1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 01 Chàng nhân viên văn phòng 26 tuổi bắt đầu sống chung với hai nữ sinh cao trung - Chương 8 Giờ giải lao và nữ sinh cao trung

Chương 8 Giờ giải lao và nữ sinh cao trung

Một ngày nghỉ nọ...

Sau khi giải quyết xong bữa sáng và dọn dẹp nhà cửa, cả ba chúng tôi đang ngồi thư giãn trên ghế sofa phòng khách.

Đang yên đang lành, Kanon bỗng chậm rãi đứng dậy.

"Em pha hồng trà nhé, hai người uống không?"

Nhắc mới nhớ, chẳng biết từ bao giờ trong bếp đã xuất hiện thêm mấy túi trà lọc. Chắc là Kanon mua về rồi.

Bình thường đi mua đồ tôi chỉ toàn nhặt nước lọc hoặc bia happoshu thôi, nên tôi đã bảo con bé cứ thoải mái mua loại đồ uống nào mình thích. Kanon cũng làm cả trà lúa mạch để trong tủ lạnh, nhưng phần trà của hôm nay thì vẫn đang để trên bàn cho nguội bớt.

"Được đấy. Cho anh xin một tách."

"A, để em đun nước cho ạ."

Nói đoạn, Himari cũng đứng dậy theo.

"Việc cỏn con ấy cứ để tớ làm."

"Không thể cứ để Kanon-chan làm hết mọi việc được."

"Thôi nào hai đứa. Hôm nay là ngày nghỉ mà, cứ để đấy anh làm cho, hai đứa ngồi yên đi."

Kanon và Himari đưa mắt nhìn nhau...

"Vậy nhờ anh nhé."

"Làm phiền anh ạ!"

Rồi cả hai đồng thanh, ngoan ngoãn ngồi phịch xuống sofa.

...Cái cảm giác như vừa bị mấy tay diễn viên hài "gài kèo" trơn tuột này là sao nhỉ...

Mà thôi, đun ấm nước cũng chẳng chết ai.

Tôi đặt ấm lên bếp rồi bỏ túi trà lọc vào tách.

Đây là lần đầu tiên tôi pha hồng trà kiểu này, cũng là lần đầu tiên chuẩn bị đồ uống cho người khác. Lẽ ra mấy việc này tôi phải làm từ ngày đầu mới phải phép, nhưng mà... Xin hãy lượng thứ cho gã trai độc thân chưa từng mời ai về nhà này đi.

Chẳng mấy chốc, hơi nước bắt đầu phì ra từ vòi ấm. Tôi tắt bếp ngay, rót nước sôi vào tách. Trong khoảnh khắc ấy, hương thơm dễ chịu của hồng trà thoang thoảng lướt qua mũi.

Tôi hiếm khi uống hồng trà, nhưng lại khá thích mùi hương này. Nó có cái thi vị riêng, khác hẳn với cà phê.

"Nhắc mới nhớ, mấy đứa dùng đường thế nào?"

Tôi nói vọng ra phòng khách. Kanon đã mua sẵn cả đường viên và siro đường.

"Cho em xin một viên đường và ít sữa ạ."

Hừm. Vậy là Himari thuộc phe trà sữa.

"Em thì... bố... bốn viên đường với cả siro nữa...!"

Kanon trả lời, giọng có chút ngượng ngùng.

"Bốn viên thì không ngọt quá à?"

"Em thích đồ ngọt mà!"

Nhìn cái điệu bộ xù lông lên thế kia, có vẻ chính chủ cũng tự biết mình hơi quá tay rồi. Cho nhiều đường thế liệu có tan hết nổi không đây? Hay đáy cốc lại lạo xạo toàn đường là đường?

Tôi cũng thoáng lo liệu con bé có bị tiểu đường không... nhưng mà thôi, đâu phải ngày nào cũng uống thế này, chắc không sao đâu.

Dù vậy, vị giác của Kanon trẻ con hơn tôi tưởng. Mấy món em ấy nấu mỗi ngày chẳng hề cho thấy dấu hiệu nào như thế cả. Thấy được một mặt đầy bất ngờ của Kanon, tôi bất giác bật cười.

Ba người chúng tôi ngồi trên ghế sofa, mỗi người thưởng thức ly trà của mình.

Tivi đang chiếu chương trình tin tức, họ đang đưa tin về một quán bánh kếp ngon ở địa phương. Chỉ là tình cờ thôi, nhưng sự đồng điệu giữa vị giác và thị giác khiến tôi thấy vui vui.

Tiện thể nói luôn, trà của tôi là loại nguyên chất không đường.

"À đúng rồi... Có chuyện này anh muốn hỏi, hay đúng hơn là muốn nói với Himari..."

Tôi chợt nhớ ra một việc.

"Vâng. Chuyện gì thế ạ?"

Himari nghiêng đầu thắc mắc.

Tôi khựng lại một thoáng. Giờ mới nhận ra có lẽ chủ đề này nên nói khi không có mặt Kanon thì tốt hơn. Nhưng bầu không khí lúc này không cho phép tôi dừng lại nữa.

Lấy hết quyết tâm, tôi mở lời.

"Thì là, chuyện em nói trước đây ấy, cái vụ em học được nhiều thứ từ doujinshi ấy, ừm thì, cái đó..."

Hỏng rồi.

Dù đã cố nói giảm nói tránh hết mức, nhưng lời lẽ của tôi cứ lủng củng, chẳng đâu vào đâu. Nếu cô bé đọc những thứ cấm người dưới 18 tuổi, thì với tư cách là người lớn, tôi nghĩ mình phải nhắc nhở em ấy, nhưng mà...

Quả nhiên hỏi thẳng mặt chuyện đó vẫn khiến tôi thấy ngại.

Himari ngẫm nghĩ một chút, rồi nở nụ cười rạng rỡ.

"Vâng! Thật ra có một họa sĩ em rất thích chuyên phát hành doujinshi. Em đã theo dõi chị ấy từ hồi cấp hai rồi ạ!"

Himari trả lời đầy hào hứng. Thích thì không sao, nhưng vấn đề nằm ở nội dung cơ.

"V-vậy à. Thế nội dung thường là về cái gì...?"

"Hầu hết là truyện hài dành cho mọi lứa tuổi thôi ạ. Em thực sự rất thích khiếu hài hước của chị ấy... Nhưng thi thoảng chị ấy cũng vẽ những câu chuyện nghiêm túc hoặc buồn man mác. Sự tương phản đó cũng là một điểm khiến em rất ngưỡng mộ... Ơ, sao thế ạ Komamura-san? Trông anh cứ ngẩn ngơ thế."

"A, không... Anh chỉ nghĩ là em thích người ta thật đấy."

"Vâng!"

Đối diện nụ cười chói lóa của Himari, một cảm giác tội lỗi khó tả ập xuống đầu tôi.

Có khi nào, à không, chắc chắn là tôi đã hiểu lầm tai hại về cái gọi là "doujinshi" rồi không...?

Không, nhưng mà... Trong đầu tôi mặc định doujinshi là mấy thứ văn hóa phẩm "người lớn" tải về từ Fan*za cơ...

Tạm thời nghe qua thì có vẻ Himari không học mấy thứ bậy bạ từ đó.

Vì đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất nên giờ tôi thấy nhẹ cả người. Ngược lại, tôi bắt đầu tò mò về nội dung cuốn "doujinshi về bỏ nhà đi bụi" mà em ấy từng nhắc đến trước kia, nhưng thôi, không nên đào sâu thêm nữa.

Nghe Himari kể thì chắc nó cũng là truyện hài thôi. Ừm.

Để lấy lại bình tĩnh, tôi nhấp một ngụm hồng trà.

...Ưm.

Những lúc thế này uống hồng trà đúng là tuyệt thật. Vị đắng nguyên bản dường như làm đầu óc tôi tỉnh táo lại.

Vừa uống cạn ly trà, tôi bắt gặp ánh mắt của Kanon ngồi bên cạnh. Cô bé làm cái mặt như kiểu "chẳng hiểu Himari đang nói cái quái gì".

Có lẽ cứ để em ấy mù tịt thế thì tốt hơn. Trên đời này có những chuyện cứ mù tịt lại là hạnh phúc nhất.

Để không phải tiếp tục chủ đề đó nữa, tôi hướng mắt trở lại màn hình tivi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!