầu đứt đoạn ở vài chỗ.
Zecht nhếch mép cười nhạo.
"Haha, đồ ngu! Mày nghĩ cái lưới rách đó có thể bắt được Lava Tiger sao!"
"Không, tao đâu có định bắt nó."
Tôi khẽ lẩm bầm.
Rồi hướng một tấm Hình nhân vừa hiện ra từ không trung về phía con quái thú đang lồng lộn.
"Tao chỉ muốn nó ngoan ngoãn một chút thôi."
《Dương Hỏa Tương Sinh ―――― Hạo Diễm Thuật》
Từ tấm Hình nhân phun ra một ngọn lửa trắng chói lòa.
Nó nuốt chửng con Lava Tiger đang bị kẹt trong lưới chỉ trong chớp mắt.
Và khi ngọn lửa vụt tắt ―――― chẳng còn lại gì cả.
"Hả............?"
Zecht thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.
Thứ duy nhất có thể gọi là tàn tích của Lava Tiger chỉ là vài cục khoáng vật có nhiệt độ nóng chảy cao từng dính trên lớp áo giáp của nó.
Bản thân con quái vật, lớp dung nham, hay thậm chí cả tấm lưới amiăng đều đã bốc hơi không còn một dấu vết. Thậm chí, mặt đất chỗ đó cũng bị nung chảy, sôi sục, và những chỗ nguội đi đã bị thủy tinh hóa.
Tôi khịt mũi cười khẩy, lẩm bầm.
"Tao bảo là sẽ biến nó thành đống tro tàn... nhưng xem ra đến tàn tro cũng chẳng còn lại gì nhỉ."
Đây là ngọn lửa trắng tinh khiết được ép tăng nhiệt độ cháy bằng Dương khí, đủ sức nung chảy cả quặng Wolfram (nguyên tố W).
Bốc hơi một con quái vật dung nham con con chỉ là chuyện nhỏ.
"M-Mày là cái quái gì vậy... Rốt cuộc mày là ai..."
Nhìn Zecht trợn tròn mắt lẩm bầm trong sợ hãi, tôi mỉm cười đáp.
"Tao là ma thuật sư mạnh nhất thế giới."
"Đừng có giỡn mặt với tao...! Tụi mày đâu! Lên làm bia đỡ đạn mau! Ráng mà làm cho xứng với số tiền tao trả đi!!"
Đám lính đánh thuê bị dòng nước cuốn trôi và mắc kẹt trên những tảng đá hay thân cây lảo đảo đứng dậy.
Đúng lúc đó ――――,
"GàooooOOOOOOOOOO ――――!!!"
Từ phía sau tôi, con rồng gầm thét.
Nỗi kinh hoàng lập tức lan truyền, đám lính đánh thuê cuống cuồng vắt chân lên cổ bỏ chạy.
"Mẹ kiếp, đùa nhau à!"
"Làm sao mà đánh lại cái thứ đó được chứ!"
Zecht trố mắt gào lên với đám lính đánh thuê đang vừa chửi rủa vừa quay lưng bỏ chạy.
"Đứng lại! Không được chạy!!"
"Đúng rồi đấy, chạy trốn là phạm luật đấy."
Vừa nói, tôi vừa dùng 《Mạn Phược Thuật》 trói gô từng tên lính đánh thuê đang tán loạn bỏ chạy.
Sau đó, tôi cười khẩy nhìn Zecht đang đứng chết trân tại chỗ.
"Giờ thì, chỉ còn lại mày thôi."
"............Mày không trói tao lại như bọn chúng... là vì mày khinh thường tao sao...?"
"Ừ. Trông mày yếu xìu, hay là tự giác còng tay lại đi cho rảnh nợ? Tao lười động tay động chân lắm."
"Vậy sao, nếu thế thì............ tao sẽ cho mày phải hối hận!!"
Cuốn ma đạo thư trong tay Zecht bỗng phát sáng rực rỡ.
Dưới lớp mũ trùm đầu, một nụ cười hung ác hiện ra.
"Cho tụi mày mở mang tầm mắt! Đây là con bài tẩy thực sự, đến tao còn đéo thể kiểm soát nổi!! Tụi mày hay cái thành phố kia có ra sao thì tao cũng mặc xá ―――― á, nóng nóng nóng nóng!?"
Phát ra một tiếng hét ngớ ngẩn, Zecht đột ngột buông rơi cuốn ma đạo thư.
"Ểeeee!? Ma đạo thư của tao!?"
Cuốn ma đạo thư của Zecht đang bốc cháy.
Rõ ràng là nó đang ướt sũng, thế mà giờ lại bị ngọn lửa màu cam bao trùm và dần hóa thành tro bụi.
"Thứ đó, cũng giống như gậy phép đúng không."
Yifa nhìn Zecht bằng ánh mắt sắc lạnh, nói.
"Thế này là hết trò rồi chứ?"
Xung quanh Zecht, những ngọn lửa nhỏ màu cam bắt đầu hiện ra và xoay vòng theo hình xoắn ốc.
Đó là những ngọn lửa ma trơi quá đỗi quen thuộc ở kiếp trước.
"Hy vọng là hết rồi. Nếu phải thiêu sống cả anh nữa thì... hơi phiền phức đấy."
Zecht ngồi phịch xuống đất, bị giam lỏng giữa lồng giam của những ngọn lửa ma trơi.
Hắn đã hoàn toàn suy sụp rồi.
"...Này, Seika-kun, thế này đã được chưa?"
Yifa nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa sự mong chờ.
"A, ừm. Cậu làm tốt lắm Yifa. Suýt chút nữa thì hắn đã gọi ra một con quái vật không rõ lai lịch nào đó rồi."
Khi tôi xoa đầu, Yifa nheo mắt cười đầy mãn nguyện.
Có điều, trong lòng tôi vẫn thấy hơi tiếc nuối.
...Cũng muốn xem thử cái con bài tẩy đó nó như thế nào.
☾❀☯☀⛤☽
Hạo Diễm Thuật (Ngọn Lửa Trắng Xóa)
Thuật pháp sử dụng Dương khí để tăng nhiệt độ cháy lên đến 5.000℃. Tungsten (Wolfram) là nguyên tố có điểm nóng chảy cao nhất, nhưng cũng chỉ chịu được mức nhiệt trên 3.400℃. Ngay cả hợp chất Tantalum hafnium carbide được tạo ra bằng công nghệ hiện đại cũng chỉ chịu được tối đa 4.200℃. Mức nhiệt 5.000℃ đủ sức làm nóng chảy mọi vật chất tồn tại trên thế giới này, và khiến hầu hết các chất bốc hơi. Do mối quan hệ về nhiệt độ màu, ngọn lửa này phát ra ánh sáng trắng chói lòa (khoảng 5.000 Kelvin, tương đương với màu của đèn huỳnh quang ánh sáng ban ngày). Vốn dĩ lượng bức xạ nhiệt tỏa ra có thể gây nguy hiểm cho chính người sử dụng và những người xung quanh, nên lần này seika đã bố trí sẵn những tấm Hình nhân mang thuật pháp Âm khí xung quanh để hấp thụ phần nhiệt dư thừa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
