1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 4

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 01 Chàng nhân viên văn phòng 26 tuổi bắt đầu sống chung với hai nữ sinh cao trung - Chương 11 Việc làm thêm và nữ sinh cao trung

Chương 11 Việc làm thêm và nữ sinh cao trung

Những ngày sau đó trôi qua thật yên ả...

"Komamura-san! Komamura-san!"

Một buổi chiều nọ.

Tôi vừa về đến nhà, Himari đã phi từ phòng tôi ra tận cửa đón đầu.

"Ồ, sao thế? Trông em có vẻ vui nhỉ."

Nghe tôi hỏi, Himari nở một nụ cười rạng rỡ rồi đáp:

"Vâng! Em được nhận rồi ạ! Cuối cùng em cũng được nhận vào làm thêm rồi!"

"Ồ ồ...!?"

Cuộc sống của chúng tôi lại chuẩn bị có chút biến chuyển.

Chuyện bắt đầu từ khoảng một tuần trước...

Tôi và Kanon ngồi quan sát Himari đang cặm cụi viết sơ yếu lý lịch.

Himari vẫn là trẻ vị thành niên. Nghĩa là muốn đi làm thêm, em ấy cần có sự đồng ý của người bảo hộ.

Vì thế, tôi đã điền tên mình vào mục người bảo hộ và đóng dấu.

Himari cũng theo đó mà điền họ của tôi vào sơ yếu lý lịch.

Dù lương tâm hơi cắn rứt vì phải tiếp tay khai man hồ sơ, nhưng nếu viết tên thật của Himari rồi để bị lần ra dấu vết thì coi như mất cả chì lẫn chài.

Tiện thể, Kanon cũng khéo léo lân la hỏi tên thật của Himari, nhưng con bé đã nhẹ nhàng lảng tránh.

Có vẻ em ấy vẫn chưa muốn tiết lộ.

Tên trường thì chúng tôi điền trường của Kanon.

"Trường tớ không cấm làm thêm đâu, nên chắc phía cửa hàng cũng chẳng liên lạc về trường làm gì. Bạn bè tớ cũng đi làm bình thường mà." Kanon cho biết.

Nghe vậy, cả tôi và Himari đều thấy yên tâm hơn.

Hôm đi phỏng vấn, Kanon còn chu đáo đến mức cho Himari mượn đồng phục.

Có điều, đồng phục của Kanon hơi chật so với Himari, làm cái váy bị ngắn lên đáng kể.

Thêm vào đó, để cho chắc ăn, Himari còn báo trước là: "Hiện tại vì một số lý do nên em ít khi đến trường". Có vẻ là để tránh bị hỏi khó về chuyện trường lớp.

Với chừng đó mà vẫn đậu phỏng vấn, chắc hẳn người ta đã đánh giá dựa trên những yếu tố khác.

Quả thực, Himari rất khéo léo trong giao tiếp, lại đủ can đảm để nói với tôi câu "Cho em ở lại nhà anh" cơ mà.

Hơn nữa, ngoại hình em ấy cũng thuộc dạng ưa nhìn, nên tôi đoán ấn tượng của người phỏng vấn khá tốt.

Dù sao, với Himari thì đây là một bước tiến lớn.

Nhưng về phần tôi, cảm xúc lại có chút ngổn ngang.

Việc Himari ra ngoài đồng nghĩa rủi ro bị bại lộ tung tích sẽ tăng lên.

Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rõ mong muốn "muốn đóng góp tiền cho tôi dù chỉ một chút" của Himari mãnh liệt thế nào, nên không thể cưỡng ép ngăn cản được.

"Nhân tiện thì cậu làm việc gì thế?"

Kanon hào hứng hỏi.

Đó cũng là điều tôi đang thắc mắc.

"Là Maid Cafe ạ."

"À~ Tớ cũng có nghe nói về mấy chỗ đó."

"Nếu là nơi như vậy thì em nghĩ bố mẹ sẽ không tìm đến đâu... Vì họ cực kỳ ghét manga hay anime... Chắc họ còn chẳng biết đến sự tồn tại của những chỗ như thế ấy chứ."

"Ra là vậy..."

Vì là ngành dịch vụ nên tôi có chút bất an, nhưng có vẻ Himari đã suy tính kỹ càng theo cách riêng.

Đúng là tôi cũng biết đến loại hình đó, nhưng chưa từng đi bao giờ nên không rõ thực hư ra sao.

Với những người lớn tuổi mù tịt về văn hóa Otaku thì lại càng không biết gì hơn nữa.

"Thế nên bắt đầu từ mai em sẽ cố gắng hết mình ạ!"

"Nhớ cẩn thận đấy nhé..."

"Vâng. Em sẽ chú ý ạ. Em cũng không muốn phải rời khỏi đây khi chưa kịp gửi bài dự thi đâu."

Nghe tôi nhắc nhở, Himari vừa cười khúc khích vừa đáp, nhưng trong đôi mắt ấy lại ánh lên tia sáng đầy quyết tâm.

Chiều tối hôm sau...

Tôi về nhà được một lúc thì Himari cũng về tới, bộ dạng phờ phạc.

"Em về rồi đây ạ..."

"H-Himari không sao chứ!?"

Kanon phi ra cửa còn nhanh hơn cả tôi.

Quả nhiên con bé cũng lo lắm.

"Ừm, tớ không sao... Chỉ là lâu lắm rồi mới ở cùng người lạ ngoài Kanon-chan và Komamura-san lâu như vậy, nên tớ hơi căng thẳng chút thôi. Chắc sẽ quen ngay ấy mà..."

Em đặt chiếc túi đeo chéo xuống sàn rồi ngồi bệt xuống đó luôn.

Có vẻ mệt rã rời chân tay rồi.

Mà, làm dịch vụ là vậy.

"Cậu nói với cái mặt như sắp thăng thiên thế kia thì chẳng có tí sức thuyết phục nào đâu. Hôm nay tớ nấu cà ri tẩm bổ cho cậu đấy, đợi chút nhé."

"Kanon-chan... Cậu cứ như vợ hiền ấy... Thích cậu quá..."

"Kìa, cậu nói cái gì thế!? Mà, tớ cũng thích Himari nhưng..."

"Ehehe. Ngon. Thế là mình yêu nhau rồi."

"Đừng có nói linh tinh nữa, đi tắm trước đi."

"Vâng ạ~"

...Cái cuộc hội thoại quái gì thế này trời.

Cảm giác như tôi hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, hay đúng hơn là bị cho ra rìa.

Nhưng cảm thấy bầu không khí này không nên chen ngang, nên tôi quyết định im lặng.

Cơ mà, nữ sinh cấp ba có thể nói "thích" nhẹ bẫng như thế thật tốt nhỉ. Nhìn hai đứa mà tôi thấy có chút ghen tị.

"Cơ mà, không biết Himari làm việc có ổn không nữa."

Trong lúc Himari đang tắm, tôi lẩm bẩm buột miệng.

"Hửm? Chính chủ cũng bảo ổn mà, chắc không sao đâu?"

Kanon vừa thả viên cốt cà ri vào nồi vừa trả lời nhẹ tênh.

Trước đó trong bếp chỉ toàn mùi hành tây, giờ thì mùi cà ri đã lập tức chiếm lĩnh không gian.

"...Hay hôm nào nghỉ, anh lén đi ngó thử nhỉ."

"Hả!? Làm thế phiền phức cực kỳ luôn, anh bỏ ý định đó đi!"

"Nhưng nhìn bộ dạng mệt mỏi của Himari xong... anh vẫn thấy lo lắm."

"Không, với Himari thì hành động đó phiền chết đi được. Kazu-nii này, nếu em với Himari đến chỗ làm của anh tham quan thì anh thấy sao? Đang làm việc mà thi thoảng lại bắt gặp ánh mắt của tụi em thì có ổn không?"

"............Xin lỗi. Anh bỏ."

Tôi ngoan ngoãn nghe theo Kanon.

Ừ nhỉ. Đang đi làm mà người thân mò đến thì đúng là tôi cũng ghét thật.

Đến tuổi này rồi mà còn bị săm soi như kiểu phụ huynh dự giờ thì áp lực lắm, tôi lại một lần nữa thấm thía điều đó.

※ ※ ※

Với Himari, công việc làm thêm đầu tiên mang lại rất nhiều kích thích mới mẻ.

Đồng nghiệp toàn là nữ, nhưng có người cũng vẽ tranh như Himari, có người thích anime, manga, và cũng có cả người chơi cosplay nữa.

Ở đây, không có ai phàn nàn về sở thích của Himari cả.

Ngoại trừ nhà Kazuki, đây là lần đầu tiên cô bé có được môi trường để thoải mái nói về những thứ mình thích, điều đó khiến cô rất vui.

Và còn một điều nữa khiến Himari âm thầm vui sướng.

Đó là việc được các đồng nghiệp gọi là "Komamura-san".

Trong sơ yếu lý lịch, Kazuki đã điền tên với tư cách người bảo hộ.

Thế nên Himari cũng nương theo đó mà xưng họ "Komamura".

Việc này với Himari là một điều gì đó rất ngượng ngùng nhưng cũng đầy hạnh phúc.

(Mọi người gọi mình là "Komamura-san"... Cảm giác cứ như... vợ chồng vậy...)

Mỗi lần được gọi cùng họ với Kazuki, Himari lại phải kìm nén để không nhoẻn miệng cười.

Mà thực ra, số lần không kìm được còn nhiều hơn.

Dẫu vậy, trong mắt đồng nghiệp, cô bé chỉ để lại ấn tượng là người "hay cười", âu cũng là trong cái rủi có cái may.

Khách hàng thì gọi Himari bằng nickname do cửa hàng đặt.

Himari đáp lại bằng nụ cười tự nhiên và dần thu hút thêm người hâm mộ.

Tại nơi không ai biết mình là ai, Himari đã có thể bộc lộ con người thật không chút giả tạo.

※ ※ ※

Himari làm thêm khoảng hai đến ba ngày một tuần.

Cô bé đã quyết định ngay từ đầu như vậy, bởi nếu dồn sức đi làm mà lơ là vẽ tranh thì đúng là mất gốc quên ngọn.

Himari rất cẩn trọng để không chạm mặt cư dân trong chung cư, nên lúc ra ngoài cô bé không đi thang máy mà dùng cầu thang bộ.

May mà phòng tôi chỉ ở tầng ba.

Chứ ở tầng bảy hay tám thì chắc vất vả lắm.

Cứ thế, những ngày tháng bình yên trôi qua.

Một hôm khi tôi về nhà, Himari đã đứng đợi sẵn ở cửa.

Nhắc mới nhớ, sáng nay em ấy bảo hôm nay được nghỉ làm.

"Mừng chủ nhân đã về nhà ạ."

Với nụ cười dịu dàng, hai tay chắp trước bụng đúng chuẩn, Himari cất tiếng.

Giọng cũng cao hơn bình thường một chút.

Đôi chân thon dài lộ ra dưới chiếc quần short, dù nhìn bao nhiêu lần tôi vẫn phải thốt lên trong lòng là dáng em ấy đẹp thật...

...Mà không phải.

"Em làm trò gì thế?"

"Ehehe. Em định cho Komamura-san trải nghiệm thử công việc ở chỗ làm thêm của em."

"Không, cái đó anh không cần..."

"Ế~ Có sao đâu mà. Hiếm khi có dịp, anh gọi món gì đi chứ."

Himari hiếm khi phồng má phản đối như vậy.

Tôi lỡ nghĩ bộ mặt giận dỗi đó trông cũng hơi bị dễ thương.

"Bảo là gọi món thì..."

Hiện giờ Kanon đang nấu cơm trong bếp, tôi không thể làm gì vướng chân con bé được.

Tiện thể thì Kanon cũng đang vừa nhìn chúng tôi vừa cười tủm tỉm.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi bảo:

"Vậy, em bóp vai cho anh được không?"

Có thể đây không phải yêu cầu thường thấy ở Maid Cafe, nhưng vai tôi mỏi nhừ thật nên cứ nói thử xem sao.

"...Hả!? A, vâng. Rất sẵn lòng ạ!"

"Hả? Được thật sao?"

Tôi chỉ định nói thử thôi, ai ngờ em ấy đồng ý cái rụp.

"Komamura-san muốn em làm thế đúng không ạ? Được chứ ạ. Mời anh ngồi vào ghế."

Tôi ngồi xuống ghế.

Thôi thì, thi thoảng thế này cũng tốt.

Cơ mà, cảm giác giống sự kiện Ngày của Cha hơn là Maid Cafe nhỉ...

"Vậy, ưm... e-em chạm vào vai anh nhé."

"A, à..."

Sao tự nhiên Himari lại căng thẳng thế. Làm tôi cũng bị lây theo.

Sau tiếng thở khẽ, bàn tay Himari chạm vào vai tôi.

Rồi em ấy nhẹ nhàng bóp vai tôi.

Chắc từ hồi đi trị liệu chỉnh hình ngày xưa đến giờ tôi mới lại được người khác bóp vai cho.

Không biết có phải đang thăm dò lực tay hay không mà Himari bóp khá nhẹ.

Nhưng với bờ vai cứng đờ vì ngồi máy tính của tôi thì cảm giác này lại vừa vặn.

"Komamura-san... Em không rành vai người khác cứng thế nào, nhưng hình như vai anh cứng lắm đúng không ạ?"

"Đúng rồi. Tại anh làm việc bàn giấy suốt mà."

Tôi cứ thế tận hưởng màn mát-xa vai dịu dàng của Himari.

........................

Chà, cảm giác như chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.

Những lúc mỏi quá tôi cũng hay tự bóp, nhưng được người khác làm cho quả nhiên vẫn khác hẳn.

"À... Himari. Em dùng lực mạnh hơn chút cũng được."

"A, vâng. Rõ ạ!"

Trả lời rõ to, nhưng lực tay của Himari chẳng thay đổi là mấy.

Không cần đoán cũng biết lực tay em ấy khá yếu.

Mà, thế này cũng được.

"Hưm... Trông anh có vẻ hưởng thụ quá nhỉ?"

Thả cà rốt vào nồi rồi đậy nắp, Kanon tiến lại gần tôi.

Không biết có phải do tôi tưởng tượng không mà trông con bé có vẻ hơi khó ở.

"Ừ. Tại anh mỏi vai quá mà."

"Vậy để em làm cho."

"Hả?"

Kanon ngồi xổm xuống trước mặt tôi, chẳng nói chẳng rằng lột luôn tất của tôi ra.

Tự mình lột mà lại dùng hai ngón tay nhón lên rồi vứt sang một bên như thể chạm vào đồ bẩn, thái độ đó khiến tôi chẳng phục chút nào.

"Khoan, chờ đã. Đừng bảo là..."

"Himari làm vai rồi, để em bấm huyệt bàn chân cho."

Vừa cười tươi rói, con bé vừa ấn mạnh một cái vào lòng bàn chân tôi.

"Áááááááááá!?"

Ngay khoảnh khắc đó, tiếng kêu quằn quại của tôi vang vọng khắp bếp.

"Gì? Đau đến thế cơ à? Chắc nội tạng anh nát bét chỗ nào rồi hả?"

"Đừng có vừa cười vừa nói thế chứ á á á á!?"

"Komamura-san..."

Himari gọi tên tôi vẻ lo lắng, nhưng tôi không bỏ lỡ tiếng thở hắt ra như đang cố nhịn cười của em ấy.

"Này, cả Himari cũng đừng có cười chứ?"

"Em xin lỗi. Tại lần đầu tiên em nghe thấy tiếng kêu này của Komamura-san nên... khục... fufu."

"Cười trên nỗi đau của người khác, tính nết hai đứa xấu thật đấy!"

"Được hai nữ sinh cấp ba mát-xa cho thì cấm phàn nàn."

Nói rồi Kanon lại ấn mạnh thêm cái nữa.

"Ngón út thì tha cho anh điiiiii!?"

Tôi càng la hét thì hai đứa nó càng cười.

Sau đó, tôi đã phải nếm trải khoảng thời gian địa ngục thêm một lúc nữa.

Một ngày nọ, khi Himari đã khá quen việc.

Em ấy về nhà với vẻ mặt ủ rũ thấy rõ.

"Himari sao thế? Có ổn không? Cậu thấy không khỏe ở đâu à?"

Kanon lao ngay đến chỗ Himari.

Dáng vẻ y hệt một người mẹ vậy.

Chẳng lẽ lại bắt đầu mấy trò bắt nạt ngầm thường thấy ở chốn công sở toàn nữ...

Tôi cũng lo lắng hỏi han, nhưng Himari vẫn trước sau như một: "Mọi người ở chỗ làm đều là người tốt ạ".

Vậy lý do gì khiến em ấy ỉu xìu?

Tôi gặng hỏi thì em chỉ cười trừ rồi lảng sang chuyện khác.

Sau đó Himari vẫn tiếp tục vòng lặp đi làm chăm chỉ và về nhà vẽ tranh.

Chỉ có điều, gương mặt Himari trở nên nghiêm túc hơn trước, hay đúng hơn là thời gian tập trung đã tăng lên.

Tôi và Kanon chỉ còn biết đứng nhìn và dõi theo em ấy.

※ ※ ※

Himari đang bị giày vò bởi một cảm giác bất lực không tên.

Công việc làm thêm vẫn thuận lợi.

Không có ai nói xấu sau lưng cả, cùng lắm chỉ là than vãn vài câu về mấy vị khách khó tính để xả stress.

Những đồng nghiệp đó, trong mắt Himari, trông thật người lớn.

Thực tế thì họ đều lớn tuổi hơn em. Hầu hết đều ở độ tuổi đầu hai mươi.

Nhưng tuổi tác không phải nguyên nhân duy nhất.

Càng tiếp xúc, Himari càng cảm thấy bản thân non nớt về mọi mặt.

Có người cũng có mục tiêu và đang tiết kiệm tiền như Himari.

Có người đã sống tự lập, tách khỏi cha mẹ.

Có người am hiểu tường tận về tình hình, xu hướng xã hội.

Giao tiếp với đồng nghiệp, Himari thấm thía mình trẻ con và thiếu hiểu biết thế giới đến nhường nào.

Và hơn hết là sự hiện diện của Kanon.

Cùng là học sinh cấp ba, nhưng cậu ấy quán xuyến việc nhà đâu ra đấy, biết cả những điều Himari không biết.

Gần đây, Himari vô thức so sánh bản thân với Kanon ngày càng nhiều.

Chắc hẳn tình cảm dành cho Kazuki cũng ảnh hưởng lớn đến điều đó.

So với hồi đầu, thái độ của Kanon đối với Kazuki đã mềm mỏng hơn thấy rõ.

Lý do có thể là vì đã quen thân... nhưng Himari nghĩ rằng còn lý do nào khác nữa.

Có khi nào, Kanon cũng giống mình, đối với Kazuki...

Nghĩ đến đó, Himari lắc đầu nguầy nguậy, cưỡng ép tống khứ suy nghĩ ấy ra khỏi đầu.

Bởi cô biết rõ, nếu bắt đầu suy nghĩ, cô sẽ lạc vào mê cung không lối thoát.

Lấy lại tinh thần, cô chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.

Bản phác thảo phóng to đang hiển thị trên đó như chờ đợi động thái tiếp theo của Himari.

Không tính toán cụ thể về tiền bạc, chỉ biết nhìn thẳng vào ước mơ, sở dĩ cô làm được vậy là vì bản thân là một đứa trẻ vị thành niên được cha mẹ bao bọc.

Cô thừa nhận điều đó. Dù trong lòng rất ấm ức.

Nhưng quả nhiên, hiện tại cô vẫn không muốn về nhà.

Về lý trí, cô hiểu những gì mình đang làm là "điều xấu" theo quan điểm xã hội.

Cô đang gây phiền phức cho cả Kazuki và Kanon.

Chuyện đó cô hiểu từ lâu rồi.

Dẫu vậy, cảm xúc của Himari vẫn không thể chấp nhận những gì cha mẹ đã làm.

Cô không muốn về nhà.

...Mình nên làm gì đây?

Lồng ngực thắt lại, dằn vặt, nhưng rốt cuộc câu trả lời cô tìm thấy vẫn là "làm những gì có thể làm lúc này".

Điều Himari có thể làm bây giờ.

Không gì khác ngoài dốc toàn lực vào bức tranh dự thi và hoàn thành nó.

"Tóm lại, tôi không yêu cầu gì ở em cả. Nếu buộc phải nói, thì chắc là cho tôi thấy em đang vẽ tranh nghiêm túc chăng?"

Himari nghiền ngẫm lại câu nói của Kazuki.

Rồi cô dồn sức vào bàn tay đang cầm bút.

Bất chợt cô nghĩ.

Liệu Kazuki sẽ cho cô ở lại nhà đến bao giờ?

Không, bây giờ không được nghĩ đến chuyện đó... nghĩ vậy, Himari quyết định lờ đi vấn đề ấy.

※ ※ ※

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!