Chương 47: Đã đến tận đây rồi
Gió lạnh lặng lẽ lướt qua khuôn viên Đại học giữa mùa đông, khẽ lay những cành cây khô, phát ra âm thanh xào xạc mơ hồ.
Sau khi rời khỏi ký túc xá, Tô Đào mới nhận ra bầu trời còn âm u hơn cả những gì cô tưởng tượng.
Tiếng giày nện cộp cộp trên lớp tuyết mỏng phủ trên nền đất. Ánh mắt cô lướt qua dòng người qua lại, thỉnh thoảng chạm phải ánh nhìn đầy ngưỡng mộ của vài cô gái.
Thu hút cả nam lẫn nữ…
Tô Đào không khỏi nhớ lại những lời Tư Thần từng nói với mình.
Trước đây, cô tuyệt đối sẽ không hiểu lầm những ánh mắt ấy. Nhưng bây giờ, cô không thể ngó lơ chúng được nữa.
Bởi vì trong số rất nhiều cô gái kia, có một người chính là Trì Hiểu Thanh.
Rốt cuộc đó chỉ là em ấy đang diễn vai Yandere?
Hay giống như lời Tư Thần nói, chính những hiểu lầm của cô đã khiến Trì Hiểu Thanh trở thành một yandere thực thụ?
Cô không tài nào nghĩ thông suốt được.
Nhưng câu trả lời sẽ được hé lộ vào ngày hôm nay.
Trước tiên, cô đến gặp giảng viên để xin nghỉ ba ngày. Sau đó, cô lên đường tới chỗ của Diệp Lương.
Bắt taxi xong, cô thẳng đến tòa nhà công ty.
“Tiểu thư Tô.”
Bảo vệ nhận ra cô, khẽ cúi đầu:
“Cô đến tìm thiếu gia sao ạ?”
“Diệp Lương hiện giờ có rảnh không?”
“Xin lỗi cô”
Người bảo vệ đáp:
“Do xảy ra sự cố ngoài ý muốn, thiếu gia đã bay đến thành phố Lệ Chi từ tối qua. Sớm nhất cũng phải ngày mai mới quay về.”
“Cậu ấy nhờ tôi chuyển lời, chuyện đã hẹn… e là phải tạm gác lại, đợi khi nào cậu ấy rảnh sẽ tính sau.”
Tô Đào khẽ nhíu mày.
“Xảy ra chuyện gì sao?”
Bảo vệ lắc đầu.
“Thiếu gia không nói rõ. Chỉ dặn cô chờ một thời gian.”
“Cái tên này thật là…”
Tô Đào bực bội đá vào lớp tuyết, phụng phịu một hồi rồi mới nuốt trôi cơn giận.
Cô nói với bảo vệ
“Vậy tôi không làm phiền nữa. Nếu Diệp Lương về, bảo anh ta gọi cho tôi.”
“Vâng, tiểu thư Tô.”
Sau khi rời đi, Tô Đào vẫn còn ấm ức, cúi xuống vo một nắm tuyết.
Cô tưởng tượng nắm tuyết đó là Diệp Lương, rồi ném mạnh vào tường.
“Ai nấy cũng thích làm theo ý mình, chẳng thèm để ý đến cảm nhận của người khác gì cả.”
Lần trước, tại buổi tiệc trên du thuyền, chính cô là người cho anh ta “leo cây”, khiến Diệp Lương lãng phí không ít tiền bạc và quan hệ. Việc đồng ý làm hầu gái ba ngày… thực chất là sự nhượng bộ bất đắc dĩ trước sự ép buộc của anh.
Để chuẩn bị cho ba ngày đó.
Cô đã vất vả điều chỉnh lịch đi làm và tăng ca ở chỗ làm thêm.
Cô đã phải bịa ra đủ loại lý do, ký cả giấy cam kết với giảng viên mới xin được nghỉ.
Cô phải chịu đựng những lời đồn đại lan truyền khắp nơi.
Thậm chí còn giấu Trì Hiểu Thanh chuyện này, nhờ tất cả những người biết chuyện giữ kín giúp mình.
Cộng thêm áp lực tâm lý từ cô nhóc yandere kia, Tô Đào đã mất ngủ mấy đêm liền.
Kế hoạch ban đầu của cô là lợi dụng cơ hội này để kiểm chứng Trì Hiểu Thanh.
Nếu em ấy thực sự là Yandere, cô sẽ nghe theo lời khuyên của bác sĩ Thành mà dỗ dành em ấy cẩn thận.
Nếu không phải, chỉ là đang giả vờ… vậy thì sau khi làm rõ mọi chuyện, cô sẽ đi làm hầu gái cho Diệp Lương coi như xong nợ.
Nhưng bây giờ thì sao? Đối phương lại chẳng nói một lời mà bỏ đi.
Tô Đào đút tay vào túi áo, rút điện thoại ra, thở dài thườn thượt.
“Mà thôi, thế này có khi lại hay. Mình có thể tập trung vào Hiểu Thanh. Nếu em ấy thực sự là Yandere và phản ứng cực đoan với những gì mình nói…”
Tô Đào nhớ lại cảnh tượng trong bệnh viện khi cô an ủi Trì Hiểu Thanh.
Cô khẽ lẩm bẩm:
“Nếu mình ôm em ấy và nói những lời chân thành, rồi nói rõ mong muốn của mình… em ấy sẽ nghe theo thôi nhỉ?
“Bởi vì em ấy thích mình, nên em ấy sẽ nghe lời mình mà?“
“Trên mạng người ta nói… yandere là như vậy.”
Nhưng bác sĩ Thành đã nói phương pháp này có thể thử, chắc là sẽ ổn thôi!
Nén lại nỗi bất an trong lòng, Tô Đào vội vã bước nhanh về phía căn hộ của Trì Hiểu Thanh khi bầu trời bắt đầu chuyển tối, báo hiệu một cơn mưa sắp tới.
Ầm
Một tiếng sấm trầm đục vang lên.
Khi gần đến khu chung cư, Tô Đào ngẩng đầu nhìn trời, rồi vội vàng che đầu, chạy nhanh hơn.
“Trời ơi, không thể mưa muộn thêm chút nữa sao?!”
Cô lao vào trong, vừa kịp chạy vào tòa nhà Trì Hiểu Thanh ở thì cơn mưa trút xuống như thác.
Gió gào thét như muốn kéo cô trở lại bên ngoài, mưa tạt mạnh vào cửa ra vào.
Tô Đào vội lùi sâu vào bên trong, tim đập thình thịch.
Cơn mưa này đến quá đột ngột. Kể cả có cầm ô, chắc chắn cô cũng sẽ ướt sũng chỉ trong vài giây.
“À, phải nói cho Tư Thần một tiếng.”
Quay về phía thang máy, Tô Đào nhắn tin: “Tư Thần, tôi đến chỗ Hiểu Thanh rồi, định thử cách chúng ta đã nói.”
“ĐỪNG ĐI!!!”
Tư Thần trả lời gần như ngay lập tức, ba dấu chấm than như tỏa ra sự hoảng loạn tột độ.
Tô Đào chớp mắt ngạc nhiên.
“Sao vậy? Anh đã thử rồi à?”
Lần trước, Tư Thần đề xuất hai phương án.
Cô không đồng ý với phương án đầu, vậy chắc anh đã tự đi kiểm chứng. Trước đó anh chưa nói gì, cô còn tưởng anh chưa hành động.
Trong lúc chờ hồi âm, Tô Đào bước vào thang máy.
Tư Thần: “Ừ… tôi có thử rồi. Nói thế nào nhỉ, Trì Hiểu Thanh… đúng là có chút yandere thật.”
Tư Thần: “Nên cô không cần đi nữa. Chọc vào em ấy có thể nguy hiểm lắm.”
Tô Đào: “Thật không? Sao tôi cảm giác anh đang giấu tôi chuyện gì đó.”
Cửa thang máy mở ra, Tô Đào chậm rãi bước đến trước cửa nhà Trì Hiểu Thanh, liếc nhìn cửa sổ bên cạnh đang đóng chặt.
Bên ngoài, mưa gió cuồng nộ như một bàn tay khổng lồ điên cuồng đập vào kính, tựa như đang cảnh báo cô đừng bước vào.
Tư Thần: “Tôi chỉ lo cho cô thôi.”
Tô Đào cúi đầu, gõ chữ: “Không sao. Dù sao thì tôi cũng đã đến tận đây rồi. Có chuyện gì tôi sẽ gọi anh sau”
Gửi xong tin nhắn cuối, cô cất điện thoại đi mà không xem phản hồi. Cô dùng tay vuốt nhẹ phần tóc mái rồi nhấn chuông cửa.
Cánh cửa mở ra, để lộ một lọn tóc màu trà tinh nghịch, theo sau đó là một khuôn mặt đáng yêu đến mức khó tin.
Trì Hiểu Thanh thò đầu ra, cẩn thận quan sát như đang đề phòng điều gì. Khi thấy Tô Đào, ánh mắt lập tức sáng bừng.
“Đào Đào!”
“Vào đi, vào đi! Bên ngoài lạnh lắm!”
Giọng nói ngọt ngào đầy vui sướng khiến trái tim Tô Đào ấm lên.
So với mấy gã thiếu gia nhà giàu chỉ biết "quan tâm" kiểu lấy lệ “Em ổn chứ?”, Hiểu Thanh chẳng khác nào một thiên thần.
Em ấy trông bình thường thế kia cơ mà. Làm sao có thể là một Yandere được chứ?
Tô Đào gõ nhẹ đôi giày, bước vào trong
“Em bật sưởi hả Hiểu Thanh? Ấm áp quá đi mất.”
‘Bởi vì em biết hôm nay chị sẽ tới mà~’
Trì Hiểu Thanh mỉm cười trong lòng, không nói ra, chỉ lấy một đôi dép.
“Chị thay cái này trước đi. Em pha trà nóng cho chị. Gió mưa thế này, chắc chị lạnh lắm!”
Không chờ Tô Đào trả lời, cô nắm lấy tay cô ấy, áp vào hai bàn tay mình rồi đưa lên môi.
Cô khẽ thổi một hơi ấm vào đôi bàn tay ấy.
Ngước nhìn lên với một nụ cười ngây ngô và mãn nguyện, cô hỏi:
“Chị thấy ấm hơn chút nào chưa?”
Nhìn thấy Trì Hiểu Thanh như vậy, lồng ngực Tô Đào khẽ nhói đau.
Em ấy đối xử tốt với mình như vậy… Nếu lát nữa mình nhắc đến Diệp Lương và chuyện làm hầu gái, chắc em ấy sẽ tổn thương lắm nhỉ?…
Mình… thực sự không muốn làm chuyện này chút nào.
Nhưng không ai biết được liệu khía cạnh đáng yêu này là thật, hay chỉ là một màn kịch.
Sự dễ thương của em ấy là chân thành?
Hay bản chất Yandere mới là con người thật của em ấy?
Xin lỗi em nhé, Hiểu Thanh!
Hạ quyết tâm, Tô Đào mang dép bước sâu vào trong.
Cô không hề nhận ra Trì Hiểu Thanh vẫn nán lại bên cửa, khóe môi khẽ cong lên, nhấn một nút trên khóa điện tử.
Cánh cửa… lặng lẽ khóa lại sau lưng cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
