Chương 85 ~ 87
### Chương 85: Không phải là tu la tràng đâu!
Đi mua sắm cùng Ruri về đến nhà, tôi bắt gặp cảnh tượng không nên có: hai người đang đối mặt nhau.
À không, hai người đều quay mặt về phía nhau, nhưng tuyệt đối không nhìn vào mắt nhau.
"À, ừm..."
Làm sao bây giờ?
Tôi vừa tuyệt vọng giữ chặt Miriam đang định chuồn vào bàn sưởi vừa suy nghĩ.
"Sao thế ạ?"
Thấy tôi đang phân vân, Kyoka ngồi bên cạnh hỏi.
"À ừm, hôm nay em đến có việc gì không?"
"Tan học em rảnh nên đến chơi thôi ạ."
Th-Thế à.
"Anh cứ tưởng mai em mới đến."
"Mai em cũng đến ạ. Ơ? Em đến không được ạ?"
Nụ cười rạng rỡ quá mức làm tôi thấy sợ ngược lại.
"Không có đâu. Em đến lúc nào cũng được mà..."
"Cảm ơn anh. Thế chuyện hôm qua sau đó thế nào rồi ạ?"
A, chắc em ấy tò mò chuyện đó nên mới đến.
"Hôm qua à... Anh gọi anh Kirigaya đến, nhưng anh ấy bảo chuyện dài lắm nên sẽ giải thích chi tiết sau. Có vẻ họ thực sự biết về giáo đoàn đó."
Tôi cũng tò mò không biết sau đó thế nào.
"Ra vậy... Vậy là phải đợi anh Kirigaya rồi. Tiện thể, cái túi kia là gì thế ạ? Anh đi mua sắm à?"
Kyoka chỉ vào cái túi tôi đặt bên cạnh.
"A, điện thoại. Ruri muốn có nên anh đi mua cho con bé."
"Ồ, tốt quá rồi."
Kyoka cười vui vẻ, đứng dậy cầm lấy cái túi.
"Bé Ruri ơiii, trao đổi số liên lạc với chị nàooo."
Kyoka cầm túi điện thoại đi vào bếp.
"...Monica, Monica. Cho tôi biết tình hình đi."
Tranh thủ lúc Kyoka vào bếp, tôi thì thầm hỏi Monica.
"Tôi có đồ cần đưa cho ngài Tatsuya nên mới đến ạ. Ngài đi vắng, hôm nay tôi cũng không có việc gì nên vừa tra cứu trên máy tính vừa đợi."
"Đồ cần đưa?"
"Vâng. Đây ạ."
Monica đặt một tờ giấy lên bàn.
"Gì đây?"
"Giấy bổ nhiệm trưởng làng mà tôi đã nói trước đó ạ. Thế này là ngài Tatsuya chính thức được bổ nhiệm làm trưởng làng Làng Táo rồi."
Ra vậy.
Là cái này à...
"Trưởng làng là gì thế ạ?"
Tiếng Kyoka vọng ra từ bếp.
"Mai anh giải thích cho. Không được cho Yusei-kun ra rìa chứ."
"Thế ạ."
Tai thính thật đấy cô bé...
"...Thế rồi Kyoka đến à?"
Tôi hạ giọng thấp hơn nữa.
"Vâng. Cô ấy cứ thế đi vào thôi ạ."
Chắc tại tôi dặn không cần bấm chuông, cứ vào tự nhiên để hàng xóm không để ý.
"Sau đó thì sao?"
"Không có gì đặc biệt... Cô ấy vào bàn sưởi ngồi đợi ngài Tatsuya về thôi."
"Có nói chuyện không?"
"Không có gì đặc biệt..."
Không gian đáng sợ thật...
"Lần đầu gặp mặt mà không nói gì à?"
"Không. Trước đây gặp ở nhà vệ sinh nhà hàng gia đình rồi, có nói chuyện rồi mà."
Hiiieee... (Tiếng rít lên vì sợ)
Cái lúc đó à.
Này, Miriam, đừng có trốn vào bàn sưởi!
"T-Thế à... Nói chuyện gì thế?"
"Chuyện phiếm bình thường thôi ạ."
Bình thường là gì nhỉ?
"Ch-Chuyện phiếm là?"
Tôi hỏi, Monica mỉm cười.
Chỉ cười mà không nói gì.
Ehhh...
"Cãi nhau là không tốt đâu nhé?"
"Có cãi nhau gì đâu ạ. Chỉ là không biết nói gì thôi. Vì tôi chưa nghe ngài nói gì, cũng không biết được phép nói đến đâu."
A, là lỗi tại tôi chưa nói.
Phải giải thích chi tiết cho Monica nữa.
Nói thôi...
Đang định nói thì Kyoka quay lại, chui vào bàn sưởi.
Rồi bắt đầu xem điện thoại.
"Sao thế?"
"Đây ạ."
Kyoka đưa màn hình điện thoại cho tôi xem.
Ruri: Test.
"Trao đổi xong rồi à."
Dễ thương ghê.
"Vâng!"
Kyoka có vẻ rất vui.
"À ừm... Kyoka, người này là cô Monica."
"Nhân viên bán bảo hiểm ạ?"
Vẫn nhớ cái cớ lần trước à...
"Chuyện đó mai anh nói sau, nhưng không phải đâu."
"Bạn gái anh ạ? Ủa? Nhưng anh bảo không có người yêu mà?"
Phản ứng bình thường, nhưng sao tôi thấy áp lực thế nhỉ...
Chắc tại tôi nói dối?
"Không phải bạn gái đâu. Người như anh sao xứng."
Một bên là ông chú sắp tứ tuần, một bên là mỹ nhân trẻ trung, dáng chuẩn, tài giỏi... Nghĩ mà tủi thân.
"Kẻ hèn mọn như tôi sao dám mơ làm người yêu ngài Tatsuya. Được ngài cho ở bên cạnh là tôi mãn nguyện rồi."
Monica cúi đầu cung kính.
"Không, quan hệ kiểu gì đây?"
Kyoka nghiêng đầu chỉ vào Monica đang cúi đầu.
"Mai anh nói... Monica, đây là Tachibana... Tachibana Kyoka."
Tôi giới thiệu họ, Kyoka nhổm dậy xích lại gần nên tôi giới thiệu cả họ tên đầy đủ.
"Tôi biết rồi. Là đồng nghiệp của ngài đúng không?"
Trước đó tôi đã giải thích về công việc và đồng đội của mình cho Monica rồi.
"Đúng thế."
"Quả nhiên là một pháp sư xuất sắc. Còn trẻ thế này mà đã làm công việc diệt trừ ác ma vất vả, thật đáng khâm phục."
"Thế ạ?"
Kyoka ngượng ngùng.
"Có mặt cô Miriam ở đây thì hơi khó nói, nhưng ác ma rất nguy hiểm. Trong số đó có kẻ mê hoặc lòng người, nếu xử lý sai lầm sẽ dẫn đến diệt vong."
Thế giới bên kia cũng thế à...
"Em ấy là con nhà nòi chuyên diệt ác ma, với lại bọn anh có 4 người tính cả Miriam nên chắc ổn thôi."
"Vậy sao... Chà, có ngài Tatsuya và cô Miriam thì chắc không vấn đề gì. Tuy nhiên, tôi xin lỗi vì không giúp được gì cho các vị. Tôi cũng là pháp sư nhưng năng lực có hạn..."
Monica ủ rũ.
"Không, Monica giúp anh nhiều lắm mà. Không có Monica thì anh chẳng làm được gì cả."
Thực tế từ việc xin làm trưởng làng đến đàm phán đều do Monica làm hết.
"Cảm ơn ngài. Từ nay về sau xin ngài cứ sai bảo. Monica này nguyện dâng hiến cả thân mình để phục vụ ngài."
Monica lại cúi đầu cung kính.
"Người này là bầy tôi hay gì ạ?"
Kyoka hỏi.
"Ừm, kiểu thế."
"Hê... Anh lên làm vua rồi à?"
Không, đã bảo là trưởng làng mà.
---
### Chương 86: Ừm... Chắc thế
Kyoka bảo quá 6 giờ tối sẽ về, tôi đưa em ấy ra ga.
Trên đường đi gặp bà hàng xóm, nhưng Kyoka chào hỏi vui vẻ nên bà ấy phản ứng bình thường, không nghi ngờ gì.
Tiễn Kyoka xong, tôi về nhà.
Về đến nơi thì bữa tối vừa xong, ba người chúng tôi cùng ăn.
Ăn xong, Monica đi tắm.
"Đáng sợ quá nha..."
"Giật cả mình ạ."
"Công nhận..."
Ba chúng tôi (tôi, Ruri, Miriam) chui trong bàn sưởi thở phào.
"Ngươi mau làm hòa cho hai người đó đi nha."
"Biết rồi. Mai Kyoka và Yusei-kun đến, anh sẽ giải thích về dị giới."
Đành chịu thôi.
Kyoka đã nhận ra cánh cửa kia rồi, và tôi dám chắc hai đứa sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Họ là đồng đội quan trọng mà.
"Thế là tốt nhất ạ. Hai người đó căng thẳng với nhau chắc là do anh Tatsuya có bóng dáng phụ nữ khác. Mà, chủ yếu là chị Kyoka ghen thôi ạ."
Ghen à...
"Cứ hỏi thẳng ra có phải hơn không."
"Chị Kyoka bảo là chị ấy coi trọng sự duyên dáng, ý nhị ạ."
Duyên dáng, ý nhị...?
Lạ nhỉ.
Chắc tôi nhớ nhầm nghĩa của từ đó rồi.
"Kyoka ấy... có thích anh không nhỉ?"
Nói ra miệng vẫn thấy xấu hổ thật.
"Hỏi chính chủ đi nha."
"Em nghĩ anh nên tự xác nhận ạ."
Ehhh...
Cảnh ông chú hỏi nữ sinh cấp 3 "Em có thích tôi không?" nó đau đớn lắm...
Xấu hổ chết mất.
"Haizz..."
Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc thì Monica tắm xong đi ra.
"Cảm ơn đã nhường tôi tắm trước."
Monica nói rồi ngồi vào vị trí quen thuộc trước máy tính.
"Vậy em đi tắm đây."
"Meo?"
Ruri bế con Miriam ghét tắm đứng dậy.
"Ta ghét tắm nha! Meo!"
Miriam vùng vẫy nhưng Ruri mặc kệ, bế nó ra khỏi phòng khách.
Chỉ còn tôi và Monica, Monica đứng dậy, đi đến chỗ tôi.
Rồi ngồi quỳ xuống (Seiza).
"Sao thế?"
"Tôi muốn xác nhận một chuyện. Ngài còn nhớ chuyện tôi nói về vợ ngài không ạ?"
A... Vụ kết hôn chính trị các kiểu ấy à.
"Chuyện anh đã kết hôn và Ruri là con gái ấy hả?"
"Vâng. Tôi đã thiết lập là phu nhân không muốn ra ngoài."
"Đúng rồi. Có chuyện gì không?"
"Ngài định cưới cô Kyoka làm vợ sao?"
Hả... Đột ngột thế.
"Em ấy mới 16 tuổi, còn là trẻ con mà? Ở đất nước này là vị thành niên."
"Tôi biết. Nhưng vài năm nữa là thành người lớn rồi."
Thì đúng là thế.
"Không có chuyện đó đâu? Cách biệt tuổi tác lớn quá."
Gấp đôi tuổi đấy?
"Tôi nghĩ cái đó không quan trọng. Tôi cũng đã tìm hiểu nhiều về thế giới này, chuyện đó đâu hiếm lắm đâu."
Cũng đúng, chỉ thấy hơi kinh ngạc chứ không đến mức quá bất ngờ.
Nghệ sĩ lấy vợ kém nhiều tuổi cũng bình thường.
"Hừm, sao nhỉ? Chắc là không đâu?"
"Ít nhất là............ Không, tôi không nên nói ra..."
Gì thế?
Không biết Monica và Kyoka nói chuyện gì, tò mò quá.
"Cô muốn xác nhận chuyện đó à?"
"Vâng. Nếu, không phải là cô Kyoka, mà ngài Tatsuya kết hôn với ai đó, tôi mong ngài vẫn giữ tôi lại bên cạnh..."
Hửm?
"Nghĩa là sao?"
"Tôi không được lòng người cùng giới lắm."
Hừm...
Cũng hiểu được phần nào...
"Thế à?"
"Hồi đi học tôi hay bị nói là lẳng lơ, mồi chài đàn ông. Tôi đâu có ý đó đâu..."
Tại ngực à...
Ngực Monica to thật.
Lại còn xinh đẹp.
Bây giờ thì tự tin, chứ trước kia cứ rụt rè, khúm núm, có khi lại dễ bị hiểu lầm như thế thật.
"Giờ thì ổn rồi chứ?"
"Biết sao được ạ? Cô Kyoka lườm tôi ghê lắm đấy."
A...
Không, tôi nghĩ Kyoka cũng có lúc thế mà...
Không phải lúc nào cũng nhìn, nhưng ngồi gần, lại ngồi ghế phụ nên tự nhiên đập vào mắt thôi.
"Hừm, Kyoka hơi quá khích tí thôi... Nhưng mà, dù anh có kết hôn với ai thì anh cũng không đuổi việc hay xa lánh Monica đâu. Monica là thư ký của anh, anh giao việc vận hành làng cho em mà."
Tôi là người mời cô ấy, tôi sẽ không buông bỏ người tài giỏi như Monica.
Ông Daryl cũng già rồi, một mình tôi thì không thể nào quản lý nổi ngôi làng.
"Vậy sao ạ... Tôi yên tâm hơn chút rồi. Nếu bị bảo là không cần thiết nữa thì tôi không biết phải làm sao."
"Không, Monica giỏi mà. Dù không làm pháp sư thì làm việc ở đâu chả được."
Đầu óc quá thông minh là đằng khác.
"Không, tôi không có ý định phục vụ ai ngoài ngài Tatsuya."
"Tại sao? Ở chỗ khác cũng thăng tiến được mà. Ngài Claude cũng mời em còn gì?"
Tôi nói thế, Monica vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, xích lại gần tôi.
"Ngài Tatsuya, từ nhỏ tôi đã bị coi là chậm chạp, ngốc nghếch. Tuy có tố chất pháp sư nhưng lại là kẻ thất bại, nói hơi khó nghe nhưng tôi phải làm công việc đáy cùng của giới pháp sư là giám sát viên ở làng khai hoang vùng biên ải."
Quả nhiên là đáy cùng à...
Lúc đầu đúng là tệ thật.
"Nhưng làng đã hình thành rồi, nhờ Monica mà mọi chuyện có vẻ suôn sẻ đấy thôi."
"Vâng. Tất cả là nhờ ngài Tatsuya. Ngài đã mời kẻ như tôi, lại còn giao trọng trách, tôi không biết lấy gì để cảm tạ. Tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình để đáp lại kỳ vọng của ngài."
"Ừ. Không cần căng thẳng quá đâu, nhờ em cả đấy. Lương lậu cứ tùy ý em."
Tôi không rành tiền nong bên đó, cứ để cô ấy lo.
"Ngài Tatsuya, tôi không mong cầu gì nhiều. Chỉ cần ngài cho phép tôi ở bên cạnh là đủ rồi ạ."
Monica cúi đầu.
Vì đang mặc đồ ngủ rộng rãi nên khi cúi xuống, khe ngực lộ ra.
Cố tình à?
Thảo nào không được lòng phụ nữ.
"Tất nhiên là anh muốn thế rồi, nhưng mà..."
"Cảm ơn ngài. Đó chính là mong ước của tôi."
Ehhh...
"Monica này... đừng bảo là em thích anh đấy nhé?"
Xấu hổ quá đi mất...
"Tất nhiên rồi ạ. Nhưng tôi không dám mơ tưởng hão huyền làm vợ của Đại ma đạo sĩ Tatsuya. Tôi chỉ xin được ở bên cạnh ngài. Nhất định tôi sẽ báo đáp, sẽ giúp ngài đạt được mục đích."
Hão huyền á?
Tôi là ông chú 35 tuổi đấy?
Chẳng phải ngược lại sao?
"Ừm, thì... cứ ở lại đi. Anh còn phải nhờ Monica giúp nhiều."
"Tất nhiên tôi sẽ hỗ trợ ngài. Ngôi làng mới bắt đầu, chúng ta hãy cùng hướng tới mục tiêu xây dựng ngôi làng mà ngài có thể tận hưởng cuộc sống 'Slow life' như mong muốn."
Monica cuối cùng cũng ngẩng mặt lên.
"Cùng cố gắng vì dân làng nhé."
"Vâng... Ngài Tatsuya, xin lỗi nhưng ngài cho tôi mượn điện thoại và phòng của ngài một lát được không ạ?"
Hửm?
"Được thôi, nhưng làm gì?"
"Tôi có chút việc cần làm ạ..."
"À ừm, đây. Phòng anh ở kia."
Tôi đưa điện thoại cho Monica, chỉ vào phòng mình.
"Vậy tôi xin phép..."
Monica nhận điện thoại, đứng dậy đi vào phòng tôi.
Đợi một lúc, nghe thấy tiếng Monica nói chuyện vọng ra, nhưng không nghe rõ nội dung.
"Tắm xong rồiii. Ủa? Chị Monica đâu ạ?"
Ruri ôm con Miriam đang khó chịu quay lại phòng khách.
"Hình như đang nói chuyện điện thoại với ai đó."
Tôi chỉ vào phòng mình.
"Th-Thế ạ... Chắc đối phương chỉ có một người thôi nhỉ..."
Chắc người quen duy nhất chỉ có một người đó thôi.
"Có ổn không nhỉ?"
"Cứ để chị Monica lo là ổn thôi ạ. Chị Kyoka ngốc... à không, đơn... không, sẽ bị chị Monica dụ dỗ thôi ạ."
Monica và Kyoka à...
Không nói cụ thể là cái gì, nhưng đúng là hai cực đối lập.
"Anh có đang chạy trên bãi mìn không đấy?"
"Không sao đâu ạ! Có chuyện gì Ruri này sẽ giúp anh."
Ruri gật đầu tự tin.
Dễ thương quá.
"Haizz... Anh đi tắm đây."
Tôi đứng dậy.
"Vâng. A, tắm xong anh có uống Strong Zero không ạ?"
"Có."
Uống chứ.
Hôm nay tôi cũng định ngủ với Ruri.
Tôi cần được chữa lành.
---
### Chương 87: Tiền thưởng, nhận được rồi nha!
Ngày hôm sau, vì trưa nay Yusei-kun và Kyoka đến nên tôi cùng Ruri dọn dẹp từ sáng.
Điện thoại reo.
"Yamada, hiện tên Kirigaya kìa nha."
Miriam trong bàn sưởi nhắc.
"Anh Kirigaya? Vụ hôm trước chăng?"
Tôi đến bàn sưởi, cầm điện thoại lên nghe.
"A lô?"
『A, anh Yamada, chào buổi sáng.』
"Chào buổi sáng. Có chuyện gì không anh?"
『Tôi muốn báo cáo về vụ hôm trước và giải thích về Giáo đoàn. Anh đang ở nhà à?』
Sớm hơn tôi tưởng...
"Vâng, ở nhà. Trưa nay Ichinose-kun và Tachibana-kun đến chơi."
『Ra vậy. Thực ra tôi đang có việc gần đây, tôi ghé qua được không?』
Mới 9 giờ, chắc không đụng mặt nhau đâu...
Mà sao tôi phải lo chuyện đó nhỉ.
"Được chứ. Có mèo đấy nhé."
『Vậy tôi xin phép qua. Chắc chuyện sẽ hơi dài đấy...』
"Vâng."
Tôi cúp máy.
"Anh Kirigaya đến ạ?"
Ruri hỏi.
"Ừ. Xin lỗi nhưng em ở trong phòng được không?"
"Vâng."
Ruri ngừng dọn dẹp, cầm điện thoại đi ra khỏi phòng khách.
Chắc là nghịch cái điện thoại mới mua.
Pha trà đợi khoảng 10 phút thì chuông cửa reo, tôi ra mở cửa.
Anh Kirigaya mặc vest đứng đó.
"Anh đến nhanh thế."
"Vâng. Tôi ở ngay gần đây mà. Nhà anh Yamada có chỗ để xe tốt thật. Nhưng anh không mua xe à?"
Chiếc xe sang trọng của anh Kirigaya đang đỗ ở bãi đỗ xe không dùng đến của nhà tôi.
"Tôi đang nghĩ cần thêm chút tiền nữa."
"Ra vậy... Nếu thế thì tôi có tin vui cho anh đây."
Anh Kirigaya cười nham hiểm.
"Th-Thật ạ? A, mời vào, mời vào."
Tôi mời anh Kirigaya vào phòng khách.
Đặt cà phê trước mặt anh ấy.
"Cảm ơn anh. Bàn sưởi (Kotatsu), tuyệt thật."
"Nhà anh Kirigaya dùng bàn ghế à?"
"Vâng. Dùng máy sưởi thôi. Nhưng nó gợi nhớ ngày xưa, quả nhiên người Nhật thì phải có bàn sưởi."
Tôi cũng nghĩ thế.
"Chuẩn luôn."
"Vâng... Vậy tôi xin vào vấn đề chính. Đầu tiên là chuyện anh Yamada đang quan tâm."
Hồi hộp quá!
"Chúc mừng anh. Từ hôm nay, anh Yamada đã lên hạng 8."
"80 vạn yên ạ?"
"80 vạn."
Tuyệt vời!
Ngồi không cũng có 80 vạn yên (khoảng 160 triệu VNĐ) chuyển vào tài khoản!
"Cảm ơn anh."
"Không có gì. Với công lao của anh Yamada thì đương nhiên rồi. Hạ gục 2 con ác ma Named, lại còn chăm sóc hai đứa trẻ đó nữa. Chắc lên hạng 7 cũng sớm thôi."
Hạng 7... Huyền thoại thu nhập 100 vạn yên (khoảng 200 triệu VNĐ) một tháng.
"Tôi sẽ cố gắng!"
"Vâng. Cố gắng trong khả năng thôi nhé. Ngoài ra..."
"Còn gì nữa ạ?"
"Anh đã hạ ác ma Named đúng không?"
Amado chứ gì.
"B-Bao nhiêu ạ?"
"Giống lần trước, 200 vạn yên."
200 vạn...
Kinh khủng!
"Tức là tổng cộng 400 vạn?"
"Vâng. Filman lần trước và Amado lần này, mỗi con 200 vạn. Hôm nay chắc đã chuyển vào tài khoản anh rồi, lát anh kiểm tra nhé. Thấy chưa? Mua được xe rồi đúng không?"
Thật luôn!
400 vạn yên (khoảng 800 triệu VNĐ) thì thừa sức mua xe.
"Mua xe Kei (xe cỡ nhỏ) hay xe thường nhỉ..."
"Tôi nghĩ xe thường tốt hơn. Dù tiết kiệm là tốt."
Nếu tính đi câu cá thì xe thường vẫn hơn...
Lát nữa lên mạng xem thử.
"Chà, cảm ơn anh nhiều."
"Không có gì. Nhưng mà này, nói nhỏ nhé, anh nên nhận luôn là mình đã hạ bọn người sói đi. Thế thì được thêm khoảng 40 vạn nữa đấy."
Ra thế...
Vì tôi khai là Yusei-kun và Kyoka hạ nên không có tiền thưởng.
"Làm thế có ổn không?"
"Cấp trên cũng không so đo quá đâu. Anh đang trông nom bọn trẻ mà, với lại cũng chẳng có cách nào chứng minh."
Vậy lần sau cứ nhận hết về mình vậy...
Cảm giác như bóc lột sức lao động ấy nhỉ, ghét thật...
Thịt nướng có đủ bù đắp không đây?
"Tôi hiểu rồi. Để tôi suy nghĩ."
"Vâng. Tuyệt đối đừng nói là nghe tôi xúi nhé."
"Tôi không nói đâu."
Tôi không phải loại người đổ lỗi cho người khác.
"Nhờ anh đấy. Vậy tiếp theo, chúng ta nói về Giáo đoàn Ác ma."
Tiền thì vui thật, nhưng đây mới là vấn đề chính.
"Hiệp hội đã nắm được thông tin à?"
"Vâng. Chúng tôi biết. Thực ra tôi định một thời gian nữa mới nói cho anh biết. Tất nhiên là cả Ichinose-kun và Tachibana-kun nữa."
Vì bọn tôi là lính mới à.
"Tiện thể, gia đình Ichinose và Tachibana có biết không ạ?"
"Có. Họ biết. Nhưng chắc chỉ có tộc trưởng và những người cấp cao mới biết thôi. Thực tế là Ichinose-kun và Tachibana-kun không biết gì đúng không?"
"Có vẻ vậy."
Hai đứa không giống đang nói dối, và cũng chẳng cần thiết phải nói dối.
"Đầu tiên tôi sẽ giải thích về sự hình thành của Giáo đoàn. Rất khó nói, nhưng những thành viên sáng lập Giáo đoàn Ác ma vốn là những thầy trừ tà giống chúng ta. Hay nói đúng hơn, là người của Hiệp hội Trừ tà (Timer Association)."
Hả?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
