Chương 14 Cảm lạnh và nữ sinh cao trung
Một buổi sáng ngày nghỉ nọ.
Sáng nào cũng dậy sớm nhất nhà để lo cơm nước, vậy mà hôm nay Kanon mãi vẫn chưa chịu chui ra khỏi lớp chăn giữa phòng khách.
"Komamura-san..."
Himari đang ngồi bên cạnh ngước nhìn tôi, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Hình như Kanon-chan thấy không khỏe..."
Tôi lập tức ngồi xổm xuống bên gối của Kanon. Cô bé hé mắt nhìn tôi, thần sắc rõ ràng khác hẳn mọi ngày. Trên trán lấm tấm mồ hôi, còn khuôn mặt thì đỏ bừng.
"A... Chào buổi sáng... Em phải... làm bữa sáng..."
"Không được, rõ ràng là em đang sốt mà. Cứ nằm yên đấy đi."
Thấy Kanon định bò ra khỏi chăn, tôi vội vàng ngăn lại. Tôi đâu phải loại quỷ dữ đến mức bắt người ốm đi nấu cơm cho mình ăn.
"Nhưng mà..."
"Khổ quá... Anh cũng là người lớn rồi, chuyện cơm nước anh tự lo liệu được. Thế nhé, hôm nay em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, đừng bận tâm gì cả."
"Vâng..."
"Thế thì nhờ em nhé, Himari. Lấy giúp anh cốc nước cho Kanon với."
"Vâng ạ! Cứ giao cho em!"
Nghe tôi nhờ vả, Himari chạy bay vào bếp. Cần phải cẩn thận để tránh bị mất nước. Tranh thủ lúc đó, tôi đi lấy chiếc cặp nhiệt độ để ở gần giường mình.
"37 độ 9 à..."
Nhận lại cặp nhiệt độ từ tay Kanon, tôi nhíu mày. Nhiệt độ cũng khá cao đấy, nhưng ngặt nỗi hôm nay bệnh viện lại nghỉ. Tôi đã thử lên mạng tìm mấy phòng khám mở cửa ngày lễ nhưng chỗ nào cũng cách đây khá xa. Nghĩ đến việc Kanon phải mệt mỏi di chuyển, tôi thấy tốt nhất là nên bỏ qua phương án ra ngoài.
Hình như trong nhà tôi không có sẵn thuốc cảm thì phải. Chốc nữa phải đi mua mới được.
"Kanon-chan. Tớ nghĩ cậu nên ăn chút gì đó... Cậu có ăn được cơm không?"
Nghe Himari hỏi, Kanon yếu ớt lắc đầu.
"Bây giờ... tớ không muốn ăn gì cả..."
Câu trả lời của Kanon khiến tôi và Himari nhìn nhau, mày chau lại lo lắng.
"Gay go thật."
Hiểu là mệt, nhưng nếu cứ để bụng rỗng thế này thì không ổn chút nào.
"Vậy thế này đi Kanon-chan. Cậu thấy có món nào ăn được không? Kem hay thạch gì cũng được. Tớ sẽ đi mua cho."
Trước đề xuất của Himari, nét mặt Kanon giãn ra đôi chút.
"Vậy thì... kem nhé... Loại kem cốc vị dâu ấy..."
"Ừm, tớ biết rồi. Komamura-san, được không ạ?"
Tôi gật đầu rồi đứng dậy.
"Dù sao thì anh em mình cũng phải ăn lót dạ cái đã. Ăn bánh mì gối nhé?"
"Vâng. Ăn xong em sẽ chạy đi mua ngay ạ!"
Himari nắm chặt tay, trông khí thế hơn hẳn mọi ngày. Chắc hẳn con bé quý Kanon lắm đây.
"Nếu là đi mua đồ thì để anh đi cho."
"Dạ không... Komamura-san cứ ở cạnh Kanon-chan đi ạ. Em nghĩ những lúc thế này, có người lớn ở bên cạnh vẫn yên tâm hơn mà..."
Gương mặt Himari thoáng nét cô đơn khi nói câu ấy.
Là vậy sao?
Mà, chắc là đúng vậy thật.
Tôi nhớ lại hồi tiểu học, những lúc ốm nằm bẹp dí một chỗ. Cảm giác an tâm khi có bố mẹ ở gần đúng là có thật.
Nhưng mà, không ngờ có ngày "bếp trưởng" Kanon lại lăn ra ốm thế này... Xem ra hôm nay sẽ là một ngày nghỉ chẳng yên bình chút nào đây.
※ ※ ※
Ăn xong bữa sáng đơn giản, tôi đưa tiền cho Himari.
Tôi dặn con bé mua loại kem mà Kanon đã nói, thêm cả Pocari Sweat – trợ thủ đắc lực khi bị cảm, và bất cứ thứ gì khác mà Kanon có vẻ ăn được. À, tiện thể mua luôn bữa trưa cho chúng tôi nữa.
Siêu thị trước nhà ga có quầy thuốc bên trong nên tôi cũng nhờ em ấy mua luôn thuốc cảm.
Rửa bát xong xuôi, tôi lập tức quay lại phòng khách nơi Kanon đang ngủ.
"Kazu-nii..."
"Sao thế?"
"Anh lấy giúp em... cái áo mặc bên trên được không...? Cái nào cũng được..."
"Em định thay đồ à?"
"Mồ hôi... da em dính dấp hết rồi..."
"Được rồi."
Tôi kéo ngăn tủ đựng quần áo của Kanon ra. Giờ này thì không nên mặc đồ bó sát, áo phông chắc là ổn nhất. Cầm chiếc áo phông trắng in hình hoa hòe sặc sỡ quay lại phòng khách, tôi thấy Kanon vừa lồm cồm bò ra khỏi chăn. Mái tóc sáng màu thường ngày luôn được chải chuốt gọn gàng, giờ bù xù rối tung vì mới ngủ dậy.
"Kazu-nii... anh giặt khăn ướt mang vào đây giúp em với?"
"Ok."
Chắc là muốn lau mồ hôi đây. Phán đoán nhanh trong đầu, tôi làm theo lời con bé, đi vào phòng tắm giặt khăn. Và rồi, khi vắt khô khăn quay lại phòng khách, tôi không tin vào mắt mình nữa.
Kanon đã cởi phăng chiếc áo bên trên và đang ngồi đó với độc bộ đồ lót.
"Cái...!? Này, xin lỗi! Anh ra ngay đây..."
"A, Kazu-nii... Lau lưng giúp em với..."
Kanon chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, cứ thế xoay lưng về phía tôi nhờ vả. Nhìn đôi mắt lờ đờ kia thì có vẻ năng lực phán đoán của Kanon đã chạm đáy rồi.
...Làm thế nào bây giờ?
Sau vài giây đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định chấp nhận yêu cầu của cô bé. Đối phương là người bệnh. Không thể phũ phàng từ chối lời nhờ vả được. Tốt nhất là giải quyết cho nhanh gọn trước khi Kanon tỉnh táo lại.
Tôi ngồi xuống phía sau lưng Kanon, bắt đầu lau từ vai xuống.
"A... cả cổ nữa..."
Kanon dùng tay vun tóc gọn lại, để lộ ra phần gáy.
.............. Gáy.
Không được, đừng có nhìn chằm chằm, mày đang làm cái quái gì thế hả tôi ơi! Đối phương là JK đấy!
Cố sống cố chết lờ đi cái cảm giác là lạ vừa nhen nhóm trong lòng, tôi lau nhanh qua vùng gáy.
"Cảm ơn anh..."
Kanon nói vậy, nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. Rồi bất thình lình, Kanon vòng tay ra sau với động tác mượt mà... Tách. Khuy áo lót bung ra.
"...!?"
Kanon không nói gì cả. Cứ như thể đó là chuyện đương nhiên vậy.
Tôi phải vận hết bình sinh để không liếc nhìn bầu ngực đầy đặn đang thấp thoáng bên sườn. Căng thẳng quá mức nên có lẽ tay tôi đã hơi dùng lực quá đà.
...Đây là thể loại tu hành khổ hạnh gì thế này?
"Ưm, cảm ơn anh..."
Cuối cùng thì quãng thời gian tu luyện bí ẩn cũng kết thúc.
Tôi quay lưng lại với Kanon – người đang lục đục mặc lại áo lót, rồi lao vội vào nhà tắm để giặt khăn. Biết là do sốt cao, nhưng khả năng phán đoán của Kanon bị lỗi nghiêm trọng quá rồi... Mong là con bé không nhớ gì về chuỗi sự kiện vừa nãy...
Vừa nghe tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, tôi vừa vặn mạnh vòi nước.
IMG
※ ※ ※
Himari đi mua đồ về, Kanon cũng đã dậy để nhấm nháp chút kem. Nhưng có vẻ con bé thực sự không có hứng ăn uống, mới ăn được một nửa đã bỏ dở.
Sau đó, tôi và Himari thay phiên nhau chăm sóc Kanon. Cơn sốt của Kanon mãi vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
"Ư..."
Kanon rên rỉ đầy khó chịu trong chăn. Tôi lật mặt chiếc khăn ướt đang đắp trên trán con bé. Nhắc mới nhớ, tôi quên béng mất việc nhờ Himari mua miếng dán hạ sốt. Lần sau phải mua về để sẵn trong nhà mới được.
Sống chung với người khác đồng nghĩa với việc phải chuẩn bị kỹ càng cho những lúc ốm đau thế này, tôi lại tự nhắc nhở bản thân.
Bữa trưa, tôi và Himari ăn đồ làm sẵn mua ở siêu thị. Thực đơn gồm gà rán và salad rau. Cơ mà lớp bột gà rán thì nhão nhoét, còn salad thì chẳng hiểu sao lại nồng nặc mùi dầu mỡ.
Vớ phải combo đồ ăn dở tệ, cả tôi và Himari đều ỉu xìu, chán nản ra mặt.
"Đúng là không thể nào so sánh với cơm Kanon-chan nấu được..."
Himari cúi gằm mặt ủ rũ, lẩm bẩm: "Em muốn mau được ăn cơm Kanon-chan nấu quá."
Về khoản này thì tôi hoàn toàn đồng ý.
Thế rồi cũng đến giờ chuẩn bị bữa tối.
Hôm nay tôi quyết định sẽ rán chỗ tôm tẩm bột đông lạnh mà Kanon đã mua từ trước. Nhắc mới nhớ, tôi chưa bao giờ tự làm đồ chiên rán ở nhà cả. Mà, chắc sẽ ổn thôi. Vừa nhìn những con tôm đông cứng bám đầy đá và sương muối, tôi vừa quan sát chảo dầu đang sóng sánh trên bếp.
Cảm giác nhiệt độ dầu chắc cũng hòm hòm rồi.
"Komamura-san. Để em làm thử được không ạ?"
Himari đứng bên cạnh thò mặt vào hỏi.
"À, được thôi, nhưng mà..."
"Vậy em không khách sáo đâu nhé...!"
"Khoan, chờ đã!"
Tôi ngăn không kịp.
Himari đã trút thẳng những con tôm tẩm bột vẫn còn đóng băng dính đầy đá vào chảo dầu. Ngay lập tức, dầu nóng bắn tung tóe tứ phía với tiếng nổ lép bép kinh hoàng.
"Oái!? Có ai lại ném cả tảng băng vào chảo dầu thế kia không hả!"
"Oaaaa!? Em xin lỗiiiii!"
Dầu bắn tứ tung khiến hai anh em chạy toán loạn. Nóng thật đấy! Không thể lại gần cái chảo được!
"...Hai người đang làm cái trò gì vậy?"
Một giọng nói bình thản vang lên khiến cả tôi và Himari đồng loạt quay đầu lại.
"Kanon!?"
"Kanon-chan, cậu dậy làm gì, không được đâu!"
"Không được là không được thế nào. Mọi người làm ầm ĩ thế kia thì ai mà ngủ nổi... Với lại, ngủ một giấc đẫy mắt nên tớ thấy đỡ nhiều rồi."
Vừa nói, Kanon vừa điềm nhiên tiến lại gần bếp ga và tắt lửa.
"C-Cảm ơn cậu, Kanon-chan..."
"Thiệt tình. Xem ra chuyện bếp núc vẫn phải để tớ ra tay mới được nhỉ?"
Kanon thở dài ngán ngẩm, nhưng trên môi lại nở một nụ cười dịu hiền.
"Tạm thời gạt lớp đá bám trên tôm đi đã nhé."
"Để em... lau chỗ dầu bắn dưới sàn..."
Himari chạy lon ton ra phòng khách lấy khăn giấy.
"Này, ừm..."
Đúng lúc đó, Kanon lí nhí bắt chuyện với tôi.
"Hửm?"
"Chuyện là... ừm... Vụ hồi sáng ấy, anh quên đi nhé..."
Kanon cúi gằm mặt, đỏ bừng cả tai.
Nhớ rồi à...
Nghĩa là vụ cái gáy với áo lót... Ấy chết, đã bảo đừng có nhớ lại mà, thằng tôi ơi!
Tôi chỉ có thể cố hết sức nặn ra một câu trả lời: "Anh biết rồi."
"Tớ mang khăn giấy tới rồi đây... Ơ kìa, Kanon-chan cậu ổn thật không đấy? Mặt vẫn đỏ lựng kia kìa?"
Bị Himari vừa từ phòng khách quay lại chỉ điểm, Kanon luống cuống xua tay.
"Th-Thật sự là tớ ổn mà! À này Himari. Hôm nay cảm ơn cậu nhiều nhé."
"Có gì đâu. Chính tớ mới phải cảm ơn, chỉ qua ngày hôm nay tớ mới thấm thía cơm Kanon-chan nấu ngon đến mức nào."
"Anh cũng đồng ý hai tay hai chân."
"Thôi đi... Mọi người có khen nữa cũng chẳng được gì đâu. Nào, sàn trơn lắm, mau lau sạch dầu đi thôi."
"Tuân lệnh!"
Sau hiệu lệnh của Kanon, cả ba chúng tôi cùng bắt tay vào việc.
Quả nhiên, cái nhà này không thể thiếu Kanon được, tôi thầm nghĩ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
