Ác Nữ Tôi Phụng Sự Suốt 13 Năm Đã Gục Ngã

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Toàn Văn - Chương 45: Hai vị khách (3)

Chương 45: Hai vị khách (3)

Ngay sau khi Tiểu thư gục ngã.

Tôi đã bắt đầu chế tạo các dụng cụ y tế để làm đôi chân thay thế cho cô ấy.

Từ khung tập đi giúp phục hồi chức năng. Đến các thiết bị hỗ trợ có thể giúp ích cho Tiểu thư như bản thiết kế đang trải trên bàn ăn này.

Tiểu thư chê là mất mặt nên không chịu dùng, nhưng tôi vẫn kiên trì làm hết cái này đến cái khác.

Thế giới này vốn chẳng thân thiện với người khuyết tật chút nào.

Tuy có nạng gỗ, nhưng những thứ như khung tập đi hay xe lăn thì chưa từng xuất hiện.

Cũng từng có một phát minh tương tự xe lăn, nhưng vì không có phanh hãm đàng hoàng nên xảy ra tai nạn suốt, khiến cái nhìn của xã hội về nó chẳng mấy thiện cảm.

Đã từng có quý tộc cấp cao bị thương khi sử dụng nó, nên trong giới quý tộc, nó bị coi là thứ đồ vô dụng phế thải.

Thế nên Tiểu thư cũng ghét xe lăn.

- Xấu xí quá. 

- ...Tôi còn chưa bóc tem mà. 

- Nhìn cái tướng là biết xấu rồi.

Tôi đã dùng vải che kín mít để tạo bất ngờ cho Tiểu thư, đó là 'Benx Số 1' (Mercedes-Benz). Dù thiết kế hơi cổ điển vì làm bằng gỗ, nhưng được trang bị phanh tay điều chỉnh tốc độ, một phát minh có thể làm đảo lộn lịch sử thế giới này, vậy mà Tiểu thư đã từ chối ngay khi chưa kịp bóc tem.

- Ngồi thử đi ạ, cảm giác khác bọt lắm. 

- Không. Xấu lắm. 

- Nhìn là muốn ngồi liền mà...! 

- Lưng của Ricardo nhanh và êm hơn. 

- ...Ồ.

Nghe lời đường mật của Tiểu thư, tôi đã vứt xó chiếc Số 1.

Tuyệt đối không phải vì lý do đen tối là thích cảm giác ngực Tiểu thư chạm vào lưng đâu nhé. Cô ấy đã bảo thích lưng tôi hơn thì tôi biết làm sao được.

Tôi cũng thích. Mà Tiểu thư cũng thích.

Lại thêm tác phẩm đầu tay còn nhiều thiếu sót, như nguy hiểm khi phải dùng tay dừng bánh xe, cảm giác ngồi không êm ái, thiết kế thô kệch.

Tôi thừa nhận nó không đủ tư cách làm chiếc "siêu xe" đầu đời của Tiểu thư.

Đường đường là quý tộc, đi xe thì phải đi con nào trông "oách" một tí chứ.

Đâu phải tự nhiên mà sinh ra mấy người Car Poor (người nghèo nhưng thích chơi siêu xe) đâu.

Để biến Tiểu thư thành một Car Poor chính hiệu, tôi đã tống khứ chiếc Số 1 vào kho và bắt tay vào chế tạo chiếc Số 2.

Và thế là Benx Số 2 ra đời.

Khắc phục nhược điểm về thiết kế và độ an toàn phanh của đời đầu, chiếc Số 2 được sơn đen sang trọng, khung bằng sắt chắc chắn, là kiệt tác chứa đựng tinh hoa của người lùn (dwarf), đảm bảo cả tính ổn định lẫn an toàn.

Một kiệt tác được tạo nên từ mồ hôi và tiếng búa của người lùn.

Tôi không thể quên được vẻ mặt của gã thợ rèn người lùn khi lau mồ hôi trán và cười sảng khoái.

- Cỡ này thì... đâm chết Orc cũng được ấy chứ. 

- Tuyệt vời...!

Chiếc Số 2 to gấp 3 lần bản vẽ.

Lúc làm thì hăng say không để ý, làm xong mới thấy nó chả khác gì vũ khí chiến tranh.

Sai lầm là ở chỗ hưng phấn quá đà nên cái gì cũng nhét vào.

- Này cậu, có cần tính đến chuyện bắt Orc không? 

- Orc ấy ạ? Chỉ cần lăn được là... 

- Ầy! Cái thế giới hiểm ác này đi đường gặp Orc là chuyện cơm bữa, sao lại suy nghĩ an toàn thế được! 

- Kể cũng đúng...

Do cái hồn nghệ nhân bùng cháy không đúng chỗ nên chiếc Số 2 ra đời với vẻ ngoài hung hãn hơn yêu cầu, chưa kịp qua vòng kiểm duyệt của Tiểu thư đã bị tống vào kho.

Nếu Tiểu thư chịu ngồi thì đúng là hết nước chấm...

Nhưng nếu cho bả xem cái này chắc tôi bị đuổi việc mất nên đành nhịn.

Sau bao lần thử nghiệm thất bại và khó khăn tài chính, chiếc Số 3 bị hoãn lại vô thời hạn. Tưởng chừng nó sẽ chìm vào dĩ vãng lịch sử, nhưng nhờ sự giúp đỡ của Malik, nó bắt đầu thấy ánh sáng mặt trời.

Malik nhìn bản vẽ với vẻ mặt đầy hứng thú. Anh ta chỉ tay vào phần tay cầm của xe lăn.

Vẻ mặt phấn khích như đứa trẻ.

"Dùng miếng đệm cao su để làm phanh hãm sao. Ta hoàn toàn không nghĩ tới đấy."

Đương nhiên rồi. Vì ở thế giới này, Ma pháp tiện lợi hơn nhiều so với cái gọi là Kỹ thuật công nghiệp.

Có nguồn năng lượng là Ma thạch và phương pháp hiệu quả là Ma pháp ngay trước mắt, ai lại đi tốn tiền nghiên cứu mấy phương pháp kém hiệu quả kia chứ.

Malik nhìn vào kiến thức hiện đại, lẩm bẩm một mình:

"Làm thế này thì cũng áp dụng được cho xe ngựa đấy chứ. Dùng da Orc làm má phanh, gắn dây cáp vào tay cầm để giảm tốc... Cái này hái ra tiền được đây. Vừa giảm chi phí Ma thạch vừa tăng tính tiện lợi..."

Nghĩ đến việc mở rộng kinh doanh, mặt Malik tươi hơn hớn.

Malik hỏi tôi:

"Cậu là thiên tài hả?" 

"Vâng, thiên tài lại còn đẹp trai nữa..." 

"Bỏ cái vế sau đi." 

"Ghen tị à? Đầu thai lại đi anh trai."

Malik nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ.

5 bản thiết kế. Malik nhíu mày.

Anh ta chăm chú nhìn bản thiết kế được tái sinh qua bàn tay của chuyên gia giải mã (chứ không phải chữ gà bới của tôi), vừa trầm trồ vừa liên tục nảy ra ý tưởng kinh doanh mới.

Nhìn thế này thì đúng là doanh nhân thứ thiệt, sao lại đi cầm kiếm làm gì không biết. Đúng là gã Mạnh Thường quân khó hiểu.

Thời gian trôi qua nhanh chóng.

Malik dùng bút chỉ ra những điểm còn thiếu sót trên bản vẽ, còn tôi thì tấm tắc khen ngợi sự nhạy bén của anh ta.

Ban đầu chỉ là chiếc xe lăn đơn giản. Nhưng khi ý tưởng của một quý tộc sành điệu kết hợp với một người xuyên không, chiếc xe lăn bắt đầu "thoát xác" khỏi bản vẽ gốc.

Từ 'Benx' nâng cấp thành 'Pox-sche' (Porsche).

Chưa đầy một tiếng, lề bản vẽ đã chi chít chữ viết thêm. Rõ ràng lúc đầu bảo là làm cái gì cho người ngồi được thôi mà.

Hai thằng đàn ông tụ lại một chỗ là y như rằng quên mất mục đích ban đầu.

Malik cầm bút nói:

"Thêm cái động cơ chạy bằng Ma thạch vào đây thì thế nào nhỉ." 

"Động cơ ấy ạ?" 

"Phải. Đường đường là ác nữ... à không, Công nương Olivia ngồi mà cái xe sơ sài thế này thì Công nương chả ghét à?"

Malik nói những điều nhảm nhí đầy tính sáng tạo với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Làm cái xe lăn chạy bằng Ma thạch ư.

Tôi hỏi Malik với vẻ mặt cũng nghiêm túc không kém:

"Có khả thi không ạ?" 

"Trên đời này không có gì là tiền không làm được cả."

Câu nói nghe chẳng giống Kỵ sĩ Hoàng gia chút nào. Nhưng tôi lại thấy ngưỡng mộ Malik vì đã nói lên chân lý rõ ràng của thế giới.

Tôi dè dặt thêm thắt vào ý tưởng của Malik:

"Thế thì thêm Ma pháp bảo vệ vào đây nữa được không ạ. Lỡ ngã thì nguy to." 

"Hừm... Có lý. Thế thì tăng công suất lên chút nữa được không? Có Ma pháp bảo vệ thì an toàn rồi. Thay sắt bằng Mithril để giảm trọng lượng thì có khi còn nhanh hơn xe ngựa ấy chứ." 

"Chí lý... Vậy gắn thêm chức năng bắn Fireball mà Tiểu thư thích vào tay cầm..." 

"Thế thì thêm cái này nữa..." 

"Ồ...! Tuyệt vời."

Sự lãng mạn của đàn ông kết hợp với sự quá khích của Kỵ sĩ đã tạo ra 'Pox-sche Số 1'.

Malik quẹt mũi cười mãn nguyện, còn tôi cũng cười toe toét khi nghĩ đến cảnh Tiểu thư sẽ thích mê nó.

Đang lúc cao hứng với suy nghĩ "đã làm thì làm cho tới bến".

Malik tính toán sơ bộ rồi chỉ vào con số có rất nhiều số 0 bên lề bản vẽ.

'Một. Mười. Trăm. Nghìn. Vạn... Mười vạn... Trăm vạn?'

Malik cười khẽ:

"Tầm 3 triệu Gold chắc là đủ làm đấy."

Tôi có dự cảm chẳng lành là mình sắp phải húp cháo loãng dài dài. Chắc chắn Tiểu thư sẽ thích, nhưng tôi không kham nổi.

Tôi cười gượng gạo bảo Malik:

"Giảm bớt chi phí chút được không ạ? Chỉ tính tiền Ma pháp bảo vệ thôi..." 

"Sao thế?" 

"Tại số tiền hơi quá sức với tôi... Haha."

Nụ cười méo xệch.

3 triệu Gold lận đó.

Tôi không muốn "đốt" cả cuộc đời vào một cái xe lăn. Dù rất muốn tậu cho Tiểu thư con xe đầu đời xịn như siêu xe ngoại nhập, nhưng máy bay thì chịu chết.

Thấy kiệt tác có nguy cơ chết yểu, Malik cau mày.

"Tiền á?" 

"Vâng..."

3 triệu Gold đâu phải lá mít.

Với gia tộc Histania giàu nứt đố đổ vách thì số tiền đó trong tầm tay, nhưng với thanh niên trụ cột gia đình như tôi thì nó là cả một gia tài.

Đồng thời tôi cũng trộm nghĩ.

'Giá mà là 50 vạn Gold thì...'

Tôi nói với Malik đang xoay bút với nụ cười gượng gạo:

"Tôi sẽ gửi tiền vào tài khoản sau..."

Malik đanh mặt lại. Như thể đang mắng thằng em đòi tranh trả tiền bữa cơm với anh trai.

"Tiền đặt cọc sao cậu phải trả." 

"Dạ...?" 

"Ta đã bảo là đến để cảm ơn còn gì." 

"Lúc nãy anh chả cảm ơn rồi sao? Cho tận 10 phiếu ăn còn gì."

Malik cười khẩy như thể tôi đang nói chuyện nực cười.

"Cái đó là quà chào hỏi."

Malik nhét bản vẽ vào túi áo trong, tuyên bố:

"Còn cái này là lời cảm ơn của ta."

Tôi nhìn Malik đầy nghiêm túc:

"Em gọi anh là Đại ca được không?"

Malik sa sầm mặt mũi:

"Nổi da gà. Dẹp đi."

Trong căn phòng tối.

Olivia đang ngồi trên giường trò chuyện cùng Hanna. Về cuộc sống dạo này thế nào, Học viện ra sao.

Hanna giải đáp những thắc mắc của Olivia, còn Olivia cũng đáp lại bằng cách lắng nghe câu chuyện của Hanna.

Ánh đèn ngủ lờ mờ soi sáng căn phòng.

Hanna cười nói về Mikhail.

"Thế là em né được đường kiếm của tiền bối Mikhail rồi vút một cái, kề kiếm ngay sát cằm...!"

Sắc mặt Olivia không được tốt lắm.

Trước đây chỉ cần nghe thấy tên Mikhail là cô đã thấy vui rồi, nhưng giờ lại cảm thấy... khó chịu.

Cảm giác tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng vì rung động đã phai nhạt đi nhiều so với trước.

Chắc do lâu quá không gặp chăng.

Kể từ khi nhìn thấy quá khứ, tình cảm dành cho Mikhail đang dần phai nhạt. Rõ ràng là thích, cô cảm thấy mình vẫn còn thích. Nhưng lồng ngực cứ thấy bức bối.

Hình ảnh Mikhail cứu cô khỏi hồ nước vẫn còn rõ mồn một trong ký ức...

Nhưng trái tim dường như đang thì thầm rằng nó không chắc nữa.

Hanna vẫn thao thao bất tuyệt. Cô bé hào hứng khoe chiến tích đánh bại Mikhail.

"Lúc đó ấy, tiền bối Mikhail ngồi bệt xuống đất nhìn em, Công nương có biết cảm giác lúc đó thế nào không...? Công nương? Người có nghe không đấy?"

Olivia hỏi Hanna:

"Ngươi... không thích Mikhail sao?"

Lạ thật. Hanna nhà Histania mà cô biết là một thiếu nữ thầm thương trộm nhớ Mikhail, nhưng Hanna đang vui sướng vì đánh bại người mình thích này chẳng giống một thiếu nữ đang yêu chút nào.

Trông cô bé giống như vừa nhổ được cái răng sâu thì đúng hơn, khiến Olivia, người vẫn còn vương vấn tình cảm với Mikhail, cảm thấy Hanna thật kỳ lạ.

Nên Olivia mới hỏi Hanna.

Rằng không phải ngươi thích Mikhail sao.

Hanna nhìn Olivia. Có vẻ bất ngờ trước câu hỏi không lường trước được.

Hừm. Cô bé hắng giọng rồi mở lời.

"Đã từng là thế ạ..."

Hanna cười ngượng nghịu, lấy ngón tay vẽ vẽ lên mặt chăn.

Thấy vẻ xấu hổ của Hanna thật khó hiểu, Olivia im lặng chờ câu trả lời.

Sao lại phải xấu hổ thế kia chứ.

Cô không hiểu nổi.

Hanna nói với Olivia:

"Tại em có người mình thích rồi ạ." 

"Không phải Mikhail à?"

Hanna lắc đầu.

"Không phải ạ..."

Hanna nhìn xuống tầng 1. Hai má ửng hồng.

"Em thích người khác rồi. Một người cực kỳ ngầu luôn ấy."

Ngay khi Olivia định hỏi người đó là ai, Hanna nhận ra mình sắp bị hỏi khó nên nhanh chóng chuyển hướng câu hỏi sang Olivia:

"Thế còn Công nương thì sao ạ?"

Hanna xóa đi vẻ mặt ngượng ngùng, nghiêm túc hỏi Olivia:

"Không phải Công nương thích tiền bối Mikhail sao ạ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!