1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 01 Chàng nhân viên văn phòng 26 tuổi bắt đầu sống chung với hai nữ sinh cao trung - Chương 9 Tên gọi và nữ sinh cao trung

Chương 9 Tên gọi và nữ sinh cao trung

Kể từ đó, vài ngày trôi qua trong êm ả.

Kanon lo việc nấu nướng, Himari phụ trách giặt giũ và dọn dẹp. Còn tôi thì lo mua sắm nhu yếu phẩm. Tiền thức ăn tôi đã đưa trước cho Kanon một ít. Con bé nộp lại hóa đơn đầy đủ sau mỗi lần đi chợ nên tôi cũng chẳng lo lắng gì về khoản đó.

Thay đổi lớn nhất có lẽ là việc cuối cùng tôi cũng được chiêm ngưỡng tranh của Himari. Trước giờ con bé cứ bảo "bị nhìn thấy lúc đang vẽ xấu hổ lắm", nên toàn cố tình chỉnh góc màn hình laptop để tôi không thấy được.

Bức tranh đầu tiên của Himari mà tôi được xem... với một kẻ ngoại đạo như tôi thì chỉ biết thốt lên là "tuyệt quá".

Phần nền được trau chuốt tỉ mỉ, màu sắc tươi sáng và dịu dàng. Còn cô gái trong tranh thì sống động đến mức khiến người ta chỉ muốn chạm tay vào làn da ấy. Nó không giống tranh sơn dầu, cũng chẳng giống tranh manga. Tôi không rành về các thể loại minh họa nên chẳng biết nó được xếp vào "hệ" nào.

Nhưng cả tôi và Kanon hình như đã thốt lên từ "tuyệt quá" suốt cả buổi. Tranh của Himari thực sự đã mang lại cho chúng tôi một cú sốc đầy mới mẻ. Khuôn mặt vừa ngượng ngùng vừa vui sướng của Himari lúc đó thật sự rất ấn tượng.

~*~

Sau khi tan làm như thường lệ, tôi đang đi bộ về nhà thì đột nhiên điện thoại reo vang.

Nhìn vào tên người gọi, là Kanon.

Có chuyện gì thế nhỉ? Đây là lần đầu tiên Kanon gọi điện cho tôi. Tôi bắt máy ngay lập tức.

"Sao thế? Có chuyện gì à?"

"Bây giờ ấy, em đang mua đồ ở siêu thị trước nhà ga, nhưng mà..."

Tút.

Đang nói giữa chừng thì điện thoại đột ngột ngắt kết nối.

...... Hả?

Ấn nhầm nút tắt cuộc gọi à?

Thấy lo lo nên tôi thử gọi lại cho con bé. Nhưng mà...

『Thuê bao quý khách vừa gọi hiện tạm thời không liên lạc được do yêu cầu từ phía khách hàng...』

Vang lên bên tai tôi là giọng thông báo tự động đều đều vô cảm.

Thế là sao? Chặn cuộc gọi á?

Nhưng chính Kanon là người gọi cho tôi trước mà, thế thì lạ quá. Xét theo thái độ của Kanon đối với tôi hiện tại, tôi không nghĩ con bé lại chơi khăm kiểu này. Để chắc ăn, tôi đứng đợi một lúc xem Kanon có gọi lại không, nhưng tuyệt nhiên không thấy động tĩnh gì.

...Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra với Kanon rồi sao?

Cơn ớn lạnh do bất an lan nhanh khắp người tôi. Rốt cuộc là sao? Có chuyện gì? Đã xảy ra điều gì?

...... Hình như con bé bảo đang mua đồ ở siêu thị trước nhà ga.

Không thể đứng yên được nữa, tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay và lao đi.

~*~

Trước siêu thị gần nhà ga, Kanon đang đứng đó, hai tay xách hai túi đồ to đùng. Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng Kanon, sự an tâm và nỗi lo lắng đan xen nhau khiến tôi suýt chút nữa thì khuỵu xuống vì rã rời tay chân.

Nhận ra tôi đang chạy hộc tốc tới, Kanon mở to đôi mắt vốn đã to tròn của mình.

"S-Sao thế? Sao anh hốt hoảng vậy?"

"Không, tại tự nhiên điện thoại bị ngắt, sau đó gọi lại cũng không được. Tôi tưởng có chuyện gì xảy ra với em..."

Tôi vừa thở dốc vừa trả lời. Chạy hết sức bình sinh nên mệt đứt hơi. Tôi nghĩ tốc độ lúc nãy còn nhanh hơn cả hồi tôi cố chạy trốn khỏi Himari nữa.

"À, xin lỗi. Hình như điện thoại bị cắt đúng lúc ghê. Chắc là do chưa thanh toán cước điện thoại."

"Cái gì chứ... Hú hồn chim én quá đấy."

Hóa ra cái giọng thông báo tự động lúc nãy là dành cho trường hợp bị cắt dịch vụ do nợ cước à. Lần đầu tiên nghe thấy nên tôi chẳng biết.

"Dù sao thì, không có chuyện gì là tốt rồi."

"Anh lo... cho em hả..."

Thấy Kanon có vẻ ngạc nhiên, tôi hơi bực mình một chút. Kanon nghĩ tôi là loại người gì vậy chứ. Dù sao thì tôi cũng có đủ lương tâm để lo lắng cho cô em họ của mình.

"Chuyện đó là đương nhiên rồi."

"A... xin lỗi..."

"Thôi, không có chuyện gì là tốt rồi. Thế rốt cuộc lúc nãy em định nói gì?"

"À, ừm. Em định hỏi xem có được mua ít bánh kẹo không ấy mà. Anh thấy đấy, Himari đâu có được ăn uống tử tế vào buổi trưa. Nếu chỉ ăn cơm nắm với đồ thừa trong hộp cơm thì em sợ cậu ấy đói."

"Hừm..."

Nghe cũng có lý. Vì để tránh bị lộ chuyện Himari đang ở đây nên tôi cấm dùng quạt thông gió vào buổi trưa, thành ra không thể nấu nướng món gì dùng lửa được. Nếu có ấm đun siêu tốc thì còn úp được mì ly, nhưng xui xẻo là nhà tôi lại không có.

"Thế nên em tự quyết định mua luôn rồi."

"Mua rồi thì hỏi làm gì nữa."

Mà thôi, tôi cũng đâu định từ chối nên cũng chẳng sao.

"Tại điện thoại bị cắt cái rụp như thế, em nghĩ đứng đợi ở ngoài thì tốt hơn. Với lại em lỡ bỏ đồ vào giỏ rồi, giờ đi trả lại từng món thì nhân viên họ nghi ngờ chết, nên thà thanh toán nhanh gọn rồi ra ngoài đợi còn hơn."

"Biết rồi, biết rồi. Thế em mua cái gì?"

"Ừm thì, nào là pudding, chocolate, bắp rang bơ, bim bim khoai tây, rồi cả bánh pie với bánh quy và..."

"Khoan đã. Không phải hơi nhiều quá sao?"

"N-Nhưng mà, tích trữ sẵn thì Himari cũng đỡ cực mà."

"Nói thì hay lắm, thật ra là chính Kanon muốn ăn thôi đúng không?"

"Ư... Đ-Đâu có đâu?"

"Thôi, em dễ đoán quá đấy."

Chắc cũng chẳng ăn hết trong một ngày đâu, kệ đi vậy.

...... Sẽ không ăn hết đâu nhỉ?

Một thoáng bất an lướt qua trong lòng.

"Nói chung là, chừng này chắc cũng cầm cự được một tuần..."

"Hả? Hai ngày, căng lắm là ba ngày chứ?"

"Hả?"

"Hả?"

Cả hai chúng tôi cùng đứng hình. Đống bánh kẹo này mà hết trong hai ngày á... Nhìn mặt Kanon thì không giống như đang nói đùa.

"...... Chẳng lẽ Kanon... thuộc hệ ăn nhiều à...?"

"K-Không có chuyện đó đâu! Lượng cơm em nấu từ trước đến giờ cũng bình thường mà!"

"Đúng là thế, nhưng có khi nào là em đang nhịn ăn không?"

"Không có đâu. Tất nhiên nếu đi ăn buffet thì em có thể ăn gấp ba lần chỗ đó, nhưng bình thường thì ăn lượng trung bình cũng đủ no rồi, đâu đến mức thấy thiếu đâu..."

"Gấp ba lần."

Con số vừa thốt ra khiến tôi kinh ngạc đến mức phải lặp lại. Kanon thốt lên "Á..." một tiếng, rồi đỏ mặt cúi gằm xuống. Kiểu này là lỡ miệng nói ra sự thật rồi.

Nhưng mà, ra là thế... Hóa ra Kanon là một người ăn khỏe. Thảo nào tôi nhớ ngày đầu tiên đến, bụng con bé kêu to như sấm. Có lẽ hôm nào đó tôi phải cho Kanon ăn một bữa thỏa thích mới được.

Tạm thời gác chuyện đó sang một bên, tôi giằng lấy mấy túi đồ trên tay Kanon.

"Ơ..."

"Đưa đây tôi xách cho. Nào, về thôi."

"V-Vâng."

Kanon lẽo đẽo theo sau tôi.

"Nhắc mới nhớ, em có mua phần bánh kẹo cho tôi không đấy?"

"A..."

"Cái chữ 'A' đó là nghĩa làm sao hả."

"Không, đùa thôi. Em có mua mấy cái mà. Ừm, mấy cái..."

"Cách nói chuyện ỡm ờ đó làm tôi lo thật đấy."

Chúng tôi vừa đi vừa nói mấy chuyện phiếm qua lưng như thế trên đường về. Cảm giác như đây là lần tôi nói chuyện nhiều nhất với Kanon từ trước đến giờ.

~*~

Bữa tối. Trong lúc đang gắp món cá thu kho, tôi mở lời.

"Nào. Giờ tính sao với cái điện thoại của Kanon đây..."

"Chắc giấy báo cước gửi về nhà em rồi. Mai trường được nghỉ, em sẽ về đó xem sao."

"Vậy tôi đi cùng được không?"

"Hả? Sao vậy?"

Kanon dừng đũa, nhíu mày thật sâu.

"Đừng có làm cái mặt khó chịu đó chứ... Thanh toán tiền nhanh thì tốt hơn còn gì."

"Nhưng mà... để anh trả cả tiền điện thoại thì hơi..."

"Đừng có khách sáo lạ đời thế. Thời buổi này, nữ sinh cấp ba mà không có điện thoại thì quan hệ bạn bè khó khăn lắm đúng không? Với lại biết đâu dì sẽ liên lạc về đó..."

Đặc biệt đối với mấy cô gái trẻ, điện thoại không chỉ là công cụ liên lạc mà còn là công cụ giao tiếp xã hội. Dù Kanon không nhắc đến chuyện trường lớp bạn bè, nhưng tôi vẫn thấy con bé vừa xem phim vừa nhắn tin với ai đó giống bạn bè trên mạng xã hội. Nếu mất cái đó thì chắc Kanon cũng buồn lắm.

Hơn nữa, khả năng cao là nếu dì liên lạc, dì sẽ gọi vào máy Kanon chứ không phải cho gia đình tôi.

"Thì... đúng là vậy thật... Nhưng anh thực sự thấy ổn chứ?"

"Đã bảo ổn là ổn, đừng để tôi nói nhiều."

Nói thật lòng thì nếu chuyện này kéo dài hàng tháng thì cũng hơi căng. Nhưng nghĩ đến việc Kanon còn là trẻ vị thành niên thì không thể bỏ mặc được. Khi nào tìm được dì, tôi sẽ đòi lại khoản này sau.

"Quyết định vậy đi, mai chúng ta sẽ sang nhà Kanon..."

Tôi liếc nhìn sang Himari.

"A, em sẽ ở nhà trông nhà ạ. Bức tranh đầu tiên cũng sắp hoàn thành rồi. Với lại, em cũng phải nhanh chóng tìm việc làm thêm nữa..."

"Vậy à."

Himari vẫn vẽ tranh trong lúc chúng tôi đi vắng vào ban ngày. Con bé có cho tôi xem một lần, nhưng có vẻ vẫn còn ngại. Còn buổi tối thì con bé cứ dán mắt vào máy tính tìm thông tin việc làm. Có vẻ vẫn chưa tìm được chỗ nào phù hợp.

"Vậy ăn trưa xong chúng tôi sẽ đi. Nhà tôi cũng không xa lắm, chắc tầm chiều tối là về thôi."

"Vâng, em biết rồi. Em sẽ giặt giũ và dọn dẹp như mọi khi."

"Xin lỗi nhé, nhờ cả vào em."

Kế hoạch ngày mai đã được chốt như thế.

※ ※ ※

Ngay sau khi Kazuki và Kanon rời đi, Himari bắt đầu dọn dẹp phòng.

Bình thường cô bé chỉ lau sơ bằng cây lau nhà, nhưng hôm nay là ngày được phép dùng máy hút bụi. Nếu là cuối tuần thì có gây ồn một chút cũng không ai nghi ngờ sự tồn tại của Himari.

Cầm chiếc máy hút bụi không dây trên tay, ngay khi cô bé vừa di chuyển vào bếp...

Reeng reeng reeng, điện thoại bàn reo vang.

"Á!?"

Himari giật mình, khẽ hét lên một tiếng. Cô bé rón rén tiến lại gần chiếc điện thoại đang reo liên hồi. Kazuki đã dặn không được nghe điện thoại, nên cô không có ý định nhấc máy. Nhưng tiếng chuông dai dẳng khiến cô thấy hơi bất an, và khi nhận ra thì cô đã đứng sát bên cạnh nó rồi.

Màn hình hiển thị dòng chữ 『Điện thoại công cộng』.

Thời đại này mà vẫn còn người gọi từ điện thoại công cộng sao...

Vừa thấy hiếm gặp, cô bé vừa cảm thấy rợn người trước dòng chữ lạ lẫm ấy. Ngay khi tin nhắn của hộp thư thoại vang lên, tiếng chuông ngừng bặt.

"Là ai nhỉ? Chắc gọi nhầm máy..."

Himari lẩm bẩm nhỏ rồi quay trở lại bếp.

※ ※ ※

Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Kanon. Đương nhiên, tôi cũng chẳng biết nhà con bé ở đâu. Tôi chỉ việc đi theo sau lưng Kanon.

Tuyến tàu chưa từng đi. Vùng đất chưa từng đến. Việc đi đến một nơi xa lạ, bất kể ở độ tuổi nào, cũng khiến lòng người ta có chút háo hức.

Sau khoảng ba mươi phút lắc lư trên tàu điện. Chúng tôi xuống ở một nhà ga khá vắng vẻ so với ngày thứ Bảy. Từ đó đi bộ thêm mười phút nữa vào trong khu dân cư yên tĩnh...

Cuối cùng, Kanon đi trước dẫn đường cũng quay lại.

"Đến rồi. Nhà em đây."

Tôi ngước nhìn tòa nhà trước mặt. Đó là một khu căn hộ hai tầng sơn trắng. Nhìn không khí toát ra thì chắc cũng phải xây được ba mươi năm rồi.

Kanon nhanh chóng kiểm tra hòm thư gắn trên tường. Có tám hòm thư tất cả, nhưng cái nào cũng nhét đầy tờ rơi quảng cáo lòi cả ra ngoài. Có vẻ như người ta vừa mới đi phát tờ rơi xong.

Kanon lôi hết đống giấy tờ trong hòm thư ra.

"Có rồi. Là cái này. Anh cầm hộ em mớ này với."

Kanon rút ra một phong bì, rồi dúi hết đống tờ rơi còn lại cho tôi. Sau đó con bé xé toạc phong bì giấy báo cước một cách thô bạo.

"Ừm. Đúng là quá hạn thanh toán rồi."

"Này. Điện thoại bị cắt nhanh thế cơ à?"

Tuy hơi muộn màng nhưng tôi buột miệng hỏi vì thắc mắc ngây ngô đó. Tôi chưa bao giờ bị cắt điện thoại nên không rành vụ này lắm. Tôi đăng ký trừ tiền tự động qua tài khoản ngân hàng, tuy mỗi tháng chỉ tiết kiệm được chút ít nhưng chưa bao giờ rơi vào tình trạng tài khoản không có tiền.

"Ưm... Vào nhà đi đã anh."

Kanon không trả lời câu hỏi của tôi mà giục vào nhà với vẻ mặt hơi khó xử. Đúng là chuyện tiền nong, không nên đứng nói ở chỗ này.

Cơ mà, dù là smartphone nhưng tôi vẫn quen mồm gọi là 'điện thoại di động', không biết bọn trẻ bây giờ gọi là gì nhỉ? Chắc Kanon cũng hiểu theo ngữ cảnh là tôi nói tắt thôi, chứ ai lại gọi là "điện thoại thông minh" bao giờ...

Mà thôi, giờ chuyện đó chả quan trọng.

Kanon xoay chìa khóa mở cửa, một mùi hương đặc trưng từ trong phòng bay ra.

"Oa!? Mùi chiếu tatami nồng thật."

Người ngạc nhiên vì mùi đó nhất lại chính là Kanon. Chắc là do nhà vắng người một thời gian nên mùi tự nhiên trở nên nồng hơn chăng? Vừa bước qua cửa là thấy ngay khu bếp lót sàn gỗ, có đặt một bộ bàn ghế dành cho hai người. Phía trong là một phòng kiểu Nhật khá rộng. Nhìn sơ đồ thì có vẻ là căn hộ 1LDK.

Kanon đặt túi xách lên ghế rồi đi vào phòng trong. Tôi tạm thời đặt mớ tờ rơi bị dúi cho lúc nãy lên bàn rồi đứng đợi. Lát sau Kanon quay lại, mở ngăn kéo của chiếc tủ chén nhỏ trong bếp ra rồi đóng lại ngay lập tức.

Giữa hai hàng lông mày cô bé khẽ nhíu lại.

"Sao thế?"

"Có gì đó... nói sao nhỉ... có gì đó lạ lắm. Không khí, hay là cảm giác sai sai thế nào ấy."

"Có dấu vết gì là dì đã quay về không?"

"Không, cái đó chắc là không... em nghĩ thế. Nãy em nhìn sơ qua phòng rồi, cũng không thấy mất đồ đạc gì."

Thấy Kanon nhìn dáo dác quanh phòng, tôi cũng nhìn theo. Nhưng tất nhiên là tôi chẳng thể nào nhận ra điểm bất thường nào được.

"...Ma hả?"

"N-Này!? Đừng có nói gở! Làm gì có chứ!"

Kanon sợ ra mặt. Mà ừ, câu đùa đó cũng hơi vô duyên thật. Nếu có thật thì chẳng vui chút nào.

"Đùa thôi. Mà nhắc mới nhớ, tiếp tục chuyện tiền điện thoại lúc nãy nào..."

"À, vâng... Hàng tháng mẹ em đều cầm giấy báo đi đóng tiền điện thoại. Nên chắc chắn tờ giấy báo phải ở chỗ mẹ em. Lúc nãy em tìm rồi nhưng không thấy ở những chỗ thường để. Nhưng mà điện thoại của em bị cắt, tức là..."

"Tức là dì đã không đóng mà cứ thế bỏ mặc sao?"

"Chắc vậy. Không biết là lỡ tay vứt đi hay là quên mất nữa."

Nếu là chuyện hàng tháng thì hẳn đã thành thói quen rồi. Có thể nào lại quên dễ dàng thế được sao?

"Tiện thể, điện thoại của dì thì sao..."

"Từ hôm đi mất là không liên lạc được luôn. Ngày nào em cũng thử gọi nhưng không bắt máy. Nhắn tin cũng không thấy xem."

"Vậy à..."

Giờ tôi mới nhận ra. Tôi chưa hề nói chuyện đàng hoàng với Kanon về việc dì bỏ đi. Mà nói đúng hơn, đây là lần đầu tiên tôi và Kanon ở riêng với nhau lâu thế này. Đáng lẽ ra, từ hôm đó chúng tôi đã phải sống chung hai người rồi...

"Cái đó... Trước khi dì bỏ đi có điềm báo gì không, hay dì có biểu hiện gì lạ không..."

Tôi quyết định hỏi thẳng. Quả nhiên, không thể cứ lờ đi mãi được.

"Không có gì cả. Thật ra có thể là có nhưng... em hoàn toàn không nhận ra. Vẫn ăn sáng như mọi khi, đi làm, rồi em đi học. Và rồi, mẹ không về nữa."

Kanon ngồi xuống ghế, nhìn vào hư không và kể bằng giọng đều đều.

"Chắc là lại có bạn trai mới rồi chăng? Từ ngày xưa mẹ đã sống tự do, kiểu cứ có người yêu rồi lại chia tay, lặp đi lặp lại. Thời gian ở nhà cũng ít. Cứ như chỉ về nhà để ngủ thôi ấy."

Cách nói cố tình gạt bỏ cảm xúc ấy ngược lại càng khiến tôi thấy đau lòng.

"Nhưng mà anh biết không, em chưa bao giờ thấy mình bất hạnh cả. Cũng chưa bao giờ thấy thiếu thốn tiền bạc. Mẹ vẫn cho em dùng smartphone thế này. Nhưng đổi lại, chắc là mẹ đã phải chịu đựng nhiều thứ lắm..."

Lời Kanon nghẹn lại. Tôi nhận ra nơi khóe mắt con bé đã rưng rưng ngấn lệ.

Kanon......

"Em rất giận vì mẹ tự tiện bỏ đi... nhưng em... không thể nào ghét mẹ được... Vì mẹ là người đã mua cái bánh pudding đắt tiền về rồi còn hớn hở hơn cả em nữa mà?"

Giọng Kanon run lên vì nức nở, nhưng con bé vẫn cố mỉm cười nhìn tôi.

Một sự im lặng bao trùm.

Tôi không nói nên lời. Không tìm được lời nào để nói. Đương nhiên rồi. Tôi chẳng biết gì về cuộc sống của dì và Kanon cả. Nói gì bây giờ cũng chỉ là những lời sáo rỗng vô nghĩa.

Nhưng mà...

Chính tôi cũng không hiểu sao mình lại hành động như vậy. Chỉ là, tôi không thể cứ thế đứng nhìn được nữa. Khi nhận ra thì tay tôi đã đặt lên đầu Kanon rồi.

"N-Này!? Anh làm gì thế!? Đừng có coi em là trẻ con!"

Dù Kanon phản đối, tôi vẫn không rụt tay lại.

"...Em là trẻ con mà."

"Ơ..."

"Kanon vẫn là trẻ con. Là vị thành niên."

"Chuyện đó, em biết thừa..."

"Em đã chịu đựng giỏi lắm. Chắc là đau lòng lắm."

Kanon mở to mắt. Rồi đôi mắt ấy dần nhòe đi... Và những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má.

"A............ ư............"

Kanon cố gắng kiềm chế cơn xúc động đang ập tới. Con bé cắn môi, bờ vai run rẩy. Đến nước này mà vẫn còn định chịu đựng sao...

Lồng ngực tôi thắt lại đau đớn. Vì thế, tôi dùng ánh mắt để nói với em ấy.

『Không cần phải kìm nén nữa đâu.』

Kanon nhìn vào mắt tôi, vẫn cố gắng gồng mình thêm chút nữa, và rồi... cuối cùng đê vỡ. Như dòng nước lũ được xả ra.

"Ư... hức... hức..."

Nước mắt tuôn rơi không ngừng từ đôi mắt Kanon. Rồi con bé gục đầu vào ngực tôi.

"X-Xin lỗi... em... ch-chỉ lúc này thôi... được không..."

Kanon sụt sịt, nói trong tiếng nấc. Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu Kanon, im lặng truyền đạt sự đồng ý. Và cứ thế, Kanon khóc mãi. Như muốn trút hết tất cả những gì đã kìm nén, tích tụ trong lòng bấy lâu nay.

Tôi không làm được gì cả. Chỉ biết xoa đầu em ấy mà thôi.

Sau một hồi khóc thỏa thuê, Kanon đi vào nhà tắm rửa mặt. Một lúc sau, con bé quay lại với chiếc khăn trên tay, vẻ đã bình tĩnh trở lại.

"Chuyện em khóc, anh đừng kể cho Himari nhé..."

Tuy bị lườm nhưng với đôi mắt vẫn còn đỏ hoe kia thì chẳng đáng sợ chút nào.

"Kể làm gì chứ."

"Thế thì... được..."

Kanon nghĩ là tôi nắm được điểm yếu của con bé chắc? Hoàn cảnh thế này thì ai mà nỡ, sau này dù Kanon có làm gì khiến tôi bực mình, tôi cũng tuyệt đối không lôi chuyện này ra để uy hiếp đâu.

"Vậy mình về thôi nhỉ."

Nhìn đồng hồ thì đã quá ba giờ chiều. Himari đang đợi, chúng tôi còn phải đi mua đồ rồi về nữa. Mắt Kanon chắc đi đường một lúc là hết đỏ thôi.

"Vâng. Dù sao em cũng lỡ bảo Himari là chiều tối sẽ về rồi..."

"A. Trước đó đưa giấy báo cước đây tôi giữ cho."

"Nhưng quá hạn rồi mà."

"Quá hạn nhưng biết đâu vẫn dùng giấy đó đóng tiền được. Cứ thử xem sao. Không được thì ra cửa hàng nhà mạng."

Kanon rụt rè đưa tờ giấy báo thanh toán cho tôi.

"Phải ghé cửa hàng tiện lợi nữa. Nhân tiện mua luôn cơm tối nhé."

"Cái đó...... Cảm ơn anh. Kazu-nii..."

"Hả..."

Tôi bất giác đứng hình.

Từ lúc Kanon đến nhà, chưa lần nào con bé gọi tên tôi như vậy cả.

"...... Tự nhiên sao thế?"

"À thì, tự nhiên em nhớ ra ngày xưa em hay gọi anh như thế."

"À... Đúng là vậy thật."

Tôi lờ mờ nhớ lại hồi Kanon đến nhà bố mẹ tôi chơi. Hình như lúc đó Kanon mới học tiểu học thì phải. Tôi với thằng em trai và con bé cùng chơi game. Chắc là vui lắm nên con bé cứ nài nỉ: "Một lần nữa đi. Chơi một lần nữa đi Kazu-nii".

Kanon lúc đó dễ thương thật. Mà, bây giờ cũng dễ thương lắm.

"Th-Thôi, Himari đang đợi, mình đi nhanh lên."

Có vẻ muốn lấp liếm sự ngượng ngùng, Kanon đi thẳng ra cửa mà không nhìn tôi. Tôi cười khổ rồi bước theo sau.

"Kazu-nii này..."

Trên đường ghé vào cửa hàng tiện lợi, Kanon đột nhiên gọi tên tôi. Lúc đến nhà Kanon thì con bé đi trước dẫn đường, còn bây giờ thì đang đi song song bên cạnh tôi.

"Gì thế?"

"So với ngày xưa thì anh to ra một tí nhỉ. Cái đó ấy... cái bụng."

"Không cần nói tôi cũng biết."

"Từ ngực trở lên trông vẫn bình thường mà. Cái đó gọi là bụng bia hả?"

"Không, không hẳn là bia, là happoshu thôi..."

Mà với Kanon thì chắc hai cái đó cũng như nhau cả thôi. Nhưng vị nó khác nhau đấy nhé. Giá mà nó rẻ hơn để mua cho thoải mái thì tốt biết mấy, đằng này năm nào cũng tăng giá chứ chẳng thấy giảm.

Chết tiệt. Thuế rượu.

Với lại tôi nghĩ bụng to ra là do đồ nhắm chứ không phải do rượu happoshu. Tại tôi toàn ăn trước khi ngủ mà. Ừ thì biết là hại sức khỏe. Biết chứ, nhưng nếu bỏ dễ thế thì nói làm gì.

"Ngày xưa anh gọn gàng lắm mà nhỉ."

"Ngày xưa tôi ăn còn nhiều hơn bây giờ ấy chứ, nhưng bù lại có vận động."

"Hả. Anh chơi môn gì thế?"

"Judo."

"Bất ngờ ghê... mà cũng không hẳn. Nói là đúng với hình tượng thì cũng đúng, nhưng cảm giác cứ sai sai sao ấy..."

Gì vậy trời. Phản ứng kiểu đó làm tôi cũng bối rối theo... Từ lúc bỏ thể thao, cơ bắp chuyển hóa hết thành mỡ, người ngạc nhiên nhất là tôi đây này, biết không hả?

"Tiện thể, Kazu-nii không định tập thể thao lại à?"

"Gì? Ý là bảo tôi giảm cân đi chứ gì?"

"Ưm, nói sao nhỉ, em thấy hơi phí phạm thôi."

"...... Nghĩa là sao?"

"E hèm...... Bí mật."

Nói rồi Kanon nhẹ nhàng chạy vụt đi.

"Này, đừng có chạy. Tôi không còn trẻ nữa đâu đấy!?"

Tôi cũng vội vàng đuổi theo nhưng mãi chẳng bắt kịp Kanon. Vừa chạy, tôi vừa nhớ lại chuyện ngày xưa. Hồi sinh viên, lúc còn tập Judo, tôi đã từng rất nghiêm túc.

...... Đã từng rất nghiêm túc.

"Em về rồi đây~"

"A, mừng mọi người đã về."

Về đến nhà, Himari từ phòng tôi bước ra. Himari vẫn mặc nguyên đồ ngủ chưa thay. Hoàn toàn là chế độ ngày nghỉ.

Mà thật ra ngày nào với Himari cũng là ngày nghỉ cả. Bình thường con bé vẫn thay đồ đàng hoàng, chắc hôm nay tâm trạng thả lỏng đây mà.

"Về hơi muộn. Xin lỗi nhé."

"Dạ không sao ạ. Thế, điện thoại của Kanon-chan sao rồi..."

"Đóng tiền rồi, chắc lát nữa là dùng được thôi."

"Vậy ạ. May quá..."

Himari thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Biết lo lắng cho người khác, đúng là một cô bé ngoan.

"Tiện đường ghé cửa hàng tiện lợi tôi mua luôn cơm hộp với tráng miệng rồi đây. Phần của Himari là Doria thịt nướng nhé. Là Kanon chọn đấy, đừng có trách tôi."

"Này, món tráng miệng là Kazu-nii chọn còn gì."

"Thì có sao đâu. Tôi thích mà. 『Bánh phô mai phủ kem tươi đầy ắp』. Trong mấy món tráng miệng mới ra gần đây, cái này ngon nhất đấy."

Tôi cũng khá thích đồ ngọt, nhưng vào tiệm bánh ngọt thì hơi ngại. May mà ở cửa hàng tiện lợi mua bán thoải mái. Tôi nghĩ đàn ông thích đồ ngọt như tôi cũng không hiếm đâu.

"Nghe tên thôi đã thấy sặc mùi bạo lực calo rồi. Mà cái bánh cũng to nữa chứ."

"Ahaha... Nhưng mà em thích bánh phô mai lắm, cảm ơn anh ạ."

"Ồ, may quá. Vậy ăn nhanh thôi."

Tôi lôi từ trong túi ra ba phần cơm hộp và tráng miệng.

※ ※ ※

Himari ngồi bất động, mắt dán chặt vào màn hình máy tính.

Bàn tay cầm bút vẽ bảng điện tử đã không cử động suốt mấy chục giây rồi. Và đôi mắt cô bé, tuy hướng về màn hình nhưng lại chẳng nhìn thấy gì cả.

Thứ Himari đang nhìn thấy là cảnh tượng vừa diễn ra lúc nãy...

Kể từ lúc Kazuki và Kanon trở về, trong lòng Himari cứ xao động không yên. Nguyên nhân nằm ở câu nói của Kanon.

『Kazu-nii』

Trước giờ Kanon chưa từng gọi tên Kazuki, vậy mà đột nhiên lại đổi cách xưng hô thân mật như thế. Dễ dàng đoán ra là đã có chuyện gì đó xảy ra ở nhà Kanon-chan. Nhưng cô không thể hỏi được.

Vì hai người họ là anh em họ.

Himari không đủ can đảm để bước vào thế giới riêng đó của một người ngoài cuộc như mình. Đúng vậy. Hai người họ có quan hệ huyết thống.

Một cảm giác cô độc khủng khiếp xâm chiếm lấy Himari. Giữa hai người họ có một sợi dây liên kết mà cô không bao giờ có thể chen vào được...

Không cần suy nghĩ cũng hiểu. Đáng lẽ cô phải hiểu điều đó từ lâu rồi. Nhưng cô cứ vờ như không thấy. Và cái giá phải trả chỉ là việc đối diện với sự thật này ngay lúc này mà thôi...

"....ư."

Himari lắc đầu quầy quậy.

Không được nghĩ nữa. Bây giờ, việc cô phải làm là hoàn thành bức tranh dự thi. Himari ở đây là vì giấc mơ chưa thể từ bỏ của mình. Đề tài tự do đã xong một bức. Nhưng bức tranh theo chủ đề quy định vẫn chưa xong.

Vì thế...

Himari cố gắng cử động tay. Nhưng bất lực. Trong đầu cô tràn ngập hình ảnh của hai người họ.

Được một người đàn ông trưởng thành giúp đỡ, cô đã cảm nhận được nhịp tim rộn ràng khó tả nơi lồng ngực. Kính cận dày cộp, bụng hơi to một chút, vẻ ngoài có lẽ chẳng mấy nổi bật. Nhưng Kazuki là một người rất dịu dàng. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ lý do để trái tim Himari rung động.

Cô cũng thích Kanon-chan. Cậu ấy vui vẻ, không nhìn việc vẽ tranh của cô bằng ánh mắt định kiến mà đối xử rất bình thường. Vốn dĩ chính cậu ấy là người đã xin giúp để Himari được ở lại đây. Nên cô rất biết ơn, và không thể nào ghét Kanon được.

Vậy mà.

Dù rất yêu quý cả hai người họ. Nhưng lúc này đây, lồng ngực Himari đau thắt lại. Cô cảm thấy bản thân mình thật xấu xí, thật tồi tệ khi ôm ấp những cảm xúc như thế này.

※ ※ ※

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!