1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 01 Chàng nhân viên văn phòng 26 tuổi bắt đầu sống chung với hai nữ sinh cao trung - Chương 5 Máy tính và nữ sinh cao trung

Chương 5 Máy tính và nữ sinh cao trung

Về đến nhà, tôi bắt tay ngay vào việc lắp đặt những món đồ vừa mua.

Món đầu tiên tôi lắp là tấm rèm cửa ren. Nhìn từ trong nhà ra thì độ mỏng manh của nó khiến tôi chẳng an tâm chút nào, nhưng đây là "tấm khiên" quan trọng bảo vệ cuộc sống riêng tư của chúng tôi khỏi những ánh mắt soi mói từ bên ngoài. Có tấm chắn này rồi, cả tôi và hai cô bé chắc chắn sẽ có thể sinh hoạt thoải mái mà không cần bận tâm đến người khác nữa.

Thứ tiếp theo được đặt vào vị trí là sáp thơm.

Chỉ cần đặt sáp thơm ở lối vào thôi mà tôi đã thấy hơi xúc động, cảm giác cứ như bước vào ngôi nhà của ai khác vậy. Thế này thì chắc Kanon sẽ không còn cằn nhằn gì nữa đâu.

Về phần Kanon, ngay khi về đến nhà, con bé đã lập tức cất thực phẩm vào tủ lạnh. Rõ ràng là tủ lạnh nhà tôi, thế mà con bé cứ thoăn thoắt sắp xếp từng món đồ vào trong với đôi tay thành thục như thể đã sống ở đây hàng bao năm trời rồi.

Thích nghi với môi trường nhanh thật đấy... Nếu thế này thì có lẽ tôi cũng không cần phải quá lo lắng về cuộc sống sau này nữa.

Tiện thể thì mấy lon bia vốn đang đường hoàng chiếm cứ vị trí trung tâm, nay đã bị dồn sang một góc tủ lạnh, trông khép nép đến tội nghiệp.

Himari thì lấy chiếc bảng vẽ điện tử vừa mua ra khỏi hộp và ngồi xuống trước chiếc máy tính trong phòng ngủ của tôi.

"Komamura-san. Em bật máy tính lên có được không ạ? Em muốn kiểm tra phần mềm một chút..."

"À, ừ. Máy chỉ đang ở chế độ ngủ thôi, em cứ di chuột là màn hình sẽ sáng lên đấy."

Tôi vừa trả lời vừa lấy chiếc bàn chải cọ phòng tắm ra khỏi túi. Nhắc mới nhớ, lần cuối mình đụng vào máy tính là ba ngày trước thì phải. Gần đây tôi mắc cái tật xấu là cứ để nguyên máy như thế mà không tắt nguồn.

"Máy lên rồi ạ, nhưng cần phải nhập mật khẩu."

"A, đúng rồi ha."

Nghe Himari nói, tôi di chuyển đến trước máy tính. Sau khi những ngón tay đã quen thuộc nhập xong dãy mật khẩu, màn hình hiện ra trang web mà tôi đã xem ba ngày trước...

...A, chết dở.

Tôi vội vồ lấy con chuột nhanh như điện xẹt.

"?!"

Mặc kệ Himari đang ngỡ ngàng, tôi lập tức tắt toàn bộ các cửa sổ trình duyệt.

Sơ suất quá... Lẽ ra mình phải tắt đi mới đúng... Cho đến tận lúc mở màn hình lên, tôi đã quên béng mất ba ngày trước bản thân đã xem cái gì.

Thứ đập vào mắt đầu tiên tuy là một bài báo tin tức, nhưng vấn đề lại nằm ở mấy cái tab đang mở phía trên kìa.

Tóm lại là... cái "đó" đấy.

Cái thứ cấm chỉ định cho trẻ em dưới mười tám tuổi...

Đã thế tiêu đề hiển thị trên tab còn rõ mồn một, chỉ cần liếc qua là biết nội dung thế nào ngay. Không biết Himari đã nhìn thấy chưa nữa.

Tôi muốn tin là em ấy chưa nhìn thấy.

Làm ơn đấy.

"Ano, Komamura-san này..."

"Nhắc mới nhớ, em cần dùng phần mềm vẽ nhỉ! Chắc là có biểu tượng trên màn hình desktop đấy. Xem nào..."

Tôi cố giả vờ bình tĩnh để lấp liếm cho qua chuyện, nhưng giọng nói có lẽ đã hơi lạc đi một chút. Liếc mắt nhìn sang Himari, tôi thấy khuôn mặt em ấy đỏ bừng, đầu cúi gằm xuống.

...A.

Cái này là... không còn nghi ngờ gì nữa, bị nhìn thấy rồi...

Xong đời tôi rồi...

"A, Komamura-san..."

"...Gì thế?"

Vì không muốn bị phát hiện là đang dao động, tôi lỡ buột miệng trả lời cộc lốc. Không được. Lúc này mình phải thể hiện sự điềm tĩnh của một người đàn ông trưởng thành, hay là cứ dứt khoát thừa nhận luôn nhỉ.

Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm thì Himari đã lí nhí lên tiếng trước.

"Cái đó... tay anh..."

"Hửm?"

Lúc này tôi mới nhận ra. Tôi đang nắm chặt lấy con chuột, đè lên ngay trên bàn tay của Himari.

"A! Xin, xin lỗi em."

"K-Không sao ạ..."

Phải đợi em ấy nói mới nhận ra mình đang nắm tay người ta, tôi đã cuống đến mức nào vậy trời...

Nhưng mà, đúng rồi ha. Từ giờ Himari sẽ sử dụng máy tính, nghĩa là tôi cũng phải chú ý đến mấy vấn đề nhạy cảm này nữa... Lát nữa phải lén sắp xếp lại mấy thư mục "yêu thích" mới được...

Để xua tan bầu không khí vi diệu này, tôi cố tình hắng giọng một cái rồi nhìn lại vào màn hình máy tính.

"Thế, cái phần mềm vẽ ấy mà..."

"A, có đây rồi ạ. Là biểu tượng này nhỉ. Cảm ơn anh."

"À, ừ, vốn dĩ là thằng em trai tôi nó tự tiện cài vào đấy."

"Ra là vậy ạ. Thế thì em phải cảm ơn em trai của anh rồi."

Himari gỡ sợi dây cáp USB của bảng vẽ vốn đang được cuộn nhỏ gọn gàng. Sau đó em ấy cắm cáp vào máy tính, vừa nhìn màn hình nhận diện thiết bị vừa khẽ nói một câu.

"Komamura-san này, anh thích người lớn tuổi... hay là thích 'vợ người ta' thế ạ?"

"?!"

Himari thốt ra câu đó tỉnh bơ với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, chẳng có chút gì là dao động.

Ngược lại, kẻ hoảng loạn tột độ lúc này lại chính là tôi.

Nếu bây giờ mà đang ngậm ngụm nước nào trong mồm, chắc chắn tôi đã phun ra tung tóe rồi.

Cái con bé này... chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó mà đã kịp đọc chữ trên tab rồi sao...

Trong trường hợp này, trả lời thế nào mới là chính xác đây? Đầu óc tôi lúc này còn hỗn loạn hơn cả cái thời trẻ trâu bị mẹ đặt cuốn tạp chí "đen" giấu dưới gầm giường lên trên bàn học.

"Không, không hẳn là thế đâu... Kiểu như thực tế và gu sở thích nó khác nhau ấy... Ừm, đó chỉ là sở thích trong thế giới tưởng tượng thôi. Về khoản đó thì tôi cũng biết chừng mực mà, hay nói đúng hơn là trải nghiệm cảm giác trái đạo đức trong một thế giới không có thật..."

Không, mình đang nói cái quái gì với một nữ sinh cấp ba thế này.

Tự nhiên thấy muốn chết quách đi cho xong.

"Vậy ạ... ra là thế... 'Vợ người ta' chỉ là sở thích..."

Đừng có lặp lại từ đó nữa.

Chẳng hiểu sao khuôn mặt Himari lại càng trở nên nghiêm túc hơn. Cái vẻ e thẹn đỏ mặt tía tai vì bị tôi chạm vào tay lúc nãy đã bay biến đâu mất.

...Em gái à, cảm quan của em có chút vấn đề đấy nhé?

"Nghĩa là, nhỏ tuổi hơn thì anh cũng 'xơi' được nhỉ..."

"Cái con nhỏ này?! Đừng có nói mấy từ kiểu 'xơi' hay không lộ liễu thế chứ. Phản ứng thế nào tôi cũng thấy khó xử đấy!"

"Hơ?"

Himari thốt lên một tiếng ngáo ngơ, khuôn mặt ngơ ngác nhìn tôi. Quả nhiên cảm quan của nhỏ này có chút vấn đề thật rồi. Nhắc mới nhớ, em ấy từng nói mấy câu kiểu như "lấy thân báo đáp" các thứ...

Tiện thể thì nếu hỏi nhỏ tuổi hơn có "xơi" được không, thì hoàn toàn không có chuyện không được mà ngược lại tôi còn thích là đằng khác... ủa, mình đang nghĩ cái quái gì thế này!

Thôi, cái nào ra cái đó. Không thể đánh đồng hiện thực và thế giới hư cấu được.

Mấy đứa này là trẻ vị thành niên. Đương nhiên tôi không hề có suy nghĩ sẽ ra tay với chúng.

May mắn thay, cuộc đối thoại vừa rồi có vẻ không lọt đến tai Kanon. Nghe thấy tiếng dao cắt rau củ lách cách vui tai vọng ra từ bếp, tôi thở phào nhẹ nhõm đôi chút.

"Dù sao thì, bây giờ em sẽ cố gắng hết sức để vẽ ạ. Ano, Komamura-san. Một lần nữa, thật sự cảm ơn anh rất nhiều."

Gương mặt Himari khi mỉm cười dịu dàng lại hoàn toàn khác biệt với lúc nãy. Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà cô bé đã để lộ biết bao nhiêu biểu cảm khác nhau, khiến tôi cứ lơ đãng ngắm nhìn mãi.

Trong lúc tôi đi sắp xếp những món đồ vừa mua vào trong phòng và xử lý đống rác, thoắt cái đã đến giờ cơm tối.

"Hôm nay đi mua sắm cũng mệt rồi, em muốn làm gì đó đơn giản nên quyết định ăn Sukiyaki. Cơ mà gọi là phiên bản siêu tiết kiệm thôi nhé."

Kanon, vẫn mặc nguyên đồng phục và đeo thêm chiếc tạp dề, đặt phịch cái nồi lên bàn trong phòng khách. Vì nhà tôi không có bếp ga mini, nên trong nồi đã có sẵn món Sukiyaki được nấu chín hoàn tất. Đúng như lời Kanon nói là "phiên bản tiết kiệm", nguyên liệu bên trong vô cùng đơn giản, chỉ có thịt bò, đậu phụ và hành boa-rô.

Nhưng mà, mùi thơm thì tuyệt vời.

"Oa! Kanon-chan giỏi quá! Trông ngon ghê!"

Mắt Himari sáng rực lên, em ấy reo hò đầy phấn khích. Kanon cười có vẻ ngượng ngùng, nhưng trông cũng khá hài lòng.

"Tớ chỉ cho nguyên liệu vào nấu thôi mà. Nguội mất bây giờ, ăn nhanh thôi."

"À, đúng rồi. Có cần trứng sống không?"

"Có ạ, phiền anh nhé."

"A, em cũng thế."

Cả hai đứa đều ăn được trứng sống, tốt rồi.

Tôi vừa nghĩ mình cần phải ghi nhớ mấy chuyện ăn uống kiêng khem này, vừa lấy ba quả trứng mới mua thêm hôm nay từ tủ lạnh ra. Chẳng hiểu sao chỉ cần thấy tủ lạnh đầy ắp trứng là tôi lại có cảm giác mình đang sống một cuộc sống đàng hoàng, có ai giống tôi không nhỉ?

Tiện tay tôi lấy luôn mấy lon bia đã ướp lạnh rồi quay trở lại bàn. Dù sống chung với nữ sinh cấp ba thì tôi cũng không có ý định từ bỏ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi này đâu.

Sau khi đưa trứng cho hai đứa, tôi đập trứng vào bát riêng của mình. Đúng lúc đó, Himari thốt lên tiếng "A".

Trong bát của Himari, vỏ trứng vỡ nát vụn, rơi lả tả vào trong.

"Himari, em đập trứng vụng thật đấy..."

"Ưư... Tại em không khéo tay nên mấy vụ này kém lắm ạ..."

"Được rồi, để tôi chỉ bí quyết cho. Sau khi tạo vết nứt thế này, em tưởng tượng như đang ấn hai ngón tay cái vào vết nứt ấy... A!"

"Sao thế? Đừng bảo là Kanon cũng thất bại nhé?"

"Không phải đâu."

Nói rồi, Kanon đắc ý khoe cái bát của mình ra.

"Của Kanon-chan là trứng hai lòng đỏ kìa!"

"Thật á? Chà, hình như lần đầu tiên anh thấy đấy."

"Ehehe, cảm giác như hời to ấy nhỉ. Chắc là sắp có chuyện vui rồi, phải chụp lại mới được."

Kanon chĩa điện thoại vào cặp lòng đỏ sinh đôi và tách một cái. Tuy nhiên, vừa chụp xong, em ấy liền dùng đũa khuấy nát bét hai cái lòng đỏ ra.

Phũ thật... Là tôi thì chắc tôi sẽ ngồi ngắm thêm một lúc nữa. Nhìn động tác tay khuấy trứng của Kanon, chẳng thấy chút lưu luyến nào cả. Dứt khoát quá mức. Mấy cô gái thích sống ảo trên mạng bây giờ cũng như thế này sao?

"Ưư, ăn nhanh thôi nào. Vậy thì, mời cả nhà ăn cơm!"

"Mời cả nhà ăn cơơm."

Lời mời cơm trước bữa ăn của Himari và Kanon kéo tôi về thực tại. Chậm hơn một nhịp, tôi cũng nói "Mời cả nhà", rồi đũa của cả ba người cùng đồng loạt vươn tới gắp thịt.

Ra là vậy...

Cả hai đứa đều thuộc tuýp người ăn món chính trước giống tôi à. Khoản này hợp nhau đấy.

Món Sukiyaki Kanon làm rất ngon. Thú thật, so với mấy loại nước sốt Sukiyaki bán sẵn ngoài siêu thị thì nước sốt Kanon tự pha có khi còn hợp khẩu vị tôi hơn. Vị ngọt rất vừa phải. Himari cũng vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon suốt buổi. Dù Kanon cố giả vờ bình thản, nhưng tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc khóe miệng em ấy nhếch lên vui vẻ.

Mà thôi, tôi cũng chẳng vạch trần làm gì.

Ăn xong, mọi người tự mang bát đũa của mình ra bồn rửa. Sau đó Himari nhanh chóng quay trở về phòng tôi. Có vẻ như con bé đang bận bịu cài đặt bảng vẽ và phần mềm đồ họa.

Khi Kanon mang cái nồi từ bàn ăn ra, tôi đã đứng chắn trước bồn rửa bát trước em ấy một bước.

"Rửa bát thì để tôi làm cho."

"Nhưng mà... em đã bảo việc bếp núc em lo rồi mà."

"Không, rửa bát đâu phải nấu ăn."

"Với em thì cho đến khi ăn xong dọn dẹp sạch sẽ mới gọi là nấu ăn... Người ta hay bảo 'về đến nhà mới là kết thúc buổi dã ngoại' ấy mà. Nên để em làm cho."

Kanon cầm lấy miếng bọt biển mà không thèm nhìn tôi. Khác với Himari, khi nói chuyện với tôi, tỷ lệ cao là con bé sẽ dùng cái giọng điệu đều đều như muốn đẩy người ta ra xa thế này. Nhưng mà, qua ngày thứ hai rồi nên tôi cũng hiểu hơn một chút.

"...Này nhé, em không cần phải để ý quá mức thế đâu."

"Hả?"

"Kanon đang cảm thấy 'có lỗi' về đủ thứ chuyện xảy ra gần đây đúng không? Ý tôi là em không cần phải nghĩ như vậy."

"..."

Tôi không hiểu rõ sinh thái của nữ sinh cấp ba thời nay lắm, nhưng chừng ấy tâm tư thì tôi vẫn có thể nhận ra được. Trên gương mặt Kanon khi im lặng nhìn tôi, có thể thấy rõ sự bối rối.

"Chuyện là, nói sao nhỉ... Kanon này, dù sao anh em mình cũng là họ hàng thân thích. Tôi nghĩ mối quan hệ giữa chúng ta là kiểu không cần phải khách sáo đến mức ấy như Himari đâu."

Chuyện mẹ Kanon bỏ đi khiến em ấy phải đến nhà tôi không phải là lỗi của em ấy. Tôi lờ mờ cảm nhận được rằng, có lẽ Kanon đang ôm trọn cảm giác tội lỗi về sự việc đó vào mình.

Lúc nhận được liên lạc từ ông già bảo phải trông nom Kanon, đúng là tôi có bối rối thật, nhưng tuyệt đối không phải vì lý do "ghét bỏ" hay gì cả.

"Tóm lại, em là em họ của tôi nên không cần khách sáo, ý là vậy đấy."

Nói ra miệng rồi mới thấy hơi ngượng... Nhưng sự thật là tôi nghĩ như vậy.

Kanon đứng lặng thinh không nhìn vào mắt tôi một lúc, rồi cuối cùng cũng nhắm mắt lại như đã chịu thua.

"...Em hiểu rồi. Vậy, nhờ anh nhé."

Kanon lẩm bẩm đúng một câu rồi đưa miếng bọt biển cho tôi.

Thế là được rồi.

Vốn dĩ nếu giao cả việc rửa bát cho Kanon còn mình thì nằm ườn ra sô pha, trông chẳng khác nào một cặp vợ chồng già... cái suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu cũng là một trong những lý do khiến tôi giành làm việc này, nhưng tất nhiên là tôi sẽ giữ im lặng chuyện đó.

"Được rồi, cứ giao cho tôi. Vậy thì Himari hoặc Kanon, ai cũng được. Đi tắm trước đi."

"Ưm."

Vẫn là câu trả lời cộc lốc ngắn gọn như mọi khi, nhưng tôi không còn cảm thấy sự gai góc trong đó nữa.

※ ※ ※

Hơn tám giờ tối, ghế và chăn nệm mua lúc trưa được giao đến.

Tắm xong xuôi, Kanon và Himari lập tức trải nệm ra phòng khách.

Trải nệm ngủ trên sàn gỗ cảm giác cứ sai sai thế nào ấy, nhưng được nằm xếp hàng cạnh một cô bạn cùng trang lứa thế này khiến Kanon thấy giống như đang đi du lịch ngoại khóa vậy, lòng cô bé có chút rộn ràng.

Đánh răng xong, Kanon ngồi phịch xuống sô pha xem tivi. Kazuki thì đang ngồi uống bia tại bàn ăn. Tính cả lúc ăn tối thì đây đã là lon thứ hai rồi.

Himari thì đang ngồi trước máy tính trong phòng Kazuki. Vì cửa phòng Kazuki vẫn mở toang nên từ phòng khách cũng có thể nhìn thấy tình hình bên trong.

Himari đang di chuyển bút vẽ với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Lúc nãy Kanon có ghé qua ngó thử thì bị cô bạn che màn hình lại đầy xấu hổ: "Đ-Đừng nhìn mà...!", nhưng có vẻ là Himari đang vẽ.

Theo lời Himari thì cậu ấy ghét bị người khác nhìn thấy quá trình đang vẽ dở dang. Kanon không hiểu rõ lắm, nhưng nếu Himari đã không thích thì cô cũng tôn trọng và rời đi chỗ khác.

Trước khi đêm quá khuya, Himari bước ra khỏi phòng Kazuki. Tắt đèn đi, hai cô gái chui vào trong chiếc chăn vẫn còn vương mùi vải mới. Mùi hương hoàn toàn khác biệt với chăn nệm ở nhà mình khiến Kanon lại một lần nữa nghĩ, đúng là giống đi du lịch ngoại khóa thật.

Sau khi chui vào chăn được một lúc, Himari cất giọng to nhỏ với Kanon.

"Này, Kanon-chan là em họ của Komamura-san nhỉ?"

"Ừ. Đúng rồi."

"Komamura-san ấy, từ hồi bé ảnh đã như thế này rồi hả?"

"Như thế này là sao?"

Ít nhất thì, hình như hồi xưa ảnh gầy hơn một chút... Kanon lờ mờ nhớ lại hình dáng của Kazuki trong ký ức. Tuy nhiên vì cũng chỉ gặp nhau có vài lần nên hình ảnh đó khá mơ hồ.

"Thì là, ừm, kiểu như rất tốt bụng với người khác ấy..."

Giọng của Himari nhỏ dần ở cuối câu.

Trời tối nên không thấy rõ biểu cảm, nhưng qua tông giọng của Himari, Kanon cũng lờ mờ đoán được.

...A. Ra là vậy.

Không những ra tay cứu giúp khỏi kẻ sàm sỡ, mà còn cho một đứa con gái bỏ nhà đi bụi như mình ở nhờ. Hơn nữa lại là một người đàn ông trưởng thành sẵn sàng ủng hộ ước mơ của mình.

Đối với Himari, Kazuki chắc chắn chính là một người hùng. Thế nên Kanon nghĩ, việc Himari bắt đầu nảy sinh những tình cảm như vậy với Kazuki cũng chẳng có gì lạ.

"Nói thật thì, từ trước đến giờ tớ cũng chỉ gặp ổng có vài lần thôi, nên chuyện ngày xưa tớ cũng không rõ lắm."

"A, ra thế... Xin lỗi vì tự nhiên hỏi nhé. Ch-Chúc ngủ ngon."

"Ừ, ngủ ngon."

Himari trùm chăn kín đầu. Kanon quay lưng về phía Himari rồi nhắm mắt lại.

Dù hơi muộn màng nhưng cô bắt đầu thấy băn khoăn.

Kazuki nghĩ gì về Himari nhỉ?

Dẫn một cô bé bỏ nhà đi bụi không quen biết về nhà, lại còn vô điều kiện ủng hộ ước mơ của cô ấy nữa. Phải chăng vì Kazuki có cảm tình với Himari nên mới hành động như vậy? Chính chủ đã phủ nhận rồi, nhưng lẽ nào ổng là Lolicon thật?

Nhưng mà... Kanon tự phủ định.

Vốn dĩ, người xin cho Himari ở lại là chính cô. Vì lo nghĩ cho cảm giác của Kanon khi chưa từng sống chung với đàn ông, nên Kazuki mới chấp nhận yêu cầu vô lý đó. Chắc chắn là vậy.

Bất chợt, câu nói lúc rửa bát của Kazuki vang lên trong đầu Kanon.

"Tóm lại, em là em họ của tôi nên không cần khách sáo, ý là vậy đấy."

Vì là em họ...

Chẳng hiểu sao từ đó lại khiến cô cảm thấy lấn cấn vô cùng. Nếu mình không phải là em họ, liệu anh ấy có đối xử với mình giống như Himari không?

Cái giả thuyết "nếu như" không có thật ấy suýt chút nữa đã lan rộng trong tâm trí Kanon, nhưng cô vội lắc đầu như để xua tan nó đi.

※ ※ ※

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!