Xuyên Vào Trò Chơi Hẹn Hò Rùng Rợn Nơi Mọi Nữ Chính Đều Là Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 2: - Chương 144: Nhánh nhiệm vụ Long Mộ, và chuyến đi tới thị trấn

Ngay khi bóng hình của Ophelia sắp tan đi, giọng của La Duy lại vang lên, kéo cô trở về nguyên dạng.

“Có chuyện gì thế?” Ophelia thấy vẻ mặt La Duy hơi lạ, liền bước lại đầy nghi ngờ.

Ánh sáng xanh thẳm mờ ảo phủ lên nửa mặt La Duy. Anh nhìn cơ thể bán trong suốt trước mắt, chìm vào suy nghĩ.

Anh không ngờ vào đúng thời điểm này lại nhảy ra một nhiệm vụ nhánh.

Thông thường, nhiệm vụ nhánh đều liên quan chặt chẽ đến tuyến chính của chương hiện tại. Thế mà cái 【Long Mộ Antius】 này lại xuất hiện tít tận phương Bắc xa xôi, trông chẳng dính dáng tí nào tới nhiệm vụ chính anh đang làm tại thị trấn ven biển Hegles…

Nhưng hệ thống thì không bao giờ sai. La Duy nhíu mày thật sâu. Giữa hai thứ này, nhất định tồn tại một mối liên hệ nào đó…

Đột nhiên, anh nhớ lại đống tin tình báo Yvel vừa mang về từ đám bạn huyết tộc.

Cô nói rằng Hội Ẩn Tu Ma Pháp cùng Tillys đang gây chuyện khắp nơi trên toàn quốc, thậm chí lan khắp Bắc Đại Lục…

Thế nhưng tin tức quá ít, chẳng sao kết luận được bọn họ thực sự đang làm gì. Trừ phi La Duy gặp trực tiếp Tillys, may ra mới gỡ được những lớp nghi vấn chằng chịt kia.

【Nhiệm vụ nhánh: Long Mộ Antius】

【Đi sâu xuống lòng đất, điều tra lăng mộ tổ tiên hoàng thất Wegna, tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh kỳ lạ】

La Duy đọc kỹ nhiệm vụ thêm lần nữa, rồi nhìn Ophelia bằng ánh mắt nghiêm túc.

Bên dưới Long Mộ hẳn có vấn đề rất lớn. Biết đâu lại là một lão quái vật đời trước nhà họ Wegna trỗi dậy. Chuyện này không hề nhỏ đâu. Nếu xử lý không khéo để lộ ra bên ngoài, việc hoàng thất Wegna dính dáng đến quái vật mà bị phơi bày… nền móng thống trị của gia tộc chắc chắn lung lay.

Chẳng trách cha Ophelia lại cuống cuồng như thế. Lão hoàng đế ấy tham quyền đến mức đáng sợ. Ngay cả khi giới tài phiệt mới của Thánh Karen còn chưa manh nha xuất hiện, lão đã sốt sắng đè họ xuống bằng mọi giá. Huống gì chuyện rắc rối ngay tại mộ tổ – chắc chắn lão sẽ bóp chết ngay từ trứng nước…

Còn La Duy thì chẳng hứng thú với những vấn đề lằng nhằng của lão hoàng đế. Đã là nhiệm vụ, thì độ nguy hiểm tuyệt đối không thấp. Điều anh lo, là Ophelia sẽ gặp nguy hiểm.

“Sau khi xuống dưới đó, nếu gặp bất kỳ chuyện nguy hiểm gì, lập tức báo cho anh. Đừng lo chuyện dùng hết ma lực dự trữ trong nhẫn. Anh không chết được đâu, chẳng cần em phải dùng giáp ma pháp cho anh.”

“Với lại, nếu gặp kẻ địch quá mạnh, chạy được thì chạy. Khỏi quan tâm cái nhiệm vụ vớ vẩn này, cũng đừng bận tâm cha em nghĩ gì.”

La Duy kiên nhẫn dặn đi dặn lại.

“Biết rồi mà~” Ophelia bật cười khi thấy anh nói mãi không dứt.

“Anh càng lúc càng nhiều lời đó nha? So với Charlton còn giống cha em hơn. Em trong mắt anh phiền đến vậy sao?”

La Duy cau mày, tỏ rõ sự không hài lòng, cảm giác cô chẳng nghe lọt lấy một câu.

“Yên tâm đi~” Ophelia cong mắt cười,

“Nếu là trước đây, em đúng là không lọt được vào hàng ngũ những cường giả đỉnh cao. Nhưng bây giờ em là người được anh thu lưu rồi đó. Con át chủ bài ‘Huyễn Mộng Cảnh’ của em có thể dùng thoải mái, chẳng phải sợ phản phệ nữa.”

Thấy La Duy vẫn cau có, cô lại nhắc:

“Anh quên cái ngày ở trong trang viên rồi sao? Khi Huyễn Mộng Cảnh có thể can thiệp vào hiện thực, trên đời này những thứ có thể nghiền nát em… đếm chưa tới một bàn tay đâu.”

La Duy nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô liền nhớ lại cảnh tượng như tận thế đêm đó. Mà đó là trước khi cô được anh thu lưu. Còn bây giờ cô chẳng còn chút cố kỵ nào… chắc chắn còn mạnh hơn mức anh từng tưởng tượng.

Nghĩ vậy, anh chỉ biết cười khổ. Người ta bị “thu lưu” thì ai nấy đều run sợ — ngay cả Helena cũng mất cả một đoạn thời gian dài mới dám bước chân vào căn nhà đó lần nữa.

Còn Ophelia thì ngược lại. Cô tự chạy tới xin được anh “thu lưu”, một chút sợ cũng không có…

Nhắc đến “thu lưu”, La Duy lại nhớ đến cái hôm cô đến chào tạm biệt. Hôm đó quả thực là một ngày hỗn loạn gà bay chó chạy…

Dĩ nhiên, người gây gà bay chó chạy không phải Ophelia, mà là Helena với Yvel.

Hôm ấy, có hẳn năm chiếc xe ngựa đen đậu trước cổng căn nhà cũ. Ophelia dẫn theo cả đám thị nữ vác theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ, đường hoàng bước vào.

Cô đứng giữa phòng khách, y như nữ chủ nhân đang “chỉ đạo cải tạo”. Cái gì vừa mắt, cái gì không, cô đều muốn sửa lại toàn bộ cho “xứng với điều kiện cư trú của Ngũ công chúa”.

Rồi cái bàn trà chất đầy đồ ăn vặt của Yvel… bị người của cô mang vứt ra ngoài. Yvel tức đến đỏ bừng cả tai.

Còn Helena thì tức hơn nhiều — bởi khi thu dọn phòng của La Duy, người của Ophelia nói: “Sau này đây sẽ là phòng tân hôn của nam nữ chủ nhân, cần dọn dẹp cẩn thận.”

Cái này còn là thu lưu gì nữa? Rõ ràng là cô đang thu lưu La Duy mới đúng!

Cuối cùng La Duy phải hòa giải muốn khô cả miệng mới tiễn nổi vị công nương tổ tông này về…

Helena tức đến nghiến răng nghiến lợi, thề sẽ liên thủ với cô pháp sư nhỏ để “diệt Ophelia trước”…

Ký ức ấy càng nghĩ càng khiến La Duy bất lực. Anh nhìn Ophelia trước mắt, nhắc lại một câu cuối.

“Tóm lại, chỉ cần em an toàn là được.”

Lần này Ophelia không phản nghịch nữa, chỉ nhìn anh thật sâu rồi khẽ gật đầu.

“Không còn sớm nữa, em đi đây. Anh nhớ nghỉ ngơi.”

Nói rồi, cô bước lên phía trước.

Ánh sáng lam bao phủ nửa mặt La Duy. Thân thể trong suốt của Ophelia nghiêng nhẹ, khẽ chạm môi vào khóe môi anh — một nụ hôn chúc ngủ ngon.

Đó là một nụ hôn vượt qua vạn dặm xa xôi. Dù anh không cảm nhận được xúc giác, tim vẫn thấy ấm áp lạ lùng.

La Duy ngẩng đầu nhìn cô. Ophelia tinh nghịch nháy mắt với anh một cái, rồi biến mất trong không khí.

Anh nhìn về hướng cô biến mất một lúc, rồi trở vào phòng tắm để tiếp tục rửa mặt.

Sau đó, với nụ cười nhạt trên môi, anh trở về giường.

Đọc báo.

Tắt đèn.

Đi ngủ.

Sáng ngày thứ ba ở Brug, khi trời vừa hửng sáng, người đánh xe được hứa trả mười lần giá đã đứng chờ sẵn trước cổng quán trọ.

Yvel nhìn La Duy với vẻ kinh ngạc — cô tưởng chẳng có ai đủ gan để chạy chuyến tới thị trấn kia. Ai ngờ vẫn có người không sợ chết thật.

Nhưng khi người đánh xe giúp họ chuyển hành lý, nhìn rõ được trang bị của hắn, cả La Duy và Yvel đều không biết nên cười hay khóc.

Trên cổ hắn đeo một cây thánh giá của Thánh Vận Giáo Hội, cùng đủ loại bùa chú hộ thân; phía sau là khẩu súng săn hai nòng kiểu cũ; bên hông còn đeo một con dao phay lớn — cả người như đi đánh quỷ…

“Ta nói trước nhé!” Người đánh xe nghiêm túc nói với La Duy:

“Ta chỉ đưa các người đến ngoài thị trấn thôi. Bên trong ta không vào đâu. Nếu các người có chuyện gì thì không liên quan đến ta đấy!”

“Yên tâm.” La Duy bất lực phất tay.

“Bọn ta mạnh lắm, cứ yên tâm mà chạy đường.”

Đến lúc đó… thị trấn gặp họa hay người gặp họa, còn khó nói lắm — đương nhiên, câu đó anh không nói ra.