Chương 2.2: Cuộc sống thường ngày của câu lạc bộ suối nước nóng
Đã 3 tuần trôi qua kể từ buổi tập luyện.
Sau giờ tan học, ở tầng 3 tòa nhà phía Nam, những cây anh đào ngoài cửa sổ nay đã trở thành chốn trú ngụ của sâu róm, đang đung đưa như muốn hất chúng xuống đất.
“A, Yukiha-san.”
“Haijima-kun à... Yahho~ !”
Trong phòng câu lạc bộ, Yukiha-san ngẩng mặt ra khỏi cuốn sổ rồi mỉm cười rạng rỡ, vẫy tay chào tôi.
“Shirabe-senpai và hai người kia không ở đây sao?”
“Ơ? Cả ba người bọn họ hôm nay đều có việc bận nên có thông báo nghỉ tập rồi đó?”
“Ể?”
Tôi vội lấy điện thoại ra, và trên đó chỉ có đúng 1 dòng tin nhắn: “Hôm nay nghỉ!” từ Shirabe-san.
“Yukiha-san, dù nghỉ tập nhưng chị vẫn đến đây sao?”
“Ừm, do có bài tập về nhà với soạn bài trước nên chị nghĩ thà làm cho xong ở đây luôn.”
“Quả không hổ danh là chị mà, tuyệt vời thật đó!”
Nghe nói Yukiha-san luôn nằm trong top 3 khối năm hai trong các kỳ thi. Không chỉ hoạt động câu lạc bộ mà còn cả việc học, chị ấy cứ nỗ lực không ngừng vậy.
“Haijima-kun có đi về không?”
“À, không... Đã mất công đến đây nên chắc em làm xong bài tập rồi mới về.”
“Vậy à, cùng nhau cố gắng nhé!”
Ngồi xuống đối diện chị ấy, tôi lấy sách giáo khoa cùng tờ bài tập môn Toán ra rồi bắt đầu giải từ câu đầu tiên.
Tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng ngòi bút chì kim chạy trên mặt giấy và cả tiếng hô của câu lạc bộ bóng chày vọng từ bên ngoài vào. Những âm thanh dễ chịu vừa đủ để không làm phiền ấy bao trùm khắp căn phòng, và cứ như vậy tờ bài tập cũng dần hoàn thành. Dù vậy, tôi vẫn còn một câu mà nghĩ mãi vẫn chưa giải được. Có cảm giác như đã làm một dạng bài tương tự trong sách giáo khoa rồi nhưng tôi vẫn không hiểu rõ cách giải.
Chắc phải liều một phen thôi...
“Yukiha-san, chỗ này của môn Toán chị chỉ em cách giải với được không?”
“Ừm, được chứ, được chứ!”
Yukiha-san qua phía này rồi ngồi cạnh tôi. Một hương cam chanh thoang thoảng lướt qua khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Sau khi xem đề bài xong, chị ấy vừa vẽ 1 đường parabol vào cuốn sổ của mình vừa nói: “Bài này khá là khó nhỉ... Nếu là lần đầu gặp thì chắc chị cũng không giải được ngay đâu.”
Sự dịu dàng, đồng cảm và lòng tốt tự nhiên đó thôi cũng đã khiến tôi rung động rồi.
“Giá trị lớn nhất và giá trị nhỏ nhất của một hàm số bậc hai phụ thuộc vào miền giá trị của biến x đúng không? Trong bài này, miền giá trị của biến x được biểu diễn theo tham số a nên giá trị lớn nhất và giá trị nhỏ nhất sẽ biến thiên theo a. Ví dụ khi a nhỏ hơn 1 thì...”
“... A! Giải được rồi! Cảm ơn chị ạ!”
“Không có gì! Cứ tự nhiên mà hỏi chị nhé!”
Nhờ có sự giúp đỡ từ Yukiha-san mà bài tập về nhà của tôi đã được hoàn thành suôn sẻ. Tôi cũng không chăm chỉ tới mức soạn bài mới nên bèn lấy tạm một cuốn tạp chí về suối nước nóng ở gần đó rồi lật xem. Tuy vậy, chưa được bao lâu sau khi đọc thì Yukiha-san bỗng gọi.
“Nè nè Haijima-kun?”
“Ừm, có chuyện gì vậy chị?”
“Em giúp làm chị làm thử nghiệm được không? Chị mới nghĩ ra một chiêu mới cho trận đấu tới.”
Cuốn sổ trên tay chị ấy có màu khác với lúc nãy. Có vẻ Yukiha-san đã soạn bài xong và chuyển sang nghĩ chiêu ném gối.
“Được ạ.”
“Vậy thì cái này...”
Hai đứa cùng nhau chuyển đồ đạc lên kệ và đẩy bàn ghế sang bên. Đứng cạnh mấy cái bàn có gắn bánh xe ở góc phòng câu lạc bộ, tôi nhìn Yukiha-san đang lục lọi một cái thùng các tông. Nghe nói cái đó là chỗ đựng dụng cụ của riêng chị ấy, bên trong chứa đủ thứ đồ vật thường thấy ở các ryokan để nghiên cứu và thử nghiệm.
Là cái gì đây... Thứ gì sắp xuất hiện nhỉ? Không thể đoán trước được nên tôi cũng bắt đầu thấy hơi sợ.
“Bắt đầu nhé!”
Biểu cảm Yukiha-san lập tức trở nên nghiêm túc như lúc luyện tập với thi đấu. Ngay lúc đó, một tiếng vút vang lên và một vật gì đó thon dài bay tới. Vật thể màu đen kỳ lạ trông như con rắn đó nhanh chóng quấn chặt lấy cổ chân trái của tôi.
“Oái!”
Bị Yukiha-san kéo nên chân tôi bị nhấc hẳn lên. Trong khi tôi còn đang loay hoay giữ thăng bằng thì một cái gối bay tới đập thẳng vào mặt tôi.
“Ừm, nói chung là cũng làm được như đã tính rồi.”
“Yukiha-san, cái này là...”
Nhìn xuống cổ chân, tôi mới phát hiện thủ phạm là một sợi dây cáp đen được quấn băng keo ở đầu. Sau đó, Yukiha-san tiến tới với gương mặt tươi cười như thường lệ, cuộn dây lại và cất đi.
“Đây là dây micro karaoke ở trong phòng tiệc đó. Chị tháo phần thân micro ra và quấn băng keo vào chỗ đầu cắm, nếu không thì sẽ nguy hiểm lắm.
Đến cả cái này còn tận dụng được sao... Chiêu trò của Yukiha-san đúng là đa dạng thật.
“Tên chiêu này sẽ là... À, gọi là『Jack Snake 』nhé?”
“Nghe ngầu thật đó!”
Từ từ đã nào... có thật sự ngầu không? Hay là mình bị lây gu của chị ấy rồi nhỉ?
“Haijima-kun, em thấy chiêu này thế nào?”
“Ừm... Em cũng khá là bất ngờ đó. Nếu dùng chiêu này ở chỗ tối thì đối phương chắc chắn sẽ bị giật mình đó. Có điều dù chân bị quấn dây thì tay vẫn còn cử động được nên nếu để lộ thì hiệu quả có lẽ sẽ giảm đi đáng kể.”
“Chị cũng nghĩ vậy đó... Tốt nhất vẫn là quấn được cả hai chân nhưng mà ném hai dây cùng lúc thì chị thấy khó mà ném trúng được.”
Tôi hỏi thử sao chị ấy lại không ném vào tay thì Yukiha-san lắc đầu nói: “Không được đâu, làm vậy nguy hiểm lắm vì sẽ có khả năng trúng vào mặt.”
À... Tôi quên mất là lối chơi nguy hiểm bị cấm...
“Giúp chị luyện tập thêm chút nữa nhé!”
Sau đó hai chúng tôi tiếp tục luyện tập thêm nhiều lần nữa. Dù lúc đầu Yukiha-san vẫn thỉnh thoảng ném hụt, nhưng sau khi vượt quá 30 lần ném thì chị ấy đã có thể tóm gọn lấy chân tôi với xác suất gần như 100%.
“Ừm, cũng khá ổn rồi đấy! Cảm ơn em đã giúp chị nhé Haijima-kun!”
Sau khi kê lại bàn xong, Yukiha-san mở cuốn sổ lúc nãy ra. Nhìn dáng vẻ vừa cười vừa lẩm bẩm của chị ấy trông chẳng khác gì một nữ sinh chăm chỉ học bài, nhưng nội dung mấy câu thì thầm đó lại hơi đáng sợ một chút.
“Nếu khóa được chuyển động bằng chiêu này, liệu có săn được không nhỉ?”
“Chị đang ghi lại các chiêu trò à?”
“Đúng rồi đó! Nhưng mà chị cứ nghĩ ra gì là lại ghi nên vẫn chưa sắp xếp lại được.”
Trong cuốn sổ, các ý tưởng, kết quả thử nghiệm và hiệu quả thực tế đều được tổng hợp lại bằng nét chữ rất đẹp. Sự đối lập giữa những dòng chữ chỉnh chu theo lối khải thư với nội dung kiểu như “Biến dép thành boomerang” ấy tạo cho tôi cảm giác buồn cười đến kỳ lạ.
“Ồ, ra là chị tổng hợp như thế này sao...”
Dùng dây micro để khóa chuyển động đối thủ... A! Tôi có ý này!
“Yukiha-san, cái dây lúc nãy ấy, nếu nhúng phần đầu cắm vào slime rồi mới tấn công thì sao? Nó nhớp nháp như vậy chắc đối phương sẽ sốc lắm và không kịp phản công đâu.”
Yukiha-san ngơ ngác một lúc rồi cười tít mắt.
“... Fu... fufufu... ahaha! Haijima-kun à, làm thế thì sau trận đấu cái micro luôn rồi... Fufu, em thú vị thật đó!”
“A! Haha, đúng là vậy nhỉ...”
Có hơi bất ngờ một chút. Tôi chưa biết là chị ấy có thể cười với biểu cảm dễ thương đến thế.
Cùng với sự ngạc nhiên đó, tôi nhận ra một cảm xúc khác đang nảy mầm trong tim. Tôi từng nghĩ rằng mình thích một Yukiha-san dịu dàng và điềm đạm, nhưng có lẽ không chỉ có thế. Dáng vẻ chị ấy nghiêm túc nỗ lực hết mình với câu lạc bộ cũng thật ngầu, và cả dáng vẻ tinh nghịch cười lớn trước mặt tôi trông cũng thật đáng yêu. Dù là bất cứ khía cạnh nào ở chị ấy, tôi cũng đều thấy rung động, xao xuyến cả.
Tôi muốn được ngắm nhìn nhiều biểu cảm của chị ấy hơn nữa. Nếu được thì tôi còn muốn thấy những biểu cảm mà chỉ riêng mình tôi thấy được. Những cảm xúc này có lẽ là...
“Yêu” hay “Thích”
Trúng tiếng sét ái tình từ lễ khai giảng và đến ngày hôm nay thì một lần nữa tôi mới nhận ra mình đã phải lòng chị ấy.
“Vậy như này thì sao... Bôi thêm keo bẫy chim vào phần băng keo ở đầu cắm... Nếu ném trúng vào chăn thì sẽ kéo bay được cái chăn của Comforter luôn!”
“Ừm, để kéo được cả cái chăn ra thì có vẻ hơi thiếu lực đó.”
Để thấy được nụ cười ấy một lần nữa, tôi hăng hái hơn bình thường và bắt đầu làm trò hề.
Kể từ đó, chúng tôi mải mê bàn bạc làm thế nào để biến vật dụng trong phòng tiệc thành vũ khí. Dép ai đó bỏ quên, cây chổi trong tủ khóa, và cả khăn lau trên bàn. Tôi vừa suy nghĩ nên dùng thứ gì và dùng như nào để chiến đấu... À không, đúng hơn là nghĩ cách làm chị ấy cười, tôi cứ thế mà trò chuyện hết mình. Chúng tôi vẽ người que vào cuốn sổ mô phỏng các động tác thực chiến. Bên ngoài, những đám mây xám đang dần bao phủ lấy bầu trời trong xanh, nhưng chỉ riêng căn phòng này thôi, một bầu không khí tươi sáng vẫn luôn bao trùm.
“Không hiểu sao... Hôm này được trò chuyện với Yukiha-san nhiều như này, em thấy vui lắm!”
“Fufu, chị cũng vậy đó. Cùng nhau nghĩ ra các ý tưởng vui thật nhỉ!”
Cái “vui” của tôi không giống với cái “vui” đó, nhưng chỉ cần chị ấy mỉm cười như này thôi là cũng đủ mãn nguyện rồi.
Một luồng gió mạnh thổi ùa từ cửa sổ mở hé vào làm tóc mái Yukiha-san bay phất phơ, chị ấy nheo mắt lại nhìn ra ngoài. Ngắm nhìn góc nghiêng tuyệt đẹp đó, tôi không thốt nổi nên lời.
Trái tim tôi đã thuộc về chị ấy mất rồi.
“Về thôi chị nhỉ... Mai chúng ta vẫn tập như thường mà.”
“Đúng vậy ha... Từ ngày mai trời cũng sẽ bắt đầu nóng lên rồi nên mặc yukata tập luyện sẽ vất vả lắm đây.”
Tưởng tượng cảnh luyện tập dưới trời nắng gắt, tôi bất giác cười khổ rồi cùng chị ấy rời khỏi phòng câu lạc bộ.”
Đêm đến
Tôi cứ đi tới đi luôn giữa bàn học và giường ngủ.
Chẳng có việc gì quan trọng mà nhắn tin thì có kỳ lắm không nhỉ? Không, chắc chị ấy không nghĩ như vậy đâu nhỉ?
Nếu mình chủ động gửi trước thì... Hay là đợi thêm chút nữa rồi mới gửi thì tốt hơn nhỉ...
Sau một hồi do dự, tôi đổ người lên giường và gửi đi một dòng tin nhắn.
【Hôm nay em vui lắm. Lần tới mình lại cùng họp bàn chiêu trò tiếp nhé!】
Tôi ném điện thoại xuống gối rồi bật dậy khỏi giường. Cho đến khi có tin nhắn trả lời, tôi chẳng thể tập trung học hành nổi, xem video thì cũng chẳng có chữ gì vào đầu. Tôi chỉ biết nằm lăn ra đó, chẳng cần mang tai nghe mà cứ để âm nhạc bao trùm khắp căn phòng.
Hết lần này đến lần khác kiểm tra màn hình điện thoại để rồi thở dài nhẹ nhõm khi thấy nó vẫn như cũ. Vừa nghe tiếng thông báo tôi liền ngó vào nhưng hóa ra chỉ là tin mới từ kênh tin tức mà tôi đăng ký để lấy mấy bộ nhãn dán miễn phí. Ném điện thoại sang một bên, tôi trấn an trái tim đang đập loạn xạ vì hụt hẫng kia hãy bình tĩnh trở lại rồi trở lại tư thế năm cũ.
Vừa căng thẳng, vừa hơi lo sợ nhưng kỳ lạ thay tôi vẫn mong chờ hồi đáp. Cũng không phải là một tin nhắn quan trọng nên cũng chẳng có lý do gì để mong đợi một câu trả lời, vậy mà sự kỳ vọng cứ thế dâng cao, một khoảng thời gian đơn phương độc diễn không biết nên làm gì...
Một lát sau, tiếng ting bất thình lình vang lên, tôi bật dậy nhanh như trò cướp cờ trên cát.
【Chị cũng vui lắm đó, cảm ơn em nhiều nhé! Hẹn gặp lại em vào ngày mai!】
Một tin nhắn đậm chất Yukiha-san, cảm giác như tôi vừa nghe thấy giọng nói chị ấy bên tai vậy. Chỉ là một tin nhắn chào hỏi thông thường khoảng chừng hai mươi chữ thôi mà tôi lại thấy vui sướng bất thường.
Thời điểm này cũng là lúc sắp bắt đầu kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng rồi.
Và cũng là khoảng khắc lần đầu tôi trao đổi tin nhắn với senpai mà mình thầm thích.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cho ai thắc mắc tại sao lại đặt là Jack thì đây nhé
