Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2622

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Chính truyện - Chương 41: Anh trai phản diện hoá ra lại là một người đẩy thuyền “Cam-Đào” sao?!

Chương 41: Anh trai phản diện hoá ra lại là một người đẩy thuyền “Cam-Đào” sao?!

“Đại ca, bọn em đã tiếp quản xong chỗ này rồi!”

Trong một quán bar ngầm tại thành phố Lệ Chi, một tên đàn em vạm vỡ, đeo dây chuyền vàng, mặc đồ đen đang lôi xềnh xệch một gã đàn ông mặc vest đến trước mặt một kẻ cụt một tay, trên mặt có vết sẹo dài.

Tên đàn em nhổ một bãi nước bọt xuống đất, hất mạnh gã mặc vest về phía trước:

“Thằng này lúc nãy còn ngạo mạn lắm, cứ mở mồm ra là người của Diệp gia, bảo chỉ cần phẩy tay một cái là quét sạch anh em mình. Đúng là nực cười!”

Gã mặc vest nằm dưới đất chính là quản lý của quán bar. Một bên mặt gã sưng vù, lúc nói chuyện còn lộ ra chiếc răng cửa đã bị đánh gãy

“Thả tao ra! Tao là người của thiếu gia Diệp Lương! Lũ lưu manh tụi mày căn bản không biết mình đang đụng vào ai đâu. Nếu không thả tao, ngày mai tụi mày sẽ phải hối hận!”

Tên đàn em cười sằng sặc, chỉ tay vào mặt gã quản lý:

“Thiếu gia Diệp cái đéo gì? Mày tưởng mày đang viết tiểu thuyết đấy à?”

Hắn giơ chân định bồi thêm một cú đá nữa.

“Đủ rồi, đừng làm quá.”

Trì Tùng châm một điếu thuốc, chỉnh lại bờ vai bên cánh tay đã mất rồi nhìn về phía gã quản lý:

“Tao có biết thiếu gia Diệp Lương. Cậu ta hiện còn học cùng trường với em gái tao. Nhưng thế lực của cậu ta là ở thành phố Cửu Châu, đúng không? Thành phố Lệ Chi này hỗn loạn chẳng kém gì Gotham đâu.”

“Sao nào, thiếu gia Diệp danh tiếng lẫy lừng cũng muốn nhúng tay vào xã hội đen này à?”

Anh thở ra một vòng khói. Vết sẹo trên má trái khẽ giật theo cơ mặt, khiến Trì Tùng trông càng thêm dữ tợn.

Nhưng ẩn dưới vẻ hung hãn ấy lại là một tiếng thở dài bất lực.

Anh biết em gái mình có tình cảm với Diệp Lương, mà chuyện đó khiến anh vô cùng phiền lòng.

Dù học thức chẳng bao nhiêu, anh vẫn hiểu rõ khoảng cách giai cấp giữa hai bên lớn đến nhường nào.

Cho dù Diệp Lương thật sự thích em gái anh, gia tộc phía sau cậu ta cũng không đời nào chấp nhận.

Chưa kể, nhìn từ phía em gái, hoàn cảnh gia đình họ thật sự là một mớ hỗn độn. Anh trai là một kẻ giang hồ thất học, bố mẹ thì làm nông mấy chục năm, chẳng có lấy một chút phong thái thượng lưu nào.

“Haizz…”

Người đàn ông lực lưỡng thở dài nặng nề vì trăm mối cảm xúc chồng chất.

Tên đàn em đứng cạnh lại hiểu lầm ý anh, túm lấy gã quản lý:

“Đại ca, hay là mình xử luôn thằng này nhé?”

Đồng tử gã quản lý co rụt vì sợ hãi, toàn thân run rẩy không kiểm soát.

Trì Tùng xua tay:

“Không nghe anh Long nói à? Dạy cho hắn một bài học là được, đừng lấy mạng người. Ngoài ra”

Anh còn chưa nói xong, điện thoại trong túi đã reo lên.

Tên đàn em cau mày khó chịu.

“Thằng nào to gan vậy, dám gọi cho đại ca lúc này?”

Trì Tùng rút điện thoại ra xem.

Một cuộc gọi WeChat.

Tên người gọi được lưu là: Em Gái Nhỏ!

Anh suýt chút nữa làm rơi cả điện thoại vì kinh ngạc.

“Đại ca, ai vậy?”

Tên đàn em tò mò ghé mắt vào, ngay lập tức bị đá văng ra:

“Cút! Mày mới là thằng chán sống, dám ăn nói kiểu đó à!”

Trì Tùng lau điện thoại lên áo mình. Đang định nghe máy thì bỗng khựng lại, cúi đầu nhìn bản thân.

Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, cơ bắp cuồn cuộn cùng hình xăm khắp người khiến vẻ ngoài trông đặc biệt đáng sợ.

“Ê! Mày, cởi áo sơ mi ra cho tao!”

Anh chỉ vào chiếc sơ mi trắng của một tên đàn em. Đặt điện thoại sang một bên, vừa cầu mong người bên kia đừng cúp máy, vừa cuống cuồng thay quần áo.

Trong khi đó, Trì Hiểu Thanh đang ngồi chờ trong quán cà phê, hoàn toàn ngơ ngác.

Trong đầu cô vang lên hàng loạt thông báo của hệ thống.

【Nhân vật phụ Trì Tùng nảy sinh cảm xúc lo lắng, phấn khích, lo âu và các cảm xúc khác đối với ký chủ 】

【Điểm Cảm Xúc +16…】

【Điểm Cảm Xúc +22…】

【Điểm Cảm Xúc +29…】

Cô không khỏi liếc nhìn lại tên liên lạc một lần nữa: “Người Anh Trai Tuyệt Vời Nhất Thế Gian.”

Ban đầu cô còn không tin.

Nhưng bây giờ…

Tuyên bố luôn, anh trai đúng là vô đối thật!

Chỉ mới là một cuộc gọi thậm chí còn chưa kết nối, vậy mà điểm cảm xúc sinh ra đã nhiều ngang ngửa các nhân vật chính!

Sau khi chờ rất lâu (và tích thêm hơn 200 điểm cảm xúc), Trì Tùng cuối cùng cũng nhận máy.

Anh mặc chiếc sơ mi trắng, dựa vào bức tường dán đầy poster mỹ nữ, cố ý xoay người để che đi cánh tay đã mất.

Nụ cười dịu dàng, cưng chiều thay thế hoàn toàn dáng vẻ giang hồ ban nãy.

“Em gái, em ăn cơm chưa? Sao tự dưng lại gọi cho anh thế?”

Nhờ thu hoạch được một đống điểm cảm xúc, Trì Hiểu Thanh tâm trạng rất tốt, nụ cười cũng trở nên tự nhiên.

“Vì em nhớ anh mà!”

Sức công phá của nụ cười thiếu nữ quả thật vô cùng lớn.

Trì Tùng sững người, sau đó suýt nữa rơi nước mắt vì xúc động.

Chẳng phải bao nhiêu nỗ lực lăn lộn bên ngoài của anh đều là vì em gái sao? Con bé thực sự đã trưởng thành hơn nhiều kể từ khi lên đại học!

Lau khóe mắt, Trì Tùng cười rạng rỡ.

“Cứ lúc nào nhớ anh thì cứ gọi nhé.”

Rồi anh chợt nhìn thấy miếng băng trên trán cô.

“Em à, trán em bị sao thế kia? Có đứa nào bắt nạt em à?”

Trì Hiểu Thanh vội lắc đầu.

“Không có gì đâu anh, chỉ là em lỡ chân ngã trầy da một chút thôi..”

“Vậy thì anh đỡ lo rồi.”

Trì Tùng thở phào nhẹ nhõm, rồi hỏi tiếp:

“Tiền sinh hoạt thế nào? Có đủ tiêu không? Để anh chuyển cho em hai nghìn nhé.”

Ban đầu Trì Hiểu Thanh muốn từ chối, nhưng nhớ đến việc mình thậm chí còn không có tiền mua quần áo mùa đông, cô đành gật đầu.

“Cảm ơn anh.”

Sau đó cô nói thêm:

“Anh gửi địa chỉ cho em đi, em mua cho anh vài bộ quần áo.”

“Được!”

Xúc động lần nữa, Trì Tùng lại đóng góp thêm một đợt điểm cảm xúc.

Sau mười phút trò chuyện qua lại, Trì Hiểu Thanh đã thu hoạch gần năm trăm điểm.

Sau khi làn sóng cảm xúc ban đầu lắng xuống, tốc độ tăng điểm cũng dần chững lại.

“À đúng rồi, chuyện giữa em và Diệp Lương dạo này thế nào?”

“Um..”

Bị hỏi bất ngờ, Trì Hiểu Thanh cẩn thận đáp:

“Bọn em… cũng không còn qua lại nhiều nữa. Có vài chuyện xảy ra nên bây giờ quan hệ không được tốt lắm.”

Ánh mắt Trì Tùng lập tức sáng lên.

“Em không thích Diệp Lương nữa à?”

“Dạ… Anh à, anh muốn em ở bên Diệp Lương sao?”

“Không không, dĩ nhiên là không rồi.”

Trì Tùng thở dài.

“Thật ra anh đã nói với em trước đây rồi, bọn mình không cùng một thế giới với mấy vị thiếu gia đó. Làm anh trai, anh cũng có chút ích kỷ. Là anh trai, anh cũng có chút ích kỷ. Em là đứa em gái duy nhất của anh, đừng nói là yêu đương, nghĩ đến việc sau này em đi lấy chồng anh cũng không đành lòng.”

“…Nhưng anh thấy Tô Đào cũng khá ổn đấy chứ.”

“Hả?”

Trì Hiểu Thanh sững sờ, đồng thời lại tạo ra một cơn bùng nổ điểm cảm xúc cực lớn cho anh trai.

Trì Tùng ho khan một tiếng đầy ngượng ngùng.

“Không phải là anh can thiệp đâu nhé! Em tự do yêu đương ai cũng được. Nhưng nhìn em lớn lên bao nhiêu năm qua... dù anh chưa từng yêu đương bao giờ, anh vẫn nhận ra Tô Đào có chút tính chiếm hữu đối với em. Em đáng yêu thế này, nếu em nỗ lực một chút, biết đâu đấy...”

“Tất nhiên, anh vẫn ủng hộ bất cứ điều gì khiến em hạnh phúc! Thôi được rồi, anh còn phải đi ‘thu tiền làm ăn’ nữa, anh cúp máy trước nhé.”

Bíp

Cuộc gọi kết thúc, để lại Trì Hiểu Thanh ngồi ngây người một lúc.

Cô có thể hiểu việc anh trai hơi cuồng em gái. Dù sao cô cũng đáng yêu mà. Những tính cách khiến người ta khó ưa của nguyên chủ chỉ bộc lộ khi ở cạnh các nam chính. Còn trước khi lên đại học, cô vẫn là một cô bé dịu dàng, ngoan ngoãn.

Nhưng cô thật sự không ngờ anh trai mình lại là một tín đồ văn minh của Giáo phái Yuri Vĩ Đại.

“Nếu mình nhớ không nhầm… thì trước đây anh ấy và Tô Đào cũng khá thân.”

Khi còn nhỏ, Tô Đào từng sống cùng gia đình họ một thời gian dài, thậm chí còn ở chung phòng, ngủ chung giường với nguyên chủ. Ở một khía cạnh nào đó, Trì Tùng cũng giống như anh trai của Tô Đào vậy.

Sau một hồi suy nghĩ, Trì Hiểu Thanh quyết định "thêm chút mắm muối".

Cô nhắn tin cho anh trai

“Anh ơi, em không có ý kiến gì về chị Tô Đào đâu. Nếu anh thấy ổn thì em cũng không ngại thử xem sao. Nhưng em không biết chị ấy có thích em theo kiểu đó không. Anh có thể... khéo léo dò hỏi chị ấy giúp em được không?”

“Cứ để anh!”

“Nhớ kín đáo đó!”

“Yên tâm đi, ngay cả anh Long cũng nói anh tuy bề ngoài thô lỗ nhưng làm việc lại rất tỉ mỉ mà!”

Trì Tùng khẳng định chắc như đinh đóng cột.

Và thế là, Tô Đào, người đang đi dạo cùng Tư Thần, nhận được tin nhắn này:

“Tiểu Đào, em có thích em gái anh không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!


Gotham là một thành phố giả tưởng bị bủa vây bởi tham nhũng, các băng đảng tội phạm khét tiếng và sự nghèo đói. Nó được xây dựng với bầu không khí u tối, ngột ngạt và luật pháp gần như vô hiệu.