Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 3: Tứ phương đại chiến - Chương 10: Âm Dương Sư mạnh nhất từ chối

Chương 10: Âm Dương Sư mạnh nhất từ chối

Để dọn dẹp đống đổ nát ngổn ngang bằng bùn do tôi tạo ra, các trận đấu tiếp theo đành phải dời sang ngày hôm sau.

Tiếng la ó từ khán giả ầm ĩ đến mức tôi cũng thấy hơi áy náy.

Và rồi, ngày hôm sau.

Tôi ngồi một mình trên khán đài, phóng tầm mắt xuống võ đài.

Amyu và Yifa không có ở đây. Vì hôm nay không có trận của tôi nên tôi đã để hai người họ ở lại nhà trọ.

Hôm nay có trận đấu vòng ba của Kyle.

Amyu thì không nói làm gì, nhưng để Yifa phải xem thêm những trận đấu của tên đó nữa thì tội nghiệp cô bé quá.

Về phần diễn biến các trận đấu thì...

Maybell đã nhẹ nhàng giành chiến thắng trước một gã sử dụng thương to con.

Trận của Reinas thì có vẻ đối thủ đã bỏ cuộc. Chắc là đã nhận ra sự chênh lệch thực lực. Chẳng có lý do gì để đâm đầu vào một trận đấu không có cơ hội thắng.

Và hiện tại.

Người đang đứng trên võ đài là Kyle.

"..."

Có điều, mãi mà đối thủ của hắn vẫn không chịu xuất hiện.

Người dẫn chương trình cũng hết chuyện để nói nên đành im bặt, đám đông xung quanh bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn.

Chắc là sợ quá nên bỏ trốn rồi. Giữa bầu không khí đó, Kyle vẫn đứng trơ trọi một mình trên võ đài với khuôn mặt vô hồn.

Chà, có vẻ như sau trận của Reinas, trận này cũng bị hủy luôn rồi...

"Seika Lamprogue."

Bất thình lình, có người gọi tôi từ phía ngang hông.

Quay sang nhìn, tôi thấy Maybell đang đứng đó.

Cô ta không mang theo thanh trọng kiếm, chắc là đã cất đâu đó rồi.

Dáng vẻ điềm nhiên ấy chẳng hề giống một người vừa mới trải qua một trận chiến khốc liệt.

Tôi mỉm cười chào cô ta.

"Chào, chúc mừng cô nhé. Quả nhiên là cô đã lọt vào vòng trong. Nhưng mà trận Bán kết ngày mai tôi sẽ không nương tay đâu."

"Xin anh hãy bỏ cuộc đi."

Maybell đáp lại ngắn gọn.

Sau một thoáng im lặng, tôi hỏi lại.

"Tại sao?"

"Đây không phải là một giải đấu như anh nghĩ đâu."

"...Tôi không rõ giải đấu trong suy nghĩ của cô là như thế nào, nhưng tôi từ chối. Nếu muốn vào Chung kết thì cứ đường đường chính chính mà chiến đấu."

"Tôi biết anh rất mạnh."

Nghe Maybell nói vậy, tôi im lặng.

Thiếu nữ tiếp tục.

"Mạnh hơn tất cả những đối thủ mà tôi từng chạm trán. Thế nên, tôi sợ mình sẽ không thể nương tay."

"..."

"Tôi, không có lý do gì để thua cả. Xin anh. Anh cũng đâu muốn chết đúng không?"

Tôi trầm ngâm một lúc, rồi nhếch mép cười, buông lời tuyên bố.

"Tôi từ chối."

"..."

"Nếu không tự tin thắng được tôi thì cứ nói thẳng. Dù vậy, tôi cũng chẳng có ý định nhường nhịn đâu."

"...Đừng có giỡn mặt. Anh..."

Đúng lúc đó, giọng nói của người dẫn chương trình vang vọng khắp đấu trường.

『Vâng, sau khi bàn bạc, ban tổ chức đã quyết định truất quyền thi đấu của tuyển thủ Zagan! Vì vậy... tuyển thủ Kyle giành chiến thắng mà không cần thi đấu! Cậu ấy đã chính thức bước vào Bán kết!!』

Khán đài rộ lên những tiếng la ó phản đối dữ dội.

Cũng dễ hiểu thôi. Mất tiền mua vé vào xem mà lại bị hủy mất tận hai trận.

Kyle quay gót, rời khỏi võ đài.

Liếc nhìn sang bên cạnh.

Maybell đang theo dõi cảnh đó với vẻ mặt đầy nhẹ nhõm.

Gì thế này.

Vừa nãy cô ta còn nhắc đến chuyện nương tay, có lẽ bản thân cô ta cũng không mong muốn các trận đấu biến thành những cuộc tàn sát đoạt mạng... nhưng có gì đó hơi lấn cấn.

Nhận ra ánh mắt của tôi, Maybell hơi luống cuống nói.

"Nói chung là, hãy bỏ cuộc đi. Chẳng hiểu sao học viện lại cử một kẻ như anh đến đây..."

"Seika?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tôi ngoảnh lại.

Quả nhiên, Amyu đang đứng đó.

Cô ấy lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

"Không ngờ lại có thể tìm thấy cậu giữa cái chốn đông đúc này đấy... Ơ kìa, học sinh mới cũng ở đây sao."

Nói rồi, Amyu hướng ánh mắt về phía Maybell, cô thiếu nữ tóc đỏ nở nụ cười đầy thách thức.

"Nghe nói cô cũng thắng trận vòng ba rồi. Khá khen đấy. Nhưng mà, tên này cũng không phải dạng vừa đâu nhé?"

Maybell lườm Amyu với ánh mắt đầy căm ghét.

Rồi chẳng nói một lời, quay lưng bỏ đi.

Nhìn bóng dáng cô ta khuất dần trong biển người, tôi thầm nghĩ.

Lý do cô ta bảo tôi bỏ cuộc, có lẽ là vì cô ta đã nhận lệnh phải giành chức vô địch.

Từ học viện, và từ những kẻ có chức quyền cao hơn nữa.

"À ừm, ngài Seika..."

Bên tai tôi, tiếng thì thầm của Yuki cất lên.

"Về cuộc nói chuyện vừa nãy... không lẽ, ngài định đánh thắng cả cô bé đó sao?"

"Không."

Tôi thì thầm phủ nhận.

Đúng như dự định ban đầu, tôi định sẽ để thua Maybell. Tôi không có ý định cản trở nhiệm vụ của cô ta.

Lý do tôi từ chối lời khuyên bỏ cuộc, chỉ là vì tôi muốn giao đấu với cô ta một chút.

Tôi rất hứng thú với cách chiến đấu của cô ta. Tôi muốn xem thêm một chút về bài tẩy của cô ta.

Rồi sau khi thỏa mãn, tôi sẽ giả vờ rơi khỏi võ đài hay gì đó đại loại vậy.

"―――― Seika?"

"Hả, gì cơ?"

Tôi vội vàng đáp lại, Amyu nheo nửa con mắt nhìn tôi.

"Đang ngẩn ngơ nghĩ gì thế. Này, đang đến trận thứ mấy rồi? Sao thấy mọi người xung quanh xôn xao thế."

"À... thật ra là, trận của anh chàng hiệp sĩ bảnh trai với tên Tà thị sứ bị hủy vì đối thủ bỏ cuộc. Hôm nay chỉ có mỗi trận của Maybell là diễn ra thôi."

"Vậy sao? Chán thế..."

Amyu lẩm bầm đầy tiếc nuối.

"Mà sao Amyu lại ở đây? Đáng lẽ cậu phải ở lại nhà trọ chứ."

"Tại tôi tò mò về các trận đấu quá. Nên lén bỏ Yifa lại rồi lẻn đi đấy. Bắt cậu ấy đi theo cũng tội."

"Ra vậy. Mất công đến đây mà lại chẳng xem được gì, tiếc nhỉ."

"Mà thôi, sao cũng được. Về thôi chứ? Ngày mai là trận Bán kết giữa cậu và học sinh mới rồi..."

Đúng lúc đó.

Giọng nói của người dẫn chương trình lại một lần nữa vang dội khắp đấu trường.

『Thưa quý vị! Một tin vui đây! Vì cả hai tuyển thủ Reinas và Kyle đều giành chiến thắng vòng ba mà không cần thi đấu, nên ban tổ chức đã quyết định tiến hành ngay trận Bán kết giữa hai tuyển thủ này trong ngày hôm nay!!』

Sự xôn xao trên khán đài ngày một lớn. Những tiếng reo hò vang lên rải rác khắp nơi.

Theo dự kiến thì ngày mai mới diễn ra Bán kết và Chung kết... nhưng có lẽ ban tổ chức thấy việc hủy tận hai trận đấu trong một ngày sẽ ảnh hưởng đến doanh thu nên mới quyết định như vậy. Hôm qua cũng vừa mới hoãn mấy trận vì tôi xong.

"...May mắn thật. Nếu hôm nay không đến thì đã lỡ mất trận này rồi."

Amyu lẩm bầm, hướng ánh mắt xuống võ đài.

Tội nghiệp những người định ngày mai mới đến xem... nhưng với tôi, được xem kỹ trận Bán kết này trước cũng là một điều tốt.

『Vậy thì xin mời hai tuyển thủ bước ra! Ma pháp hiệp sĩ soái ca sử dụng bốn hệ, Reinas Kaelburn!!』

Giữa tiếng reo hò, chàng trai bảnh bao khoác trên mình bộ áo giáp kim loại trông có vẻ nhẹ nhàng, vừa bước lên võ đài vừa vẫy tay chào khán giả.

Đối thủ là Kyle mà vẫn không chịu bỏ cuộc sao.

Điều đó có nghĩa là, anh ta có đối sách nào đó để chống lại Tà nhãn.

『Và tiếp theo ―――― Sát thủ của giải đấu năm nay! Kiếm sĩ mang Tà nhãn, Kyle ――――!!』

Thiếu niên mang dáng dấp bóng ma lặng lẽ bước lên võ đài.

Tay phải cầm thanh kiếm đã rút sẵn. Vẫn y hệt như những trận đấu trước.

Khán đài tự nhiên chìm vào im lặng.

『Cả hai đều là những tuyển thủ tâm điểm của giải đấu lần này, rốt cuộc trận chiến sẽ diễn ra như thế nào đây!? Trận Bán kết đầu tiên vô cùng đáng chú ý ―――― Bắt đầu!!』

Cùng với tiếng hô của người dẫn chương trình, tiếng còi dõng dạc vang lên.

Thiếu niên ngẩng khuôn mặt vẫn luôn cúi gầm lên, chằm chằm nhìn chàng hiệp sĩ trẻ bằng con mắt trái đỏ ngầu.

Thế nhưng.

Trước khi Tà nhãn kịp phát huy tác dụng, Reinas đã bắt đầu xướng chú ngữ.

"Ánh sáng chói lòa màu trắng! Hỡi tinh linh của tình yêu thương và sự che chở, hãy ban cho ta ánh sáng rực rỡ chống lại ánh nhìn của tử thần ―――― Phụ trợ - Tà Nhãn Kháng Tính Cấp Trung (Evil Eye Tolerance)"

Ngay khi chú ngữ kết thúc, cơ thể chàng hiệp sĩ lóe lên một quầng sáng nhạt trong chớp mắt.

Amyu ngồi cạnh khẽ thốt lên kinh ngạc.

"Ma pháp hỗ trợ kháng Tà nhãn!? Tên hiệp sĩ đó xài được cả hệ quang cơ à!?"

Đứng trước ánh nhìn trừng trừng của thiếu niên mang Tà nhãn, Reinas ―――― kẻ sử dụng năm hệ ma pháp ―――― ung dung rút kiếm ra vung vẩy.

"Hahaha! Sao nào cậu bé. Ánh mắt của cậu không còn tác dụng nữa rồi? Đầu hàng chứ? Hay là muốn so kiếm với ta nào?"

Reinas cất giọng đầy giễu cợt.

Kyle không đáp lại.

Thay vào đó, cậu ta bước tới một bước.

Một bước, rồi lại một bước.

Thả lỏng thanh kiếm trên tay, vẫn trừng trừng nhìn chàng hiệp sĩ bằng con mắt Tà nhãn vô dụng, Kyle lặng lẽ rút ngắn khoảng cách với kẻ thù.

Khuôn mặt hoàn toàn không gợn chút cảm xúc.

Cứ lầm lũi bước đi như một bóng ma.

Trước dáng vẻ đó, Reinas dường như bị áp đảo, vội vã chĩa mũi trượng kiếm về phía trước.

"Hừ, Hỏa Viêm Đạn (Fireball)!"

Quả cầu lửa được tạo ra lao vút về phía thiếu niên.

Kyle không hề chống cự, trực tiếp hứng trọn đòn tấn công.

"...Hả?"

Xuyên qua ngọn lửa, thiếu niên bước ra.

Đừng nói là da thịt, ngay cả tóc và quần áo cũng chẳng có lấy một vết cháy xém.

"Chậc, Hỏa Viêm Đạn (Fireball)! Hỏa Viêm Đạn (Fireball)!"

Liên tiếp những quả cầu lửa được phóng ra.

Kyle chẳng hề có dấu hiệu chống trả, nhưng vẫn tiếp tục bước đi mà không mảy may dính lấy một vết bỏng.

Bên cạnh, Amyu khẽ lẩm bầm.

"...Cái quái gì vậy. Bùa hộ mệnh đang phát huy tác dụng sao?"

"Không... nếu vậy thì nó đã phát ra âm thanh, ánh sáng rồi tự vỡ vụn từ lâu rồi."

"Nhưng mà, cậu ta hứng trọn bao nhiêu ma pháp thế cơ mà?"

"Thứ đó phản ứng với tai ương... tức là sát thương giáng xuống người sở hữu. Thế nên..."

Điều đó có nghĩa là, Kyle gần như không nhận bất kỳ sát thương nào từ những quả cầu lửa đó.

"Mày rốt cuộc là cái quái gì thế...! Phong Trùy Thương (Wind Lance)! Băng Trùy Thương (Icicle Lance)! Cương Nham Đạn (Rock Blast)!"

Reinas liên tục phóng ra những lưỡi đao gió, những ngọn giáo băng, và cả những viên đạn đá.

Kyle hứng trọn tất cả.

Gió lốc đập vào cơ thể thiếu niên, băng và đá va vào vỡ vụn.

Dù dính phải vô số ma pháp... nhưng Kyle hoàn toàn không có chút phản ứng.

Vẫn cứ bước đi, chẳng hề sứt mẻ.

Những dấu chân để lại ―――― in hằn sâu hoắm trên mặt đất một cách bất thường.

Chống lại không chỉ đòn tấn công vật lý mà cả sự bốc cháy, mang lại độ bền bỉ khủng khiếp lan đến cả quần áo và tóc tai.

Cách duy nhất để làm được điều đó, tôi chỉ nghĩ ra một khả năng.

Giống như Maybell, đó là ma pháp trọng lực.

『Chuyện gì đang xảy ra vậy!? Tuyển thủ Kyle hoàn toàn miễn nhiễm với ma pháp! Tưởng chừng như cậu ấy đang rơi vào tình cảnh hiểm nghèo khi Tà nhãn bị phong ấn, nhưng không ngờ cậu ấy lại cất giấu một bài tẩy khủng khiếp đến thế ――――!』

"Này này! Sao lại thành ra như thế kia được!"

Amyu phấn khích giật tay áo tôi, tôi liền giải thích.

"Cũng giống như trường hợp của Maybell thôi. Ma pháp hệ ám có thể thao túng mức độ dễ bị hút của vật thể về phía tinh cầu, nhưng chỉ số này lại tự động liên kết với chỉ số cản trở chuyển động và cản trở việc bị dừng lại. Maybell đã dùng nó để tăng uy lực của vũ khí, nhưng những hiện tượng như phá hủy hay bốc cháy, nếu nhìn ở một góc độ vi mô thì thực chất cũng chỉ là những chuyển động vật lý. Nếu làm cho vật thể nặng lên trong giới hạn cấu trúc có thể chịu đựng được, thì cũng có thể gia tăng độ cứng của nó. Cơ thể con người trong một thời gian ngắn có thể chịu đựng được một lượng trọng lượng bản thân đáng kinh ngạc, nếu sử dụng thuật pháp khéo léo thì thậm chí còn chịu được khối lượng lớn hơn nữa..."

"...???"

"À, không có gì."

Thấy Amyu há hốc mồm ngớ người ra, tôi đành phải đổi cách giải thích khác.

"À ừm... Một ngôi nhà chỉ xếp bằng gạch chắc chắn sẽ khó bị gió thổi bay hơn một ngôi nhà làm bằng rơm đúng không? Nặng thì khó vỡ hơn thôi."

"Tôi cũng lờ mờ hiểu được rồi nhưng mà... cái trò đó tôi cũng làm được hả?"

"Nếu cố gắng thì chắc là..."

Đúng lúc đó, giọng bình luận viên vang lên.

『Ồ, có vẻ như tuyển thủ Reinas định tung ra đòn mới! Liệu anh ấy có thể xoay chuyển tình thế hay không!?』

"Chết tiệt...!"

Reinas đột nhiên cắm phập trượng kiếm xuống đất, bắt đầu xướng chú ngữ.

Mặt đất bắt đầu biến dạng sùi bọt, từ đó những con búp bê bằng đá từ từ trồi lên.

Kích thước tuy nhỏ hơn người thật, nhưng số lượng lại rất đông. Trong lúc chúng tôi đang theo dõi, những con búp bê đá liên tiếp mọc ra từ mặt đất trên võ đài.

Amyu lại thốt lên kinh ngạc.

"Tạo ra một lượng Golem như thế ngay tại trận sao!? Tên hiệp sĩ đó cũng ghê gớm thật..."

Reinas có vẻ đã tiêu hao không ít sức lực nên trông khá chật vật.

Thế nhưng khóe môi anh ta lại nở một nụ cười.

"Có vẻ như mày cứng cáp lắm nhỉ. Nhưng chỉ dựa vào đó thì có đối phó nổi lũ Golem này không...!"

Đội quân Golem của Reinas đồng loạt tiến bước.

Đúng là nếu dùng số lượng áp đảo thì có thể phong tỏa được hành động của đối phương.

Lần đầu tiên Kyle dừng bước.

Và rồi, một chuyện kỳ lạ xảy ra.

Cái bóng của thiếu niên đột nhiên nhúc nhích vặn vẹo.

Nó biến thành hình tròn trong một khoảnh khắc, rồi từ đó vô số những cái bóng mỏng manh như gai nhọn phóng ra. Chúng vươn dài với tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía lũ Golem.

Những cái bóng trườn trên mặt đất, khi đến gần búp bê đá liền đột ngột ngóc đầu lên như rắn, dùng đầu nhọn sắc bén xuyên thủng thân mình chúng. Bị ghim chặt giữa không trung, lũ Golem không thể cử động, và lần lượt bị vô hiệu hóa.

"Ma pháp bóng tối hệ ám... Tên Kyle mang Tà nhãn đó cũng xài được cả ma pháp bình thường cơ à."

Chắc là đã nghe qua trong giờ học, Amyu lẩm bầm.

Tiếp đó, ma pháp bóng tối của Kyle nhắm thẳng vào chính Reinas.

Những cái bóng sắc nhọn phóng lên từ mặt đất, tấn công chớp nhoáng.

Nhưng chàng hiệp sĩ trẻ đã thể hiện thân pháp tuyệt vời để né tránh chúng.

Không lẽ ngay từ đầu lũ Golem chỉ là mồi nhử sao? Với những chuyển động mượt mà đến mức khiến người ta phải nghĩ như vậy, Reinas đã nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với Kyle.

Và khi đã vào tầm ngắm, anh ta vung kiếm chém thẳng vào thiếu niên.

Giỏi thật.

Chắc hẳn cơ thể siêu nặng của Kyle nhờ ma pháp sẽ có thể đánh bật cả thanh kiếm. Nhưng nếu dừng lại đúng lúc thì vẫn có thể thắng nhờ phán quyết của trọng tài.

Đó là con đường duy nhất dẫn đến chiến thắng.

Thế nhưng ―――― ngay lúc đó, động tác của Reinas khựng lại.

Chàng hiệp sĩ trẻ đông cứng trong tư thế giơ cao thanh kiếm, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Khán đài cũng ồ lên kinh ngạc.

Rõ ràng chỉ cần kề kiếm vào là thắng, vậy mà anh ta lại không hề có dấu hiệu cử động.

Không ―――― là không thể cử động sao.

Quan sát kỹ võ đài, tôi nhận ra một trong những cái bóng của Kyle đã chui lọt vào bóng của Reinas.

Đó là... Chú (Lời nguyền) rồi.

Chắc hẳn cậu ta đã định nghĩa lại cái bóng của đối phương thành vật thể liên kết với bản thể, rồi dùng bóng của mình đâm vào đó để phong tỏa hành động. Giống hệt như trò đóng đinh vào búp bê rơm vậy.

Thiếu niên ngẩng mặt lên, nhìn chàng hiệp sĩ cao hơn mình.

Trong ánh mắt đó, quả nhiên không hề có chút cảm xúc nào. Kể cả sát ý.

Kyle từ từ nâng thanh kiếm trần lên.

Linh cảm về cái chết đang kề cận khiến đám đông khán giả bắt đầu kích động.

Ngay khoảnh khắc đó ――――,

Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.

『Ồ, vâng! Trọng tài đã đưa ra phán quyết quyết định! Người chiến thắng ―――― Kiếm sĩ Tà nhãn, tuyển thủ Kyle!! Cậu ấy đã xuất sắc ghi tên mình vào trận Chung kết!!』

Thiếu niên đang định nâng kiếm lên.

Bất ngờ thay, cậu ta lại ngoan ngoãn hạ vũ khí xuống.

Lẳng lặng quay gót, rời khỏi võ đài.

Khi cái bóng của thiếu niên trở về với chủ nhân, Reinas ngã khuỵu xuống đất như thể đôi chân đã mất hết sức lực.

Một trận đấu hiếm có khó tìm, nhưng khán đài lại chìm trong sự tĩnh lặng.

Chắc hẳn họ đã bị áp đảo.

Bởi diễn biến trận đấu, hoặc bởi luồng sát khí sâu thẳm không lường của Kyle.

Giọng người dẫn chương trình vang dội khắp đấu trường.

『Một trận đấu quá đỗi kinh hoàng! Giờ chỉ còn lại trận Bán kết thứ hai vào ngày mai, và trận Chung kết! Rốt cuộc Giải đấu Võ thuật Tổng hợp Đế đô lần thứ nhất đầy ý nghĩa này sẽ khép lại như thế nào đây, tuyệt đối không thể bỏ lỡ!!』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!