Chương 7 Huyết thống và nữ sinh cao trung
"Komamura nà~ Hôm nay làm vài ly không?"
Hết giờ làm, tôi đang sửa soạn ra về thì Isobe lại sán đến rủ rê nhậu nhẹt.
"Thôi, tôi xin kiếu."
"Đừng thế chứ. Coi như nể mặt hôm nay đi mà? Nha?"
Mọi khi bị từ chối là cậu ta sẽ bỏ cuộc ngay, thế mà hôm nay lại chèo kéo quyết liệt một cách hiếm thấy.
"Xin lỗi nhé. Dạo này tôi đang thắt lưng buộc bụng."
"Lại cái văn đấy rồi. Gần đây cậu chẳng chịu đi gì cả. Tớ sắp buồn phát khóc lên rồi đây này!"
"Hôm nay ông dai thật đấy... Bộ có chuyện gì không vui à?"
"Đấy, chính nó đấy. Tớ thích cái tính nhạy bén này của Komamura ghê!"
"Được một thằng đực rựa như ông thích thì tôi cũng chẳng thấy vui vẻ gì cho cam..."
Đàn ông với nhau, nghe câu đó nổi cả da gà.
"Mồ~ lạnh lùng thế. Thôi cứ nghe tớ kể đã. Chuyện là, tớ đã để ý một em gái có gu thanh lịch đi cùng chuyến tàu mỗi sáng, cứ ngỡ là có chút hy vọng... ai dè hôm nay thấy em ấy đi cùng bạn trai! Tớ còn chưa kịp làm gì đã thất tình rồi! Trên đời làm gì có chuyện bi đát hơn chứ?"
"Ừ, ra là vậy. Tiếc nhỉ... Mà chuyện thì tôi nghe xong rồi, thế là hết lý do ra quán nhé."
"Tôi kịch liệt lên án cái tính thực dụng lạnh lùng đó của cậu đấy Komamura! Ghét ghê cơ!"
Rốt cuộc là thích hay ghét, chọn một cái thôi.
"Tóm lại là tôi về đây."
"Hừm... Sao dạo này cậu cứ nhấp nhổm thế nào ấy nhỉ. Trực giác hoang dã của tớ đang gào thét đây này. Có khi nào Komamura có bạn gái rồi không?"
Tim tôi hẫng đi một nhịp, nhưng phải bình tĩnh nào tôi ơi. Không phải bạn gái.
Nhưng tuyệt đối không được để Isobe đánh hơi thấy.
Rằng đang có tới hai nữ sinh cấp ba với hoàn cảnh đặc biệt đang sống trong nhà và lo liệu cơm nước cho tôi.
"Tiếc là chẳng có cô bạn gái nào sất. Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu cái trực giác hoang dã của ông mà chuẩn, thì lẽ ra ông phải nhìn thấu việc cô bé trên tàu kia đã có bạn trai ngay từ đầu rồi chứ."
"Câu đó cứa sâu vào trái tim đang rỉ máu của tớ rồi đấy... Mà, đúng thật. Cậu phũ vừa thôi chứ."
"Thế nhé, tôi về đây. Hôm nay ông rủ người khác đi."
"Mấy tên kia thế nào cũng lôi tớ ra làm trò cười cho xem. Lúc này tớ cần cái thái độ lạnh lùng của cậu cơ."
"Ngại quá, nhưng hôm nay tôi thật sự muốn về sớm."
"Ư ư. Komamura đồ xấu tính."
"Muốn nói gì thì nói."
Tôi quay lưng lại với Isobe đang ủ rũ và bước ra khỏi phòng.
Có vẻ cậu ta cũng chịu bỏ cuộc, vì sau đó tôi nghe thấy tiếng Isobe đang khóc lóc bám lấy một đồng nghiệp khác ở phía sau.
Tuy cũng thấy hơi có lỗi, nhưng tôi hiện giờ không có thời gian để đi nghe mấy lời than vãn chuyện yêu đương của người khác.
Quả nhiên, để hai đứa ở nhà một mình vẫn làm tôi thấy hơi lo.
~*~
Về đến nhà, tôi thấy Kanon cũng đang nấu bữa tối như mọi khi.
"Ồ. Hôm nay là món hamburg à."
Trong chảo đang có ba phần thịt viên hamburg.
Từ khi đi làm, khẩu vị của tôi có thay đổi đôi chút, tôi đã bắt đầu ăn được những món đồ kho hay dưa muối mà hồi bé không khoái lắm, nhưng những món khoái khẩu của trẻ con như mì ramen, cà ri hay hamburg thì tôi vẫn thích y nguyên.
Trưa nay tôi cũng vừa ăn ramen xong.
"Đã bảo là đừng có nhìn lúc người ta đang nấu mà. Mất tập trung lắm."
Bị Kanon nhắc nhở, tôi vội vàng lùi lại.
Thực tình thì tôi cũng muốn nhìn để học hỏi cho những lúc phải tự nấu ăn sau này...
Thôi thì, chuyện đó để lúc nào Kanon cởi mở hơn chút nữa vậy.
"Mừng anh về, Komamura-san. Nước trong bồn tắm vừa đầy xong đấy ạ."
Vừa nói, Himari vừa bước ra từ phòng tắm.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần là sẽ bị cô bé tránh mặt một thời gian, nhưng thái độ của em ấy lại bình thường như thể chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra vậy.
...Ấy chết, đừng có nhớ lại nữa. Quên đi, não tôi ơi, làm ơn quên giùm cái.
"Anh vào tắm trước nhé?"
"Vâng, mời anh."
Tôi cất đồ đạc và đi ngay vào phòng tắm.
Đúng như lời Himari nói, nước nóng đã được xả đầy khoảng một nửa bồn.
"Phù..."
Vừa ngâm mình xuống nước, tôi buột miệng thốt lên một tiếng khoan khoái.
Quả nhiên, việc chỉ tắm vòi hoa sen với việc được ngâm mình trong bồn nước nóng mang lại cảm giác xua tan mệt mỏi hoàn toàn khác biệt...
Sắp tới trời nóng hơn thì tắm vòi sen là đủ, nhưng thi thoảng được ngâm bồn thế này cũng quan trọng thật.
Hồi ở một mình, đến việc xả nước vào bồn tôi cũng thấy phiền phức, nhờ có hai đứa mà tôi đỡ được khoản này, đúng là cứu tinh.
Bất chợt, tôi nghĩ đến cảnh hai cô bé rời đi.
Khi đó, tôi sẽ chỉ quay lại cuộc sống như trước kia thôi, nhưng mà...
Tự nhiên tôi lại thấy, hình như mình có chút không muốn điều đó xảy ra.
Vừa tắm xong và thay quần áo, chiếc điện thoại tôi để trên máy giặt đổ chuông.
Người gọi là bố tôi.
"A lô. Con nghe đây."
Tôi cố gắng hạ thấp giọng nhất có thể để hai đứa ở ngoài không nghe thấy.
"Xin lỗi vì gọi đột xuất nhé Kazuki. Từ hôm đó đến giờ tình hình cái Kanon sao rồi?"
"Tạm thời thì mọi chuyện vẫn ổn ạ."
Mà, thật ra con bé vẫn chưa hoàn toàn mở lòng với con đâu.
Nếu không có Himari, không khí giữa con và Kanon có lẽ còn gượng gạo hơn nhiều... nhưng tất nhiên, tôi không thể kể cho bố nghe về chuyện của Himari được.
"Thế thì tốt rồi. Nhà mình chưa từng nuôi dạy con gái bao giờ, cái Kanon cũng chưa từng sống với đàn ông, nên bố cứ lo không biết hai đứa có xoay sở được không."
Nỗi lo đó của bố đúng phóc luôn đấy.
Với con, nữ sinh cấp ba vẫn là một sinh vật đầy bí ẩn.
Dù sao thì cũng đang cố lấp liếm cho qua ngày đoạn tháng đây.
"Với lại, về chuyện của dì Shouko ấy mà... vẫn chưa tìm thấy."
"Vậy ạ..."
"Có thông tin gì bố sẽ báo ngay. Nên là, phiền con chăm sóc cho Kanon thêm một thời gian nữa nhé."
"Con biết rồi. Bố cũng đừng làm việc quá sức đấy."
"...Ừ."
Kết thúc cuộc gọi, tôi ngửa mặt nhìn lên trần nhà.
Tuy hơi muộn màng, nhưng tôi tự hỏi liệu Kanon có thấy bất an không. Nhìn thái độ của con bé, tôi chịu chẳng đoán nổi chút tâm tư nào.
Dù sao thì, điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là cho Kanon một chốn dung thân...
Thế nên tôi lại càng tự nhủ, ít nhất mình phải làm sao để tâm trí con bé được thực sự bình yên ở đây.
~*~
Vừa bắt đầu bữa tối, Kanon bỗng nhiên cất tiếng: "Nhắc mới nhớ..."
"Lúc nấu cơm em mới nhớ ra là vẫn chưa hỏi xem hai người ghét món gì."
"Đúng thật."
Phải nói là sao đến tận bây giờ mới nhớ ra chuyện quan trọng như thế chứ.
Cả ba người đều không nghĩ đến chuyện này cho tới tận hôm nay kể cũng tài.
Tôi vừa nghĩ vừa cắn một miếng hamburg.
Ừm, thịt mềm và nước thịt tứa ra trong miệng. Ngon thật.
Hồi sống với thằng em trai, tôi từng thử làm hamburg một lần, nhưng lúc đó lại quên béng mất vụ vụn bánh mì để làm chất kết dính.
Cứ thế làm liều, kết quả là ra lò món hamburg khô khốc đến đáng sợ, nghĩ lại vẫn thấy hãi.
"Khoan nói chuyện ghét bỏ, trước tiên phải hỏi xem mấy đứa có dị ứng gì không đã? Lẽ ra anh phải hỏi cái này ngay từ đầu mới đúng."
"Chuẩn luôn..."
"Tiện đây thì anh không bị dị ứng thực phẩm nào cả."
Về dị ứng thì tôi có bị chút xíu với bụi nhà, nhưng giờ không liên quan đến ăn uống nên chắc chẳng cần nói.
Himari cũng dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ lắm rồi.
"Em cũng không bị gì cả ạ."
"Thế thì tốt. Vậy mấy món ghét thì sao?"
"Em thì... cực ghét dưa chuột. Hồi bé em ăn cái bánh sandwich mua ở tiệm, trong đó có kẹp dưa chuột, nhưng mà hình như... nó bị hỏng hay sao ấy... Cứ đinh ninh là nó sẽ giòn sần sật, ai ngờ cắn một phát lại thấy mềm oặt, nhũn nhoét. Thế là từ đó em cứ thấy lợm giọng, cạch mặt món đó luôn..."
"Eo ôi..."
Nghe câu chuyện bi thảm đó, cả tôi và Kanon đều nhăn mặt.
Dễ dàng tưởng tượng ra cảnh cô bé Himari ngày nhỏ cầm chiếc bánh sandwich trên tay và bị sốc tâm lý nặng nề.
"Anh thì ăn được hầu hết các loại... chỉ riêng hàu là chịu chết. Mà giờ cũng chưa phải mùa, với lại nó đắt nên chắc cũng chẳng mấy khi mua về nấu đâu, nhưng cứ nói trước cho chắc."
"A, giống em. Em cũng không ăn được hàu."
Phát hiện ra điểm chung bất ngờ với Kanon.
"Cái vẻ ngoài của nó trông cứ tởm tởm kiểu gì ấy."
"Hiểu luôn. Cả cái cảm giác khi ăn nữa."
"Siêu đồng ý. Ghê chết đi được."
"Với lại cái mùi tanh nồng của nó quá mức cho phép."
"Đúng đúng. Nếu chỉ là nghêu trong súp miso thì em còn ăn được chứ cái đó thì chịu."
"Chuẩn. Khác với nghêu, con hàu nó to tổ chảng nên cái mùi đó cứ xộc thẳng vào mũi."
Hai chúng tôi hào hứng kể xấu món hàu.
Thấy cảnh đó, Himari bắt đầu khúc khích cười.
"C-Có chuyện gì thế...?"
"A, xin lỗi ạ. Chắc tại hai người là anh em họ hay sao ấy. Em thấy lúc hai người hào hứng nói chuyện, khuôn mặt trông giống hệt nhau."
"Hả...!?"
Chẳng hiểu sao Kanon đỏ bừng mặt. Sau đó con bé im bặt luôn.
Tôi và Kanon, giống nhau ư...
Tôi vẫn nghĩ con bé là một sự tồn tại đầy bí ẩn, nhưng nghe Himari nói vậy, bỗng nhiên tôi cảm thấy một sự gần gũi thân thuộc.
Và tôi nhận ra mình không hề thấy khó chịu khi được bảo là giống Kanon.
Chỉ là không biết Kanon cảm thấy thế nào về điều đó thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
