35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 03 - Chương 64 ~ 66

Chương 64 ~ 66

### Chương 64: Tối tăm, đáng sợ

Chúng tôi vừa nói chuyện vừa chờ trong xe, đám học sinh tiểu học đã về hết, xung quanh cũng tối dần.

"Anh Yamada, có cảm nhận được ma lực không?"

Yusei-kun hỏi.

"Anh không thấy."

Miriam trên vai tôi cũng chẳng nói gì, chắc là không có ác ma rồi.

"Tính sao anh? Mình chuyển địa điểm khác không?"

Lần này là Kyoka hỏi.

"Sao đây nhỉ? Anh cảm giác ngồi đây hay đi chỗ khác cũng như nhau..."

Dù đi chỗ khác hay ở lại đây thì cũng chẳng có manh mối gì, kết quả cũng vậy thôi.

"Vậy hôm nay cứ mai phục ở đây xem sao."

"Đồng ý."

Sau đó chúng tôi tiếp tục chờ đợi trong xe.

Trong lúc đó Kyoka lại huyên thuyên đủ chuyện nên cũng vui, nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng ác ma nào.

"Chẳng thấy gì luôn. Biết thế đi diệt ác ma chỗ khác còn hơn."

Đã quá 9 giờ tối, Yusei-kun bắt đầu than thở.

"Thôi nào, mới ngày đầu tiên mà. Gặp ngay sao được."

Cơ mà, đã 9 giờ rồi...

Hai đứa mai còn đi học, chắc phải cho về thôi.

"Tính sao? Hôm nay về nhé... Hửm?"

Định đề xuất đi về thì điện thoại tôi reo.

"Không phải của em."

"Cũng không phải của em."

Hai đứa nhìn tôi.

"Của anh. À ừm... Anh Kirigaya gọi."

Tên anh Kirigaya hiện trên màn hình.

"Anh Kirigaya..."

".................."

Hai đứa lại làm cái mặt khó tả đó.

"Anh nghe nhé?"

"Vâng ạ."

"Chắc là chuyện công việc thôi."

Đúng là tầm giờ này thì chắc chỉ có chuyện công việc.

"Anh bật loa ngoài nhé."

Tôi nói rồi ấn nút nghe.

"A lô?"

『A, anh Yamada, giờ anh nghe máy được chứ?』

Tôi bật loa ngoài nên giọng anh Kirigaya vang lên trong xe.

"Vâng. Bọn tôi đang mai phục ở một công viên. Nhưng chưa thấy gì cả, đang tính đi về đây."

『Ra vậy... Thực ra bên tôi cũng đang mai phục và ác ma đã xuất hiện rồi.』

Anh Kirigaya vừa dứt lời, Yusei-kun và Kyoka chồm người lên.

"Ác ma xuất hiện rồi ạ? Có thiệt hại gì không?"

『Chúng tôi đã kịp thời ngăn chặn rồi. Mọi người đến đây một chút được không?』

"Chúng tôi đến ngay."

『Vậy tôi gửi bản đồ vị trí qua nhé. Nhờ mọi người.』

Anh Kirigaya cúp máy, ngay sau đó bản đồ được gửi đến.

"Xem nào..."

Chỗ nào đây?

"Anh Tatsuya, cho em mượn điện thoại. Em chỉ đường cho."

Kyoka nói vậy nên tôi đưa điện thoại cho em ấy.

"Nhờ em nhé."

"Vâng."

Tôi giao việc chỉ đường cho Kyoka rồi lái xe đi.

Theo sự chỉ dẫn của Kyoka, chúng tôi rời khu dân cư, đi về phía khu phố sầm uất.

"Đúng đường không đấy?"

"Đúng ạ. Rẽ phải ở chỗ kia là đến."

Tôi rẽ phải theo lời Kyoka, thấy hai chiếc xe màu đen đang đỗ cùng một chiếc xe sang trọng quen thuộc.

"Kia à?"

"Vâng. Là chỗ đó."

Tôi đỗ xe sau hai chiếc xe kia.

Xuống xe, tôi ngước nhìn tòa nhà trước mặt.

"Tòa nhà bỏ hoang à?"

"Chắc thế..."

Tuy không đến mức rách nát, nhưng nhìn là biết không có ai thuê.

"Tính sao? Hai đứa có vào không?"

"Thì cũng phải vào chứ..."

"Đ-Đúng thế! Đi thôi!"

Yusei-kun gật đầu, còn Kyoka thì giọng run run đồng ý.

Nhìn Kyoka, rồi nhìn tòa nhà, đúng là tối tăm đáng sợ thật.

"Không cần cố quá đâu. Kyoka ở ngoài đợi đi."

"Em đã nói rồi mà! Ở lại một mình là thành nạn nhân đầu tiên đấy!"

Lại bài ca đó.

Con bé này đọc truyện tranh nhiều quá rồi.

"Vậy đi thôi."

Chúng tôi rời xe, nhìn lên tòa nhà.

Bỗng Kyoka ôm chặt lấy cánh tay tôi.

Thú thật là cũng có chút vui, nhưng ánh mắt mọi người xung quanh làm tôi ngại, với lại thanh kiếm của Kyoka cứ cọ vào người đau điếng.

Còn Miriam thì lúc Kyoka ôm tôi đã nhảy lên không trung, đang bay lơ lửng ngay cạnh.

"Biến thành bé Kyoka Hitokiri cũng không ăn thua à?"

"Sợ vẫn hoàn sợ thôi... Hự."

Biến hình rồi à...

"Anh Yamada, tầng 3."

Yusei-kun dửng dưng chỉ tay lên tầng 3, nơi có ánh sáng lọt ra ngoài.

"Chắc là ở đó. Lên thôi."

Chúng tôi leo lên cầu thang bên ngoài tòa nhà.

Lên đến tầng 3, chúng tôi bước vào trong.

"Anh Kirigaya ơi?"

Bên trong có ánh đèn pin ở phía sâu, tôi gọi to.

"Lối này ạ."

Tiếng trả lời vọng ra, nhưng tối quá...

Kyoka sắp ngất đến nơi rồi.

Tôi ngửa lòng bàn tay còn lại lên, sử dụng phép thuật.

Một quả cầu ánh sáng hiện ra, chiếu sáng bên trong tòa nhà.

"Ồ, sáng thật!"

"Anh Tatsuya, tuyệt quá!"

Lần đầu dùng mà thành công mỹ mãn...

Tôi đang dần nắm vững phép thuật rồi đấy.

Chúng tôi đi về phía anh Kirigaya.

Ở đó có một người đàn ông trông như người vô gia cư đang nằm sóng soài, hai người đàn ông khác đang ngồi xổm kiểm tra, anh Kirigaya đứng ngay cạnh nhìn chúng tôi.

"Anh có phép thuật tiện lợi ghê. Nhờ anh mà sáng sủa hẳn."

Anh Kirigaya nhìn chằm chằm quả cầu ánh sáng.

"Anh Yamada, xin lỗi nhưng anh giữ thế một lúc được không? Tối quá khó làm việc..."

Một trong hai nhân viên điều tra đang kiểm tra người đàn ông ngẩng lên nhờ vả.

"Được chứ. Tôi sẽ duy trì cho đến khi xong việc."

"Cảm ơn anh. Sẽ nhanh thôi ạ."

Nhân viên điều tra cảm ơn rồi tiếp tục kiểm tra người đàn ông.

"Xin lỗi đã làm phiền anh nhé. Mà này, cô bé Tachibana đang làm gì thế?"

Anh Kirigaya nhìn Kyoka đang bám chặt lấy tay tôi hỏi.

---

### Chương 65: Món ăn thì bình thường, nhưng mà...

Anh Kirigaya nhìn chằm chằm Kyoka.

"G-Gì thế ạ?"

Kyoka càng ôm chặt hơn.

Thanh kiếm (phần tsuba/chắn kiếm) đập vào khuỷu tay anh đau đấy em ơi.

"Anh Kirigaya, đừng hỏi nữa."

"Đúng đấy ạ... Cơ mà nhìn đồng phục nữ sinh cấp 3 với bộ vest của anh Yamada cứ như 'bố nuôi' (Papa katsu) ấy nhỉ."

Hai nhân viên điều tra ngẩng đầu lên.

"Papa katsu!? Không, Kyoka chỉ sợ ma thôi mà!"

Điều tôi lo sợ đã thành hiện thực!?

Ít nhất hãy bảo trông giống bố con chứ!

"A, ra thế... Thôi cũng được. Chúng tôi có phải cảnh sát đâu."

Anh Kirigaya nói đùa nhưng tôi không cười nổi.

"Quan trọng hơn, tình hình thế nào rồi?"

Hai anh nhân viên điều tra cũng đừng có cười tủm tỉm nhìn tôi nữa, làm việc đi.

"À vâng. Cậu Sudo đây đang đi tuần tra khu vực này thì cảm nhận được ma lực nên đến đây."

Anh Kirigaya nói, anh nhân viên điều tra đã gán ghép tôi với 'Papa katsu' cúi đầu chào.

"Rồi thấy người đàn ông này ở đây ạ?"

"Vâng. Có vẻ là người vô gia cư sống ở đây."

Tòa nhà bỏ hoang mà lỵ.

"Nạn nhân thì sao? Nghe bảo đã ngăn chặn kịp thời mà."

"Là chủ tòa nhà này ạ. Ông ấy đến kiểm tra tòa nhà thì bị tấn công. Cậu Sudo đã kịp thời cứu nguy. Hiện ông chủ đang được cảnh sát lấy lời khai."

Cậu Sudo đến đúng lúc thật.

"Quả nhiên là ác ma sao."

"Tôi nghĩ vậy. Anh Yamada xem thử giúp tôi được không?"

Anh Kirigaya nói vậy, Miriam đang bay lơ lửng cạnh tôi liền bay đến chỗ người vô gia cư, chúng tôi cũng lại gần.

Người đàn ông đang nhắm mắt, nhưng vẫn thở, chưa chết.

Chỉ cảm nhận được chút ít ma lực, chắc ác ma đã đi mất rồi.

"Diệt được ác ma chưa ạ?"

Tôi hỏi cậu Sudo.

"Vâng. Chuyện đó thì xong rồi ạ."

"Cấp thấp à?"

"Chắc thế... Cỡ rank F, tầm 10 vạn yên thôi ạ."

Giống con ác ma ở nhà vệ sinh công viên lần trước.

"Anh Kirigaya, có khi nào tất cả ác ma trong các vụ hành hung đều giá 10 vạn yên không?"

"Chính xác là vậy."

Toàn ác ma cấp thấp à...

Không hiểu nổi.

Chắc phải hỏi ý kiến Miriam.

"Xin lỗi, tôi cũng không rõ... Hai đứa thấy sao?"

Tôi hỏi Kyoka và Yusei-kun.

"Chịu thôi."

"Em cũng thế."

Hai đứa cũng không biết à...

"Vậy sao... Vậy thì tiếp tục điều tra thôi. Cảm ơn mọi người."

"Không có gì... Nếu biết thêm gì tôi sẽ liên lạc."

"Nhờ anh."

Chúng tôi rời hiện trường, xuống cầu thang và lên xe.

"Hôm nay đến đây thôi. Anh đưa về nhà nhé?"

"Đến ga là được anh."

"Em cũng đến ga ạ."

Hai đứa bảo thế nên tôi lái xe ra ga.

"Anh Yamada, mai làm tiếp không?"

Yusei-kun hỏi khi xe đang chạy.

"A, xin lỗi. Mai anh có việc bận rồi."

Ngày mai là ngày thương nhân lớn đến làng Táo.

"Vậy à... Xin lỗi anh, thứ Tư em phải làm thêm."

"Anh biết rồi. Thế để thứ Năm nhé."

"Vâng."

Yusei-kun gật đầu.

"Kyoka được không?"

"Em không có việc gì nên được ạ."

Có vẻ em ấy đã trở lại là Kyoka bình thường.

"Vậy chốt thế nhé."

Tôi lái xe đến gần ga rồi dừng lại.

"Đến nơi rồi. Về cẩn thận nhé."

"Vâng. Chào anh."

"Cảm ơn anh ạ. Hẹn gặp anh thứ Năm."

Hai đứa xuống xe chào tôi.

"Ừ. Anh sẽ đợi ở nhà hàng gia đình cùng giờ hôm nay. Không cần vội đâu nhé."

"Rõ ạ."

"Nhờ anh ạ."

"Ừ. Bye bye."

Chia tay hai đứa, tôi lái xe về Hiệp hội để trả xe.

"Miriam, thế nào?"

Trong xe chỉ còn tôi và Miriam, tôi hỏi.

"Cũng là loại ác ma cấp thấp vô danh như lần trước nha. Nhưng có 'đường dẫn' (Path) nha."

"Đường dẫn?"

"Ta cảm thấy tàn dư kết nối với một nơi nào đó nha."

Tàn dư...

"Em giỏi thật đấy. Anh chẳng thấy gì cả."

"Ngươi đúng như Yusei nói, ma lực cao, kiểm soát tốt. Nhưng khả năng cảm nhận thì hơi kém nha."

"Chắc do tuổi già nên mấy cái đó chậm chạp... Thị lực cũng giảm nữa..."

Haizz.

"Không, ta nghĩ do ngươi thiếu kinh nghiệm thôi..."

Thôi cứ tin là thế đi.

"Sao cũng được. Thế nào? Dò ra đường dẫn không?"

"Đi thử xem sao nha?"

Có chuyện gì thì dùng Dịch chuyển, lại có Miriam ở đây.

Không vấn đề gì.

"Đi thôi."

"Được rồi nha. Quay đầu xe lại ngay nha."

Hả...

Nói sớm hộ cái...

Tôi vừa lầm bầm vừa quay đầu xe ở chỗ thích hợp.

"Cứ đi thẳng nha."

"Biết rồi. Miriam, anh hỏi cái này hơi kỳ cục chút nhé?"

"Gì thế nha?"

"Kyoka ấy... à mà thôi."

Tự nhiên thấy hơi xấu hổ.

"Không muốn hỏi thì thôi nha. Nhưng ta nói cái này cho biết nha. Ta và Ruri thì đương nhiên rồi, nhưng cả Kyoka và Monica cũng sẽ không phản bội ngươi đâu nha. A, cả Yusei nữa nha."

Tính cả anh Kirigaya vào nữa chứ...

"Mấy cái đó cũng biết được á?"

"Ta đọc được cảm xúc con người nha. Tất nhiên đọc được cả cảm xúc của ngươi nữa nha."

Thật á...

Con mèo ác ma thượng cấp này ghê thật.

"Thật không?"

"Ta biết thừa ngươi uống trà Ruri pha xong cảm thấy là lạ nha."

A, hàng thật rồi.

"Ngon mà?"

"Biết rồi nha. Nhưng Ruri chỉ biết khẩu vị của ông già thôi... A, nhưng Monica uống bình thường nha."

Thế à...

Uống cái trà đặc quánh đó mà...

"Đừng nói nhé. Tội nghiệp Ruri."

"Ta thấy nói cũng được mà nha..."

"Nó chỉ hơi đậm thôi, ranh giới giữa nói và không nói mong manh lắm."

"Làm bố khổ thật đấy nha."

Đã bảo không phải bố mà lỵ...

---

### Chương 66: Không, là phạm luật đấy nha

Theo sự chỉ dẫn của Miriam, tôi lái xe đến trước một khu chung cư cũ (Apartment).

"Đây à?"

"Đúng rồi nha. Căn phòng kia kìa."

Căn phòng cái đuôi Miriam chỉ là căn duy nhất ở tầng 2 không bật đèn.

"Vắng nhà à?"

"Biết sao được nha? Ít nhất là cảm thấy ma lực, nhưng không có cảm giác có người ở nha."

"Lên xem sao."

Tôi cùng Miriam xuống xe, đi lên cầu thang chung cư.

Đến trước căn phòng Miriam chỉ.

"...Có ai nấp không?"

Tôi thì thầm hỏi Miriam.

"...Không, không có mùi đó nha. Không có ai đâu nha."

Nghe Miriam nói vậy, tôi đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, vặn thử.

Tất nhiên là khóa, không mở được.

"Đương nhiên rồi..."

"Để ta mở cho nha."

Miriam nói rồi chĩa đuôi vào tay nắm cửa.

Tôi cảm nhận được ma lực từ Miriam.

"Phép mở khóa à?"

"Đúng thế nha."

Nghe Miriam xác nhận, tôi vặn tay nắm cửa lần nữa, lần này nó xoay nhẹ nhàng không chút vướng víu, cánh cửa mở ra.

"Phép thuật tuyệt thật."

"Có gì đâu nha. Chỉ là tác động lực từ bên ngoài để mở khóa thôi mà nha."

A, cũng phải.

Thế thì tôi cũng làm được.

Tôi gật gù bước vào phòng, đóng cửa lại.

Vào trong, tôi cảm nhận được ma lực mà lúc ở ngoài không thấy.

"Gì thế này? Tối quá chẳng thấy gì..."

"Bật đèn lên đi nha."

Ừ thì bật.

Tôi dùng ma pháp ánh sáng (Light) soi đường, tìm thấy công tắc đèn và bật lên.

Căn phòng sáng bừng.

Căn phòng kiểu 1K dành cho người sống một mình, nhưng hoàn toàn không có đồ đạc gì, cứ như nhà trống.

Tuy nhiên, giữa phòng có một thứ giống như ma pháp trận được vẽ bằng những đường màu đỏ.

"Cái gì đây?"

"Cái này là..."

Miriam im bặt.

"Giống ma pháp trận nhỉ."

"Là ma pháp trận nha. Hơn nữa là thuật thức triệu hồi nha."

Triệu hồi?

"Đừng bảo là ma pháp trận triệu hồi ác ma nhé?"

"Chính xác là thế nha."

Thật luôn...

"Filman cũng bảo là bị ai đó triệu hồi mà?"

Con ác ma Named ở trường học đã nói thế.

"Nó nói thế thật nha... Coi như trùng hợp được không?"

"Không thể nào..."

Chắc chắn không phải trùng hợp.

"Ta cũng thấy không thể nào nha."

"Gọi điện cho anh Kirigaya vậy..."

"Gọi thật á? Lát nữa Yusei với Kyoka lại cằn nhằn cho xem nha."

Kiểu gì cũng bị nói là: "Sao bọn em về rồi anh lại...".

Dù sao thì chính tôi là người đã mắng hai đứa vì định làm điều tương tự và cấm không được làm nữa.

"Hai đứa đó không phản bội đâu nhỉ?"

"Chắc thế nha. Lòng người dễ thay đổi nên không dám khẳng định đâu nha."

Cũng đúng.

"Hiểu rồi. Lần tới anh sẽ nói chuyện với họ."

"Ta thì sao cũng được nha. Hôm nay chạm mắt với Kyoka mấy lần rồi nha."

Vậy à...

"Yusei-kun chắc không nhận ra, nhưng sao Kyoka không nói gì nhỉ?"

"Chắc chắn là đang đợi ngươi nói ra thôi nha. Con bé đó tính cách thế thôi nhưng là người thụ động nha. Nhất là chuyện quan trọng ấy nha..."

Ác ma mà rành tâm lý con người ghê...

"Miriam là con gái à?"

"Đúng thế nha."

Ra thế, ra thế.

Cứ cho là vì thế đi.

"Được rồi. Lần tới anh sẽ nói. Giờ gọi anh Kirigaya đã."

Nói rồi tôi ra khỏi phòng, quay lại xe.

Gọi điện cho anh Kirigaya nhờ anh ấy đến.

Đợi trong xe một lúc, có tiếng gõ cửa kính, tôi mở khóa cửa.

Anh Kirigaya ngồi vào ghế phụ.

"Xin lỗi nhé. Chỗ này đáng lẽ dành riêng cho cô bé Tachibana mà."

Đúng là Kyoka hay ngồi chỗ này thật...

"Đùa không vui đâu anh. Vốn dĩ xe này mượn của Hiệp hội mà."

"Haha, đúng vậy. Anh không định mua xe à?"

Hừm, nhà có chỗ để xe mà.

Ông nội cũng từng có xe cho đến khi trả bằng lái hơn 10 năm trước.

"Chắc đợi có thêm lương đã anh."

"Vậy à. Không có Ichinose và Tachibana ở đây nên tôi nói luôn, đây là cơ hội tốt. Tiền thưởng cho con Named hôm trước là 200 vạn yên đấy."

200 vạn...

"Nhiều thế cơ ạ..."

"Tuy không rõ cấp bậc, nhưng là Named mà. Với lại anh Yamada được cấp trên đánh giá tốt lắm. Nên họ cho rằng anh không báo cáo sai sự thật đâu."

"Tôi có làm gì để được đánh giá tốt đâu."

Chỉ làm việc bình thường thôi mà.

"Anh đã trông nom hai đứa trẻ rắc rối, khó xử lý giúp chúng tôi mà. Với lại so với các thầy trừ tà khác thì anh nổi trội hơn hẳn."

Đúng như Yusei-kun nói.

"Chúng là những đứa trẻ ngoan mà."

"Có lẽ vậy. Thế? Lý do anh bảo hai đứa trẻ ngoan về rồi gọi tôi đến đây là gì?"

Tôi chưa nói lý do gọi anh ấy đến.

Chỉ bảo là đến đây chút thôi.

"Lúc ở hiện trường tôi không nói, nhưng tôi cảm nhận được tàn dư ma lực."

"Tàn dư? Sao anh không nói luôn?"

"Xin lỗi. Nó yếu quá nên tôi không tự tin. Giải tán xong tôi vẫn thấy lấn cấn nên lần theo tàn dư đó đến đây."

Thực tế là tôi có biết gì đâu, chắc nó yếu thật.

"Không tự tin cũng cứ nói chứ."

"Xin lỗi. Tại tôi ít kinh nghiệm nên sợ là mình tưởng tượng ra..."

"Thôi được rồi. Thế? Tàn dư đó đâu?"

"Căn phòng tầng 2 của khu chung cư kia... Cái phòng không bật đèn ấy. Nó dẫn đến đó."

Tôi vừa chỉ tay vừa giải thích.

"Chỗ đó à?"

"Vâng. Bên trong có một ma pháp trận bí ẩn."

"Anh vào rồi à?"

"Vâng. Vì không có ai cả."

Ủa? Thế là xâm nhập gia cư bất hợp pháp à?

"Được thôi, nhưng đừng làm gì liều lĩnh nhé."

An toàn.

Anh ấy bảo giống cảnh sát mà.

Chắc có quyền điều tra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!