Chương 10 Nhà ăn và tôi
Mười hai giờ trưa, tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên khắp công ty.
Tôi dọn dẹp sơ qua bàn làm việc rồi cùng Isobe xuống nhà ăn.
Kanon tự làm cơm hộp mang đến trường, nhưng tôi không nhờ con bé làm phần của mình. Lý do đơn giản thôi: nếu tôi mà xách cơm hộp đi làm thì thể nào cũng bị đám đồng nghiệp, mà tiên phong là tên Isobe, xúm lại tọc mạch: "Có bạn gái rồi hả?!".
Đó là chuyện tôi tuyệt đối muốn tránh. Suy nghĩ ấy trước giờ vẫn chưa từng thay đổi.
Tôi muốn giấu kín hoàn toàn sự tồn tại của Kanon và Himari với người ngoài. Vì lẽ đó, dù hai đứa đã dọn đến ở cùng, nếp sinh hoạt ăn trưa tại nhà ăn của tôi vẫn không hề xáo trộn.
Khu nhà ăn dưới tầng hầm đã đông nghịt người, ai nấy đều lủng lẳng tấm thẻ nhân viên trên cổ.
"Hửm? Sao hôm nay đông thế nhỉ?"
Isobe nhìn quanh, tặc lưỡi lẩm bẩm vẻ hơi khó chịu.
Quả thật, tôi cũng có cảm giác đông hơn mọi ngày một chút. Mọi khi vẫn còn khá nhiều chỗ trống, nhưng với tình hình này thì hầu hết ghế đều đã kín người rồi.
"Tôi ra giữ chỗ trước đây. Tiền này. Ông gọi giúp tôi set cà ri nhé."
"Biết rồi."
Tôi mua phiếu ăn cho cả hai ở máy bán hàng tự động rồi xếp hàng chờ đến lượt quầy phục vụ. Hôm nay tôi chọn set B, món chính là gà tẩm bột chiên xù. Set ăn trưa này giá cả phải chăng mà lượng thức ăn cũng kha khá, nên dạo gần đây tôi thường hay gọi món này. Hơn nữa, việc có thể gọi cơm phần lớn cũng là một điểm cộng.
Nhận đồ ăn xong, tôi đảo mắt tìm bóng dáng Isobe. Cậu ta đang ngồi ở một bàn trong góc, giơ tay vẫy vẫy.
"Ê, đây này, đây này."
Tôi rón rén bước đi thật cẩn thận để giữ thăng bằng cho hai cái khay trên tay. Cảm giác cứ như đang hóa thân thành nhân viên phục vụ bàn không bằng.
"Cảm ơn nhé... À chết, quên mất. Để tôi đi lấy nước."
Tôi vừa đến nơi thì Isobe cũng đứng dậy như thể đổi ca cho tôi. Đúng là tôi cũng chẳng còn tay nào để mang cả nước về nữa. Sau khi Isobe mang hai cốc nước từ quầy tự phục vụ quay lại, chúng tôi mới bắt đầu động đũa.
Ừm. Lớp vỏ giòn rụm của miếng gà chiên xù đem lại cảm giác thật khó cưỡng. Thịt cũng mềm vừa phải.
"Nhắc mới nhớ, dạo này ông ít ăn set cà ri nhỉ?"
Vừa ngấu nghiến lùa cơm cà ri vào miệng như thể chẳng biết nóng hay cay là gì, Isobe vừa hỏi.
"Ông nói tôi mới để ý đấy."
"Chứ sao. Dạo trước ông toàn ăn hùng hục với khí thế như thể cà ri là nước giải khát không bằng."
"Đến mức đấy cơ à?"
Mà đúng thật, hình như cũng có thời gian tôi cứ gọi món đó trong vô thức. Cũng bởi vì nó ngon, lại có thể gọi thêm topping hamburger nên tôi khá thích.
Có điều, gần đây tôi quả thực đã cố tình tránh món đó.
Lý do là vì món cà ri Kanon nấu quá hợp khẩu vị, thành thử tôi cảm thấy ăn ở ngoài cứ thiếu thiếu thế nào ấy. Không nồng nàn gia vị như ngoài hàng, món cà ri dùng viên súp bán sẵn đậm chất "cơm nhà" ấy chẳng hiểu sao lại có hương vị sâu sắc đến lạ, khiến người ta cứ muốn ăn thêm bát nữa.
Ngoài ra, tôi cũng muốn giữ cho áo sơ mi trắng không bị dính bẩn. Tâm lý tôi là hạn chế tối đa việc gây phiền phức cho Himari, người đang phụ trách việc giặt giũ trong nhà.
Cũng cùng lý do đó mà dạo này tôi cũng không gọi món mì udon cà ri.
"Với cả này... áo sơ mi của ông dạo này phẳng phiu hơn hẳn nhỉ?"
"Cái đó thì, à... Dạo trước tôi hơi buông thả bản thân quá, nên nghĩ là cần phải chỉn chu lại chút..."
"Hừm?"
Biểu cảm của cậu ta trông chẳng có vẻ gì là bị thuyết phục cả. Tôi đã cố giả vờ bình tĩnh để không bị lộ sự dao động, nhưng có lẽ nó vẫn rò rỉ ra một chút.
Thực tế thì Himari là người ủi áo sơ mi cho tôi.
Hồi sống một mình, tôi toàn vứt bàn ủi vào sâu trong tủ quần áo. Thời còn là nhân viên mới, tôi cũng từng chăm chỉ ủi đồ mỗi ngày, nhưng rồi dần dần sinh lười nên bỏ bẵng đi lúc nào không hay.
Tuy nhiên, không ngờ cuộc sống với hai cô bé lại mang đến những thay đổi về diện mạo và hành động của tôi thế này... Để sự tồn tại của hai đứa không bị lộ, tôi càng phải cẩn thận hơn nữa.
Tôi tự xốc lại tinh thần qua cuộc trò chuyện với Isobe.
"A, Isobe-san, Komamura-san. Hai anh vất vả rồi."
Đúng lúc đó, một cô nhân viên có gương mặt quen thuộc đang cầm hộp cơm trên tay cất tiếng gọi.
"Ồ, chào cô. Vất vả rồi."
"Vất vả cho cô quá."
Chúng tôi đồng thanh đáp lời.
"Tôi ngồi bên cạnh được không? Chỗ khác hết ghế rồi."
"Mời cô, mời cô."
Isobe vui vẻ mời cô ấy ngồi xuống cạnh mình.
Cô ấy là người bên phòng kinh doanh, cũng hay mang hóa đơn sang phòng kế toán. Mái tóc cắt ngắn mang lại ấn tượng đầy tươi mới.
Tên là gì ấy nhỉ?
Tôi vô thức liếc nhìn bảng tên trên ngực cô ấy. Sachihara.
À đúng rồi. Sachihara-san.
Dạo này tôi bắt đầu khó nhớ tên người khác rồi. Chẳng lẽ tuổi già ập đến rồi sao? Tuy không rõ tuổi tác, nhưng chắc là cô ấy ít tuổi hơn tôi.
Sachihara-san vừa mở hộp cơm mang theo vừa thi thoảng liếc nhìn về phía tôi.
Sao thế? Mép dính hạt cơm à?
Ngay lúc tôi đưa tay lên cằm theo phản xạ, Sachihara-san mở lời:
"Dạo này Komamura-san... có phải gầy đi chút rồi không?"
"Hả? Ơ?"
Bị hỏi một câu không ngờ tới, tôi không thể đáp lại trơn tru. Isobe nhìn tôi soi mói.
Thôi đi. Đừng có nhìn chằm chằm như thế.
"A...? Ừ, đúng rồi đấy. Tôi cũng đang định nói thế đấy."
"Không, ông chắc chắn có nhận ra đâu."
Cố hùa theo chuyện lộ liễu quá đấy, Isobe.
Sachihara-san nhìn màn đối đáp của chúng tôi, khẽ cười khúc khích rồi nói tiếp:
"Tôi cảm giác phần xương hàm của anh gọn hơn so với lần gặp trước. Anh có chơi thể thao gì không?"
"À không, cũng không hẳn..."
Ngày nào cũng soi gương mà bản thân tôi lại hoàn toàn không nhận ra. Tôi gầy hơn trước rồi sao...
Chẳng lẽ là nhờ những bữa ăn của Kanon?
Đúng là so với trước kia toàn ăn cơm hộp cửa hàng tiện lợi hay đồ ăn sẵn, thì chế độ dinh dưỡng giờ đây cân bằng hơn hẳn. Nhắc mới nhớ, dạo này tôi không bước lên cân. Hôm nay thử cân lại xem sao.
"Komamura... ông này..."
Isobe chẳng hiểu sao lại nheo mắt nhìn tôi đầy ngờ vực.
"Gì, gì chứ?"
"Chắc chắn là có bạn gái rồi đúng không? Hả?"
"Không, đã bảo là không có mà."
"Êu, thật à? Này Sachihara-san, đáng ngờ quá nhỉ?"
"A, ahaha..."
Đừng có tự nhiên lôi Sachihara-san vào chuyện này chứ. Cô ấy hầu như chẳng biết gì về tôi của ngày thường, nên đang bối rối kia kìa.
Sau đó tôi vẫn bị Isobe chĩa ánh mắt nghi ngờ vào người, nhưng tôi lảng tránh bằng cách cắm mặt vào xử lý cho xong suất ăn trưa của mình.
~*~
"A, mừng anh về, Kazu-nii."
"Mừng anh về nhà!"
Vừa về đến nơi, cả hai đứa đã cùng ra cửa đón tôi.
"Anh về rồi đây."
Tôi trả lời hai đứa rồi bước lên thềm cửa. Mới dạo trước nói câu "Anh về rồi đây" còn thấy ngượng mồm, mà giờ tôi nhận ra nó đã thốt ra trôi chảy tự lúc nào.
Tức là đối với tôi, cuộc sống này đã trở thành "chuyện đương nhiên" rồi sao.
Dường như có một cảm giác bất an nho nhỏ vừa lướt qua nơi sâu thẳm trong lòng, nhưng mùi cá kho thơm lừng bay ra từ bếp đã khiến tôi quên béng đi cảm xúc đó ngay lập tức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
