Yuru Fuwa Senpai wa Makura de Kawaru

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Vol 1 - Chương 2.1: Cuộc sống thường ngày của câu lạc bộ suối nước nóng

Chương 2.1: Cuộc sống thường ngày của câu lạc bộ suối nước nóng

“Ah, kia có phải là Akari-senpai năm hai không?” 

“Đúng rồi đó! Công nhận là chị ấy đẹp thật đấy!” 

Giờ đã là cuối tháng Tư, khi mà trận đấu tập đã trôi qua được 1 khoảng thời gian rồi. Vào giờ giải lao, khi tôi đang đi đến phòng Vật Lý thì bắt gặp Yukiha-san đang bước tới từ phía bên kia hành lang nối. 

Ah... quả nhiên, chị ấy trong bộ đồng phục cũng tuyệt thật... 

“Nghe nói thành tích chị ấy lúc nào cũng nằm trong top 3 toàn khối, và tính cách còn tốt bụng, dịu dàng nữa nhỉ? Nếu được học chung lớp thì chắc ngày nào tao cũng tìm đến nói chuyện với chị ấy trong giờ giải lao rồi.” 

Khi tôi khẽ cúi chào, chị ấy vẫy tay đáp lại bằng 1 tiếng “Yahhoo~”. Và ngay lập tức, đám bạn cùng lớp xung quanh tôi phát ra tiếng “Fugyaa!” kỳ lạ như mèo vậy. 

“Này, đợi đã nào Souto. Mày quen Akari-senpai sao?” 

“Ừm... cũng có thể nói là vậy...” 

Ánh mắt mọi người thay đổi trong chớp mắt, chuyển từ ánh nhìn cho 1 kẻ phản bội sang nhìn 1 đại ác nhân của thế kỷ. 

“Đùa nhau à? Mày quen chị ấy kiểu gì thế!” 

“Ghen tị, ghen tị quá đi! Tao cũng muốn được làm quen với chị ấy!” 

“Haizz, không biết chị ấy có tham gia câu lạc bộ nào không nhỉ...” 

Nhìn đám bạn đang thất vọng tràn trề, tôi đắm chìm trong cảm giác ưu việt tột độ. Hehe, lũ thường dân các cậu chắc chẳng biết gì về câu lạc bộ bí ẩn mà chị ấy tham gia nhỉ. Nó thậm chí còn không xuất hiện trong buổi giới thiệu câu lạc bộ luôn mà. 

Còn tao thì biết đấy! Còn được thấy chị ấy mặc yukata nữa cơ! Cuối tuần còn được đi tắm suối nước cùng nhau nữa đó! 

... Đùa thôi, cái cuối tôi hơi phóng đại 1 chút rồi. 

“Xin lỗi vì đã để mọi người đợi nhé, em phải ghé qua phòng giáo viên 1 chút nên đến hơi muộn.” 

Sau giờ học, khi vừa mở phòng câu lạc bộ ra, Yukiha-san đang dọn dẹp bộ ấm trà quay sang phía tôi nở 1 nụ cười rạng rỡ. 

“A, Haijima-kun, vất vả cho em rồi. Hôm nay gặp em ở hành lang làm chị bất ngờ lắm đấy.” 

“Ừm, gặp chị ngoài lúc sau tan học cũng có cảm giác mới lạ thật.” 

Reiji-san, Hiiro-san và Shirabe-san có vẻ đang thong thả giết thời gian nhưng ngay khi nhìn thấy tôi, Shirabe-san liền đóng cuốn sách hướng dẫn du lịch suối nước nóng đang đọc dở lại. 

“Ah, đến rồi à Haijima. Vậy thì đi tập thôi nào mọi người.” 

“Rõ!” 

Như được thôi thúc bởi giọng nói tràn đầy hăng hái của những thành viên khác, tôi với lấy chiếc túi dây rút lớn trên tường có viết chữ Haijima bằng bút dạ. Mỗi người chúng tôi cầm 1 chiếc túi dây rút cùng với 1 túi nilon lớn từ siêu thị điện máy rồi đi xuống tầng 1 bằng cầu thang bên cạnh. 

Từ cầu thang, chúng tôi hướng về sảnh chính rồi ra sân trường. Tuy nhiên, đích đến không phải là sân tập của các câu lạc bộ thể thao mà là võ đường nằm sâu phía trong, chính xác là võ đường cũ ở sâu hơn nữa. Do câu lạc bộ Judo và Kendo đang sử dụng võ đường mới được xây cách đây 2 năm, nên chúng tôi được phép dùng nơi cũ vì nó chưa có kế hoạch phá dỡ. Nói là cũ thế thôi chứ sàn nhà không hề lõm chỗ nào, nhìn chung thì vẫn còn sạch đẹp lắm. Đương nhiên là nhờ chúng tôi vẫn thường xuyên dọn dẹp rồi. 

“Thay đồ nhanh nào mọi người.” 

“Đi thôi Souto.” 

Chúng tôi vào phòng thay đồ riêng biệt của nam và nữ. Tôi lấy từ trong túi dây rút ra bộ yukata trắng dùng để luyện tập, cởi áo khoác ra rồi khoác yukata lên bộ đồ thể dục đã được mặc sẵn. Cuối cùng tôi xỏ chân vào đôi tất tabi cũng được để trong túi.

Thật không ngờ ngay cả lúc luyện tập cũng phải mặc yukata như thế này... 

“Souto, em xong chưa? Anh đi trước đây.” 

“À vâng, em biết rồi!” 

Trong khi Reiji-san nhanh chóng rời đi, tôi mở cái túi nilon lớn đã mang theo. Thứ tôi lấy ra là 1 cái gối có vỏ gối bằng polyester, nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt nhưng lại có cảm giác kỳ lạ vô cùng. 

Nắm chặt nó trong tay, tôi bước ra khỏi phòng thay đồ rồi bước đến võ đường. Trong võ đường, phía trước là sàn gỗ như sân tập thể dục cho Kendo, còn sâu bên trong là sàn lót tatami cho Judo. 

“Haijima-kun, nhìn kìa, hoa anh đào đã rụng hết rồi. Ước gì chị cũng có thể đánh bay kẻ địch tan tác được như vậy.” 

Yukiha-san với nét mặt khác hẳn so với trước khi vào phòng thay đồ đang ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, nên tôi cũng hướng mắt về phía đó. Ngoài kia, những cây hoa anh đào đã mất hầu hết cánh hoa do gió, nay đã bắt đầu chuyển sắc từ hồng sang xanh lá. 

Shirabe-san từng nói Yukiha-san cứ hễ cầm gối lên là tính cách sẽ thay đổi nhỉ... quả thật khi tới giờ hoạt động câu lạc bộ là chị ấy cứ như 1 người hoàn toàn khác luôn ấy... 

“Từ giờ mọi thứ sẽ bắt đầu nóng dần lên đấy. Tập trung tinh thần nào, trước tiên chúng ta sẽ chạy khởi động nhẹ 1 chút đã. Kosou, hôm nay cậu dẫn đầu nhé.” 

“Đã rõ!” 

Với Hiiro-san dẫn đẫu, chúng tôi vừa cầm gối vừa chạy vòng quanh sàn gỗ. Bằng việc chạy khi mang tất tabi như trong thực chiến, chúng tôi làm quen dần cho các trận đấu sắp tới tại ryokan. 

Dẫu vậy, không giống như câu lạc bộ bóng đá ở sân cỏ với tiếng bước chân nhịp nhàng như 1 khúc nhạc nền sôi động, ở đây hầu như không có âm thanh. 

“Kaketo! Cố lên! Cố lên!” 

Huỳnh huỵch huỳnh huỵch 

“Kaketo! Cố lên! Cố lên!” 

Khe khẽ khe khẽ 

Tiếng bước chân bằng tất tabi vang vọng khắp phòng. Cái cảnh cả đám mặc yukata chạy với khuôn mặt nghiêm túc thế này trông lại càng kỳ quặc. Nếu có ai ở ngoài mà thấy cảnh này thì chắc kiểu gì cũng bị đăng lên mạng xã hội cho xem. 

Và việc chạy như này cũng mệt không tưởng. Chạy trong tình trạng gần như chân trần nên áp lực dồn lên bàn chân là rất lớn. Phải dồn lực lên bàn chân để không bị trượt nữa nên mới đến vòng thứ 5 là tôi đã thở không ra hơi rồi. 

“Cố lên! Cố lên! Sou-chon, em vẫn còn tiếp tục được chứ?” 

Phù phù... 

“Em vẫn còn tiếp tục được.” 

“Tốt lắm! Vậy thì thêm 5 vòng nữa nào!” 

Thật... sự... là mệt quá đi mất. May mà mình cũng đã quen nhờ chạy nhảy khắp núi rừng ở quê hồi cấp 2... 

“Tốt lắm, đã xong rồi nhé! Vất vả cho mọi người rồi!” 

Sau khoảng 10 vòng chạy thì phần khởi động đã kết thúc, tôi tì 2 tay lên đầu gối cố gắng lấy lại nhịp thở. 

Vừa nhanh chóng gạt đi mồ hôi còn vương trên tóc mái, Shirabe-san vừa vỗ tay nói: “Vất vả cho mọi người rồi.” 

“Hôm nay chúng ta bắt đầu sẽ bắt đầu với luyện ném xa.” 

“Hiểu rồi!” 

Tôi với Reiji-san, Hiiro-san với Yukiha-san chia thành các cặp đối diện nhau, giãn khoảng cách ra thật xa. Chúng tôi dồn hết sức ném gối tới vị trí mà bên kia đang giơ tay chờ sẵn, và người bắt được cũng sẽ ném trả tương tự. Thay vì chuyền bóng như catch ball thì chúng tôi lại chuyền gối. 

Nhìn qua thì cứ tưởng là như đang chơi đùa thôi nhưng để dồn hết sức lực mà ném 1 vật có thể tích lớn như thế thì lại tốn không ít thể lực và sức mạnh cơ bắp. Chúng tôi thường ném khoảng 20 lượt qua lại trong 1 hiệp, và mỗi ngày ném 3 hiệp nên cứ đến hiệp 3 là cánh tay tôi lại đau nhức. Sao cứ có cảm giác câu lạc bộ này còn khắc nghiệt hơn cả các câu lạc bộ thể thao thông thường thế nhỉ... 

“Tokigumo, lúc buông gối ra, tay cậu không hướng về phía đối thủ. Như vậy thì độ chính xác sẽ giảm đó. Phải tập trung vào đối thủ cho tới tận giây cuối cùng rồi ném thật dứt khoát vào.” 

 Shirabe-san đi vòng quanh quan sát 4 người chúng tôi luyện tập rồi thỉnh thoảng lại đưa ra hướng dẫn kỹ thuật ném gối. 

“Em hiểu rồi! Phù, đúng là ném xa khó thật đấy.” 

“Chỉ khác ở cách ném thôi, cho dù là ném từ trên xuống hay từ dưới lên thì cách dồn lực vào giây cuối cùng đều giống nhau cả. Đổi chỗ chút nào, để tớ làm mẫu cho xem. 

Nhận gối từ Reiji-san xong chị ấy cứ thế mà lùi lại khoảng 7 bước. 

Vừa nhìn theo Shirabe-san, tôi vừa đưa tay ra thủ sẵn ngay chính diện, và tập trung quan sát cánh tay chị ấy khi nắm lấy mép gối. 

“Ném như này... nè!” 

Shirabe-san xoay vòng cánh tay rồi ném 1 cú submarine. Với tốc độ khó mà tin được, cái gối bay đến trước mắt tôi to dần lên. 

Bộp! Đôi bàn tay vừa bắt gọn cái gối đó của tôi run lên trong tê tái. 

Khi nhìn sang Shirabe-san, cánh tay chị ấy vẫn hướng thẳng tắp về phía tôi mà không hề lệch đi 1 li nào. 

“Nào Haijima, ném thử xem. Chị đã lùi xa hơn chỗ Tokigumo khá nhiều rồi đó, em có thể ném tới được không?” 

Shirabe-san đưa tay lên thủ thế. 

“Để em thử xem...” 

Lùi lại vài bước và hít thở sâu, tôi đưa cánh tay phải đang cầm gối ra phía sau rồi nhẹ nhàng tiến về trước. Nhắm chếch lên trên 1 chút, tôi dồn hết sức đưa tay về trước. 

“Hey-yah!” 

Tất nhiên, cánh tay sau khi ném của tôi vẫn hướng thẳng về phía Shirabe-san. 

Thế nhưng, cái gối của tôi dù đã vẽ nên 1 đường parabol tuyệt đẹp lại rơi xuống trước Shirabe-san 1 đoạn. 

“Ah, hỏng mất rồi!” 

 “Fuhaha, còn phải cố gắng nhiều đấy Haijima. Nhưng mà tư thế ném của em rất tuyệt đấy. Chắc do quá tập trung vào tư thế nên lực ném vẫn còn thiếu 1 chút nhỉ.” 

Tuyệt là câu cửa miệng của Shirabe-san mỗi khi khen ai đó. Nghe vậy tôi cũng thấy vui hơn chút. 

“Nhóm của Kosou cũng tiến bộ hơn rồi đấy. Đặc biệt là Akari đó, tầm ném xa hơn thấy rõ luôn.” 

“Cảm ơn chị nhé.” 

Yukiha-san và Hiiro-san đang ném qua lại với khoảng cách gần hơn chúng tôi 1 chút, nhưng cả 2 đều ném được tới chính xác tới tay đối phương. 2 người đó chăm chỉ luyện tập thật đấy. 

“Bản thân tớ cũng còn thiếu sức mạnh cơ bắp lắm nên cũng cần phải luyện tập thêm. Được rồi, 3 người chúng ta làm 1 hiệp trong lúc đợi nhóm kia xong đi. Tokigumo, xếp thành hình tam giác nào!” 

“Shirabe-san đã mạnh lắm rồi mà!” vừa thầm nghĩ như vậy tôi vừa tiếp tục ném qua lại theo hình tam giác. Đến vòng thứ 4 thì Hiiro-san gọi lớn: “Yuuno-san, bên em xong rồi!”, nên bên này cũng dừng tay. 

“Tay mọi người có sao không?” 

Dù không đến mức không thể cử động được, nhưng mà bây giờ tay tôi cũng bắt đầu gào thét dữ dội rồi. 

“Hmm, nếu mới thế này mà kiệt sức thì không ổn đâu. Tiếp theo là Dodge, nhờ cả vào cậu đấy Kosou.” 

“Tới đây nào! Từ giờ trở đi sẽ là sân khấu của Hii đây!” 

Nhanh chóng di chuyển sang sàn lót tatami, Hiiro-san ưỡn ngực tự đắc. 

“Đúng là đáng yêu thật, cái dáng vẻ vênh váo của mấy cô bé nhỏ nhắn.” 

“Cậu vừa mới nói gì đấy Gumocchi!” 

“Có nói gì đâu ~” 

“Không đời nào! Rõ ràng cậu vừa mới nói gì đó!” 

Hai người họ tiếp tục cãi nhau như học sinh tiểu học nên Yukiha-san phải lên tiếng ngắt lời: “Bắt đầu thôi nào 2 người.” 

“Mục tiêu hôm nay sẽ bắt đầu từ Akarin!” 

“Hiểu rồi.” 

Yukiha-san đi qua Hiiro-san và Reiji-san - vẫn còn đang kéo mí mắt và lè lưỡi trêu chọc nhau - rồi đứng giữa 4 người chúng tôi. 

“Tớ sẵn sàng rồi. Hiiro-chan ném trước chứ?” 

“Cứ để tớ! Đỡ nè!” 

“Là bên này nhỉ?” 

Yukiha-san xoay nửa thân trên, né gọn cái gối Hiiro-san vừa ném tới. 

Đúng như tên gọi Dodge ( = né tránh ), đây là bài luyện tập né những cái gối được ném đến trong khi cố gắng di chuyển ít nhất có thể khỏi vị trí đứng ban đầu. Luân phiên nhau, 1 người làm mục tiêu và 4 người còn lại quây quanh ném gối vào. Người làm mục tiêu phải né mấy cái gối bằng những động tác tối thiểu như nghiêng người, cúi xuống hoặc bật nhảy nhẹ. 

“Cú này thì sao nào Yuki!” 

Yukiha-san nhanh chóng nghiêng người ra sau né cái gối mà Reiji-san vừa ném thẳng vào vai. 

“Nửa thân trên thì dễ né lắm Reiji-kun à.” 

Đúng vậy đó... ở nửa thân trên thì né khá dễ do đó là vị trí mà mắt có thấy rõ quỹ đạo bay. Vấn đề nằm ở chỗ mấy cái gối nhắm về phía chân cơ. 

“Được rồi, mục tiêu tiếp theo sẽ là Sou-chon!” 

“Vâng!” 

“Haijima-kun, bắt đầu nhé?” 

Ngay khi tôi vừa làm mục tiêu, Yukiha-san đã ném gối tới. 

Vút! 

... Dưới bàn chân,à không... là ống đồng... nhầm rồi, là đùi! 

Nguy rồi, né kiểu gì đây? Nhảy lên... không, phải di chuyển ngay mới được... 

Bộp! 

“Này Sou-chon! Phán đoán chậm quá đấy!” 

Hễ bị ném vào phía nữa thân dưới là tôi tốn thời gian đọc quỹ đạo và nghĩ cách ứng phó. 

“Em phải dự đoán quỹ đạo rồi di chuyển ngay đi chứ! Đây là kỹ năng không thể thiếu khi cận chiến đấy!” 

“Em xin lỗi, em biết là thế nhưng mà...” 

“Sou-chon, thử ném vào chị xem.” 

“Em ném đây!” 

Tôi dồn hết sức ném cái gối vào bắp đùi Hiiro-san. 

“Yahoo! Phew!” 

Chị ấy nhanh chóng lộn nhào ra sau để né xa cái gối rồi sau đó thực hiện 1 cú nhào lộn khác để né tiếp. 

“Cứ làm theo như này là được thôi!” 

“Chị nói như thể nó dễ làm lắm ấy...” 

Thế... cái quy tắc cố gắng di chuyển tối thiểu biến đi đâu rồi!? 

“Được rồi, vậy tiếp theo Yuuno-san sẽ làm mục tiêu nhé!” 

“Oh, tới lượt của tớ rồi à.” 

Tại võ đường ở góc sân trường, chúng tôi tiếp tục ném gối cho đến khi bên ngoài cửa sổ đã nhuộm 1 màu cam. 

Bây giờ, nhìn thoáng qua thì trông chúng tôi chẳng khác gì 1 đám học sinh nghịch ngợm lú lẫn giữa ryokan và trường học, nhưng đằng sau những gương mặt vui vẻ đó lại chính là sự nghiêm túc đến rõ rệt. 

“Được rồi, luyện đến đây thôi. Mọi người nghỉ giải lao 1 chút đi nào.” 

Ngoài tôi và Hiiro-san thì 3 người còn lại đều đi lấy khăn hoặc đi vệ sinh rồi. Haiz, nói thật thì... ngưỡng mộ Hiiro-san quá đi. Làm được những động tác nhào lộn đỉnh như thế thì chắc hẳn sức nhảy và cơ core của chị ấy chắc cũng đáng nể lắm nhỉ... Oái! 

“Sao thế Sou-chon?” 

“K... k... không! K... k... không có gì đâu chị!” 

Dù biết là sau những động tác vận động mạnh như thế thì chuyện này là đương nhiên rồi, nhưng mà... 

Yukata... kìa! Vạt dưới của yukata... kìa! Bị vén lên rồi! Trời ạ, chỗ đó, chỗ kia, pantsu kìa... 

“Sou-chon, sao em cuống cuồng lên thế?” 

“K-không! Thật sự, ừm, không có gì đâu!” 

Không không, tất nhiên là tôi chẳng cần nhìn pantsu làm gì cả! Chỉ riêng cặp đùi đó thôi là quá đủ rồi! Tôi cũng không có những ảo tưởng phết gạch cua như Reiji-san đâu nên như hiện tại thì cũng mãn nguyện rồi! 

“... Ah! Á!” 

Nhận ra ánh mắt luôn nhắm về 1 phía dù có lảng tránh đi đâu nữa của tôi, Hiiro-san nhanh chóng chỉnh lại vạt áo. 

“S... s... s... Sou-chon! Em thật đúng là...” 

Mặt chị ấy đỏ bừng lên như 1 con cua vừa mới luộc vậy. 

“Không phải vậy đâu Hiiro-san! Em xin lỗi, nhưng mà cái đó... là vô tình...” 

“Miễn thanh minh! Hey-yah!” 

Bộp! 

“Hự!” 

Chị ấy đập gối thẳng vào mặt tôi ở khoảng cách gần thế này... không chỉ đau thôi mà còn làm tôi như muốn ngạt thở luôn ấy... 

“Bị trúng gối của đồng đội thì không tính là chết đâu! Nhớ cho kỹ đấy nhé!” 

“Ah... em xin lỗi...” 

Cũng được nhìn rồi, và cũng học được thêm 1 quy tắc mới nữa, cứ coi là lợi nhiều hơn hại đi. 

“Vậy 10 phút nữa tập tiếp nhé mọi người.” 

Shirabe-san mang khăn đến rồi ngồi xuống sàn gỗ, dùng khăn lau mồ hôi trên người. 

Ah... Đúng là có nhìn bao nhiêu lần đi nữa thì cái cảnh lau mồ hôi này cũng kích thích quá rồi! Dù biết bên trong yukata là đồ thể dục rồi nhưng mà đưa tay vào di chuyển như thế thì thật là... Đã vậy, còn có Hiiro-san với thân hình bốc lửa cũng đang làm theo nữa chứ... Thật là may mắn khi mà được gia nhập câu lạc bộ này! 

7734c6cf-ae4d-4551-8d11-371966d1461e.jpg

“Sao thế Haijima? Có chuyện gì đó làm em bận tâm à?” 

“K-không! K... k... không có gì đâu Shirabe-san!” 

“Shirabe-senpai... Souto đang nhìn senpai với Kosou lau người rồi đắm chìm trong mấy cái ảo tưởng bậy bạ đó.” 

“Reiji-san!” 

Sao anh lại nói ra mấy chuyện thừa thải như thế chứ! 

“Haha, ra là vậy. Sou-chon, em đang nghĩ là muốn được biến thành cái khăn của Hii chứ gì.” 

“K... không phải như vậy đâu!” 

“Coi kìa coi kìa, để trả đũa chuyện lúc nãy, chị đây sẽ cho em luôn nhé!” 

Hiiro-san vừa kéo phần vai của yukata cùng áo thể dục bên trong xuống vừa nở 1 nụ cười đầy tinh quái. Bờ vai khỏe khoắn lộ ra ửng hồng lên vì nóng. Mặc dù tôi có dùng tay che mặt lại đấy, nhưng mà trong vô thức các ngón tay cứ chừa ra 1 khe hở. 

Aw... bản năng chết tiệt! 

“Đúng vậy đó... Souto ấy à... chắc đang nghĩ là được biến thành cái khăn của cậu thì thỉnh thoảng sẽ cố tình bị ướt sũng để dính chặt vào lưng cậu đấy, rồi mong được cậu mắng yêu các kiểu nữa đó.” 

“Em không có mong đợi gì hết! Em tuyệt đối không biến thái đến mức đó!” 

Haiz... cứ có Reiji-san là mấy cái ảo tưởng như được tăng thêm 1 bậc vậy. 

“Thì ra là vậy, Haijima đang nhìn Kosou à. Chị cứ tưởng em đã nhận ra chuyện hôm nay chị quên mặc đồ thể dục bên trong rồi chứ.” 

“Không, em đâu có nhìn... hả, ể ~!” 

Hả~! Là như vậy đúng không? Bên dưới lớp yukata đó là.... Ah~! 

“Akarin cũng nên lau đi chứ.” 

Hiiro-san hỏi Yukiha-san đang ngồi cạnh tôi với khuôn mặt đang nóng bừng lên. 

“Không sao đâu... Giờ tớ cũng ko ra mồ hôi mấy, lát nữa còn phải tự luyện tập nữa. Với cả... lau ở ngoài này ngại lắm.” 

Dù Yukiha-san giữ vẻ mặt điềm tĩnh như thường nhưng đâu đó vẫn thoáng chút ngại ngùng. Sao mà chị ấy dễ thương thế nhỉ! 

“Hm, xấu hổ à. Akarin nè!” 

“Kya~!” 

Hiiro-san bất ngờ tóm lấy Yukiha-san rồi kéo mạnh phần vai của bộ yukata xuống. 

Chuyện quái gì vừa mới xảy ra vậy? 

“Này Hiiro-chan!” 

“Hehe, có sao đâu mà!” 

Yukiha-san từ từ quay lưng lại, để lộ phần gáy cùng bờ vai quyến rũ. Làn da trắng nõn không vương chút mồ hôi, đúng như cái tên Yuki của chị ấy... và trái lại với đó là đôi má ửng hồng lên khi chị ấy đang cố giữ lấy bộ yukata. Sự hòa quyện hài hòa giữa sắc trắng và đỏ này tựa như 1 chiếc bánh phô mai được rưới sốt dâu tây lên vậy... 

“Này Souto, chắc nãy giờ em đang mơ tưởng được dùng ống nhỏ giọt nhỏ mực tàu lên vai Yuki rồi ngắm mực đọng trên xương quai xanh chứ gì... Hiện hết lên mặt rồi kìa.” 

“Em vừa trưng ra cái vẻ mặt như nào vậy chứ!” 

Sợ Yukiha-san sẽ hiểu lầm điều gì đó kỳ quặc nên tôi vội tsukkomi ngay. Và ngay sau khi chuỗi các sự việc hỗn loạn đó vừa kết thúc, Shirabe-san liền mở lời: “Nhắc mới nhớ!” 

“Vòng loại giải Kikyou năm nay đã được ấn định bắt đầu từ tuần đầu tiên của tháng 6 đó.” 

“Vậy à... mùa giải đã đến rồi sao!” 

Hiiro-san khoanh tay gật đầu tâm đắc. 

“Ừm Shirabe-san, giải Kikyou là giải gì thế?” 

“Ah, chị vẫn chưa giải thích cho Haijima nhỉ. Hiện tại trên toàn tỉnh này có 8 câu lạc bộ ném gối, và đây là giải đấu để quyết định xem đội nào đứng nhất đó.” 

So với nội dung giải đấu thì tôi bất ngờ hơn khi mà có tới 8 câu lạc bộ tham gia đấy. 

“Trước tiên, chúng ta sẽ chia tỉnh thành 2 bảng Bắc và Nam, mỗi bảng 4 đội thi đấu tính điểm theo kiểu vòng tròn. Và sau đó, 4 trường từ 2 đội đứng đầu mỗi bảng sẽ tiến vào vòng chung kết loại trực tiếp. Do cả vòng loại lẫn chung kết đều thuê địa điểm là chuỗi khách sạn Kikyouen trong tỉnh nên Miiko mới đặt tên là giải Kikyou đó.” 

Tháng 6 à... vậy sau 1 tháng rưỡi nữa là sẽ đấu sao... 

“Tớ cũng định tổ chức 1 trận đấu giao hữu vào tháng sau, nhưng mà lại không khớp được lịch trình với các câu lạc bộ khác nên có vẻ hơi khó cho chúng ta rồi.” 

“Oh, cứ nhớ lại chuyện năm trước là tớ lại thấy hừng hực khí thế! Sou-chon nè, năm ngoái Kaketo vào được chung kết nhưng mà tiếc là chỉ đứng thứ tư thôi. Năm nay nhất định phải nhắm đến chức vô địch đó!” 

Trước Hiiro-san đang múa may đầy phấn khích, Shirabe-san tung gối lên xuống, nheo mắt lại cười sảng khoái: “Fuhaha! Đánh bại tất cả bọn họ nào!” 

“Được rồi, từ giờ sẽ tự luyện tập nhé!” 

“Vâng!” 

Theo tiếng hô của Shirabe-san, tất cả mọi người bắt đầu tự do luyện tập. Hiiro-san luyện nhào lộn, Shirabe-san thì chống đẩy, còn tôi và Reiji-san luyện tập ném xa thêm lần nữa. 

Trong khi đó, Yukiha-san đang dốc toàn lực ném gối vào tường như đấm gió. Cứ như thực sự có kẻ địch ở đó, chị ấy chạy, nhảy, rồi lại ngồi xổm xuống, và còn luyện tập để ném gối sao cho luôn trúng 1 chỗ nữa chứ. Ngay cả khi chúng tôi nghỉ giải lao 1 chút, Yukiha-san cũng không nghỉ ngơi mà tiếp tục đối đấu với kẻ thù vô hình đó. 

“Akarin thật đáng nể mà!” 

“Đúng là át chủ bài của chúng ta có khác.” 

Tôi chợt nhớ lại trong trận giao hữu trước Shirabe-san cũng có nói: “Akari luyện tập rất chăm chỉ đó.” 

Những nỗ lực không ngừng nghỉ mỗi ngày đó càng làm chị ấy mạnh mẽ hơn. Nhìn chị ấy lau đi những giọt mồ hôi đọng lại trên trán, nắm chặt gối rồi ném với ánh mắt nghiêm túc như vậy, tôi cũng vô thức cất tiếng gọi kết thúc nghỉ ngơi: “Reiji-san, anh giúp em tập thêm lần nữa được không?” 

Khi hoàng hôn dần chìm trong màn đêm xen lẫn sắc xanh thẫm, Shirabe-san gọi mọi người lại kết thúc buổi tập hôm nay: “Chuẩn bị về thôi nào.” 

Sau khi thay quần áo và quay lại phòng sinh hoạt câu lạc bộ, chúng tôi ngồi xuống nghỉ ngơi 1 lát. 

“Vậy bây giờ uống trà nhé mọi người.” 

Nếu là câu lạc bộ khác thì chắc sẽ ghé qua quán cà phê hoặc nhà hàng gia đình, nhưng với câu lạc bộ này thì độc đáo ở chỗ là thưởng trà ngay tại phòng sinh hoạt. Đặc biệt hơn nữa, trà ở đây không phải cà phê hay hồng trà mà là trà Nhật. 

“Nghe này mọi người, hôm nay tớ mang gyokuro đến đó!”

“Woah Reiji-kun, cậu mang cả gyokuro luôn sao... tuyệt thật đấy. Hiiro-chan, chén trà đây nha.” 

“Cảm ơn nhé Akarin!” 

Chúng tôi vừa thưởng tra vừa vui vẻ trò chuyện. Mỗi khi ai đó nói gì hoặc làm gì đó thì mọi người ai nấy cũng đều nở 1 nụ cười rạng rỡ. Sau khi tận hưởng khoảng thời gian thư thái đó, chúng tôi chính thức tan trường.

“Hôm nay trời không có mây nên nhìn rõ được sao nhỉ.” 

Ngước nhìn bầu trời, tôi vô thức lẩm bẩm.

Phía Nam vùng trời, chòm sao Hydra chiếm cả 1 khoảng không lớn. Chếch về hướng Đông 1 chút, ngôi sao tỏa sáng rực rỡ nhất là sao Spica của chòm sao Xử Nữ. Dù khi còn trên núi tôi còn thấy được nhiều sao hơn nữa, nhưng những ngôi sao nhìn từ đây cũng thật đẹp. 

Yukiha-san vỗ vai tôi rồi bắt chuyện. 

“Haijima-kun nè, cái chòm sao hình tứ giác kia tên là gì ấy nhỉ?” 

“Ah, là chòm sao Corvus đó... còn bên phải nó là chòm sao Crater.” 

“Bên phải? Bên phải~... không thấy được gì hết à...” 

“Mắt Sou-chon đặc biệt mà, phải chỉ dạy theo khả năng của người bình thường chứ!” 

Này nhé, em không muốn bị lên lớp bởi người cứ bắt em nhào lộn trên không đâu... 

“Tạm biệt nhé Souto!” 

“Hẹn gặp lại sau nhé Haijima-kun!” 

Vẫy tay chào tạm biệt mọi người xong rồi chúng tôi chia tay nhau ở ngã tư gần cổng trường. 

1 ngày của câu lạc bộ ném gối đã diễn ra như thế đó. Tuy có hơi khác với cái thanh xuân tôi mơ mộng 1 tháng trước nhưng như này cũng có niềm vui của riêng nó. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!