Yuru Fuwa Senpai wa Makura de Kawaru

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Vol 1 - Chương 2.3: Cuộc sống thường ngày của câu lạc bộ suối nước nóng

Chương 2.3: Cuộc sống thường ngày của câu lạc bộ suối nước nóng

“Bắt đầu nào. Souto, hy vọng lần này cậu có thể đưa ra đáp án chính xác.” 

“Vâng...” 

5 giờ chiều 

Trong phòng câu lạc bộ ở tầng 3 tòa nhà phía Nam, tôi vừa nhét bộ đàm vào túi áo đồng phục vừa đáp lại lời của Reiji-san với giọng điệu có hơi yếu ớt. 

Những ngày cuối tháng Năm cũng đã đến, tôi bắt đầu cảm nhận được cái nóng phả lên tay qua lớp áo yukata. Mới vừa kết thúc buổi luyện tập tại võ đường cách đây không lâu, chúng tôi đã quay lại phòng câu lạc bộ và thay sang đồng phục. 

Bây giờ, một buổi tập khác có phần hơi nặng nề sắp sửa bắt đầu. 

“Chỉnh về kênh 18, mã nhóm 34. Shirabe-senpai và Yuki ở lại tòa nhà phía Nam này, Sou và Souto tới tòa nhà phía Bắc. Được rồi, bắt đầu đi!” 

“Tản ra đi mọi người!” 

Theo hiệu lệnh của Reiji-san và Shirabe-san, tất cả đồng loạt rời khỏi phòng câu lạc bộ. Từ phòng hội đồng và phòng thí nghiệm ở tòa nhà phía Nam, tôi băng qua hành lang nối ở tầng 2, di chuyển sang dãy các phòng học ở tòa nhà phía Bắc. Sau khi tách khỏi Hiiro-san, tôi đã lên tới tầng 3 của học sinh năm ba. 

Tôi đưa miệng lại gần bộ đàm. 

【Đây là Haijima. Em đã tới tầng 3 của tòa nhà phía Bắc.】 

【Đây là Hiiro. Tớ đang ở tầng 1 dãy phòng phía Bắc nè!】 

【Mọi người có thể tự do di chuyển nhưng nhớ báo cáo thường xuyên nhé. Lát nữa tớ sẽ hỏi một vài câu đó.】 

Theo đúng chỉ thị, tôi chậm rãi bước xuống tầng 2. 

【Haijima đây. Đang ở tầng 2 tòa nhà phía Bắc.】 

【Akari đây. Đang ở tầng 3 dãy phòng phía Nam.】 

【Yunoeda đây. Vừa qua hành lang nối và sang tầng 2 tòa nhà phía Bắc rồi.】 

【Hiiro đây. Đã đến tầng 1 tòa nhà phía Nam rồi nhé!】 

【Tokigumo đây. Dãy Bắc tầng 1.】 

【Akari đây. Đã quay lại dãy Nam tầng 2.】 

Mọi người cứ liên tục báo cáo như vậy mỗi khi sang một khu vực mới. Bỗng nhiên, 1 tiếng tèn ten vang lên qua bộ đàm. 

【Mọi người dừng lại đi. Nào Souto, giờ Shirabe-senpai đang ở đâu?】 

Ư, toang rồi... Ừm, hình như chị ấy vừa mới nói chuyển sang tầng 2, nhưng mà... Bắc? Nam? 

【Ừm... Là tầng 2 dãy phía Nam phải không...】 

Reiji-san sau khi im lặng một lúc để tạo kịch tính thì chỉ đáp lại một tiếng như khi trả lời sai trong trò chơi truyền hình. 

【Sai rồi. Shirabe-san đang ở tầng 2 dãy Bắc. Vậy còn Yuki thì sao, có nhớ được không?】 

【Ừm... Yukiha-san ở tầng 3 dãy Nam... À không, là tầng 2...】 

【Ừm, đúng rồi đó. Sou, cậu có biết tớ đang ở đâu không?】 

【Để xem nào... Là tầng 3 dãy Nam...】 

【Sai hoàn toàn, tớ đang ở dãy Bắc tầng 1. Còn Souto đang ở tầng 2 dãy Bắc đúng không? Tiếp tục thôi nào!】 

Đây là một buổi luyện tập về chiến tranh thông tin, xem trường học như là một ryokan. Chính xác hơn thì đó là một bài luyện tập ghi nhớ thông tin. 

Trong môn ném gối, việc sử dụng điện thoại bị cấm, thiết bị liên lạc duy nhất chúng tôi có là bộ đàm. Trong khi mỗi thành viên liên tục báo cáo vị trí qua bộ đàm, chúng tôi phải ghi nhớ xem ai đã ở đâu vào thời điểm nào. Đương nhiên, sau khi báo cáo họ có thể đã di chuyển đôi chút, nhưng nếu nhớ được vị trí báo cáo gần nhất thì ngay cả khi chính bản thân người đó không liên lạc được cũng có thể phán đoán nên đi đâu để ứng cứu. Đây là bài luyện tập để chúng tôi có thể tự mình hành động trong tình huống mà Reiji-san không thể đưa ra chỉ thị. 

【Dừng lại nào. Tiếp theo là Yuki. Cậu có biết Sou đang ở đâu không?】 

【Ừm... Có lẽ là tầng 1 hoặc tầng 2 dãy Nam... Xin lỗi nha, tớ không nhớ chính xác được...】 

【Cậu đoán đúng rồi đó, tầng 2 dãy Nam. Chắc do khi nãy Sou ở tầng 1 nên cậu bị lẫn lộn thông tin thôi.】 

Chỉ riêng việc vừa di chuyển vừa phải nhớ vị trí của 4 người còn lại cũng đủ khó rồi, vậy mà Reiji-san còn nhớ được cả lộ trình di chuyển như kỳ thủ vậy... 『Quan sát toàn cảnh』đáng nể thật... 

Hơn nữa, thực tế không có suôn sẻ như này. Ở ryokan, chúng tôi không chỉ ghi nhớ số tầng mà còn phải nhớ những thông tin khác như gần khu vực nghỉ ngơi thì mới áp dụng được. Bài luyện tập này chỉ là màn dạo đầu thôi. Chắc chúng tôi phải luyện tập thêm nhiều lần nữa cho tới khi ghi nhớ trong vô thức mới thôi. 

Nhưng mà lý do khiến tâm trạng tôi nặng nề như vậy không phải vì tôi ghi nhớ kém đâu... 

【Đây là Haijima. Đang băng qua hành lang nối để sang tầng 2 dãy Bắc...】 

“Oái!” 

Ngay lối ra hành lang nối, tôi suýt đụng trúng một cắp nữ sinh năm ba đeo cà vạt xanh lá. 

“A, em xin lỗi...” 

“À, không sao đâu, không có vấn đề gì đâu!” 

Một cô bạn trong đó còn nói nhanh hơn cả câu xin lỗi của tôi nữa. Vừa dứt lời, chị ấy liền kéo tay cô bạn còn lại vội vàng băng qua hành lang nối. 

Này, tôi biết hết cả đấy! Nhờ cái thính giác siêu nhạy này mà tôi nghe rõ những gì hai người vừa nói đó! 

“Ủa, cậu ta đang làm gì vậy?”, “Hình như đang cầm bộ đàm phải không?”, “ Đúng rồi! Kỳ cục thật đó!” chứ gì! 

Tôi không có khóc đâu! Chẳng có việc gì phải khóc cả! 

【Souto, cậu có biết Sou đang ở đâu không?】 

【... Xin lỗi Reiji-san, em không nghe rõ lắm.】 

【Có chuyện gì thế? Gặp rắc rối gì à?】 

【Chà... Chỉ là em bị tổn thương tâm hồn một chút thôi.】 

Có vẻ bài luyện tập này không hợp với tôi cho lắm. Yukiha-san thì nói là thấy xấu hổ khi phải để lộ nhiều da thịt, nhưng tôi thấy việc cầm bộ đàm chạy loanh quanh trong trường như này còn xấu hổ hơn gấp bội lần. 

【Đây là Reiji Tokigumo.】 

Buổi tập cũng dần kết thúc. Giật hết cả mình khi mà Reiji-san xưng đầy đủ họ tên như vậy. 

【Mã 2371】 

Ừm, đảo ngược 2371 thành 1732. Sau đó lùi mỗi chữ số đi 1 đơn vị thì sẽ là 0621. Vậy là kênh 6, mã nhóm 21 nhỉ... 

【Đây là Reiji. Mọi người nghe thấy không?】 

【Đây là Yunoeda. Chị nghe rõ rồi.】 

 Bắt đầu từ Shirabe-san, các thành viên còn lại cũng lần lượt trả lời. 

Khi việc xưng hô qua bộ đàm trở thành họ tên đầy đủ, đó chính là ám hiệu cho thấy có khả năng đối phương đang nghe lén. Đây là một quy ước riêng của trường Kaketo. 

Loại bộ đàm dùng trong thi đấu có 20 kênh, mỗi kênh có thể thiết lập 38 mã nhóm khác nhau nên có tổng cộng 760 tổ hợp. Tuy nhiên, nếu để ở chế độ để trống mã nhóm thì bạn có thể bắt được tín hiệu của bất cứ ai trong cùng một kênh đó mà không cần quan tâm họ ở mã nhóm nào. Nói cách khác, bạn chỉ cần để trống mã nhóm và quét lần lượt từ kênh 1 đến 20 thì chắc chắn sẽ nghe lén được đội đối phương ở kênh nào đó. Đương nhiên, điều này cũng đi kèm với một bất lợi rất lớn là bạn cũng sẽ không còn nghe thấy tiếng đội mình nữa. 

Nghe lén được công nhận hợp lệ vì đây là chiến thuật hiển nhiên trong chiến tranh thực tế (cái lý do quái gì thế!?). Những gì vừa diễn ra chính là đối sách cho việc nghe lén đó. Một khi cảm thấy thông tin bị rò rỉ, chúng tôi sẽ thay đổi kênh và mã nhóm để thiết lập lại tình hình chiến trận. 

【Đây là Reiji Tokigumo. Mã: All 1. Tất cả tập trung tại cầu thang phía Tây, tầng 1 dãy Nam.】 

Lại là họ tên đầy đủ, hơn nữa còn kèm theo mã: All. Lần này là chiến thuật giả vờ không nhận ra mình đang bị nghe lén để làm nhiễu loạn đối phương. Theo con số mật mã tức là lùi về sau một đơn vị, 1 thành 2... Vậy nơi tập trung thật sự là tầng 2 tòa nhà phía Nam. 

Với cách này mà đưa ra chỉ thị cho từng thành viên thì chắc có lẽ sẽ đánh lạc hướng được đối thủ. Dù sao đi nữa, không ngờ nghe lén lại được công nhận là một chiến thuật để sử dụng như vậy. 

Chẳng bao lâu sau khi tôi tới tầng 2 dãy Nam, mọi người đã tập hợp đông đủ. 

“Được rồi, buổi tập hôm nay đến đây thôi. Shirabe-senpai, chúng ta đi uống trà nhé.” 

Reiji-san khẽ mỉm cười. Nếu trở thành kẻ thù, chắc chẳng ai đáng sợ hơn anh ấy mất. 

 

 

 

【 Cuối cùng giải Kikyou cũng sắp đến rồi. 】 

【 Ừm, chị phải cố gắng lên mới được. 】 

Đêm đến 

Trước thềm giải đấu ném gối, tôi nằm trên giường nhắn tin với Yukiha-san. Kể từ sau kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng, chúng tôi thỉnh thoảng nhắn tin trò chuyện với nhau. Dù chỉ là vài dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng cứ như này tôi thấy vui lắm. 

Thật hạnh phúc khi được nhắn tin với một senpai xinh đẹp như vậy. Một vị senpai thông minh nhưng lại nghiêm túc với môn ném gối như vậy làm tôi thấy thật thú vị. Nụ cười rạng rỡ của chị ấy cứ hiện về trong tâm trí tôi. Dù là những chuyện vặt vãnh hay tư vấn không quan trọng lắm, tôi vẫn cứ vô thức muốn nhắn tin với chị ấy. 

【 Em đang phân vân không biết nên luyện tập gì cho trận đấu sắp tới nữa. Em không biết làm mấy động tác nhào lộn, khả năng ghi nhớ cũng không tốt, mà sức mạnh thì cũng không có nốt...】 

Tôi vô thức thổ lộ lòng mình. Thực tế, tôi đang khá trăn trở về điều đó. 

Như để kiểm tra thị lực của mình, tôi vừa nằm trên giường vừa nheo mắt nhìn vào giá sách ở góc phòng để đọc tiêu đề của chúng. Bên ngoài cửa sổ, tôi còn nghe được cả tiếng chó sủa vang vọng từ xa. 

... Nếu là mắt và tai thì mình sẽ không thua ai đâu, nhưng mà... 

Trong lúc tôi còn đang thả lỏng tâm trí thì chiếc điện thoai bỗng reo vang làm tôi giật mình. Âm thanh khác với dự tính, nó không phải là thông báo tin nhắn mà là tiếng chuông cuộc gọi đến. Ngó vào màn hình thì có hiện lên tên Yukiha Akari. 

Theo phản xạ, tôi chỉnh lại thành tư thế ngồi quỳ ngay ngắn trên giường và đưa “thiết bị ma thuật” có thể phát ra giọng nói của chị ấy lên gần tai. 

“Moshi moshi! Em là Haijima đây!” 

“Chị là Akari đây. Đột nhiên gọi như này, xin lỗi em nhé. Tại chị nghĩ nếu viết tin nhắn thì sẽ dài lắm. 

“À, không sao đâu ạ.” 

Lần đầu tiên được nghe giọng Yukiha-san qua điện thoại, qua loa tiếng có hơi trầm nhưng vẫn vô cùng trong trẻo, nhẹ nhàng đọng lại trên vành tai. Tôi trả lời bằng một giọng cao vút vì hồi hộp, và khi nghe lại giọng nói của chính mình thì lại càng thêm căng thẳng. 

“Haijima-kun nè, làm thế nào mà em lĩnh hội được kỹ năng 『Second Sight』vậy?” 

“Gọi là lĩnh hội thì cũng hơi quá rồi...” 

Với lại, tôi cũng chưa quen với cách gọi tên kỹ năng đó nữa. 

“Em cũng chẳng rõ nữa... Chắc là trong lúc mải mê vui đùa như tìm chim trên núi, bắt cá dưới sông, hay chơi trốn tìm tới tận khuya thì nó cứ hình thành tự nhiên như vậy thôi...” 

“Nếu vậy thì tốt quá rồi còn gì?” 

Giọng Yukiha-san trở nên dịu dàng hơn. Một tông giọng điềm đạm như khi chỉ bài để khuyên nhủ tôi vậy. 

“Chị nghĩ năng lực của Haijima-kun không phải là thứ có thể lĩnh hội được trong một sớm một chiều đâu. Yunoeda-san, Hiiro-chan và cả Reiji-kun cũng thế. Những thứ được mài giũa như vậy chắc chắn sẽ có ích trong trận chiến. Kỹ năng của em cực kỳ quý giá đó, vì dùng được cả trong tấn công lẫn phòng thủ mà. 

“Vậy... sao...” 

“Ừ. Những việc em không làm được thì bọn chị sẽ lo. Vậy nên chị muốn em hỗ trợ vào những thiếu sót của bọn chị. Chị tin rằng đó sẽ là chìa khóa để kết thúc trận chiến.” 

“Chẳng phải quy mô câu chuyện của chị đi hơi xa rồi sao?” 

Chìa khóa để kết thúc trận chiến? Tôi là đấng cứu thế sao... 

“Tự nhiên em thấy nhẹ lòng hơn rồi.” 

Đúng là vậy nhỉ... Chỉ cần phát huy tối đa năng lực hiện có là được. 

“Xin lỗi em nhé, chị không giúp em được nhiều lắm...” 

“Không đâu ạ, lời khuyên của chị đã giúp em sáng mắt ra đó. Cảm ơn chị nhé!” 

“Ừm, giúp ích được cho em là chị vui rồi.” 

“............” 

Cả hai chúng tôi đều chìm vào im lặng một lúc. 

Cứ như vậy mà gác máy thì cảm giác có chút hụt hẫng. 

“... À đúng rồi... Yukiha-san!” 

“Hả?” 

Trước khi chị ấy kịp nói hẹn gặp lại, tôi đã vội gọi tên chị ấy. 

“Em vừa mới nghĩ ra ý tưởng mới cho chiêu trò của Yukiha-san đó!” 

“Thật sao?” 

Tôi đứng dậy và với lấy cuốn sổ trên bàn. Cuốn sổ này vốn dùng để giải bài tập toán, nhưng được một nửa thì đã chuyển dần từ những công thức toán khô khan sang ghi chú về chiêu trò. Mỗi khi rảnh rỗi, mỗi khi nhớ lại những cuộc trò chuyện với Yukiha-san, tôi lại lẳng lặng viết kín hết những trang giấy. Một kỳ vọng nhạt nhòa màu than mong một ngày nào đó sẽ có cơ hội nói về chuyện này. 

“Cái đĩa lót chén trà ấy... Nếu lia nó đi như một cái đĩa ném thì nó có thành vũ khí được không nhỉ?” 

“Cái đó chị cũng từng nghĩ đến rồi. Chị cũng muốn làm gì đó với bộ trà cụ, nhưng dùng đĩa lót thôi thì cũng chỉ trúng người ta thôi đúng không? Nó không đánh lừa được đối thủ như chiêu 『Slippery Slipper』nên chắc không có nhiều hiệu quả đâu.” 

“Ừm, quả thật vậy...” 

“Nhưng mà Haijima-kun nè, suy nghĩ về mấy chiêu mưu mẹo này cũng thú vị lắm đúng không?” 

“Ừm, đúng là rất thú vị luôn đó!”- Tôi trả lời ngay lập tức 

Sau đó chị ấy đột nhiên thay đổi tông giọng rồi nói: “Vì đây là chiến thuật quan trọng nên không được để người khác nghe thấy đúng không?”. 

“Đây là Yukiha Akari. Mã: 0142.” 

“Á, nghe lén! Ơ, có ai đang nghe lén à?” 

Trước sự hoảng hốt của tôi, Yukiha-san bật cười khúc khích rồi trở lại giọng điệu thường ngày. 

“Hehe, chị đùa chút thôi.” 

“Trời ạ, làm em giật cả mình...” 

Yukiha-san chủ động đùa với tôi. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng làm tôi xao xuyến khó tả rồi, lồng ngực cứ như bị thắt chặt lại vậy. 

“Yukiha-san, em còn nghĩ ra cái này nữa. Vào mùa đông ở ryokan, thường có đặt quýt trong phòng đúng không? Em nghĩ hay là mình bóp quýt xịt nước vào mắt đối thủ để làm mất tầm nhìn.” 

“Haha... Gì vậy trời?” 

Tiếng cười ấy ngay lập tức được não tôi thu nhận rồi phác họa nên dáng hình Yukiha-san đang mỉm cười rạng rỡ. 

“Quýt vào mùa đông à... Ở ryokan, chị thường thấy bánh kẹo đi với trà hơn chứ chưa thấy quýt bao giờ. Hơn nữa, nếu đã lại gần được như vậy thì thay vì làm mất tầm nhìn đối phương thì chị ném gối luôn rồi.” 

“Ahaha, đúng là vậy nhỉ! Quýt vô tác dụng mất rồi...” 

Sau cuộc tư vấn ban đầu vốn dĩ chỉ kéo dài 4 phút đó, hội nghị bàn bạc chiêu trò của hai người chúng tôi kéo dài thêm tận 30 phút nữa. 

08f8ff0c-3c71-4e4c-b74c-c61c4c55e7dc.jpg3d5fa43e-fe04-474c-ab4f-4b9b754ec6cb.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!