Chương 44: Hai vị khách (2)
Lâu lắm rồi cái bàn ăn mới được làm đúng chức năng của nó.
Sau vụ Yuria thì cái bàn này đã phủ bụi một thời gian, giờ mới lại được hoạt động hết công suất.
Đứng bếp nấu nướng, tôi quan sát những người đang ngồi bên bàn ăn.
Tiểu thư với vẻ mặt hờ hững. Hanna, người vừa trở thành người sử dụng Aura trẻ nhất Đế quốc.
Và cả ông trùm ngành ẩm thực... à không, con trai cả gia tộc Histania - Malik. Những nhân vật nổi tiếng của Đế quốc đang ngồi bên chiếc bàn ăn tồi tàn này thưởng thức trà nóng.
Hanna nhâm nhi hương trà, mỉm cười nhìn tôi.
"Lần này không phải trà xanh nhỉ?"
"Nghĩ là cô Hanna sẽ đến nên tôi đã chịu chi một chút đấy ạ."
Hanna cười trước câu nói khéo léo của tôi.
"Thế ạ? Tôi định làm mọi người bất ngờ cơ mà."
Có vẻ câu đùa của tôi hợp gu cô ấy.
Hanna chăm chú nhìn tách trà. Cô ấy nở nụ cười ẩn ý, mân mê quai tách rồi lẩm bẩm một mình:
"Trà xanh... cũng ngon mà."
Thấy thời cơ đến, tôi vội lục lọi trong tủ bát lấy ra hộp trà xanh rẻ tiền cất kỹ bấy lâu.
Tôi và tiểu thư đã cố uống cho hết nhưng đành bó tay với thứ trà xanh rẻ tiền này. Kể từ khi được uống loại hồng trà thượng hạng, thứ trà này đã bị hắt hủi, tôi định nhân cơ hội này tống khứ nó đi luôn.
Tôi giơ hộp trà bằng thiếc ra trước mặt Hanna.
"Cô có muốn dùng không?"
Tiểu thư nhanh chóng nhận ra "âm mưu đen tối" muốn tống khứ đồ thừa của tôi, liền lên tiếng:
"Ricardo, xử lý đồ thừa là xấu đấy."
"Đồ thừa gì chứ ạ. Tôi chỉ muốn mời khách loại trà hợp khẩu vị thôi mà."
"...Đấy gọi là xử lý đồ thừa."
Bả đúng là chẳng tinh ý gì cả.
Hanna gượng gạo lắc đầu.
Cô ấy bảo không sao, nhưng tôi vẫn tiếc rẻ vì chưa tống khứ được nó đi, định bụng nài nỉ cô ấy mang về nhà, nhưng nhờ màn "thú tội trước bình minh" của Tiểu thư mà kế hoạch đổ bể.
Tôi bực bội nói với Tiểu thư:
"Vậy thì ngày mai thực đơn ăn nhẹ sẽ là trà xanh và bánh quy."
"...Xử lý đồ thừa là xấu."
"Không sao ạ. Đôi khi chủ nhà cũng phải chịu trách nhiệm xử lý đồ thừa chứ."
"Thế thì..."
Tiểu thư nhìn sang Hanna. Với ánh mắt cầu cứu.
"Ngươi uống đi."
Rồi bả đẩy hộp trà xanh sang cho Hanna.
Hanna từ chối. Cô ấy bảo trà xanh tôi pha mới ngon hay gì đó. Tôi đành ngậm ngùi cất hộp trà lại vào tủ.
Bữa tối nhanh chóng được chuẩn bị.
Thực đơn tối nay là Tteokbokki.
Tuy hơi đơn giản để đãi khách, nhưng vì Hanna đã mang quà cáp đến tận nơi và năn nỉ nên tôi đành phải làm.
Vả lại Hanna cũng muốn ăn. Và đó cũng là thực đơn tối nay của chúng tôi nữa.
Chỉ có điều, trổ tài món mới trước mặt ông trùm ngành ẩm thực khiến tôi không khỏi hồi hộp.
Malik nãy giờ cứ khoanh tay đứng nhìn tôi nấu ăn.
Hình ảnh Malik làm tôi nhớ đến mấy chương trình ẩm thực kiếp trước. Cảm giác như anh ta sắp sửa thốt lên: "Cô Jo à, cô xuống đây một lát" nên tôi chẳng thể nào tập trung nấu nướng được.
"Hừm... Tay nghề cũng khá đấy."
Malik nhìn tôi sơ chế nguyên liệu thoăn thoắt và đưa ra lời nhận xét ngắn gọn.
Chẳng biết nên coi đó là lời khen hay nên bảo anh ta: "Khách khứa thì đừng có đánh giá, ngồi im vào chỗ đi" nữa.
Nhìn món ăn dần thành hình, Malik hỏi với vẻ thích thú:
"Cậu đang nấu món gì vậy?"
"A, anh Malik lần đầu thấy món này nhỉ?"
Malik gật đầu.
Trong dinh thự này, người từng ăn món Tteokbokki chỉ có tiểu thư và Hanna.
Nghĩ lại thì Malik chưa ăn bao giờ nên cần phải giải thích một chút. Ngay lúc tôi định mở miệng giải thích thì Hanna đang ngồi trên ghế đã lên tiếng đanh thép:
"Cứ im mồm mà ăn đi."
"...Được rồi."
Malik tắt đài ngay trước mặt Hanna.
Lần trước gặp, anh ta còn hằm hè như muốn ăn tươi nuốt sống Hanna, vậy mà giờ quan hệ hai người đã thay đổi chóng mặt.
Không biết lời khuyên lần trước của tôi có tác dụng không, nhưng nhìn hai người thân thiết hơn hẳn, trông ra dáng anh em rồi đấy.
Cãi nhau chí chóe.
"Đến nhà người khác mà làm cái trò gì vậy."
"Tại bệnh nghề nghiệp thôi..."
"Nghề nghiệp? Nghề của anh là Kỵ sĩ mà?"
"Th... Thì đúng là thế...! Kỵ sĩ Hoàng gia."
"Thế thì ngồi im cho ra dáng Kỵ sĩ đi."
Ơ kìa?
Hay là bệnh nghề nghiệp của ông chủ nhà hàng nhỉ...
Dù sao thì, trông họ hòa thuận là tốt rồi.
Chỉ có điều, tôi hơi lo cho mối quan hệ giữa Tiểu thư và Malik.
Từ nãy tới giờ Tiểu thư cứ khoanh tay lườm Malik cháy mặt. Có vẻ bả không vui vì sự xuất hiện của những vị khách không mời.
Ngay từ lúc gặp nhau hai người này đã "lệch sóng".
- Ngươi là ai?
- ...Cô?
- Phải. Ngươi đấy.
- Thế cô là ai?
- Ta là chủ nhà này.
- À... Cô là ác nữ Olivia trong lời đồn đó hả?
- ...Muốn đánh nhau à?
Tiểu thư lườm Malik. Malik lườm lại Tiểu thư. Đúng là cặp đôi ngột ngạt.
Thấy ánh mắt tóe lửa của hai người, Hanna thúc mạnh vào sườn Malik.
"...Đừng có làm càn."
Hanna giờ đã trở thành "khắc tinh" của Malik rồi.
Hanna thay đổi nhiều quá. Vẻ tự ti mặc cảm về kiếm thuật đã biến mất, thay vào đó là sự tự tin và đường hoàng, trông cô ấy bây giờ thật tốt.
Khi tteokbokki hoàn thành, tôi đeo găng tay bắc bếp vào.
Thấy vậy, tiểu thư nói:
"Ricardo đang đau, Malik bê ra đi."
Malik trừng mắt nhìn Tiểu thư, nhưng nhận thêm cú thúc sườn cực mạnh từ Hanna, anh ta đành lầm lũi đi vào bếp.
***
Nồi lẩu nhanh chóng sạch bách.
Malik ban đầu nhìn món ăn với vẻ tò mò, sau đó vứt luôn cái gọi là lễ nghi quý tộc, cắm cúi vét sạch đĩa. Còn Hanna thì vừa đổ mồ hôi ròng ròng vừa lẩm bẩm 'Chính là vị này...!' và xử lý nhanh gọn phần của mình.
"Bữa tối của ta..."
Tiểu thư cầm nĩa, nhìn cái nồi trống trơn với vẻ tuyệt vọng, mếu máo 'A... Không được mà...'.
Không biết có phải do Hanna và Malik là kiếm sĩ hay không mà họ có tài năng ăn uống phi thường. Nhìn họ ăn ngon lành đến mức nếu ở kiếp trước làm mukbang chắc chắn sẽ nổi tiếng, tôi cũng thấy vui lây.
Tất nhiên, mặt Tiểu thư thì đen như đít nồi.
"Ăn ít thôi lũ heo kia...!"
"..."
"..."
"Đừng có bơ ta!"
Khi nồi lẩu đã cạn đáy.
Tôi quyết định nhẹ nhàng cắt ngang bữa ăn của hai người họ.
Câu hỏi lúc nãy chưa kịp hỏi.
'Sao hai người lại đến đây?'
Lúc nãy lu bu quá chưa hỏi được, giờ rảnh rang rồi tôi mới hỏi cho ra lẽ.
"Vậy, hai người đến dinh thự chúng tôi có việc gì không ạ?"
Chắc không phải đến chơi, cũng chẳng phải chỉ để ăn chực.
Tôi chỉ đích danh Malik.
Vì tôi đoán được lý do.
"Nhìn đống quà cáp lỉnh kỉnh thế kia chắc là có lý do khác rồi. Phải không ạ? Anh Malik."
Malik đang xiên miếng bánh gạo bằng nĩa thì giật mình, vai run lên. Rồi anh ta khẽ lắc đầu, lau miệng và trả lời:
"Không phải đến vì lý do giống tên bọ ngựa... à không, Pascal lần trước đâu. Đến để cảm ơn thôi."
Quả nhiên. Chắc là vì lọ thuốc tôi gửi lần trước.
Gửi kiếm cho Hanna, gửi thuốc cho Malik qua đường bưu điện. Chắc họ đến để cảm ơn vụ đó. Tôi giả vờ như không biết.
Con người ta phải giả ngu thì mới được coi là khiêm tốn. Tiện thể kiếm thêm được phiếu ăn ở "Bạn của Rừng" với chút tiền tiêu vặt thì càng tốt chứ sao.
Tôi nhìn Malik với vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
"Cảm ơn ạ?"
Malik như đọc được suy nghĩ đen tối của tôi, cười khẩy.
"Phải. Cảm ơn... Nói suông thì không hay, chi bằng trực tiếp cho cậu thấy sẽ nhanh hơn."
Malik đặt nĩa xuống, nắm chặt tay lại.
Một luồng khí màu nâu nhạt tỏa ra.
Tuy nhỏ và yếu ớt, nhưng đó chắc chắn là Aura.
Malik nở nụ cười đắc thắng. Ánh mắt khiêu khích như muốn hỏi thấy sao hả, nhìn cái điệu cười của đàn ông con trai mà tôi chỉ muốn đấm cho một phát vào mặt.
Nhưng là "nhà tài trợ vàng" nên phải nhịn.
Vì gánh nặng trụ cột gia đình, tôi đành thả lỏng nắm tay đang siết chặt.
Malik nói với tôi, vẻ mặt như trút được gánh nặng 10 năm.
"Nhờ lọ thuốc cậu tặng mà ta đã vượt qua được giới hạn."
Tôi lắc đầu, giấu đi sự toan tính trong lòng.
"Ôi dào... Tôi có giúp được gì đâu, tất cả là nỗ lực của anh Malik đấy chứ?"
Malik gật đầu cái rụp, không chút do dự.
"Chắc chắn là thế rồi."
Đúng là cái thằng cha không biết điều.
Nhưng nghĩ lại thì Malik nói cũng có lý.
Nếu chỉ uống thuốc mà thức tỉnh được Aura thì ai trên đời này cũng thức tỉnh hết rồi. Quý tộc giàu nứt đố đổ vách chắc toàn bay lượn trên trời bằng Aura cả. Nếu xét đến việc người sử dụng Aura trẻ nhất trước Hanna là một thường dân, thì việc dùng "doping" để có được Aura gần như là bất khả thi.
Malik cũng biết điều đó nên mới dẹp bỏ sự khiêm tốn mà thừa nhận luôn.
Cơ mà, đáng ghét thì vẫn là đáng ghét.
Malik cười xa xăm.
"Sau ngày hôm đó ta đã ngộ ra nhiều điều."
"Ngộ ra là nhờ kiếm thuật siêu phàm của tôi ấy hả?"
"Cậu không biết khiêm tốn là gì à?"
"...Thì đúng là thế mà."
Malik tặc lưỡi với vẻ mặt khinh bỉ rồi nói tiếp.
"Dù sao thì, sau trận chiến đó ta nhận ra mình còn nhiều thiếu sót. Bị cuốn vào cái tư tưởng 'mình là người được chọn' mà bỏ bê những người xung quanh."
Malik định nắm lấy tay Hanna.
Tình cảm gia đình dâng trào đây mà.
Hanna nhăn mặt hất tay Malik ra bốp một cái. Rồi cô ấy nói thẳng vào mặt Malik câu mà mấy ông anh trai hay phải nghe:
"Gì vậy cha, ghê chết đi được."
Đúng là anh em ruột thật rồi.
Malik kể lể đủ chuyện.
Nào là xin Hanna tha thứ.
Nào là bị đánh thừa sống thiếu chết ở Học viện.
Anh ta tự hào kể rằng đã bám theo Hanna khi cô ấy không chịu nhận lời xin lỗi, để rồi bị đánh bằng vỏ kiếm, bị tẩn bằng Aura, bị đánh như một con chó trước mặt bao người.
Trông như thằng điên ấy.
Tiểu thư cũng nghĩ y chang.
"Tên điên."
Bả đưa ra nhận xét y hệt tôi.
Tóm lại, Malik bảo nhờ quá trình đó mà anh ta giác ngộ.
Nhờ đó mà thức tỉnh được Aura. Hanna thì biết ơn vì món quà thanh danh kiếm nên tìm đến dinh thự chúng tôi.
Kết thúc câu chuyện, Malik chỉ vào đống quà chất đống bên cạnh bàn ăn.
Gấu bông. Hoa. Trang sức. Và cả.
"Hả...?"
Phiếu ăn tại nhà hàng "Bạn của Rừng" mà Tiểu thư thích mê.
Tiểu thư nhìn xấp phiếu ăn trên tay Malik, mắt tròn xoe.
"Ricardo, là phiếu ăn kìa. Tận... 10 tờ!"
Nụ cười rạng rỡ nhất trong ngày của Tiểu thư.
Tôi cúi xuống thì thầm vào tai bả.
"Vị đó là ông chủ đấy ạ."
"Ông chủ?"
"Vâng... Ông chủ 'Bạn của Rừng'."
Tiểu thư nhìn tôi với ánh mắt oán trách sao giờ ngươi mới nói.
Bả nhìn Malik với vẻ không tin nổi, rồi lại nhìn tôi như muốn hỏi có thật không vậy. Tôi gật đầu xác nhận.
Tiểu thư thì thầm với tôi:
"Gia tộc đó trong đầu toàn kiếm với kiếm mà?"
"Vâng."
"Tên ngốc chỉ biết đến kiếm thuật mà cũng...?"
Tôi gật đầu.
"Vậy người đó là người mà Ricardo nói hả? Người cho chúng ta rất nhiều tiền ấy?"
"Vâng."
"...Ta lỡ thất lễ rồi sao?"
Tiểu thư câm nín.
Rồi bả gượng gạo chìa tay về phía Malik.
"Cái đó... mong được giúp đỡ nhé."
Malik lạnh lùng đáp:
"Muộn rồi."
Tiểu thư như mất cả thế giới.
Trời đã về khuya, anh em nhà Histania quyết định ngủ lại dinh thự.
Nhờ nỗ lực lấy lòng Malik của Tiểu thư và lời mời của tôi nên họ đã ở lại.
Hanna về phòng cùng Tiểu thư, còn tôi và Malik ngồi ở phòng ăn uống trà.
"Phù..."
Thổi cho nguội bớt tách trà nóng, Malik cảm ơn tôi về bữa tối.
"Ngon lắm. Lần đầu ta ăn món này, thật sự rất ngon."
"Anh ăn ngon miệng là tôi vui rồi."
Một thoáng im lặng trôi qua, Malik nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
"Nên là ta đang tính, hay là thêm món Tteokbokki này vào thực đơn của nhà hàng bọn ta..."
Tôi nuốt nước miếng cái ực.
"Dạ?"
Malik nói tiếp. Ngoài tiền bản quyền công thức, anh ta muốn hợp tác kinh doanh. Anh ta bảo món này chắc chắn sẽ thành công.
Sẽ chia cho tôi tỷ lệ 3:7 cho đỡ thiệt thòi. Cùng nhau chinh phục giới ẩm thực toàn lục địa nào, nhìn Malik đặt mục tiêu ở cái chỗ quái gở nào đó, tôi nói:
"Anh Malik."
"Sao, không chịu à? Thế thì 6:4... Không hơn được nữa đâu."
Có vẻ Malik có thiên bẩm về mảng này hơn là kiếm thuật. Dù kiếm thuật cũng thuộc hàng top... nhưng mà.
Cái tài kinh doanh ẩm thực của anh ta đúng là bá đạo.
"Chẳng phải ước mơ của anh là Đoàn trưởng Kỵ sĩ sao?"
Malik im bặt.
Xong chuyện làm ăn, Malik lấy từ trong ngực áo ra một tờ giấy.
"Điều kiện đưa công thức là 3:7. Ta vận hành, cậu phát triển món mới, không ý kiến gì chứ?"
"Vâng. Mấy việc phiền phức anh Malik cứ làm hết đi ạ."
"...Thằng nhãi ranh ma. Vậy chuyện này dừng ở đây, giờ nói về tờ giấy này đi. Cậu cũng tò mò về cái này nhất mà."
Malik trải tờ giấy lên bàn.
Bản thiết kế một chiếc ghế có hai bánh xe lớn ở hai bên hiện ra trên mặt bàn.
"Bức thư cậu gửi ta đọc kỹ rồi. Chữ viết xấu đau xấu đớn, phải gọi cả chuyên gia giải mã ngôn ngữ cổ đến mới dịch được... Kinh khủng thật. Chữ với chả nghĩa. Nhưng mà, nhìn hình vẽ thì ta chắc chắn đây là một phát minh vĩ đại."
Malik hiện lên dấu hỏi chấm trên đầu, hỏi:
"Cậu bảo tên cái ghế này là gì nhỉ?"
Tôi trả lời Malik:
"Là xe lăn."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
