Chương 46 ~ 48
### Chương 46: Chẳng hiểu gì cả...
"Ruri, anh nhờ chút được không?"
Gõ cửa xong, Ruri ló đầu ra.
"Gì thế ạ?"
"Trưa nay bọn anh định gọi Pizza, Ruri có ăn không? Mà em ăn được chứ?"
Nghe tôi hỏi, Ruri quay vào trong phòng.
Rồi mang ra một tờ rơi quảng cáo giao hàng Pizza.
"Em ăn ạ. Thực ra em cũng tò mò lắm."
Vậy à...
"Vậy quyết định thế nhé. Ra đây nào."
"Vâng."
Ruri gật đầu vui vẻ, tôi dẫn em ấy ra phòng khách.
Thấy Ruri, Kyoka buông Miriam ra, chạy tới bế Ruri lên và đặt ngồi xuống bàn sưởi.
Rồi cô bé nhìn tờ rơi trên bàn.
"Bé Ruri thích cái nào?"
"Cái này."
Kyoka hỏi Ruri, nhưng chẳng hiểu sao Yusei-kun lại chỉ vào cái pizza đầy ắp thịt.
"Cái loại nhiều phô mai này ngon lắm đấy?"
Kyoka bơ đẹp Yusei-kun.
"Vậy cho em cái đó ạ."
"Ok. Chốt nhé."
Yusei-kun nhìn tôi chằm chằm không nói gì.
"Gọi cả hai cái đi. 4 người ăn 1 cái sao đủ."
"Vậy chốt thế."
Tôi gọi điện theo số trên tờ rơi và đặt Pizza.
"Háo hức ghê nhỉ?"
"Háo hức thật ạ."
Kyoka và Ruri có vẻ rất vui.
"Em có thích chị không?"
"Bình thường ạ..."
"Gào khóc (sốc)."
Thì mới gặp lần đầu mà.
"Kyoka, đừng có định mang con anh về nhé."
Đừng hòng cướp.
"Đúng đấy. Cậu có Satoru rồi còn gì."
"Chị không cần đứa em trai không biết kính trọng chị gái."
Chị em nhà này quan hệ kiểu đó à?
Chúng tôi vừa nói chuyện vừa đợi, lát sau Pizza được giao đến. 4 người và 1 con mèo cùng ăn.
"Mèo ăn được Pizza à?"
Yusei-kun nghiêng đầu khi thấy Miriam đang ăn Pizza ngon lành.
"Con nhà anh ăn được tất."
"Hê... Chẳng hiểu lắm, nhưng thế à."
Thế đấy.
"Quan trọng hơn, công việc sắp tới tính sao?"
"Sắp tới à..."
Yusei-kun liếc nhìn Kyoka.
"Ngon ghê."
"Ngon thật ạ."
Kyoka hoàn toàn không nhìn Yusei-kun.
"Có chuyện gì à?"
"Không, tuần sau nữa là sự kiện quyết định tiền tiêu vặt của Kyoka ấy mà. Chắc nhỏ đang trốn tránh hiện thực thôi."
A, kiểm tra giữa kỳ.
Đúng là tầm này rồi.
"Kyoka, ổn không đấy?"
Tôi hỏi Kyoka đang lảng tránh.
"Dạ? Ổ-Ổn mà anh."
Kyoka lảng tránh ánh mắt tôi.
"Không ổn tí nào nhỉ..."
"Thì... cũng có thể nói vậy ạ?"
Nói thế nào nữa đây?
"Tuần sau em cứ ôn thi đi. Ưu tiên việc đó trước."
"Xin lỗi anh..."
Chẳng hiểu sao Yusei-kun lại xin lỗi.
"Yusei-kun thì sao?"
"Em bình thường. Cũng chẳng định học lên đại học."
A, vậy à.
Cũng phải, nghề này đâu cần bằng cấp.
"Em cũng không học lên đại học đâu."
"Nhưng cũng phải lên lớp chứ. Với lại còn tăng tiền tiêu vặt nữa."
"Đúng thế thật... Học hành chán ghê..."
Chắc là ghét học lắm.
Nhìn thông minh thế mà, hình như là ngốc... à nhỉ.
"Tuần sau nữa thi rồi, xong việc thi cử thì tính tiếp."
"Ổn không anh?"
"Ổn mà, ổn mà. Anh còn việc khác phải làm nữa."
Tất nhiên là việc ở làng dị giới.
Trưởng làng mà lỵ.
"Vậy thống nhất thế nhé. Anh sẽ báo cáo với Hiệp hội."
"Nhờ anh ạ. Kyoka, cố gắng học đi."
"A, vâng..."
Kyoka làm mặt nhăn nhó, nhưng vẫn gật đầu.
Ăn xong Pizza, chúng tôi uống trà và trò chuyện thêm một lúc.
"Về thôi nhỉ."
"Hả?"
Kyoka ngạc nhiên trước lời nói của Yusei-kun.
"Thì xong việc rồi, lại được khao Pizza nữa. Ở lâu làm phiền anh ấy, về thôi."
Yusei-kun nói chuyện cộc lốc (không dùng kính ngữ) nhưng nghiêm túc ghê.
"Hả? Làm phiền ạ?"
Kyoka dùng kính ngữ nhưng cứ sấn tới.
"Không phiền đâu, ở bao lâu cũng được, nhưng mà em phải học bài đi."
"Vâng ạ......"
Ghét học đến thế cơ à.
Mà anh cũng ghét học nên hiểu cảm giác đó.
"Này, nếu được điểm cao anh khao đi ăn ở chỗ sang trọng nhé."
"Sushi?"
"Thịt nướng chứ."
Hai đứa này chẳng hợp nhau tí nào.
"Cái nào cũng được, cả hai cũng được luôn."
"Cố lên nào... Được rồi, về thôi."
Kyoka có vẻ đã lấy lại động lực, ôm Miriam đứng dậy.
"Kyoka, đừng mang Miriam về nhé."
"A, đúng rồi. Nhà mình ở chung cư."
Vấn đề không phải ở đó.
"Lúc nào đến chơi cũng được mà."
"Thật ạ... Ehehe."
Kyoka ngượng ngùng thả Miriam ra.
"Về thôi. Xin phép anh Yamada bọn em về."
"Ừ. Yusei-kun cũng cố gắng nhé. Với lại nhờ em báo cáo vụ kia."
"Rõ rồi. Nào, về thôi."
Yusei-kun nói rồi cùng Kyoka ra khỏi phòng khách.
Yusei-kun đi thẳng ra cửa, nhưng Kyoka vừa ra khỏi phòng khách thì dừng lại.
Rồi từ từ nhìn về phía cánh cửa ở cuối hành lang.
"Kyoka, sao thế? Về thôi."
"A... Về thôi nào."
Kyoka bất ngờ chuyển sang chế độ "Hitokiri", nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó, nhưng thấy Yusei-kun đợi ở cửa nên quay đi. Chúng tôi tiễn hai đứa ra về.
"Cảm ơn anh Tatsuya đã chiêu đãi. Em sẽ cố gắng thi cử, mong anh giúp đỡ ạ."
Mang giày xong, Kyoka trở lại bình thường, mỉm cười cúi đầu.
"Ừ. Cố lên nhé."
"Vâng. Chào anh ạ. Bé Ruri, bé Miriam, bye bye nha."
Kyoka vẫy tay rồi cùng Yusei-kun ra về.
"...Em ấy nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó nhỉ."
"Đúng vậy ạ."
"Chỉ có con nhỏ đó là ta không hiểu nổi nha..."
Là sao nhỉ?
"Thật sự chẳng biết em ấy nghĩ gì."
"Em thì biết chị ấy nghĩ gì đấy ạ."
"Thật á?"
Khó hiểu thật sự...
"Vâng. Đơn giản lắm ạ. Nhỉ?"
"Đúng thế nha. Cực kỳ đơn giản nha. Mỗi chuyện đó là dễ hiểu nhất nha."
Hả...
Sau đó tôi gặng hỏi mãi nhưng hai đứa nhất quyết không chịu nói.
---
### Chương 47: Thư ký tài năng Monica
Chủ nhật, ngày hôm sau khi Kyoka và Yusei-kun đến chơi.
Tôi quyết định sang làng dị giới từ sáng sớm.
Ăn sáng, chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi bước qua cánh cửa vào phòng nghiên cứu.
"Ở đây đâu có phát ra ma lực mạnh lắm đâu, sao Kyoka lại nhìn chằm chằm thế nhỉ?"
"Chắc là trực giác hoang dã thôi nha? Vốn dĩ pháp sư cỡ đó không thể nhận ra ta được nha."
Hoang dã à.
Bé Kyoka Hitokiri có vẻ nhạy bén với mấy cái đó thật.
Hôm trước cũng nhận ra Filman trước khi hắn tung ma lực mà.
"Liệu có khi nào tự tiện vào phòng không?"
"Cứ dặn là tuyệt đối cấm vào thì Kyoka sẽ không vào đâu nha."
Cũng phải, cô bé đó bản chất nghiêm túc mà.
Không biết lần sau có đến nữa không, nhưng nếu đến thì phải dặn trước.
Nói chuyện về Kyoka xong, chúng tôi rời nhà đi về phía làng.
"Ủa?"
"Hửm? Cái gì thế kia?"
"Đường bị chặn rồi nha."
Con đường chúng tôi đi là đường độc đạo xuyên qua rừng, cứ đi thẳng là đến làng.
Nhưng trước mặt lù lù một ngôi nhà gỗ chắn ngang đường.
Lần trước đến làm gì có.
Chúng tôi đi đến trước ngôi nhà, dừng lại.
"Cái gì đây?"
"Ai biết ạ?"
"Có cửa kìa. Gõ cửa thử xem nha."
Đúng là có cửa.
Theo lời Miriam, tôi gõ cửa.
『Vânggg?』
Giọng phụ nữ vang lên, cánh cửa mở ra.
Và người ló mặt ra là Monica.
"A, chào anh."
Monica chào tôi.
"Chào cô. Cô về rồi à."
"Vâng. Tôi cũng vừa mới về tới nơi thôi."
Vậy à.
Đúng lúc ghê.
"Cô vất vả rồi. Mà ngôi nhà này là sao?"
"A, chuyện đó à. Mời anh vào trong."
Monica mời, chúng tôi bước vào.
Bên trong khá rộng, ngoài bàn tiếp khách còn có bàn làm việc nữa.
"Đây là nhà Monica à?"
Tôi vừa ngồi xuống ghế vừa hỏi.
"Không, nói đúng hơn là nhà của ngài Tatsuya, hay là phòng làm việc. Đây cũng là nơi làm việc của tôi nên tôi đến kiểm tra thôi."
A, ra là xây văn phòng cho trưởng làng.
Thảo nào lại xây chắn ngay đường đi.
"Ra vậy... Mà này Monica, không khí của cô khác hẳn luôn."
"Đúng là như người khác thật ạ."
"Từ pháp sư nhà quê thành pháp sư thành phố rồi nha."
Monica trước kia mặc áo choàng đen quê mùa, giờ thì diện bộ áo choàng trắng xanh tuyệt đẹp.
Tóc tai cũng mượt mà, đúng là lột xác hoàn toàn.
"Cảm ơn mọi người. Vì phải đi yết kiến ngài Claude quý tộc nên tôi phải chuẩn bị kỹ càng."
"Hả? Có đắt không? Để tôi trả."
"Không sao đâu ạ. Đây cũng là trang phục cần thiết. Thú thật là khi đến Vương đô, tôi được cô bạn quý tộc học cùng trường ngày xưa tặng lại đồ cũ đấy ạ. Tiện thể cô ấy làm tóc cho tôi luôn."
Hê.
Có cả mối quan hệ đó nữa cơ à.
"Kết quả thế nào?"
"Vâng. Trước hết, việc báo cáo lên Vương đô đã xong xuôi. Tuy chưa chính thức được công nhận là làng, nhưng việc ngài Tatsuya thay thế làm trưởng làng đã được chấp thuận."
Được chấp thuận à.
Tôi cứ lo mình là người ngoài, lai lịch không rõ ràng sẽ bị từ chối chứ.
"Chưa được công nhận là làng ngay à?"
"Phải nộp thuế đã ạ. Bình thường là 10% tổng thu hoạch của cả làng, nhưng với làng khai hoang thì thuế thân (thuế đầu người) cũng được chấp nhận. 1 năm mỗi người 1 đồng vàng."
Nộp thuế xong mới được tính là làng à.
Dự án này mục đích là thế mà, cũng phải thôi.
"Cái nào tốt hơn?"
"Chắc là thuế thân ạ. Lát nữa mời ngài xem vườn táo, việc trồng táo đã thành công mỹ mãn. Thuế thân sẽ rẻ hơn nhiều."
Thành công rồi à.
Siêu phân bón đỉnh thật.
"Thế thì tốt. Khi nào phải nộp thuế thân?"
"Ngay sau khi đảm bảo được đầu ra cho táo là được ạ. Nếu sớm hơn thì ngân sách sẽ eo hẹp. Nhưng muộn quá thì sẽ bị nghi là trốn thuế, bị nhà nước để ý. Chắc chắn táo sẽ bán chạy mà."
"Chuyện đó giao cho cô được không?"
"Xin cứ giao cho tôi. Tôi đã nhờ cô bạn lúc nãy lo liệu việc chạy chọt ở Vương đô rồi ạ."
Cô gái này giỏi thật.
"Vậy nhờ cô nhé. Còn ngài Claude?"
"Bên đó cũng suôn sẻ ạ. Vấn đề là ai sẽ là người quản lý ngôi làng này, tôi đã lấy được lời cam kết từ ngài Claude rằng ngài Tatsuya sẽ là người quản lý."
Hửm?
Chưa hiểu lắm.
"Nghĩa là sao?"
"Là việc ngôi làng này thuộc về lãnh địa nào. Ngài Claude là lãnh chúa, nếu ngài ấy quản lý thì nơi này sẽ thành lãnh địa của ngài ấy. Tuy có lợi là khi có chuyện gì ngài ấy sẽ đứng ra giải quyết, nhưng ngược lại quyền quyết định trưởng làng sẽ thuộc về ngài ấy. Tức là nếu làng ta kiếm được nhiều tiền từ táo, có khả năng sẽ bị chiếm đoạt. Nơi này phải là làng của ngài Tatsuya. Điều đó cần phải tránh tuyệt đối."
Ra vậy.
Cũng có khả năng đó ha.
"Thế mà ông ta chịu chấp nhận à?"
"Tôi đã đàm phán thành công. Tuy nhiên, từ giờ chúng ta nên giữ thái độ mang ơn, tuyệt đối không được đối đầu. Như tôi đã nói trước đây, chênh lệch sức mạnh lãnh địa là quá rõ ràng, nếu bị ghét thì chúng ta không đỡ nổi đâu."
Vốn dĩ tôi cũng chẳng muốn đối đầu với ai cả.
Hòa bình là nhất.
"Hiểu rồi. Làng ta sẽ là vườn táo, cung cấp cho thương gia mà ngài Claude chỉ định đúng không?"
"Trước mắt cứ làm như vậy, tỏ ra khiêm nhường. Củng cố nền móng trước đã."
"Được rồi. Còn chuyện gặp ngài Claude?"
"Tôi cũng đã hẹn rồi ạ."
Cô gái này giỏi quá sức tưởng tượng.
Để cô ấy làm trưởng làng luôn cho rồi.
"Khi nào thì được?"
"Càng sớm càng tốt ạ. Táo cũng đã sẵn sàng để thu hoạch rồi."
Đúng là nên sớm.
"Tôi muốn xem vườn táo."
"Vâng. Vậy chúng ta đi thôi."
Chúng tôi đứng dậy, rời khỏi nhà và đi về phía vườn táo.
---
### Chương 48: Ra quả rồi!
Rời khỏi nhà, chúng tôi đi bộ qua làng hướng về phía vườn táo ở phía đông.
Trên đường đi gặp vài người đang làm ruộng và lũ trẻ đang đuổi bắt nhau, mọi người đều chào hỏi vui vẻ.
"Trông ai cũng khỏe mạnh nhỉ."
"Do lương thực đã ổn định và tương lai ngôi làng đã được đảm bảo đấy ạ. Mọi người khỏe mạnh hơn và tràn đầy động lực."
"Trách nhiệm nặng nề ghê..."
Đã đến nước này thì không thể bỏ mặc được nữa.
Phải chịu trách nhiệm đến cùng thôi.
"Chuyện đó xin cứ giao cho tôi và ông Daryl. Hiện ông Daryl đang thu thập nguyện vọng của dân làng."
Không có Monica và ông Daryl thì tôi tuyệt đối không quản lý nổi.
Phải trả lương hậu hĩnh mới được.
Mà hiện tại làng chưa có thu nhập gì cả.
"Việc cai trị thì thế nào? Thuế má? Cống nạp?"
"Sau này sẽ tính đến ạ. Nhưng chi tiết thì để sau. Trước hết phải quyết định phương hướng của ngôi làng. Ngài Tatsuya có ý tưởng gì không?"
"Thú thật là nếu phát triển to quá tôi không tự tin quản lý nổi đâu. Vừa vừa thôi là được."
Mục đích là sống 'slow life' mà.
"Vâng, nghề chính của ngài Tatsuya là Đại ma đạo sĩ mà lỵ. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ lên kế hoạch dựa trên ý đó. A, vườn táo kia rồi."
Hướng Monica chỉ đúng là nơi chúng tôi trồng cây hôm nọ.
Nhưng những cây giống giờ đã lớn thành cây to, trĩu quả đỏ mọng.
"Táo kìa nha!"
"Tuyệt vời quá."
"Thật sự..."
Siêu phân bón đỉnh thật.
"Lúc về tôi đã đi xem ngay, thật sự rất tuyệt vời."
Trong lúc Monica khen ngợi, anh Cody đang xem xét cây táo nhận ra chúng tôi và đi tới.
"Chào anh Yamada... à không, trưởng làng."
Anh Cody sửa lại cách xưng hô khi đến gần.
"Cứ gọi Yamada là được mà."
"Đúng đấy ạ. Ngài Tatsuya sắp được gọi là 'Các hạ' (Kakka) chứ không phải trưởng làng đâu."
Không có đâu nhé.
"Thay đổi cách gọi phiền phức lắm, cứ gọi Yamada đi. Thế nào anh Yamada? Như anh thấy đấy, táo ra quả đẹp chưa này."
"Có vất vả không anh?"
"Không, có hướng dẫn rồi nên cũng không vất vả lắm."
Là cuốn sổ có hình minh họa của Ruri.
"Thế thì tốt. Anh Cody làm à?"
"Tôi chỉ là quản lý thôi, cả làng cùng làm đấy."
Anh Cody thành quản lý rồi à.
"Anh Cody, báo cáo cho ngài Tatsuya đi."
Monica ra chỉ thị cho Cody.
"Monica. Cô thay đổi nhiều quá làm tôi giật cả mình... À ừm, từ việc thu hoạch vườn táo và ruộng rau, tôi đã kiểm chứng hiệu quả của loại phân bón kia, cái gì mà siêu phân bón ấy nhỉ?"
Thành tên chính thức là siêu phân bón luôn rồi.
Mà thôi, có bán ra ngoài đâu.
"Kết quả thế nào?"
"Đầu tiên là về ruộng rau. Thời gian thu hoạch rút ngắn đáng kể là rõ rồi, nhưng thu hoạch xong mà gieo hạt ngay thì không nảy mầm. Phải để đất nghỉ khoảng 10 ngày thì cây mới lớn nhanh được, nên tôi nghĩ cần có khoảng thời gian ngắt quãng (Interval) nhất định."
Ra thế.
"Hiểu rồi. Vậy cứ dựa vào đó mà thu hoạch rau và táo nhé."
"Ừ. Táo chắc thu được khoảng 150 quả."
Một lần 150 quả.
Nhiều thật.
"Mỗi người cứ lấy 1 quả mà ăn. Táo do mọi người cùng trồng mà."
Đã mất công làm vườn táo thì mọi người cũng nên được ăn cho thỏa thích chứ.
"Thật à? Thực ra ai cũng tò mò lắm. Cảm ơn nhé."
"Không có gì. Về chuyện ăn uống có vấn đề gì không?"
"Có một chuyện. Rau thì đủ rồi, nhưng lúa mì làm lương thực chính thì chưa. Lúa mì không trồng được ở khu rừng này. Tôi đã thử dùng siêu phân bón nhưng vẫn không được. Nên riêng lúa mì chắc phải mua từ thị trấn về. Trước giờ nhờ viện trợ nên không sao, nhưng nếu chính thức hoạt động như một ngôi làng thì cái này quan trọng lắm. Chi tiết anh cứ hỏi ông Daryl, ông ấy đang thu thập kiến nghị và ý kiến đấy."
Monica cũng nói thế.
"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đến gặp ông Daryl. Nhờ anh thu hoạch táo nhé. Tôi sẽ đi thị trấn tìm nơi tiêu thụ."
"Ok. Để tôi đi gọi người."
Anh Cody nói rồi chạy về phía làng.
"Chúng ta cũng đến chỗ ông Daryl nhé."
"Vâng. Lối này ạ."
Dù tôi biết chỗ, nhưng Monica vẫn dẫn đường đúng kiểu thư ký.
"Nhắc mới nhớ, nhà mới xây xong chưa?"
Lúc nãy thấy làm gấp lắm mà...
"Vâng. Tôi bất ngờ lắm. Cái nhà lụp xụp biến mất tiêu, thay vào đó là nhà đẹp lung linh. Lại còn có cả ma đạo cụ nữa chứ. Sao mỗi nhà tôi có?"
A...
Thấy rõ cảm giác tội lỗi của dân làng rồi.
Chắc họ làm vội làm vàng đây.
"Vì chị Monica là thư ký của anh Tatsuya, là nhân vật số 2 mà."
Ruri nói đỡ.
"Tôi nghĩ ông Daryl cũng là nhân vật quan trọng mà..."
Thì đúng thế.
"Một ông già và một cô gái trẻ sao giống nhau được."
"Hừm... Chắc thế thật? Tôi cũng muốn sớm làm nhà cho mọi người. Thấy ngại quá."
Mọi người cũng ngại với cô mà...
Vì lỡ quên mất cô.
"Kiếm được tiền từ táo thì việc đầu tiên là lo mấy vụ đó nhỉ."
"Vâng. Cùng cố gắng nhé."
Vừa đi vừa nói chuyện, chúng tôi đã đến nhà ông Daryl.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
