Chương 11: Âm Dương Sư mạnh nhất bị tấn công
Đêm hôm đó. Tại nhà trọ nơi chúng tôi đang lưu trú.
Tôi tắt chiếc đèn treo lơ lửng rồi chui vào trong chăn.
Tôi đã ngừng việc cho thức thần đi nghe lóng, nhìn trộm khắp Đế đô. Thế nên, giờ tôi có thể yên tâm ngủ một giấc thật ngon.
Mặc dù vất vả muốn chết nhưng hiệu quả thu lại chẳng được bao nhiêu...
Ngày mai, chỉ cần giả vờ thua đúng như dự định là giải đấu của tôi sẽ kết thúc.
Phần việc còn lại chỉ là quay về học viện.
Nhưng trước đó, chắc cũng nên dành khoảng một ngày để đi tham quan nhỉ. Khác với hai người kia, tôi chưa có thời gian đi dạo Đế đô nhiều...
"...Ngài Seika."
Giọng của Yuki vang lên, nghe có vẻ đầy nghi hoặc.
"Hửm?"
"Ngày mai ngài thực sự định sẽ thua đúng không ạ? Đừng nói là ngài đang tính đến chuyện giành chức vô địch đấy nhé..."
"Không có đâu. Làm thế thì được cái tích sự gì."
"Ngài nói đúng nhưng mà... chẳng hiểu sao Yuki lại có linh cảm như vậy."
"Quản Hồ (Kudagitsune) đúng là có khả năng tiên tri thật đấy, nhưng có bao giờ em đoán trúng đâu chứ?"
"Dù sao thì Yuki cũng từng đoán đúng thời tiết ngày hôm sau rồi mà!"
"Thì cũng chỉ quẩn quanh trong ba lựa chọn mưa, nắng, nhiều mây thôi mà... hơn nữa tỉ lệ sai bét cũng khá cao đấy."
Tôi ngáp dài một cái rồi nhắm mắt lại.
"Ngài ngủ rồi ạ?"
"Ừ."
"Vậy thì... Yuki cũng đi ngủ đây. Chúc ngài ngủ ngon."
Vừa dứt lời.
Tôi cảm thấy có thứ gì đó mềm mại, âm ấm đang cọ nguậy vào cánh tay trái của mình.
Mở mắt ra, tôi thấy một thiếu nữ trắng trẻo đang ôm chặt lấy tay trái tôi.
"...Này."
"Dạ?"
Kèm theo tiếng đáp lời có vẻ ngây ngô, Yuki trong hình hài thiếu nữ nhìn tôi.
Trong bóng tối nên nhìn không rõ lắm, nhưng có vẻ con bé đang cố nhịn cười.
"Không... tự nhiên làm trò gì thế này."
"Lâu lắm rồi chúng ta mới ngủ chung thế này nhỉ! Ngài Seika!"
"Vẫn ngủ chung mà, trên đầu ta ấy."
"Không phải thế, ý em là nằm cạnh nhau thế này cơ. Với lại, cũng lâu lắm rồi Yuki mới hiện hình người mà!"
"Thì cũng đúng."
"Thỉnh thoảng đổi gió chút cũng được mà! Giường ở nhà trọ này có vẻ rộng rãi lắm!"
"...Hết cách với em."
"Ê hế hế!"
Yuki ôm chầm lấy tôi.
Nhắc mới nhớ, hồi mới được ban cho hình hài con người, con bé phấn khích đến mức chẳng chịu biến lại hình dạng yêu quái, đêm nào cũng chui tọt vào chăn nằm cạnh tôi thế này.
Nếu tính theo tuổi thọ của Quản Hồ thì chắc con bé cũng sống được một thời gian kha khá rồi, vậy mà lúc nào cũng cư xử như trẻ con. Chắc tại chưa kiếm cho con bé một bạn đời nên mới thế này đây.
Chợt, Yuki thong thả đưa tay vuốt ve đôi má tôi.
Khuôn mặt con bé ghé sát lại, có vẻ như đang cười tủm tỉm.
"Ufufufu, khuôn mặt của ngài Seika đáng yêu quá đi...! Trông hệt như ngài Haruyoshi thuở nhỏ vậy."
"Thôi ngay đi..."
Đúng lúc đó.
Cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ, tôi lập tức chuyển sự chú ý sang tầm nhìn của con chim cú đang đậu trên mái nhà.
Cái này là...
"Không biết hồi ngài Haruyoshi còn là trẻ con cũng như thế này sao nhỉ... ủa, ể ể ể, ng-ngài Seika!?"
Ngay khi tôi xoay người lại, dùng tay phải tóm lấy vai Yuki, thiếu nữ váy trắng hốt hoảng kêu lên.
"Kh-Không được đâu ngài Seika! D-Dù sao thì Yuki cũng là Quản Hồ, chuyện giao phối với con người là, ừm!"

"Im lặng một chút được không."
Tôi vươn người, vòng tay ôm lấy cơ thể mảnh mai của Yuki, rồi nằm đè lên con bé.
Và ―――― cứ thế lăn vòng sang phía đối diện, tôi lộn nhào khỏi giường.
Một tiếng 'bịch' nặng nề vang lên.
"Oái."
Yuki bị kéo rơi theo tôi, buông tiếng rên rỉ.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Một bóng đen lao từ trên xuống đâm thủng trần nhà, cắm phập thanh đoản kiếm vào chiếc giường.
Tiếng động chát chúa vang dội khắp nhà trọ.
Không chịu nổi sức ép kinh hoàng, chiếc giường gãy gập làm đôi như con cá chép bị đâm trúng lao.
Yuki giật bắn mình, vội vã hóa lại thành cáo rồi chui tọt vào mái tóc tôi.
Tôi tiếp tục lăn vòng trên sàn nhà, vừa chộp lấy tấm Hình nhân vừa bật dậy.
Và rồi, tôi hướng mắt về phía kẻ đang đứng sừng sững giữa đống đổ nát của chiếc giường.
"Haha, đánh úp giữa đêm hôm khuya khoắt thế này thì hơi bạo lực quá đấy. Maybell."
Đáp lại câu nói đùa của tôi là một lưỡi dao phóng lóe sáng.
Tôi cúi rạp người xuống né tránh lưỡi dao bạc sắc lẹm.
Lưỡi dao phóng hụt mục tiêu, lao vút đi đâm xuyên qua vách tường gỗ phía sau, tạo thành mấy cái lỗ to tướng. Quả nhiên là một uy lực không bình thường. Gió đêm từ bên ngoài lùa vào qua khe hở, mang theo luồng không khí lạnh buốt mơn trớn làn da.
Phóng xong lưỡi dao, Maybell lập tức nắm chặt đoản kiếm lao tới.
Tôi tóm lấy cánh tay đang đâm tới, gạt mũi dao sang một bên để chặn đứng đòn tấn công. Tuy nhiên, lực lao tới của cô ta quá mạnh không thể triệt tiêu hết. Không thể đỡ nổi thiếu nữ đang dùng cả cơ thể đâm sầm vào mình, lưng tôi húc tung vách tường vốn đã bị khoét lỗ. Và rồi, tôi cùng Maybell văng ra giữa không trung.
Khung cảnh đường phố Đế đô về đêm hiện ra bên dưới.
Độ cao tầng ba. Chẳng hề hấn gì.
Trong lúc rơi tự do, tôi đạp mạnh vào Maybell để tạo khoảng cách, tập trung cảm nhận luồng khí luân chuyển, điều chỉnh tư thế trên không trung rồi tiếp đất an toàn.
Phía trước tôi, thiếu nữ sát thủ cũng đáp xuống mặt đường nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ.
Đế đô về đêm.
Giữa con hẻm vắng bóng người qua lại, chúng tôi tĩnh lặng đối đầu nhau.
Dưới ánh trăng mờ ảo, khuôn mặt của cô thiếu nữ sử dụng trọng lực hoàn toàn trống rỗng. Không thể đọc được bất kỳ suy nghĩ nào từ trong thâm tâm cô ta.
Maybell lại phóng thêm một lưỡi dao nữa.
Tôi lộn nhào né tránh lưỡi dao đang rít gió bay tới, đồng thời dùng một tay bắt ấn.
《Mộc Tương Sinh ―――― Mạn Phược Thuật》
Dây leo phun trào từ dưới chân Maybell.
Đôi mắt cô ta khẽ mở to trong chớp mắt, nhưng phản xạ lại cực kỳ nhạy bén. Dùng kiếm chém đứt tận gốc đoạn dây leo ngay trước mặt, cô ta tung một bước dài lao lên phía trước để thoát khỏi vòng vây của đám dây leo xung quanh.
Và rồi, nương theo đà đó, cô ta tiếp tục rút ngắn khoảng cách với tôi.
Mũi đoản kiếm đâm thẳng vào vai tôi.
Nhưng thứ mà lưỡi dao xuyên qua, lại là một tấm Hình nhân.
Dịch chuyển ra sau lưng Maybell, tôi dán tấm Hình nhân lên lưng cô ta.
"Xin lỗi nhé, nhưng mời cô về cho."
《Dương Tương Sinh ―――― Phát Kính Thuật》
Động năng từ tấm bùa truyền vào, định hất tung Maybell văng tít sang bên kia con hẻm ―――― đáng lẽ ra là vậy.
Thế nhưng.
Ngay khoảnh khắc chuẩn bị bị thổi bay, cô ta đột ngột cúi gập người xuống.
Và cùng lúc bị hất tung, cô ta cắm phập thanh đoản kiếm xuống nền đá lát đường.
Một chuỗi âm thanh 'Két... két... két...' chói tai vang lên kèm theo những vệt xước dài cày nát mặt đường.
Tuy nhiên, đà bay cũng theo đó mà giảm mạnh... rồi cuối cùng, cơ thể cô ta khựng lại hoàn toàn.
Mùi khét lẹt xộc vào mũi lan tỏa khắp không gian.
Hưm...
Dù đã truyền một lực khá lớn vào đó, nhưng có vẻ vẫn chưa đủ đô. Chắc hẳn cô ta đã tăng trọng lượng cơ thể lên một mức đáng kể, nên gia tốc ban đầu đã chậm đi rất nhiều.
Maybell từ từ đứng dậy.
Trải qua một màn giao tranh căng thẳng trong gang tấc, có vẻ như nhịp thở của cô ta đã hơi loạn đi đôi chút.
Tôi buông tiếng thở dài.
Mạnh thật đấy.
Đã bị nhắm mạng mà còn để ả ta sống sót thì e là hơi nguy hiểm.
Dù không muốn lắm, nhưng chắc phải thủ tiêu luôn thôi ――――,
"Chuyện quái gì vậy, ồn ào quá đi mất... u oái!?"
Tiếng la ó cất lên khiến tôi ngoảnh lại.
Từ góc hẻm, một gã đàn ông trung niên, có vẻ vừa nốc rượu về, đang thập thò dòm ngó. Nhìn thấy mặt đường bị cày xới và lỗ hổng to tướng trên tường nhà trọ, gã ta tròn xoe mắt kinh ngạc.
"Kẻ phá đám đúng là thiếu ý tứ thật đấy."
Ngay khi tôi định tung thuật pháp... thì trước đó.
Dao phóng của Maybell đã vút bay từ phía sau lưng tôi.
Lưỡi dao nhỏ xíu găm thẳng vào bức tường gạch nơi gã đàn ông đang đứng, phá vỡ nó một cách hoành tráng. Mảnh vụn và bụi mù mịt trút xuống đầu kẻ phá đám.
"Hí!"
Gã đàn ông trung niên ré lên một tiếng thất thanh rồi cắm đầu bỏ chạy.
Ngoảnh lại nhìn, bóng dáng Maybell đã biến mất từ lúc nào.
Sự tĩnh lặng lại bao trùm con hẻm nhỏ về đêm.
Khi đã bình tĩnh lại, tôi khẽ thở hắt ra một hơi.
"Hưm..."
Khi cái đầu đã nguội lại, những suy nghĩ cũng bắt đầu ùa về.
Bình tĩnh xâu chuỗi lại màn giao tranh vừa rồi, tôi nhận ra vài điểm đáng ngờ.
Yuki rụt rè thò mặt ra khỏi mái tóc tôi.
"Ngài Seika... ơ kìa, chuyện vừa nãy là sao ạ?"
"...Cứ coi như là màn khởi động trước trận đấu ngày mai đi. Được rồi, ta quyết định rồi Yuki."
Tôi mỉm cười, tuyên bố với Yuki.
"Người ta đã cất công đến thăm, đêm nay ta sẽ dạo chơi với cô nương đó một lát vậy."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
