Chương 70 ~ 72
### Chương 70: Cuộc chiến ngầm
"Vậy tôi xin phép đi vào chi tiết. Nghe ngài Claude nói mỗi tháng ngài có thể cam kết cung cấp ít nhất 100 quả. Con số đó chắc là đã trừ hao, vậy thực tế ngài có thể chuẩn bị được bao nhiêu? Tôi cần biết để còn chuẩn bị xe ngựa vận chuyển cho phù hợp."
Đúng vậy, chuẩn bị xe chở 100 quả mà đưa 200 quả thì không chở hết được.
"Tôi nghĩ khoảng 300 quả mỗi tháng."
"Ồ...! Nhiều thế sao?"
"Vâng. Tất nhiên có thể dao động đôi chút, chuyện thiên nhiên mà, tôi không dám khẳng định chắc chắn..."
"Tất nhiên rồi."
Là thương nhân thì chắc chắn phải tính đến rủi ro đó.
"Nếu có thay đổi gì tôi sẽ liên lạc ngay. Cũng không xa xôi gì mà."
"Tôi hiểu rồi. Nhờ ngài nhé. Ngoài ra nếu ngài muốn bán hay mua gì khác thì cứ bàn với tôi. Tôi cũng là Hội trưởng Thương nhân Guild nên có thể giới thiệu các thương nhân khác cho ngài."
Đúng như lời Monica nói hôm qua.
"Vâng. Khi đó nếu được tôi vẫn muốn nhờ ông Eric giúp."
"Vậy sao. Nếu nằm trong khả năng của tôi thì tôi sẵn lòng."
"Mong ông giúp đỡ."
"Vâng. Mong chúng ta sẽ hợp tác lâu dài. Tiện thể, ngài Yamada đã kết hôn chưa?"
Câu hỏi này cũng đúng như dự đoán.
"Vâng. Tôi có vợ và con gái rồi. Nhưng vợ tôi ít khi xuất hiện lắm..."
Tôi vừa nói xong, không hiểu sao Monica lại tựa đầu vào vai tôi.
"Vậy sao... Tôi hiểu rồi. Vậy khi nào ngài có thể giao táo? Như tôi đã nói, tôi đang bị giục... Trong đó có cả các vị quý tộc cũng đang rất sốt ruột."
Cả quý tộc nữa à...
Thảo nào ngài Claude cũng giục.
"Chuyện đó ông bàn với Monica được không? Tôi không thể ở làng này mãi được."
"A... Ngài là Đại ma đạo sĩ mà nhỉ. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ bàn với cô Monica."
Ngay khi ông Eric nói vậy, Monica rời khỏi vai tôi, ngồi thẳng lưng.
"Vậy từ giờ để tôi nói chuyện."
"Vâng. Mong cô giúp đỡ. Vậy khoảng khi nào thì giao hàng được?"
"Lúc nào cũng được. Hiện chúng tôi đang có sẵn 302 quả táo."
Nhiều thế cơ à...
"302 quả sao... Ngày mai được không?"
"Đêm nay cũng được đấy ạ."
Bây giờ về rồi xuất phát ngay thì chiều tối hoặc đêm là đến nơi.
"Ra vậy... Vậy đêm nay tôi sẽ cho người đến lấy. Tiền nong tính lúc đó luôn nhé?"
"Tất nhiên ạ. Nếu muốn, ông có thể lấy trước số lượng có thể mang về ngay bây giờ."
"Vậy tôi xin phép lấy trước khoảng 30 quả."
"Tôi hiểu rồi."
Monica nói xong đi đến bàn làm việc phía trong.
Lấy một cái giỏ từ dưới gầm bàn rồi quay lại.
"Đây là 30 quả táo. Xin ông kiểm tra."
Monica đặt giỏ lên bàn, ông Eric nãy giờ vẫn giữ nụ cười xã giao bỗng nheo mắt lại.
"Vậy tôi xin phép kiểm tra."
Ông Eric lấy táo ra khỏi giỏ, bắt đầu đếm.
Tôi cũng nhẩm đếm theo, đúng là có 30 quả.
"Đủ rồi... Vậy tôi xin nhận trước số này. Tôi sẽ gửi ngay cho các vị quý tộc ở Vương đô."
"Nhờ ông nhé."
Chắc không thể để các vị quý tộc đợi lâu hơn nữa.
"Vậy tôi xin phép về trước. Đêm nay tôi sẽ cho người khác đến lấy số táo còn lại. Bản thân tôi giờ phải đi Vương đô ngay."
Ông Eric nói rồi đứng dậy, chúng tôi cùng ra khỏi nhà.
Đi đến chỗ xe ngựa đang đợi.
"Ông Eric, mong ông giúp đỡ."
"Vâng. Tôi cũng vậy, mong ngài giúp đỡ. Vậy nhé..."
Ông Eric lên xe, gã thợ săn đánh xe rời đi.
Tôi và Monica tiễn họ.
"Hôm qua cô bảo để tôi nói chuyện, thế là ổn rồi chứ?"
Tối qua đã bàn về chuyện hôm nay, và tôi được giao nhiệm vụ đàm phán chính.
"Không vấn đề gì ạ."
"Với lại, sao nãy cô ngồi gần thế? Lại còn đặt tay lên đùi tôi nữa... làm tôi hồi hộp muốn chết."
Monica xinh đẹp, dáng chuẩn, gần như thế làm tôi không thể không để ý đến những đường cong quyến rũ.
"Xin lỗi ngài. Tôi giả vờ làm một người phụ nữ ngốc nghếch thôi ạ. Để xem ngài Eric phản ứng thế nào, sẽ đàm phán ra sao."
"Kết quả thế nào?"
"Ông ấy đàng hoàng đấy chứ. Tôi cứ tưởng ông ấy thấy dễ ăn hiếp sẽ ép giá..."
"Ép giá thì gay go lắm."
Giá càng cao càng tốt mà.
"Hôm qua tôi đã nói rồi, hợp đồng độc quyền là điều kiện tiên quyết của họ. Nếu vậy, chúng ta chỉ có thể giao phó cho thương nhân đáng tin cậy. Tôi muốn kiểm tra điều đó... Ông ấy bình tĩnh hơn tôi tưởng. Quả không hổ danh Hội trưởng Thương nhân Guild, chủ thương hội Auber."
Tối qua Monica đã nói về những điều kiện mà thương hội Auber có thể đưa ra.
Một trong số đó là hợp đồng độc quyền.
Dù là thương hội lớn, nhưng để thắng các thương hội ở Vương đô thì thương hội địa phương phải có độc quyền.
"Nếu bị ép giá thì cô định làm thế nào?"
"Lúc đó tôi sẽ báo cáo với ngài Claude và ký hợp đồng với thương nhân ở Vương đô. Nếu có lý do chính đáng như vậy thì ngài Claude cũng không thể phàn nàn, chúng ta đã giữ trọn đạo nghĩa rồi. Thực ra phương án đó có lợi cho chúng ta hơn... nhưng tiếc là không thực hiện được."
Hóa ra là có những toan tính ngầm như vậy.
"Đừng có gây sự đấy nhé?"
"Chỉ nằm trong phạm vi đàm phán thôi ạ. Tôi đoán là tối nay khi đến lấy táo, họ sẽ mang theo ngựa và xe ngựa mới tinh mà ông ấy bảo tặng miễn phí đấy."
"Thật á?"
"Ngài Eric đã coi ngài Tatsuya là cây hái ra tiền rồi ạ."
Tiền à.
Thương nhân thì đánh hơi thấy mùi tiền nhanh lắm.
"Thôi, giao cho cô đấy."
"Vâng. Tôi đi chuẩn bị táo đây, xin phép ngài... Tối nay tôi lại sang báo cáo và ăn chực nhé."
Monica mỉm cười.
"Ừ. Cứ sang nhé. Tôi về đây."
"Ngài vất vả rồi."
Monica cúi đầu chào, tôi dắt Miriam về nhà.
---
### Chương 71: Chắc mua cái xe Kei (xe cỡ nhỏ) đi cho tiện...
Đàm phán xong xuôi với ông Eric, tôi cùng Miriam về nhà.
"Thế nào rồi ạ?"
Về đến phòng khách, Ruri hỏi.
"Suôn sẻ lắm. Monica giỏi thật. Gần như mọi chuyện diễn ra đúng như cô ấy dự đoán."
Từ hợp đồng độc quyền, giá táo, đến cả chuyện kết hôn.
"Quả nhiên là chị ấy. Nhưng suôn sẻ là tốt rồi ạ. A, để em pha cà phê nhé."
"Cảm ơn em."
Tôi xoa đầu Ruri, em ấy vui vẻ đi vào bếp. Tôi ôm Miriam chui vào bàn sưởi.
"Ấm thật."
"Ấm nha. Nhịp tim ngươi cũng ổn định lại rồi nha."
Con mèo này cứ thích soi nhịp tim người khác...
"Hồi hộp chứ, hồi hộp mà. Hội trưởng Guild thị trấn Harrier, tức là Giám đốc đấy."
"Thì lúc gặp Eric nhịp tim ngươi cũng tăng thật. Nhưng mà lúc Monica ngồi cạnh thì nhịp tim ngươi tăng vọt luôn nha."
"Cái đó thì chịu thôi."
Gần quá mà.
Nếu trẻ hơn chút nữa chắc tôi hiểu lầm to rồi.
"Nhắc chuyện lúc nãy, ngươi không định kết hôn thật à nha?"
"Đã bảo rồi mà. Anh bỏ cuộc rồi."
"Trước kia có thể thế, nhưng giờ có duyên rồi nha."
Duyên à...
"Hỏi cho chắc, là ai?"
"Còn ai nữa nha. Kyoka và Monica."
"Biết làm sao giờ? Một đứa 16 tuổi, một người dị giới."
"Sao chả được nha. Kyoka mấy năm nữa là tự lập rồi, dị giới thì có sao đâu nha."
Thì cũng đúng là thế...
"Hừm, hai người đó à... Thôi bỏ đi."
"Ông chú 35 tuổi thảm hại nha. Hỏi đi chứ. Ta trả lời ngay cho nha."
Miriam lấy đuôi đập đập vào tay tôi.
"Có chuyện gì thế ạ?"
Ruri mang cà phê ra đặt lên bàn hỏi.
"Không có gì đâu."
"Vậy sao ạ? Thế, anh có định kết hôn không?"
Nghe thấy hết rồi còn gì.
Mà đứng ngay đó thì nghe thấy là phải.
"Không đâu."
"À ừm, nếu anh kết hôn thì em có được ở lại đây không ạ? Nếu không tiện thì em về phòng nghiên cứu bên kia..."
"Không sao đâu mà."
Tôi kéo tay Ruri, đặt em ấy ngồi lên đùi, xoa đầu.
"Papa?"
Ruri ngước lên nhìn tôi.
"Đã bảo không phải Papa mà... Hôm nay bán được táo rồi, ăn mừng đi."
"Ý hay đấy ạ. Chị Monica có đến không ạ?"
"Cô ấy bảo sẽ sang báo cáo tiện thể ăn tối luôn. Tính sao? Nấu gì không? Hay muốn đi ăn ở đâu?"
"Em muốn đi nhà hàng gia đình ạ."
Ăn mừng mà đi nhà hàng gia đình à.
Nhưng trẻ con mà.
Chắc do thấy tôi hay đi họp ở đó nên tò mò.
"Được rồi, đi chỗ đó nhé."
"Vâng."
Chiều hôm đó chúng tôi vừa học phép thuật vừa thong thả giết thời gian.
Đến khoảng 7 giờ tối thì Monica sang.
"Xin làm phiền ạ."
"Chào cô..."
Tôi nhìn chằm chằm Monica.
Cô ấy vẫn mặc bộ áo choàng vải cao cấp màu xanh trắng quen thuộc.
"Có chuyện gì sao ạ?"
Chết dở.
Nhìn chằm chằm phụ nữ là bất lịch sự.
Tuy chưa đến mức thành án nhưng chắc chắn là khó chịu.
"Monica, rốt cuộc cô có mua quần áo bên này không?"
"Có chứ ạ. Hôm trước tôi đi mua cùng Ruri rồi."
Mua rồi à...
Phụ nữ nhanh thật.
"Thực ra là, để ăn mừng bán được táo, bọn tôi định đi ăn ngoài. Monica đi cùng không... Ruri muốn đi nhà hàng gia đình."
"Cảm ơn ngài đã mời. Tôi cũng muốn đi thử xem sao."
"Vậy thay đồ đi. Đồ để ở nhà à?"
"A, không. Tôi để ở phòng Ruri ạ."
Ra thế.
Đồ mặc bên này để ở đây cũng hợp lý.
"Ruri, nhờ em nhé."
"Vâng ạ. Chị Monica, lối này."
Ruri dẫn Monica về phòng mình.
Tôi và Miriam đợi ở phòng khách, lát sau hai người quay lại.
Ruri mặc bộ đồ đi chơi quen thuộc.
Còn Monica mặc váy dài kết hợp áo len trắng, khác hẳn bộ áo choàng mọi khi, nhìn rất mới mẻ.
Hơn nữa, mái tóc vàng dài được búi gọn lên, ấn tượng thay đổi hẳn.
Và, trông rất tuyệt.
"Monica, hợp lắm."
Đây là phép lịch sự của người lớn.
Mà thực tế là hợp và dễ thương thật.
"Cảm ơn ngài."
Monica cúi chào với vẻ mặt điềm nhiên như mọi khi.
"Ruri cũng dễ thương lắm."
Tôi xoa đầu Ruri.
Điểm khác biệt hôm nay là Ruri dùng chun buộc tóc (Schunchie) buộc tóc lên.
Chắc là học tập Kyoka.
Hoặc là muốn khẳng định cái chun trong bàn sưởi là của mình.
Mà thôi, dễ thương là được.
"Cảm ơn anh."
"Ừ. Đi thôi."
Miriam leo lên vai tôi.
"Ta không có gì à nha?"
"Như mọi khi, lông mượt tuyệt vời."
Xoa xoa.
Sờ thích thật.
"Được rồi, được rồi. Đi ăn Hamburg thôi nha."
Miriam thích Hamburg lắm.
Tôi nghĩ mèo không nên ăn hành tây, nhưng Miriam là hàng cao cấp (thượng cấp) nên chắc không sao.
Dù sao cũng là ác ma mà.
Chúng tôi gọi taxi đi đến nhà hàng gia đình.
Tôi cũng lên đời rồi, đi nhà hàng gia đình mà cũng đi taxi.
Thực ra là tại trời sắp mưa thôi...
Chắc phải mua xe thật rồi?
---
### Chương 72: Người ta gọi đó là vợ
Đến nhà hàng gia đình, mỗi người gọi món mình thích.
Đồ ăn được mang ra nhanh chóng, chúng tôi bắt đầu ăn.
"Ngon quá. Dạo này trời lạnh, ăn đồ nóng ngon thật đấy ạ."
Monica ngồi đối diện vừa ăn Doria vừa gật gù.
"Công nhận. Nhà bên kia có lạnh không?"
"Có ma đạo cụ nên không lạnh bằng năm ngoái đâu ạ."
Làng khai hoang vất vả thật.
"Phải mua cho mọi người nữa... Ruri, ngon không em?"
Tôi hỏi Ruri đang ăn suất ăn trẻ em (Okosama lunch) cạnh Monica.
"Ngon lắm ạ."
Ruri vui vẻ ăn gà rán (Karaage).
Tôi hỏi nửa đùa nửa thật là có ăn cái này không, ai ngờ em ấy chọn thật vì có nhiều món.
Thôi thì dễ thương là được.
"...Yamada, đưa Hamburg đây nha."
Miriam ngồi ở ghế bên cạnh (đã được che chắn) giục, tôi cắt nhỏ Hamburg, đặt lên đĩa rồi lén để sang ghế bên cạnh.
Trước mặt tôi là suất cơm gồm cả Hamburg và gà Xào (Saute), nhìn qua tưởng tôi ăn khỏe lắm.
"...Nóng quá nha, nhưng ngon nha. Á, nóng thật nha. Ta lưỡi mèo mà lỵ."
Nhìn là biết rồi...
Suýt nữa thì buột miệng nói ra, nhưng tôi kìm lại và tập trung ăn phần của mình.
Điện thoại reo.
Kyoka: Cho em xin ảnh bé Miriam điiii
Vẫn là Kyoka năng động như mọi khi.
Yamada: Xin lỗi nhé, anh đang ở ngoài.
Kyoka: A, anh bảo có việc bận mà nhỉ.
Yamada: Việc xong rồi, Ruri bảo muốn đi nhà hàng gia đình nên anh đưa đi.
Kyoka: Ra vậy.
Miriam cũng ở đây nhưng không thể gửi ảnh nó đang ăn Hamburg được.
Hội yêu mèo mắng chết.
"Ruri ơi."
Tôi gọi, hướng camera về phía Ruri.
Ruri giơ tay chữ V với khuôn mặt vô cảm.
Tôi cẩn thận để không chụp dính Monica bên cạnh, chụp Ruri rồi gửi cho Kyoka.
Yamada: Niềm tự hào nhà anh.
Kyoka: Dễ thương quá đi! Cho em đi, cho em đi!
Yamada: Đã bảo không cho mà...
Tôi vừa trả lời tin nhắn Kyoka vừa tiếp tục ăn.
"Monica, bán được táo chưa?"
"Rồi ạ. Chiều tối nay người trẻ tuổi của thương hội Auber đã đến mua nốt số táo còn lại. Được 604 đồng vàng ạ. Họ cũng đưa xe ngựa và ngựa đến rồi."
604 đồng vàng à...
Tăng đột biến luôn.
"Xe ngựa mới không?"
"Vâng. Ngựa cũng còn trẻ ạ."
Đúng như Monica nói.
"Monica, dùng tiền đó trả thuế thân đi. Với lại mua ma đạo cụ phát cho mọi người nữa."
"Vâng. Mai tôi sẽ đi thị trấn Harrier."
"Đủ tiền mua ma đạo cụ cho tất cả mọi người không?"
"Thừa sức ạ. Mua hết ma đạo cụ cần thiết cho mọi người cũng chưa đến 100 đồng vàng đâu ạ."
Thế à...
Vậy là dư 500 đồng vàng...
Kinh thật.
"Tiền vàng thừa thì làm gì?"
"Trước hết là chia cho dân làng ạ. Họ cũng đã vất vả làm việc mà."
"Bao nhiêu?"
"1 đồng vàng là đủ ạ."
Ít thế á?
"Không rẻ quá à?"
"Táo chủ yếu do ngài Tatsuya chuẩn bị mà, thế là được rồi ạ. Hơn nữa ngài cũng đã cung cấp đầy đủ ma đạo cụ và nông cụ rồi."
Là thế sao?
"Được rồi. Số tiền còn lại thì sao?"
"Tất cả là của ngài Tatsuya ạ."
"Tất cả?"
Thật á?
Giàu to rồi?
"Vâng. Ngôi làng đó là của trưởng làng Tatsuya. Thu nhập của làng là thu nhập của ngài."
"Thế có bạo chúa quá không?"
"Không đâu ạ. Ngài đã cung cấp rau củ và nhiều thứ khác, lại còn trả lương. Thậm chí trả cả thuế thân nữa, quá tốt bụng rồi ạ."
Ra vậy...
"Nhưng còn hơn 400 đồng vàng nữa cơ mà?"
"Nói chính xác hơn là tháng sau sẽ có thêm 600 đồng vàng nữa ạ."
Kinh khủng...
"Nhiều thế tiêu sao hết."
"Tuy nói là của ngài Tatsuya, nhưng tiền vận hành làng cũng lấy từ đó mà ra. Ngài muốn bỏ túi hết cũng được, nhưng hãy dùng cho ngôi làng nhé. Đầu tiên là sửa sang cái cổng ạ."
Hiểu rồi.
Không phải là biển thủ mà là hoàn toàn tùy thuộc vào tôi.
"Cổng à... Đúng là cần sửa sang lại. Thôi, việc quản lý tiền nong giao cho Monica nhé."
"Được sao ạ?"
"Monica rành hơn anh mà."
"Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ dùng làm quỹ của làng."
Monica cúi đầu cung kính.
"A, nhắc mới nhớ, phải tính lương cho Monica nữa."
Monica phục vụ tôi nên đương nhiên phải trả lương riêng.
Trước đây không có gì để trả, nhưng giờ thì có rồi.
"Tôi đã được ngài chiêu đãi bữa tối, lại còn được mua quần áo, nên cứ như mọi người là được rồi ạ."
Không được đâu.
Dù là môi trường làm việc thân thiện (At home) nhưng không trả lương thì thành công ty đen (bóc lột) mất.
Nhưng giá thị trường là bao nhiêu nhỉ?
Chẳng biết gì cả.
"Monica, anh giao việc quản lý tiền cho em, em tự cân đối nhé. Thú thật là anh cầm tiền bên đó cũng chẳng biết làm gì."
Tôi sống ở bên này, cầm tiền không tiêu được ở đây cũng chỉ để ngắm.
"Ngài bảo tôi tùy ý sử dụng ạ?"
"Ừ. Monica không phung phí đâu, lại còn lo cho ngôi làng nữa nên anh tin tưởng."
"...Tuân lệnh."
Monica lại cúi đầu cung kính.
".................."
".................."
Không hiểu sao Ruri và Miriam cứ nhìn tôi chằm chằm không nói lời nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
