Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2622

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Chính truyện - Chương 40: Thủ đoạn của thiếu gia!

Chương 40: Thủ đoạn của thiếu gia!

Sau khi mua vội chai nước khoáng ở hàng nước ven đường, Trì Hiểu Thanh nhanh chóng đi đến quán cà phê Thanh Nguyệt.

Trên trán cô vẫn quấn băng để “diễn cho trọn vai”. Mái tóc nâu hạt dẻ buông xuống phủ nhẹ lên lớp băng như một chiếc khăn trùm đầu, càng làm tôn lên vẻ ngọt ngào, lanh lợi và đáng yêu.

Chiếc hoodie dính máu hôm qua đã được đem đi giặt. Mà trong tủ của Trì Hiểu Thanh lại chẳng còn bộ đồ nào phù hợp với tiết trời mùa thu. Bất đắc dĩ, cô đành mặc bộ đồng phục thủy thủ, bên trong lót thêm một chiếc áo thun để giữ ấm.

Dung mạo vốn đã ngọt ngào đáng yêu, mà bộ đồng phục thủy thủ lại càng tôn lên vẻ rạng rỡ ấy, khiến cô nổi bật giữa đám đông.

Rõ ràng là cô đã ưu tiên độ đáng yêu hơn là sự thoải mái.

Vừa bước vào quán cà phê, cô lập tức nhìn thấy Trần Thiến đang ngồi đó, vẻ mặt thấp thỏm chờ đợi.

Liếc qua một cái, cô quay sang quầy chào Châu Tâm.

“Chào buổi sáng, chú Châu Tâm! Cháu đến làm việc ạ.”

Châu Tâm mỉm cười.

“Giá ở quán cà phê của chúng ta khá cao. Dù ở gần trường học nhưng khách cũng chẳng có bao nhiêu. Cháu cứ thoải mái ngồi nghỉ ở đâu cũng được, bên này để chú lo là được rồi.”

Quả nhiên, Đông Phương Dương sắp xếp cô đến đây chỉ để ngồi chơi cho hết thời gian. Qua hai lần đến, cô chẳng thấy lấy một bóng khách nào.

Liếc qua bảng giá, Trì Hiểu Thanh suýt thì trợn tròn mắt.

Ly cà phê rẻ nhất cũng hơn một trăm tệ!

Trong người cô hiện tại chưa tới ba trăm tệ, nếu mua quần áo mùa đông thì coi như chẳng còn tiền ăn.

Thầm thở dài trong lòng, Trì Hiểu Thanh bước đến chỗ Trần Thiến.

Cô ngồi xuống đối diện rồi đẩy chai nước khoáng qua

“Uống đi.”

Trần Thiến nhìn chai nước mang nhãn “Nông Phu Sơn Tuyền”, theo bản năng rùng mình.

“Cái này… là thuốc giải sao?”

Trì Hiểu Thanh lạnh nhạt đáp:

“Nhỏ tiếng thôi. Ở đây không có camera, nhưng nói lớn cũng không tiện.”

Châu Tâm là người của Đông Phương Dương.

Nếu không nhờ tiếng nhạc nền tao nhã đang vang lên trong quán, e rằng ngay cả lời thì thầm cũng có thể bị nghe thấy.

Trần Thiến nuốt khan, cẩn thận kiểm tra chai nước.

Nắp chai chưa mở.

Nhãn mác vẫn còn nguyên vẹn.

Ngay cả ngày sản xuất cũng được in rõ ràng.

Nhìn thế nào cũng giống chai nước vừa mua từ cửa hàng tiện lợi.

“Đây thực sự là thuốc giải sao?”

Trì Hiểu Thanh nói:

“Chỉ là tạm thời thôi. Đây là liều dùng trong hai tuần, mỗi lần uống nửa chai. Giống như lần trước, nó đã được ngụy trang rồi. Không tin thì cứ nếm thử xem.”

Bán tín bán nghi, Trần Thiến vặn nắp chai và ngửi thử. Không có mùi gì lạ. Cô ta nhấp một ngụm.

“…Hơi ngọt?”

Hương vị giống như nước nho.

Chất “độc” lần trước thì lại đắng ngắt.

Mùi vị khác biệt khiến cô ta dần buông lỏng cảnh giác, Trần Thiến không ngần ngại nốc hết nửa chai. Uống xong, cô ta thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng biết là do tác dụng thật hay do tâm lý, nhưng cô ta quả thật cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Sau khi Trần Thiến uống xong, Trì Hiểu Thanh hỏi:

“Nói cho tao nghe chuyện của Tô Đào và Tư Thần.”

Trần Thiến gật đầu. Bây giờ cô ta đã quen với thân phận “gián điệp” của mình.

“Tối qua, cuộc gọi của họ chỉ kéo dài mười phút. Tao không biết họ thảo luận chuyện gì, nhưng sáng sớm nay tao thấy Tô Đào ra ngoài từ rất sớm, chắc là đi gặp Tư Thần.”

Nghe đến câu “ra ngoài từ rất sớm”, chân mày Trì Hiểu Thanh khẽ giật.

“Cô ta có ăn mặc chỉnh tề không?”

“Ừm…”

Trần Thiến không hiểu vì sao lại hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật đáp:

“Cũng không hẳn. Cô ta chỉ mặc một chiếc áo khoác thôi”

“Vậy thì không phải đi hẹn hò rồi.”

Trì Hiểu Thanh khẽ lẩm bẩm, cảm thấy nhẹ nhõm vì Tô Đào không đi chơi riêng với một trong những nam chính

Trong mắt cô, Tô Đào đã sớm thuộc về mình rồi.

Cô tuyệt đối sẽ không cho phép lũ nam chính đó chạm vào cô ấy dù chỉ là một đầu ngón tay.

Nhưng tiếng lẩm bẩm vô thức ấy khiến Trần Thiến nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Song Trần Thiến vẫn tiếp tục nói:

“Ngoài tối qua ra, hôm kia Tô Đào cũng ăn trưa với Tư Thần. Khi về ký túc xá tao có dò hỏi một chút. Cô ta nói Tư Thần từng học tâm lý học, nên chỉ nhờ anh ta giải đáp vài thắc mắc thôi.”

Trong lòng Trì Hiểu Thanh chợt dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt!

Tư Thần từng học tâm lý học!

Vậy chẳng phải Tô Đào đang hỏi về khuynh hướng yandere của cô sao?!

Cô vội gặng hỏi:

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó… tao không biết.”

Trần Thiến mím môi.

“Dù tao luôn bám sát cô ta theo lệnh của mày dặn, nhưng khi cô ta đi cùng những vị thiếu gia kia thì tao không thể theo được. Tao đâu có cùng đẳng cấp xã hội với bọn họ.”

Đó đúng là một vấn đề.

Trần Thiến không thể chen chân vào tầng lớp thượng lưu.

Nếu không phải nhờ quan hệ với Tô Đào, e rằng Đông Phương Dương cũng chẳng thèm nhìn cô ta một cái.

Với tư cách là một gián điệp, cô ta có ích, nhưng cũng chỉ có giới hạn.

“Tuần này còn chuyện gì khác không?”

Trần Thiến nhíu mày suy nghĩ, rồi chợt nhớ ra.

“À đúng rồi! Có một chuyện liên quan đến mày.”

“Chuyện gì?”

“Tao biết được lúc mày đang nằm viện. Định đợi mày xuất viện rồi nói, ai ngờ suýt nữa quên mất.”

Trần Thiến giải thích:

“Nghe nói mày đã đắc tội Diệp Lương vì phá hỏng bữa tiệc của hắn ta. Để xin lỗi, Tô Đào đã đồng ý làm hầu gái cho hắn ta trong ba ngày, bắt đầu từ ngày 15, chính là thứ Tư tuần này”

Trì Hiểu Thanh: “?”

Đôi mắt đỏ thẫm của cô chợt tối sầm lại.

“Đào Đào… phải làm hầu gái cho Diệp Lương?”

Không hiểu sao, vào khoảnh khắc này, Trần Thiến cảm thấy Trì Hiểu Thanh đang toát lên vẻ đáng sợ lạ thường.

Nuốt khan, cô ta gật đầu.

“Theo lời Tô Đào nói, cô ta đã làm Diệp Lương mất mặt trong bữa tiệc đó, nên hắn ta yêu cầu cô ta phải phục vụ như một hầu gái trong ba ngày.”

“Và... Tô Đào cũng nói điều này có thể làm hắn ta nguôi giận để không nhắm vào mày nữa.”

“Ha… ha ha ha ha…”

Trì Hiểu Thanh bật ra một tràng cười lạnh lẽo.

Thì ra đây chính là lý do suốt thời gian qua Diệp Lương không tìm cô gây phiền phức.

Trong nguyên tác vốn dĩ không hề có tình tiết này.

Hiệu ứng cánh bướm do cô gây ra đang ngày càng tăng tốc rồi.

Với “tình trạng” của mình, Tô Đào chắc chắn sẽ không nói chuyện này cho cô biết. Thậm chí rất có thể cô ấy còn dặn những người khác phải giữ bí mật.

Nếu không có Trần Thiến

Có lẽ Tô Đào đã bị Diệp Lương “ăn tươi nuốt sống” mà cô còn chẳng hề hay biết!

Sau một hồi suy nghĩ, Trì Hiểu Thanh thò tay vào túi.

Cô lấy ra một viên thuốc nhỏ, ném cho Trần Thiến.

“Làm tốt lắm. Đây là phần thưởng của mày.”

“Cái gì đây?”

Trần Thiến cầm viên thuốc lên.

Trì Hiểu Thanh lạnh nhạt đáp:

“Công nghệ cao trị mụn đầu đen. Nửa ngày là phát huy tác dụng.”

“Thật sao?!”

Da của Trần Thiến trước giờ đã không được tốt, mỗi lần ra ngoài đều phải đánh nền rất dày. Lại thêm việc tận mắt chứng kiến năng lực của Trì Hiểu Thanh, nếu thứ này là thật thì…

Cô vui mừng khôn xiết, lập tức nuốt luôn viên thuốc.

【Phát hiện nhân vật phụ Trần Thiến sinh lòng cảm kích với ký chủ】

【Điểm Cảm Xúc +7】

“Cái này…”

Đúng là một món hời bất ngờ.

Viên thuốc này cô đổi trong hệ thống với giá 30 Điểm Cảm Xúc, chỉ định dùng để thu phục lòng người.

Nhưng cô nhất thời quên mất rằng bất kỳ nhân vật nào có tên trong nguyên tác, dù là nhân vật chính hay phụ, đều có thể tạo ra Điểm Cảm Xúc!

Mà Trần Thiến lại vừa khéo là một phản diện khá quan trọng.

Cô còn đang lo mình không có đủ mưu kế để đối phó với Diệp Lương. Nhưng nếu là thế này thì…

Trì Hiểu Thanh lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ.

Ngón tay dừng lại trên cái tên:

“Người anh trai tuyệt vời nhất thế gian”.

Chờ em nhé, Đào Đào!

Em sẽ cứu chị ra khỏi móng vuốt của Diệp Lương.

Chị là của em!

Chỉ có thể là của em!

Và cũng chỉ được phép thích mình em!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!