Yuru Fuwa Senpai wa Makura de Kawaru

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 3

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34713

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 22

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 2

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14233

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29526

Vol 1 - Chương 3.1: Giải Kikyou, khai mạc!

Chương 3.1: Giải Kikyou, khai mạc!

“Ryokan này lớn thật đấy!” 

“Nó lớn gấp đôi cái khách sạn Miyabi mà chúng ta đã tới hồi tháng Tư đó. Đừng có để bị lạc giữa lúc thi đấu.” 

“Quả thật nếu em mất tập trung một chút thôi thì chắc em chẳng biết mình đang ở đâu nữa mất.” 

Trong khi ngâm mình trong bồn tắm suối nước nóng trong nhà, tôi nói chuyện phiếm với Reiji-san. 

Hôm nay, tuần đầu tiên của tháng Sáu, là ngày trận mở màn của vòng loại giải Kikyou diễn ra. Sau một tháng rưỡi chờ đợi, chuyến đi du lịch suối nước nóng này cuối cùng cũng đến. Tại địa điểm tổ chức giải đấu, khách sạn Kikyouen, chúng tôi đang tận hưởng ngâm mình trong suối nước nóng trước bữa tối. 

Hôm qua, tôi đã xem trang web chính thức của khách sạn để hình dung quy mô của nó, nhưng khi nhìn tận mắt, thực tế còn hơn cả những gì tôi tưởng tượng. 

Khách sạn Miyabi chỉ có 5 tầng, còn khách sạn Kikyouen thì có tới 9 tầng và lại có thêm 1 tòa nhà phụ 6 tầng nữa. Đơn giản mà nói thì số lượng tầng ở đây cao gấp 3 lần so với khách sạn Miyabi. 

So với ryokan nhà tôi, khách sạn Miyabi đã rộng đến khó tin rồi, vậy mà nơi này còn hơn thế nữa, cứ như 1 thế giới khác vậy. 

“Không chỉ rộng thôi đâu. Điều đặc biệt nằm ở chỗ tòa nhà chính có cấu trúc thông tầng.” 

Chính giữa tòa nhà chính được thiết kế như 1 giếng trời vậy, thông suốt từ tầng 1 lên đến tầng 9. 

“Phong cách thiết kế khá là ấn tượng, nhưng mà việc nhìn thấy kẻ địch ở phía đối diện mà ko đi thẳng tới được cũng là một yếu tố quan trọng cho việc lập chiến thuật đó. Dù thị lực của Souto có tốt đến mấy đi nữa, nếu không đuổi theo đối phương được thì cũng vô ích.” 

“Đúng là vậy thật.” 

Tòa nhà chính có hình dạng như một cái bánh donut vuông, và các bức tường ở chỗ giếng trời thì đều được lắp kính nên chúng tôi có thể dễ dàng phát hiện kẻ địch dù họ ở tầng trên hay dưới, nhưng để đuổi kịp được họ thì có vẻ sẽ tốn thời gian lắm. 

“Còn lại là tòa nhà phụ. Lối đi nối hai tòa với nhau nằm ở tầng 2 và tầng 5.” 

“Reiji-san, có gì ở tòa nhà phụ vậy?” 

“Có khu tắm lộ thiên nè, quầy bar, và cả khu trò chơi điện tử nữa,... Ồ, nhìn kìa Souto... Bong bóng, bong bóng kìa!” 

“Ah, đúng thật này.” 

Trên cánh tay Reiji-san vừa nhấc lên khỏi mặt nước, có đầy bong bóng nhỏ li ti đang bám vào. Có vẻ suối nước nóng ở Kikyouen thuộc loại carbon dioxide. Khi ngâm mình, các bọt khí carbon dioxide sẽ bám đầy khắp người nên nó còn được gọi là “Suối bong bóng”. 

“Nghe nói những bong bóng này sẽ được hấp thụ qua da và giúp tăng cường máu. Chắc khi Sou hay Yuki bước ra khỏi bồn tắm thì làn da cũng ửng đỏ lên một chút đó.” 

Dù mới chỉ ngâm bồn thôi, nhưng vừa tưởng tượng đến cảnh Yukiha-san và Hiiro-san trong bộ yukata là mặt tôi đỏ hết lên rồi. Những thiếu nữ xinh đẹp vừa tắm xong và khoác lên mình một bộ yukata... Thử hỏi trên thế gian này được bao nhiêu nam sinh cao trung có cơ hội ngắm cảnh đó thường xuyên cơ chứ! 

“Này Souto, có phải em vừa nghĩ sẽ dùng rong biển và hạt mè của món Tsukudani để vẽ mấy đường kẻ hình quả dâu tây trên tấm lưng đang ửng đỏ của Yuki đúng không? Em đúng là biến thái thật đó.” 

“Ai mới là kẻ biến thái chứ!” 

Thật là hết nói nổi mà... Làm sao mà lại dẫn tới suy nghĩ đó vậy? 

“Mà này Reiji-san, sao lúc nào anh cũng hưng phấn lên khi bôi thức ăn vào người khác vậy?” 

“Việc bôi thức ăn lên cơ thể cũng giống như trang điểm thôi mà. Đó là một công cụ để giúp phụ nữ quyến rũ hơn đó.” 

“Tuyệt đối không phải vậy!” 

Ai mà lại đánh đồng kem nền với rong biển của món Tsukudani như vậy chứ! 

“Rộng này thì thi đấu cũng mệt thật anh nhỉ.” 

Tôi vuốt tóc lên rồi đổi chủ đề, Reiji-san cũng nghiêm túc trở lại. 

“Ừm, sóng vô tuyến cũng là một vấn đề khá là phiền phức đó. Bên này còn đỡ, chứ bên tòa nhà phụ dù có dùng repeater thì cũng khó mà bắt được sóng.” 

Chúng tôi đang ở trên tầng 9, tầng cao nhất của tòa nhà chính. Sóng điện thoại ở đây khá chập chờn do ryokan này còn ở vùng quê hẻo lánh hơn so với khách sạn Miyabi. Tòa nhà phụ nằm sát phía núi,thậm chí còn không có cả phòng cho khách nên chắc chắn sóng còn tệ hơn nữa. 

“Quy định chỉ cho dùng tối đa hai trạm chuyển tiếp tín hiệu cũng khắt khe quá anh nhỉ?” 

“Cũng nhờ vậy mà nó mới thú vị đó. Nếu muốn dùng bộ đàm trên phạm vi rộng nhất có thể thì kiểu gì vị trí đặt repeater cũng bị giới hạn trong một vài phương án nên sẽ dễ bị đối phương phát hiện. Ngược lại, thay vì phủ sóng rộng như vừa rồi, nếu chấp nhận một số khu vực không có sóng để lắp repeater ở những vị trí đặc biệt thì rủi ro bị phát hiện sẽ giảm đi. Đây là đấu trí hết đấy!” 

“Ra là vậy.” 

Do quy định cấm sử dụng điện thoại nên phương tiện liên lạc duy nhất mà chúng tôi có thể dựa vào là bộ đàm. Nếu ngắt nguồn điện của repeater thì phạm vi truyền sóng sẽ giảm đi đáng kể, và việc liên lạc với đồng đội sẽ trở nên cực kỳ khó khăn. 

“Ở sân đấu rộng như này, nếu bị mất liên lạc và bị cô lập thì khả năng bị đối thủ bắn tỉa và hạ gục là hoàn toàn có thể xảy ra. Tất nhiên, nếu cứ lượn lờ tìm chỗ sóng tốt thì cũng chẳng khá hơn, một phát bắn tỉa là đi đời ngay.” 

“Sao mọi người cứ hễ nhắc đến chuyện thi đấu là cách diễn đạt lại trở nên ghê rợn thế?” 

Coi kìa, mấy người ở cạnh đang nhìn chằm chằm vào chúng ta với ánh mắt đáng sợ lắm kìa. 

“Tầng 2 tòa nhà chính... hay là tòa nhà phụ tốt hơn nhỉ... Năm ngoái thì...” 

Với vẻ mặt nghiêm túc, Reiji-san bắt đầu lẩm bẩm tính toán vị trí đặt repeater. Do đang đeo kính áp tròng nên lúc này anh ấy trông ngầu lắm. Nhưng tiếc là, lúc anh ấy mơ mộng biến thái, biểu cảm cũng y hệt như này. 

Nhìn những bọt khí đang lăn tăn trên mặt nước, tôi lặng lẽ thả trôi tâm trí mình theo dòng suy nghĩ về trận đấu sắp tới. Đã lâu lắm rồi mới có một trận đấu, mà nó còn là một trận thi đấu chính thức nữa chứ không phải là đấu tập. Luật chơi tôi cũng nhớ hết rồi, chiến thuật thì cũng hiểu được kha khá. Còn lại chỉ là xem tôi có thể trở thành “tai mắt” cho bốn người họ đến mức nào thôi. 

“Reiji-san, trường Karasuma có mạnh lắm không?” 

Trận mở màn là với trường cao trung Karasuma. Trong bảng đấu vòng tròn gồm 4 trường, nếu có thể bắt đầu với 1 chiến thắng thì những trận sau sẽ thuận buồm xuôi gió hơn. 

Thế nhưng, Reiji-san lại nở 1 nụ cười gượng rồi nói: “Không biết có khi lại tốt hơn đó!” 

“Nửa năm trước, bọn anh đã đấu với họ rồi, mạnh lắm đó. Đặc biệt là đội trưởng của họ, 1 trong Ngũ Đế, Shiozaki-san.” 

“... Ngũ Đế?” 

“Trong số hơn 60 người của 8 trường tham gia môn ném gối này, đó là tên gọi chung cho 5 người được mệnh danh là mạnh nhất.” 

“Có những thứ như vậy luôn sao...” 

Giống như Tứ Đại Thiên Vương trong truyền thuyết ấy nhỉ... 

“Nhân tiện, Shirabe-senpai cũng là 1 trong Ngũ Đế đó.” 

“Shirabe-san ư?” 

“Do có những cú ném xa siêu tốc cùng với khả năng thu hẹp khoảng cách với đối thủ trong chớp mắt nên chị ấy được mệnh danh là 『Shukuchi』Shirabe Yunoeda. Trong bảng đấu này, ngoài Shirabe-senpai ra thì còn có 2 người khác nữa. Một người là 『Teppeki』Miko Komaguri của trường Hinamori chúng ta mới đấu, và người còn lại là 『Gekitsui』Ryuji Shiozaki của trường Karasuma mà chúng ta đối đầu hôm nay.”

Uầy... Mấy cái biệt danh này, cái nào nghe cũng ngầu thật đấy. 

“Chúng ta cũng đã luyện tập rất chăm chỉ rồi. Cứ giữ phong độ như thường là có thế chiến thắng được.” 

Thở phào một hơi xong, hai chúng tôi cùng nhau tạt nước lên mặt. 

“Đến lúc ra khỏi bồn rồi nhỉ.” 

“Vâng! Đi ăn thôi anh!” 

Cơ thể vừa được thư giãn ngâm mình trong suối nước nóng của tôi giờ đây dính đầy bong bóng nhỏ li ti, có cảm giác hơi kỳ một chút. 

Đã vây, không biết là do ngâm quá lâu hay do tác dụng của suối nước nóng mà khi lau người, từ đùi trở xuống đỏ bừng hết cả lên. 

Trong khi khoác lên bộ yukata màu nâu nhạt có sẵn của ryokan, tôi nhìn sang bộ yukata màu chàm của Reiji-san. Ước gì tôi cũng sớm được sắm một bộ yukata cho riêng mình.

“Hey~ Gumocchi!” 

Hai chúng tôi đang ngồi chờ trên ghế thì Hiiro-san bỗng chạy vụt ra từ tấm rèm cửa. Bộ yukata đỏ như áo Happi để thi đấu của chị ấy trông dễ thương thật đó nhưng mà sức công phá tầm nhìn mạnh quá đi.

“Đã để hai người đợi lâu rồi! Yuno-san và Akarin cũng sẽ ra ngay thôi!” 

Oh~! Quả nhiên thân hình Hiiro-san đỉnh thật đó! Đúng là bí ẩn phương Đông mà! 

“Nè Sou-chon, em nhìn cơ thể của Hii đến ngẩn ngơ luôn rồi đấy à?” 

“Không... Tuyệt đối không có chuyện đó đâu!” 

“Để mọi người đợi lâu rồi... Chà, đông vui quá nhỉ!” 

Từ phía sau, Yukiha-san xuất hiện trong bộ yukata họa tiết hoa vô cùng dễ thương. Phần cổ hơi ửng hồng do suối nước nóng carbon dioxide trông cũng thật tuyệt vời. Trước đây, Reiji-san cũng từng nói: “Ở những chỗ ửng đỏ như cổ hay nách, anh muốn để vào đó một thứ gì đó mang màu sắc khác, nổi bật một chút ví dụ như món cá áp chảo với bơ hay lá sen chẳng hạn...”. Nghĩ lại thì cảm giác đó không hẳn là không hiểu được... Hỏng rồi, hỏng rồi, suy nghĩ của mình đang dần bị vấy bẩn rồi... 

“Hiiro-chan có dáng đẹp thật, ghen tị thật đó!” 

“Ah, Yukiha-san! Em thấy chị cũng rất tuyệt rồi mà...” 

“Này Souto, sao đột nhiên em tán tỉnh người ta thế!” 

“Cái gì cơ! Em đang tán tỉnh Akarin đấy à Sou-chon! Đúng là đồ không biết xấu hổ mà!” 

Vừa ôm lấy đôi má mình như bức tranh “Tiếng thét” của Munch, Hiiro-san vừa giả vờ quằn quại trong đau khổ. 

“Sao thế... sao thế... vui vẻ quá nhỉ.” 

Shirabe-san, với bộ yukata đen hoa văn rồng, bước tới cùng với 1 chiếc khăn tắm quàng quanh cổ. Trên tay chị ấy là một vỏ chai cà phê sữa đã uống cạn. 

“Xin lỗi vì đã để mọi người chờ! Từ giờ đến lúc thi đấu, mọi người cứ thong thả tận hưởng đi nhé!” 

“Vâng!” 

Cả 4 người chúng tôi đồng thanh đáp lời. 

“Nơi này đúng là rộng thật đấy...” 

Sau khi về phòng và ăn tạm đồ ăn mua ở cửa hàng tiện lợi, tôi đi dạo quanh các tầng. Cũng lâu rồi tôi mới lại được thi đấu, hơn nữa, lần này đối thủ còn là một Ngũ Đế. Do đây là bảng đấu theo thể thức vòng tròn nên nếu thua ở đây thì những trận sau sẽ bị ảnh hưởng. Đây đúng nghĩa là 1 trận đấu không được phép thua, và việc đi dạo này chính là để thay đổi không khí nhằm giải tỏa căng thẳng. 

Vả lại, 4 người họ đều đã thi đấu ở đây vào năm ngoái nên người duy nhất chưa biết về chiến trường hôm nay là tôi. Nếu tìm hiểu trước một chút, biết đâu có thể giúp ích được gì đó cho trận đấu. 

 Sau khi tôi đi xem hết mọi ngóc ngách của tòa nhà chính và sắp đến tòa nhà phụ thì một giọng nói quen thuộc gọi tôi lại. 

“Ơ, Haijima-kun đấy à?” 

“Yukiha-san!” 

Yukiha-san vẫy tay chào tôi. Lúc tôi rời phòng thì chị ấy vẫn còn ở đó, có lẽ chị ấy đã ra ngoài sau tôi một chút. 

“Fufu, chị đang đi tìm xem nên chọn chỗ nào để chiến đầu nè.” 

“Ra là vậy... Em cũng đang định đi xem qua toàn bộ khách sạn Kikyouen, và chuẩn bị sang tòa nhà phụ đây.” 

“Vậy sao... Vậy thì hai ta cùng đi chung đi!” 

Thế là hai chúng tôi cùng nhau đi dạo quanh ryokan. Chỉ riêng việc mặc yukata và bước đi bên cạnh nhau thôi cũng đủ khiến tim tôi đập nhanh hơn rồi. Ở bên cạnh chị ấy, tôi lại một lần nữa nhận ra: “Chị ấy đáng yêu thật đấy.” 

Vừa mới thấy chị ấy ngó vào cửa hàng quà lưu niệm và cười nói: “Bánh manju ở đây nghe nói ngon lắm đó!” xong, ánh mắt chị ấy ngay lập tức trở nên sắc bén sau khi nhìn vào phòng tiệc. Yukiha-san lẩm bẩm với một giọng nhỏ và trầm: “Nếu là chỗ này thì mình có thể đối phó với hai người một lúc được nhỉ...”. Sự tương phản đó thú vị đến mức tôi vô thức cười khẽ. Sau khi rời khỏi phòng tiệc và trở về trạng thái bình thường, Yukiha-san nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc. 

“Có chuyện gì vậy?” 

“À, chỉ là em nghĩ tính cách của chị thay đổi nhanh quá thôi.” 

“Vậy à... Có kỳ quặc lắm không em... ?” 

Nhìn gương mặt lộ vẻ bối rối của chị ấy, tôi vội xua tay phủ nhận. 

“Không hề có chuyện đó đâu! Lúc chị thi đấu thì rất ngầu, còn bình thường thì chị rất dễ th...” 

Đang nói dở đến đó, mặt tôi đỏ bừng hết lên. Dẫu đó là lời thật lòng, nhưng tôi vừa nói cái quái gì thế này? Đã vậy còn nói gần hết sạch luôn rồi! Phải làm sao để lấp liếm cho qua đây? Không lẽ lại nói là: “Em định nói bình thường chị hay tỏ vẻ đáng yêu ấy mà.” sao? Tệ nhất luôn đó! 

Trong tình huống không thể cứu vãn này, tôi rón rén ngước nhìn Yukiha-san. 

“Ehehe... cảm ơn em nhé!” 

Chị ấy đỏ bừng cả mặt, đưa tay lên gãi má. 

“C... cũng đến lúc đi về rồi nhỉ.” 

“V... vâng!” 

Kể từ lúc đó, cả hai quay về tòa nhà chính trong bầu không khí có phân hơi gượng gạo. Khi bước vào thang máy, bên trong đông hơn tôi nghĩ, làm tôi xém chút nữa là chạm vào chị ấy. 

“Đ... đông thật đấy chị nhỉ.” 

“Ừ, đông thật đó.” 

Lời thì thầm nhẹ nhàng của chị ấy len lỏi vào tai tôi, làm tim tôi đập loạn nhịp không ngừng. 

Cuộc đi dạo để giải tỏa căng thẳng đó rốt cuộc lại khiến tôi thấy căng thẳng hơn. 

Sau khi trở về phòng, chúng tôi dành thời gian còn lại để chơi bài mà Hiiro-san mang theo. Hình như giải đấu có quy định là việc chào hỏi đối thủ và họp bàn chiến thuật chỉ được bắt đầu từ 30 phút trước khi trận đấu bắt đầu. Quả thật, nếu không có giới hạn thời gian thì mấy con người này chắc sẽ nghĩ đến chuyện ném gối cả ngày mất... 

“Nào nào, liệu chị có đang giữ lá đó không nhỉ?” 

Trò đánh bài này thuộc dạng đấu trí, nơi mà việc giữ vững và đánh lừa tâm lý là yếu tố quyết định thắng bại. Lẽ ra phải là như vậy, nhưng... 

“Yukiha-san... Chị không có lá đó đâu nhỉ?” 

“Akarin, cậu không có giữ đúng không?” 

“Ơ... ơ, không phải vậy đâu...” 

Tôi và Hiiro-san đưa mắt nhìn nhau rồi cùng gật đầu. 

“Ừm, chắc chắn là không có! Em ngửa bài đây!” 

“Hii cũng ngửa bài luôn! Nè, Akarin tính sao đây!” 

“Chậc... Mình không có giữ thật mà...” 

Yukiha-san yếu thật đó! Mặt chị ấy hiện hết lên cả rồi còn đâu! Hỏi thẳng một phát là xong, chẳng còn gì gọi là đấu trí hay đánh đòn tâm lý nữa! 

“Muu... chơi bao nhiêu lần rồi mà vẫn không thắng được. Thêm một ván nữa đi.” 

Và kết cục là chị ấy vẫn không thắng nổi một ván, mà còn biến thành một kẻ khả nghi vừa chơi vừa lấy tay áo yukata che gần hết khuôn mặt mình lại. 

Thời gian vui đùa trôi qua trong nháy mắt, giữa lúc cả đám còn đang lăn lộn cười thì đã tới mốc 30 phút trước khi trận đấu bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bắn hạ Bức tường sắt