Chương 49 ~ 51
### Chương 49: Nô lệ hay gia súc thì cũng xin kiếu
Đến trước nhà ông Daryl, tôi gõ cửa.
『Vâng?』
"Tôi là Daryl đây. Xin phép gặp ông chút được không?"
『Mời vào.』
Được phép, tôi mở cửa bước vào.
Thấy ông Daryl đang ngồi ở bàn xem giấy tờ gì đó.
"Chào ông. Giờ có tiện không ạ?"
"Vâng. Tôi cũng có chuyện muốn bàn với ngài. Mời ngồi."
Ông Daryl mời, chúng tôi ngồi xuống bàn.
"Tôi đã nghe chuyện từ Monica và cũng đã xem qua vườn táo. Có vẻ mọi chuyện thuận lợi nhỉ?"
"Vâng. Không chỉ Monica mà mọi người đều chung sức đồng lòng nên rất thuận lợi."
Ông Daryl cười vui vẻ.
"Vậy nên tôi đã nhờ anh Cody thu hoạch táo, và đến đây để bàn về kế hoạch sắp tới."
"Đúng vậy. Trước hết phải quyết định nơi tiêu thụ táo. Monica đã làm rất tốt, cô ấy đã lấy được cuộc hẹn với ngài Claude. Tuy nhiên, việc đàm phán chính thức thì phải do ngài Tatsuya đảm nhiệm."
Cũng phải thôi.
Chào hỏi thì giao cho Monica được, nhưng đàm phán chính thức thì tôi phải ra mặt.
"Monica, cô đi cùng tôi chứ?"
"Tất nhiên rồi ạ. Xin cứ giao cho tôi."
Cô gái này đáng tin cậy thật.
"Đến thị trấn của ngài Claude mất bao lâu?"
"Thị trấn ngài Claude đang ở là Harrier, đi bộ từ đây mất khoảng nửa ngày. Làng này không có xe ngựa nên phải đi bộ thôi ạ."
Nửa ngày à...
"Đường đi có an toàn không?"
"Vùng này không có sơn tặc, nhưng có ma vật xuất hiện. Tuy nhiên, kết giới của tôi có thể ngăn chặn được. Mà với Đại ma đạo sĩ như ngài Tatsuya thì chắc không vấn đề gì đâu ạ."
Nhắc mới nhớ, có thứ gọi là ma vật nhỉ.
Tôi chưa thấy bao giờ.
"Nếu không vấn đề gì thì ổn thôi... Có cả Ruri và Miriam nữa."
"Cứ giao cho em ạ."
"Chẳng cần ta ra tay đâu nha. Ma vật so với tên Filman hôm nọ chỉ là muỗi nha."
Ừ nhỉ, tên Filman đó là ác ma thượng cấp có tên cơ mà.
Nghĩ vậy thấy yên tâm hẳn.
"Ông Daryl, thu hoạch táo xong tôi sẽ đi gặp ngài Claude ngay."
"Như vậy là tốt nhất... Monica, nhờ cô đấy."
"Xin cứ giao cho tôi."
Monica ngày xưa thiếu tự tin bao nhiêu thì giờ tự tin bấy nhiêu.
"Tiện thể ông Daryl, nghe nói ông đang thu thập nguyện vọng và ý kiến của dân làng?"
"Vâng. Chuyện tôi muốn bàn là cái đó đấy. Chúng ta cần quyết định hướng đi cho ngôi làng."
"Ông Daryl, ngài Tatsuya không có ý định mở rộng quá mức đâu ạ. Ngài ấy còn công việc chính nữa."
Monica giải thích giúp tôi.
"Vậy sao... Chắc cũng phải thôi. Trong ý kiến của dân làng, tuy không đến mức phản đối việc mở rộng làng, nhưng cũng có người cảm thấy lo lắng."
Bất ngờ thật.
Tôi cứ tưởng mọi người sẽ vui mừng khi làng phát triển chứ.
"Nghĩa là sao?"
"Làng phát triển đồng nghĩa với việc người sẽ đông lên. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua khó khăn đến tận bây giờ. Mọi người lo lắng liệu có thể chấp nhận người lạ hay không, có xảy ra rắc rối gì không."
Làng này chỉ có khoảng 30 người, nghe bảo thân thiết như gia đình mà.
"Ra vậy... Có ý kiến như thế sao."
Cũng dễ hiểu thôi.
Ở đâu chẳng có chuyện đó.
Tôi đang suy nghĩ thì Monica giơ tay.
"Về vấn đề đó, tôi cũng có ý kiến. Nếu người đông lên thì khả năng bị lộ chuyện phân bón và nông cụ sẽ cao hơn. Nông cụ thì còn đỡ, chứ phân bón thì rắc rối to. Và việc giấu kín chuyện đó gần như là không thể. Tốc độ tăng trưởng đó quá bất thường."
Hóa ra Monica đã lường trước điều này nên mới bảo anh Cody giải thích lúc nãy.
Giỏi thật đấy.
"Đúng là như vậy. Thế thì từ chối tiếp nhận người mới à?"
"Cứ lấy lý do là không đủ khả năng tiếp nhận, tạm thời thế là được ạ. Nếu có vốn, chúng ta có thể xem xét phương án mua nô lệ kín miệng."
N-Nô lệ...
Từ ngữ đậm chất dị giới.
"Nô lệ à..."
"Ngài không thích sao?"
"Hừm, tôi thấy hơi lấn cấn..."
Tôi đâu có lớn lên ở thế giới chấp nhận chuyện đó.
"Bản thân từng là gia súc, còn thấp kém hơn cả nô lệ mà giờ lại bận tâm chuyện đó nha..."
A, đúng rồi.
Mình từng thấp kém hơn cả nô lệ.
Hahaha...
"Monica, tôi không rõ về nô lệ lắm, cụ thể là thế nào?"
"Nô lệ là những người không trả được thuế thân hoặc cống nạp, bị bắt buộc lao động để trả nợ ạ."
Không trả được thuế thì thành nô lệ à.
Đáng sợ thật!
"Chúng tôi không trả thuế thân cũng thành nô lệ à?"
"Chỉ vài năm thì chưa đến mức đó đâu ạ. Trừ khi có chuyện gì nghiêm trọng lắm. Nhưng nếu xảy ra nạn đói thì chuyện đó là bình thường. Khi đó người ta có thể bán con làm nô lệ, hoặc tự mình bán thân làm nô lệ. Dù sao cũng đỡ hơn là chết đói."
Vẫn hơn là chết sao.
"Họ không nghĩ đến việc tham gia dự án làng khai hoang như ở đây à?"
Được nhà nước viện trợ, đâu lo chết đói.
"Đãi ngộ của nô lệ không tệ đến mức đó đâu ạ. Cấm bạo lực quá mức, cũng không bị bắt làm việc nặng nhọc quá sức. Trong khi đó khai hoang chính là công việc nặng nhọc quá sức đấy ạ. Tóm lại, làm nô lệ được đảm bảo ăn mặc ở còn sướng hơn đi khai hoang."
Hóa ra ở đây còn khổ hơn làm nô lệ à...
Đồng cảm ghê...
"Thật á..."
"Thì cũng tùy suy nghĩ mỗi người thôi ạ. Nô lệ không được tự do kết hôn, vòng cổ nô lệ cũng hạn chế nhiều thứ, mất tự do mà."
Ra vậy.
Tự do còn khổ hơn chim lồng cá chậu à.
Cái nào tốt hơn thì tôi chịu.
"Thế nô lệ giá bao nhiêu?"
"Tùy người ạ. Đắt nhất là nam nữ trẻ tuổi. Người lớn tuổi nhưng có tay nghề cũng đắt. Tôi không rành lắm, nhưng hình như khoảng vài chục đồng vàng. Ngoài ra còn phải nộp thuế thân hàng năm thay cho họ nữa. Nhưng nếu bắt làm việc thì sẽ thu hồi vốn được thôi ạ."
Đắt thế...
Không, nếu nghĩ là mua mạng sống hay cuộc đời một con người thì quá rẻ, nhưng tôi đào đâu ra vài chục đồng vàng.
"Chuyện đó để sau đi."
"Tôi nghĩ thế cũng được ạ."
Monica gật đầu đồng tình.
---
### Chương 50: Ruri ưa sạch sẽ
"Ông Daryl, còn nguyện vọng hay ý kiến nào khác không?"
Tôi chuyển sang chủ đề tiếp theo.
"À ừm, nhiều người muốn có ma đạo cụ."
"Quả nhiên là cái đó... Có nên ưu tiên không nhỉ?"
"Tôi nghĩ là nên. Sắp đến mùa đông rồi."
Giờ là tháng 10, ở Nhật cũng sắp đông rồi.
Không biết thế giới này có 4 mùa không nhỉ?
"Hiểu rồi. Ưu tiên cái đó nhé."
"Vâng. Ngoài ra còn có ý kiến đề xuất bán gỗ bên cạnh táo."
"Gỗ ư?"
"Vâng. Gỗ mà ngài Tatsuya chặt và gia công vẫn còn thừa rất nhiều. Cưa và giũa rất dễ dùng, mọi người đã làm đủ thứ rồi nhưng gỗ vẫn thừa mứa. Cây trong khu rừng này rất chắc, chặt thì vất vả nhưng ngược lại chất lượng gỗ rất tốt."
Ra vậy.
Đúng là gỗ thì bán được.
"Không nặng à?"
"Vâng. Nên liên quan đến đó là ý kiến muốn có xe ngựa và cần sửa sang đường xá."
Mấy cái đó thì đằng nào cũng cần thiết để làm vườn táo.
"Xe ngựa à... Cái đó mua là được, nhưng sửa sang đường xá là sao?"
"Ngài Tatsuya, sắp tới đi thị trấn ngài sẽ thấy, đường xá lồi lõm ghê lắm. Xe ngựa đi vào dễ bị kẹt, khó di chuyển lắm ạ."
Monica giải thích.
"A... Thế thì gay nhỉ. Tính sao đây?"
Làm đường vất vả lắm đấy.
"Anh Tatsuya, làm đường thì dùng Thổ ma pháp là xong ngay ấy mà."
"Đằng nào cũng đi thị trấn, cố lên nha. Coi như tu luyện nha."
A, tôi phải làm à...
Mà thôi, cũng phải.
"Được rồi... Monica, đi bộ đến thị trấn mất nửa ngày đúng không?"
"Đúng vậy ạ."
Nghe nói tốc độ đi bộ của con người khoảng 4km/h.
Nửa ngày là bao nhiêu tiếng thì không rõ, nhưng xa phết đấy...
"Vừa đi vừa làm đường thì chắc phải qua đêm nhỉ? Ngủ ngoài trời à? Tôi chưa làm bao giờ đâu?"
Hồi bé có đi cắm trại thôi.
"Dùng Dịch chuyển về là được nha."
"Dịch chuyển?"
Đừng bảo là về được trong nháy mắt nhé?
"Có ma pháp Dịch chuyển đấy nha. Bay vèo cái là đến đích nha."
Biết ngay mà...
"Làm được thế à?"
"Được nha. Ta nghĩ ngươi dùng được nên để ta dạy cho nha."
"Phép thuật tuyệt thật đấy. Nhưng thế sao không đưa Monica về Vương đô luôn cho rồi."
Để cô ấy đi đi về về mất hơn 20 ngày.
"Chưa đến nơi thì không bay được nha. Nên không đến Vương đô hay thị trấn Harrier được đâu nha."
Có hạn chế đó à.
Tức là có thể quay về đây được.
"Ra thế."
"Ngài Tatsuya. Đến nước này tôi không còn ngạc nhiên về trình độ phép thuật của ngài nữa. Nhưng xin hãy hiểu rằng Dịch chuyển là ma pháp cấp huyền thoại. Vì vậy xin ngài hãy hạn chế sử dụng trước mặt người khác hoặc kể cho ai nghe."
Monica cảnh báo.
"Cũng phải ha. Nếu ai cũng dùng được thì chỗ này đã phát triển hơn nhiều rồi... Được rồi. Tôi sẽ không dùng trước mặt người khác."
"Nhờ ngài ạ."
Phép thuật thần bí quá, chẳng biết cái nào là cấm kỵ nữa.
"Ông Daryl, vậy tôi sẽ vừa sửa đường vừa đi đến thị trấn Harrier."
"Vâng. Nhờ ngài việc đó."
"Tiền bán táo sẽ dùng để mua ma đạo cụ và xe ngựa nhỉ?"
"Đúng thế ạ. Nhưng xin hãy ưu tiên nộp thuế thân trước."
Cái đó quan trọng hơn à.
"Tiện thể lúc nãy tôi có hỏi anh Cody về lúa mì, chuyện đó thế nào?"
"Cũng cần phải mua, nhưng chúng ta còn dự trữ nên chưa gấp ạ."
Tạm thời vẫn ổn.
Mà lúa mì thì cùng lắm ra siêu thị mua loại rẻ là được mà.
"Hiểu rồi. Vậy tôi đi thị trấn Harrier đây."
"Nhờ ngài."
Chào ông Daryl xong, chúng tôi ra khỏi nhà.
"Monica, tôi đi chuẩn bị chút nhé. Mặc bộ này đi bộ hơi khó."
Trông như đi làm đồng ấy.
"Tôi cũng cần chuẩn bị, hẹn gặp nhau ở cổng làng nhé."
Phía Bắc làng có cái cổng gỗ.
"Ok. Cơ bản là dùng Dịch chuyển về nên không cần mang nhiều đồ đâu."
"Cảm ơn ngài. Vậy tôi sẽ làm theo lời ngài."
Chia tay Monica, chúng tôi về nhà.
Thay bộ quần áo bảo hộ lao động (Tsuna-gi) đã mua sẵn, xách theo đôi ủng, tôi đi vào phòng nghiên cứu.
"Yamada, lấy cuốn sách màu xanh kia đi nha."
Miriam dùng đuôi chỉ lên giá sách.
"Quyển này á?"
Tôi lấy cuốn sách màu xanh trên giá xuống, đưa cho Miriam xem.
"Nó đó nha. Trong đó có ghi ma pháp Dịch chuyển, học đi nha."
"Ma pháp huyền thoại mà để tơ hơ trên giá sách thế này à."
"Nó thế đấy nha."
Tôi đọc sách, học cách sử dụng ma pháp Dịch chuyển.
Có lẽ do đã đọc vài cuốn sách và học cách kiểm soát ma lực nên tôi thấy không khó lắm.
"Cái này là huyền thoại thật á?"
"Huyền thoại nha. Cách làm thì không khó lắm nha. Vấn đề là tốn ma lực khủng khiếp nha. Monica không ở đây nên ta mới nói, chứ 10 Monica gộp lại cũng không dùng nổi đâu nha."
Monica ma lực thấp thật ha...
Chưa bằng một nửa Yusei-kun hay Kyoka nữa.
"Được rồi, chắc làm được đấy. Thử xem sao."
Tôi hình dung địa điểm muốn đến như trong sách hướng dẫn, rồi sử dụng phép thuật.
Thoáng cái, tôi đã đứng trước cây táo bên ngoài phòng nghiên cứu.
"Thành công rồi. À không..."
Thất bại rồi.
"Ruri ơiii, mang ủng ra cho anhhh."
Tôi đi tất ra ngoài luôn rồi.
Ruri chạy ra ngay, đặt đôi ủng trước mặt tôi.
"Cảm ơn em."
"Không có gì ạ. Nhưng anh phải cẩn thận nhé. Bẩn nhà đấy ạ."
Phải cẩn thận thôi.
Làm bẩn phòng là Ruri giận đấy.
"Quên béng mất vụ nhắc ngươi cái đó nha."
Thì mèo có đi giày đâu mà biết.
---
### Chương 51: Mục tiêu là trở thành công ty trắng (White)!
Chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi đi ra cổng phía Bắc ngôi làng.
Monica đã ở đó đợi sẵn.
Cô ấy khoác áo choàng, chân đi bốt hẳn hoi chứ không phải đôi giày như xăng đan mọi khi.
"Để cô đợi lâu rồi."
"Không sao ạ. Hành lý gọn nhẹ thế này tốt quá. Tôi không dùng được ma pháp không gian mà."
Thế thì chuyến đi hơn 20 ngày kia vất vả lắm đây.
"Đi Vương đô chắc vất vả lắm nhỉ. Xin lỗi bắt cô đi xa thế."
"Không đâu ạ. Đó là công việc cuối cùng với tư cách Giám sát quan, tôi cũng tranh thủ gặp bố mẹ và bạn bè ở Vương đô rồi. Hơn nữa, tôi phải đền đáp sự tin tưởng của ngài Tatsuya dành cho tôi chứ."
Lương còn chưa trả đồng nào...
Phải nhanh kiếm tiền thôi.
"Vất vả cho cô rồi."
"Vất vả gì đâu ạ. Tôi đã nhìn thấy thành công trước mắt rồi. Xin cứ giao cho Monica này. Nhất định tôi sẽ dẫn dắt đến thành công."
Tự tin ghê...
"Vậy đi thôi."
"Vâng."
Ra khỏi cổng, nhìn con đường phía trước, chúng tôi dừng lại.
Lần đầu tiên ra khỏi làng, đi một đoạn qua rừng là đến thảo nguyên lác đác cây cối.
Con đường đất nối từ rừng ra đồng bằng gồ ghề lồi lõm, xe ngựa mà đi vào đây chắc nảy tưng tưng, hỏng bánh mất.
"Kinh khủng thật."
"Vâng. Mưa xuống là lầy lội không đi nổi. Không sửa cái này thì mua xe ngựa cũng chẳng chở gỗ được, thương nhân mua táo cũng chẳng thèm đến đâu ạ."
Đúng thật.
Không vận chuyển được thì vô nghĩa.
"Hiểu rồi. Xử lý thôi. Ruri, làm thế nào?"
"Tốt nhất là lát đá, nhưng không có đá. Nên dùng Thổ ma pháp chỉnh hình đất rồi nén chặt lại ạ."
Thế thì làm được.
"Thử xem nhé."
Tôi bước lên trước, dùng Thổ ma pháp thao túng đất.
Đất trên đường uốn lượn rồi trở nên bằng phẳng.
"Thế này chưa được đâu nhỉ?"
"Vâng. Mưa xuống hay xe ngựa đi qua là lại nát bét ngay. Phải nén chặt lại ạ."
"Được rồi."
Tôi dùng ma pháp nén lên con đường đã được làm phẳng.
Tuy nhiên nhìn bề ngoài chẳng thấy thay đổi gì.
"Chẳng biết thế nào. Ổn không nhỉ?"
Tôi nghiêng đầu, Monica cúi xuống chạm tay vào mặt đất.
"Cứng lắm ạ. Thế này là ổn rồi... Sau này lát đường được thì tốt, nhưng hiện tại thế này là quá đủ rồi ạ."
Được rồi à.
"Vậy vừa đi vừa làm nhé."
Sau đó tôi cứ lặp đi lặp lại quy trình chỉnh hình và nén đất.
Mỗi lần chỉ làm được khoảng 10 mét nên tốc độ di chuyển hơi chậm.
Nhưng cứ kiên trì làm thì cũng đi được một quãng khá xa.
"Ma lực tuyệt vời thật. Bình thường là cạn ma lực từ lâu rồi đấy ạ."
Monica khen ngợi.
"Cảm ơn. Nhưng vấn đề là thể lực chứ không phải ma lực. Mệt quá..."
Tôi vừa đi vừa dùng phép thuật suốt 2 tiếng rồi.
Ruri có dùng Ma pháp Hồi phục cho tôi nhưng thể lực sắp cạn đến nơi rồi.
"Sắp trưa rồi, nghỉ chút nhé... À ừm, ngài có chuẩn bị bữa trưa không ạ? Tôi có mang lương khô..."
"Không, về làng ăn đi."
Cơm nhà ngon hơn lương khô nhiều.
"Còn ma lực thì sao ạ?"
"Vẫn thoải mái."
"Quả không hổ danh Đại ma đạo sĩ. Vậy chúng ta làm thế nhé."
"Ừ, về thôi."
Nói rồi tôi dùng ma pháp Dịch chuyển, thoáng chốc đã về lại cổng làng.
"Tuyệt vời... Với ma lực và trình độ phép thuật này, ngài muốn trở thành gì cũng được. Ngài Tatsuya, ngài thực sự muốn chôn chân ở ngôi làng này sao? Nếu muốn, ngài có thể trở thành Pháp sư Cung đình hay đứng đầu Hội Pháp sư đấy ạ?"
"Thôi xin kiếu. Tôi chỉ kế thừa ông nội thôi, muốn sống thong thả với mọi người ở làng này."
Bận rộn thì xin chừa.
"Sở hữu sức mạnh nhường ấy mà không kiêu ngạo, chỉ hướng đến chân lý của phép thuật, thật đáng khâm phục. Monica này, tuy phép thuật kém cỏi, nhưng xin thề dốc hết thân mình để phục vụ ngài suốt đời."
Monica nói những lời hoa mỹ rồi cúi đầu cung kính.
"C-Cảm ơn... Vậy ăn cơm xong lại tập hợp ở đây nhé."
"Tuân lệnh. Hẹn gặp lại ngài."
Monica nói rồi về nhà mình.
Chúng tôi tiễn Monica xong cũng về nhà.
"Cô ấy nói hơi quá không nhỉ?"
Vừa đi tôi vừa hỏi hai "người" kia.
"Nghiêm túc đấy nha. Ánh mắt không chút giả dối nào nha."
"Vâng. Cô ấy hoàn toàn không nói dối đâu ạ."
Hả...
Không phải nịnh bợ à?
Không phải tâng bốc tôi à?
"Thật á?"
"Thật nha."
"Thật đấy ạ."
Thật luôn...
"Sao lại thành ra thế nhỉ?"
"Có lẽ là vì Monica chưa từng được ai công nhận."
Ruri nêu ý kiến.
"Vậy sao? Thông minh thế cơ mà?"
Xinh đẹp nữa, trước kia hơi quê mùa chứ giờ lộng lẫy rồi.
"Thế giới này pháp sư ít và quý lắm ạ. Nên ai có tố chất phép thuật gần như chắc chắn sẽ thành pháp sư. Nhưng Monica, nói không phải chê, chứ về mặt pháp sư thì không thể gọi là xuất sắc được. Như cô ấy từng nói, bị điều về làm Giám sát quan ở làng khai hoang biên giới thì chắc là 'rớt đài' rồi. Pháp sư dù có giỏi các mặt khác đến đâu thì cũng chỉ được đánh giá qua phép thuật thôi. Trong hoàn cảnh đó lại được anh đánh giá cao, giao cho trọng trách lớn nên cô ấy vui lắm ạ."
Cũng phải, ông Daryl cũng bảo cô ấy hợp làm chính trị gia hơn là pháp sư mà.
"Yamada, phải trân trọng Monica đấy nha. Và phải trọng dụng cô ấy nha."
"Biết rồi mà."
Cái Monica cần là cảm giác được làm việc có ý nghĩa (Ikigai).
Tuy nhiên tôi sẽ cố gắng không biến thành công ty đen (bóc lột sức lao động).
Cô bé đó có vẻ là kiểu người làm việc đến chết mới thôi...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
