Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Chính truyện - Chương 44: Không ai hiểu Yandere hơn tôi đâu!

Chương 44: Không ai hiểu Yandere hơn tôi đâu!

Cùng lúc đó, một tin nhắn khác gửi tới.

Trần Thiến:

“Trì Hiểu Thanh, Tô Đào nói vậy là ý gì? Mày đang giả vờ làm Yandere để thao túng cô ta à?”

Ảnh chụp màn hình Trần Thiến gửi tới giống hệt câu hỏi trên tài khoản phụ “Bác sĩ Thành” của cô:

‘Liệu một Yandere có biết mình là Yandere không?’

“Không đúng!”

Ngón tay Trì Hiểu Thanh khẽ gõ nhịp lên mặt bàn.

“Tô Đào vậy mà lại nghi ngờ mình có thật sự là yandere hay không… chuyện này không hợp lý chút nào.”

Từ chuyện tầng hầm, cảnh tượng trên sân thượng, cho đến vụ Lưu Quế Giai gần đây, chuỗi “combo” ấy của cô lẽ ra phải khiến Tô Đào hoàn toàn mất phương hướng, nên mới mù quáng đi hỏi “Bác sĩ Thành”.

Vậy tại sao lại đột nhiên nảy sinh sự nghi ngờ?

Thay vì trả lời Tô Đào ngay qua tài khoản phụ, cô nhắn cho Trần Thiến trước:

“Điều tra xem đã xảy ra chuyện gì.”

Vài phút sau, Trần Thiến chuyển tiếp một loạt ảnh chụp màn hình.

Nhờ mối quan hệ thân thiết, Tô Đào đã kể cho Trần Thiến khá nhiều chi tiết, trong đó có cả những lời Lưu Quế Giai nói.

Trần Thiến: “Tao nên trả lời thế nào?”

Trì Hiểu Thanh: “Cứ nói là mày cũng không biết, rồi bảo Tô Đào đi hỏi người quen làm bác sĩ tâm lý của mày đi.”

Gửi xong tin nhắn, biểu cảm của Trì Hiểu Thanh bỗng trở nên kỳ quái.

“Hệ thống, lúc Lưu Quế Giai… bắt nạt, ta thật sự đã nói những lời đó sao?”

【Ký chủ, đính chính lại một chút: là ngài bắt nạt Lưu Quế Giai】

“Đừng có soi mói. Rõ ràng ta mới là nạn nhân cơ mà!”

Trì Hiểu Thanh hoàn toàn không có chút ký ức nào về việc ấy.

Cô luôn tự hào mình là người lý trí. Đặc biệt sau khi xuyên vào thân phận nhân vật phụ, cô luôn kiểm tra kỹ lưỡng mọi hành động. Không đời nào cô lại để diễn xuất Yandere của mình lộ sơ hở được. Càng không thể tự mình thốt ra những lời đó.

【Ký chủ, ngài thật sự đã nói những lời đó. Tôi cứ tưởng ngài cố ý nói ra để thực hiện kế hoạch nào đó】

“Thật sao?”

【Thật. Không chỉ phủ nhận mình là yandere, ngài còn nhắc tới chuyện gì đó về nhân vật chính nữa.】

Trì Hiểu Thanh hít vào một hơi lạnh.

“Chuyện này ta hoàn toàn không nhớ gì cả!”

【Có lẽ ngài đã bước vào trạng thái yandere? Cơn thịnh nộ đã làm lu mờ lý trí?】

“Vớ vẩn. Ta đâu phải yandere. Lúc đó chúng ta còn đang nói chuyện với nhau bình thường mà. Chuyện đó không thể xảy ra được.”

Trì Hiểu Thanh cúi đầu suy ngẫm.

“Ta đoán… có khi nào tàn dư ý thức của nguyên chủ đã ảnh hưởng tới ta không?”

“Dù cô ấy đáng yêu thật, nhưng việc xuyên vào cơ thể người khác quả nhiên có tác dụng phụ.”

Hệ thống im lặng khi Trì Hiểu Thanh dần xâu chuỗi mọi việc, đại khái đoán ra ý định của Tô Đào. Sau khi hỏi ý kiến Tư Thần và Trần Thiến, giờ cô ấy đang đi hỏi “Bác sĩ Thành”.

“Cô ấy không muốn tin mình là yandere. Né tránh, sợ hãi… Thế nhưng sự dịu dàng ấy lại khiến mình tưởng rằng cô ấy đang dần nảy sinh tình cảm.”

Trong mắt Trì Hiểu Thanh lóe lên tia đỏ nhạt, cô dùng tài khoản phụ trả lời:

【Bác sĩ Thành】: “Sao lại hỏi vậy? Có chuyện gì xảy ra à?”

【Đào】: “Chuyện là thế này….”

Tô Đào thuật lại tỉ mỉ những gì Lưu Quế Giai kể và nhắc đến cách kiểm chứng mà Tư Thần đề xuất: Phải phục vụ Diệp Lương trong ba ngày để xin lỗi chuyện hồi trước, giả vờ cắt đứt liên lạc với Trì Hiểu Thanh để quan sát phản ứng của cô, từ đó xác nhận xem cô có thực sự là Yandere hay không!

Trì Hiểu Thanh nheo mắt lại.

Nếu không có thân phận “Bác sĩ Thành”, có lẽ cô vĩnh viễn cũng không biết Tô Đào đã đoan tính việc này.

Nhưng rõ ràng… cô ấy vẫn còn do dự.

Đã đến lúc thêm dầu vào lửa!

【Bác sĩ Thành】: “Thông thường, Yandere không tự nhận thức được bản thân. Nhưng những trường hợp lý trí hiếm hoi có thể mơ hồ cảm nhận được sự bất thường của mình, thấy ghê tởm đến mức tự khinh bỉ chính mình.”

【Bác sĩ Thành】: “Nếu cô thấy bất an, phương pháp này dùng để kiểm chứng cũng hiệu quả.”

Tô Đào: “Nhưng tôi sợ sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.”

【Bác sĩ Thành】: “Chỉ cần cô luôn ở bên cạnh bạn mình, giúp cô ấy ổn định cảm xúc là được.”

【Bác sĩ Thành】: “Tuy nhiên, cần lưu ý hai điều.”

Tô Đào: “Xin bác sĩ cho lời khuyên.”

【Bác sĩ Thành】: “Bạn của cô có vẻ thuộc dạng yandere mức độ nhẹ. Hãy chú ý phản ứng của cô ấy với hành động của cô. Cô ấy có lẽ sẽ không làm hại cô đâu, nhưng có thể sẽ tự làm tổn thương bản thân, vì vậy hãy ưu tiên trấn an cảm xúc của cô ấy bằng cách tạm thời chiều chuộng cô ấy một chút”

【Bác sĩ Thành】: “Có thể sẽ mất vài ngày để ổn định cảm xúc của bạn cô. Trong thời gian này, tốt nhất đừng để những người bạn kia liên lạc với cô ấy, kẻo tình hình trở nên tệ hơn. Những việc này nên chuẩn bị từ trước.”

【Bác sĩ Thành】: “Sau đó mới tiến hành kiểm chứng.”

Sau khi gửi tin nhắn, Trì Hiểu Thanh không nhận được hồi âm ngay.

Tô Đào chắc hẳn đã phải do dự mấy phút mới trả lời.

【Đào】: “Bác sĩ Thành… làm vậy thật sự an toàn sao?”

Xem ra cô ấy cần thêm dũng khí để hành động.

Khóe môi Trì Hiểu Thanh cong lên khi gõ chữ:

“Hãy yên tâm đi, không ai hiểu Yandere hơn tôi đâu!

Thời cơ thật hoàn hảo.

Trì Hiểu Thanh cũng muốn ngăn chuyện Tô Đào trở thành người hầu của Diệp Lương.

Không! phải nói chính xác là: Cô tuyệt đối không thể trở thành người hầu của Diệp Lương!

“Đào Đào à~, mấy ngày tới…chị sẽ chỉ thuộc về một mình em thôi~”

Khi kế hoạch đã dần hình thành, Trì Hiểu Thanh trích ra 2 nghìn tệ của anh trai đưa cho (sau khi đã trừ bớt chi phí mua quần áo) để chuẩn bị cho các nhu cầu sắp tới.

Hai ngày trôi qua trong chớp mắt.

Theo báo cáo của Trần Thiến, tối mai Tô Đào sẽ đến nhà Diệp Lương.

Trong khi đó, qua tài khoản “Bác sĩ Thành”, Trì Hiểu Thanh còn biết rằng Tô Đào định kiếm cớ để tách khỏi Diệp Lương rồi nhân cơ hội này để kiểm chứng cô.

“Nếu đã muốn kiểm chứng, vậy thì hãy làm cho tới bến đi!”

Khi hoàng hôn buông xuống, ánh chiều đỏ như máu nhuộm cả bầu trời.

Trì Hiểu Thanh rời khỏi trường, bước trên con đường quen thuộc về nhà.

Bỗng nhiên, một bóng người cao lớn chặn đường cô.

“Trì Hiểu Thanh, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”

Là Tư Thần!

Trong đầu Trì Hiểu Thanh lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, cô theo bản năng lùi lại một bước.

“C-Có chuyện gì vậy?”

Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt chạm phải ánh nhìn sắc lạnh phía sau cặp kính của Tư Thần.

Tựa như con rắn đang dõi theo con mồi.

Cô lập tức cúi đầu xuống.

Dưới lớp tóc mái, đôi lông mày cô nhíu chặt khi phân tích mục đích của Tư Thần.

“Tư Thần… Tô Đào… kiểm chứng… yandere…”

Tình hình tệ rồi!

Tên này học tâm lý học, kỹ năng diễn xuất trung cấp của cô sợ là không đủ!

Định tìm cách tránh đi, cô kéo mũ áo trùm lên đầu, lầm bầm:

“Xin lỗi, anh Tư Thần, em đang vội.”

“Không vội đâu.”

Tư Thần khẽ cười.

“Là chuyện về Tô Đào đấy. Vì em thích cô ấy, chẳng phải chúng ta nên trò chuyện một chút sao?”

Trì Hiểu Thanh: “!”

‘Cô ấy nói với anh ta là mình thích cô ấy sao?! Hay anh ta tự suy luận ra?!’

“Đừng ngạc nhiên thế. Anh chỉ thử phản ứng của em một chút thôi mà. Việc em trốn dưới mũ áo, chứng tỏ em đang sợ. Còn run lên như vậy… càng chứng minh anh đoán đúng rồi.”

“Ở đây đông người quá. Hay là vào con hẻm đằng kia đi?”

Cho hai tay vào túi quần, Tư Thần đột ngột xoay người bước đi.

Trì Hiểu Thanh nhìn chằm chằm bóng lưng rộng lớn của anh ta.

Hai nắm tay siết chặt trong giây lát, rồi lại lặng lẽ trượt vào túi áo.

Trong đó có một con dao gọt hoa quả mà cô vừa dùng điểm cảm xúc để đổi lấy.

Nắm chặt con dao trong tay, cô mới cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.

Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của Tư Thần trên mặt đất.

Cô từ từ bước đến rồi khuất dần vào trong bóng tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!