Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2622

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Chính truyện - Chương 45: Nổi điên

Chương 45: Nổi điên

Cả hai nối gót nhau đi sâu vào trong con hẻm nhỏ.

Nơi này bẩn thỉu, nồng nặc mùi ẩm mốc. Trong bóng tối lờ mờ, ngoài tiếng mèo kêu thi thoảng vang lên thì chỉ còn lại tiếng gió rít.

Tư Thần dừng bước, quay người lại.

Ánh mắt anh theo bản năng nhìn về phía trước một chút rồi mới từ từ hạ thấp tầm mắt xuống.

Thấy Trì Hiểu Thanh vẫn trùm kín mũ, rụt rè lùi lại đầy cảnh giác, anh bình thản lên tiếng:

“Thả lỏng đi. Với tư cách là người nhà họ Tư, anh sẽ không đưa em đến đây để động tay động chân đâu. Anh chỉ muốn nói chuyện thôi.”

Trì Hiểu Thanh vẫn không lơi lỏng cảnh giác, lùi lại một bước.

Lưng cô áp sát vào tường, tay phải vẫn nắm chặt trong túi áo hoodie.

Tư Thần bất lực nhún vai.

“Thật sao? Em từng tỏ tình với anh, nói rằng em thích anh mà. Sao giờ lại sợ hãi thế này??”

Anh đưa cô đến đây không phải để trêu chọc, mà là để xác nhận một chuyện.

Không vòng vo, anh hỏi thẳng:

“Em thích Tô Đào, đúng không?”

Trì Hiểu Thanh nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu.

“Thì sao?”

Bộ dạng yếu đuối cô diễn trước mặt Đông Phương Dương sẽ không có tác dụng ở đây. Mọi biểu cảm, mọi cử động đều sẽ bị nhìn thấu.

Trì Hiểu Thanh chỉ có thể dùng “bản chất thật” của mình để đối diện với đôi mắt sắc lạnh như rắn kia.

Tư Thần xoè tay, khẽ mỉm cười.

“Không có gì. Chỉ muốn nói cho em một chuyện thôi.”

Trì Hiểu Thanh nhướng mày.

Ngay khoảnh khắc sau, đồng tử cô bỗng siết chặt, mảnh như một sợi chỉ.

Tư Thần vốn đang lịch thiệp bỗng nhiên áp sát tới, nụ cười vụt tắt, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao đâm xuyên qua Trì Hiểu Thanh.

Lúc này ánh hoàng hôn đang ở phía sau lưng Tư Thần, cái bóng của anh hoàn toàn bao trùm lấy Trì Hiểu Thanh, ép cô lọt thỏm vào trong màn đêm.

Cuối cùng, Tư Thần cất giọng trầm thấp đầy đe doạ:

“Trì Hiểu Thanh, tôi cảnh cáo cô, Tô Đào là người của tôi!”

“Mày nói cái gì cơ?”

Trong chớp mắt, đôi mắt của Trì Hiểu Thanh xảy ra biến đổi kỳ dị. Đồng tử dựng đứng như một con mèo hoang hung dữ, khóa chặt lấy Tư Thần.

Dù bị bóng tối bao phủ, đôi mắt ấy dường như vẫn phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, thách thức.

Bàn tay trong túi áo nắm chặt lấy con dao nhỏ, càng lúc càng siết mạnh.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Tư Thần. Trong khoảnh khắc, anh cảm thấy sợ hãi, đó là nỗi khiếp sợ của một con người yếu ớt khi bị một con hổ dữ nhìn chằm chằm!

Nhưng rồi Tư Thần chợt nhớ ra: mình cao 1m9. Làm sao có thể bị một cô gái cao 1m5 dọa sợ được?

Sự xấu hổ và tức giận nhanh chóng lấn át nỗi sợ. Anh đứng thẳng lại, lạnh lẽo nói:

“Tôi nói, Tô Đào là người của tôi.”

Vừa nói, anh vừa quan sát trạng thái của Trì Hiểu Thanh. Dáng người nhỏ bé kia chỉ cúi đầu đứng yên, không nhúc nhích.

Anh khẽ cười thầm trong lòng.

‘Một yandere thực thụ lẽ ra đã tấn công rồi.

Đang diễn kịch vì e dè thân thế của mình sao?’

‘Xem ra lo lắng của Tô Đào không phải vô cớ.’

Tư Thần quyết định đổ thêm dầu vào lửa để thử phản ứng của cô.

Anh thong thả lùi lại một bước, đưa một bàn tay ra. Bắt đầu từ ngón út, anh từ từ gập từng ngón tay lại thành nắm đấm.

Như thể đang nắm trọn cả thế giới trong tay.

Những bông tuyết bắt đầu rơi xuống, dường như phối hợp với từng cử động của anh.

Giọng điệu của Tư Thần đầy chế nhạo và chậm rãi:

“Có gì mà ngạc nhiên? Tô Đào là một người phụ nữ hoàn hảo, ai mà chẳng thích cô ấy cơ chứ. Đừng nói với tôi là cô nghĩ cô ấy sẽ để mắt đến cô đấy nhé?”

“Đừng tự lừa mình dối người nữa. Một đứa con gái như cô thì có cái gì để thu hút Tô Đào chứ?”

“Tô Đào đã là của tôi rồi.”

Giọng anh trầm xuống, tạo ra áp lực ngàn cân.

“Lúc cô nằm viện, cô ấy đã tìm tôi tâm sự.”

“Khi cô bị bắt nạt, cô ấy đã tìm đến tôi để được an ủi.”

“Còn nhớ lần gặp bọn tôi ở cổng trường không? Lúc đó bọn tôi đang... đi hẹn hò đấyyy~”

Anh kéo dài chữ cuối cùng, chờ đợi phản ứng của Trì Hiểu Thanh.

Thế nhưng, dáng người nhỏ bé vẫn cúi đầu, một tay đút trong túi. Chỉ có sự run rẩy nhẹ mới tố cáo tâm trạng của cô, ngoài ra cô không có thêm hành động nào khác.

Tư Thần nhướng mày ngạc nhiên.

‘Kiềm chế đến vậy sao? Chắc chắn không phải yandere rồi.’

Cuối cùng, sau một khoảng im lặng kéo dài, Trì Hiểu Thanh lên tiếng.

“Mày đang nói dối!”

Giọng cô khàn khàn, như thể đang cố kìm nén thứ gì đó.

Tuyết rơi lên người cô rồi lập tức tan chảy. Một đám mây trôi qua che khuất ánh mặt trời, hắt chiếc bóng nhỏ bé của cô dài dằng dặc trên bức tường.

Tư Thần bật cười:

“Trì Hiểu Thanh, đừng diễn nữa!”

“Mày đang nói dối!!”

Trì Hiểu Thanh phớt lờ anh, giọng nói càng lúc càng u ám.

Tư Thần nhếch mép:

“Cứ cho là tôi nói dối đi thì sao? Nhưng tôi nghe nói Tô Đào sắp trở thành hầu gái của Diệp Lương rồi. Người con gái cô thích... sắp bị kẻ khác vấy bẩn rồi đấy..”

‘Nếu như thế này mà còn không khiến Hiểu Thanh nổi điên, thì màn yandere kia chắc chắn là giả.’

Sự tự tin tràn ngập trên gương mặt Tư Thần.

Nhưng ngay sau đó.

Gương mặt anh bỗng chốc đông cứng vì kinh hãi.

Một cơn đau nhói bùng lên ở bắp chân. Một lực khủng khiếp đập mạnh khiến anh bị ép thẳng vào tường.

Chân anh mềm nhũn, cả người khuỵu xuống đất.

Một người cao 1m9 giờ đây chỉ có thể ngước nhìn Trì Hiểu Thanh!

“Cô”

Anh còn chưa kịp nói hết, một lưỡi dao đã rít gió lao tới!

Tư Thần vội vàng né sang một bên.

Phập!

Lưỡi dao cắm sâu 3cm vào bức tường ngay sát cạnh đầu anh.

Trì Hiểu Thanh chống một tay lên tường, tay kia nắm chặt chuôi dao. Đôi mắt đỏ rực quỷ dị như mắt mèo áp sát ngay trước mặt.

Một vệt đỏ chậm rãi xuất hiện trên má trái của Tư Thần.

Máu đỏ tươi từ từ trào ra, men theo gò má mà chảy xuống.

“Mày. Đang. Nói. Dối!”

Hơi thở nóng rực phả vào mặt anh. “Sinh vật” đứng trước mặt anh lúc này không còn là một cô gái yếu ớt, mà là một con thú dữ.

Nụ cười của cô lộ ra không còn là những chiếc răng khểnh dễ thương, mà là những chiếc nanh sắc nhọn!

Cổ họng Tư Thần khẽ động, đôi mắt mở to vì kinh hãi.

Mồ hôi và những giọt máu ấm rơi xuống đất, làm tan lớp tuyết bên dưới. Người luôn lý trí và điềm tĩnh ấy cảm thấy nhịp tim mình tăng vọt mất kiểm soát.

Anh liếc nhìn bàn tay nhỏ đang ghim chặt mình, khẽ giật vai định phản kháng.

Thế nhưng.

Trì Hiểu Thanh còn nhanh hơn!

Bàn tay cô đập mạnh vai anh trở lại. Cơn đau xé toạc bùng lên, khớp vai của anh đã trật!

‘Từ bao giờ mà em ấy lại khỏe đến thế này vậy?!”

Bàn tay nhỏ bé kia lúc này nặng tựa ngàn cân.

“Đào Đào… là của tao.”

Một lời thì thầm thoát ra từ môi Trì Hiểu Thanh.

Xoẹt!

Con dao bị rút phăng ra, rồi lại cắm vào tường, chỉ cách da Tư Thần vài cm. Cái lạnh lẽo của lưỡi dao khiến da gà anh nổi khắp người.

“ĐÀO ĐÀO LÀ CỦA TAO!”

Lần này, giọng cô dao động giữa kìm nén và điên loạn.

‘Đây… mới là yandere sao?’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!