Chương 38: Hiểu Thanh thật sự là yandere sao?
Tô Đào là kiểu người hành động dứt khoát. Một khi đã quyết định điều gì, trừ khi có việc quan trọng hơn xuất hiện, nếu không sẽ chẳng gì có thể cản cô lại.
Giống như lúc này vậy.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Trì Hiểu Thanh, cô lập tức lên xe buýt. Điểm đến là ngôi trường cũ của họ.
Chính xác hơn là tìm đến một căn nhà xập xệ nằm trong con ngõ hỗn loạn gần trường.
…
Trời sụp tối.
Lưu Quế Giai đang ngồi trong căn nhà tồi tàn, đôi chân đi khập khiễng. Cô ta vừa bấm điện thoại vừa lộ ra vẻ mặt u ám xen lẫn oán hận:
“Trì Hiểu Thanh, Tô Đào… sớm muộn gì tao cũng khiến chúng mày phải trả giá!”
Cô ta nghiến răng vì căm hận, rồi quay sang nhìn đứa đàn em đang quỳ gối run rẩy bên cạnh, thô bạo túm tóc cô gái giật ngược lên.
“Đồ vô dụng, lúc nãy sao mày không xông vào giúp tao?”
Cô gái bị ép phải ngửa mặt lên. Để lộ gương mặt chi chít vết sẹo, cô run rẩy môi cắn chặt đến trắng bệch, nhưng vẫn không dám hé lời.
Lưu Quế Giai vung tay tát mạnh một cái để trút giận.
“Đồ rác rưởi vô dụng!”
“Mày lát nữa đến chỗ Khâu Lệ, đúng không? Bảo nó tập hợp hết mọi người lại. Tao sẽ xử hai con khốn đó vào ngày mai à không, ngày kia!”
Cô ta siết chặt nắm tay đến mức khớp xương kêu răng rắc.
Dưới trướng Lưu Quế Giai có hơn chục tay sai, nếu hợp lực với hai người chị em nữa thì có thể huy động tới bốn, năm mươi đứa. Dù Tô Đào có giỏi đến đâu, chẳng lẽ một mình cô ta lại đánh nổi từng ấy người?
Đứa đàn em vốn đã quen với việc bị ngược đãi, không hề phản kháng trước cái tát, chỉ yếu ớt lên tiếng:
“Chúng ta không thắng nổi Tô Đào đâu...”
“Chưa đánh mà đã nghĩ mình thua à?”
Gương mặt Lưu Quế Giai vặn vẹo vì giận dữ. Cô ta đá văng đứa đàn em sang một bên rồi hầm hầm đứng dậy
“Nếu lúc đó không phải vì con điên Trì Hiểu Thanh dọa tao, tao đã đánh chết nó rồi!”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ bên ngoài.
Một cô nàng du côn mặc áo da rách nát lao vào.
“Đại... Đại tỷ! Tô Đào tới rồi!”
“Cái gì cơ?!”
Lưu Quế Giai bật dậy, nhưng vừa đứng lên đã nhăn mặt vì làm động đến cái chân bị thương.
“Sao Tô Đào lại mò tới tận đây được? Từ Đại học Cửu Châu lái xe về đây cũng mất ít nhất một tiếng mà!!”
“Em… em cũng không biết!”
Đứa đàn em mếu máo.
“Hình như… hình như cô ta đến để trả thù. Bọn mình đều đã học đại học cả rồi, sao cô ta còn làm căng đến mức này chứ?!”
Lưu Quế Giai nuốt khan.
Trả thù…
Vì Trì Hiểu Thanh!
Có nên chạy không?
Nhưng đây là địa bàn của cô ta, nếu giờ mà bỏ chạy thì đám chị em sẽ coi cô ta ra gì?
Hít sâu một hơi, ánh mắt Lưu Quế Giai trở nên hung dữ.
“Tập hợp chị em lại. Tô Đào chỉ có một mình, cô ta định một chọi mười mấy đứa chắc? Hôm nay tao phải cho cô ta biết tay!”
Vừa dứt lời.
Cánh cửa cũ kỹ "két" một tiếng rồi mở toang.
Một giọng nói lạnh lẽo vọng vào.
“Ồ? Thật vậy sao?”
“Tô Đào!”
Đứa đàn em vừa báo tin kinh hãi thét lên. Sau khi xác nhận Tô Đào không hề hấn gì, cô nàng đảo mắt một vòng rồi lăn ra...ngất xỉu.
Tô Đào liếc nhìn thân hình nằm bất tỉnh kia.
“Cút đi. Hôm nay tôi chỉ tìm Lưu Quế Giai.”
Đứa đàn em đang “ngất” lập tức mở trừng mắt, nở nụ cười gượng gạo với Tô Đào rồi lật đật bò bằng cả tay lẫn chân ra khỏi cửa.
Trong phòng chỉ còn lại Lưu Quế Giai và đứa đàn em bị bạo hành lúc nãy.
Cô gái kia co rút trong góc, tóc mái che khuất đôi mắt, tò mò quan sát Tô Đào.
Còn Lưu Quế Giai thì nghiến răng.
“Mày muốn gì?”
“Muốn gì à? Đánh Hiểu Thanh xong giờ lại giả bộ vô tội sao?”
Gương mặt Tô Đào lạnh như băng.
Mục đích cô đến đây rất đơn giản: Đòi lại công bằng cho Trì Hiểu Thanh.
Nói thẳng ra, chính là trả thù!
Nếu không có chuyện hôm nay, cô còn chẳng biết Trì Hiểu Thanh đã bị thứ rác rưởi này bắt nạt suốt ba năm trời.
“Xem ra những bài học hồi t rước vẫn chưa đủ nhỉ?”
Giọng Lưu Quế Giai tràn đầy oán hận.
“Tao đã nói rồi, tao chẳng làm gì Trì Hiểu Thanh cả! Cùng lắm là đấm nó một cái! Những vết thương còn lại không phải do tao!”
Cô ta chỉ vào cái chân đang băng bó.
“Ngay cả cái này cũng là do Trì Hiểu Thanh đâm tao!”
Tô Đào nhìn cô ta như nhìn một kẻ đần độn.
“Cô nghĩ tôi sẽ tin chắc? Vết thương này rõ ràng là do Hiểu Thanh tự vệ. Nhìn tôi giống đứa ngu lắm à?”
Lưu Quế Giai trợn tròn mắt.
Lúc đó rõ ràng cô ta mới là người bị hại!
Đến lúc này, Lưu Quế Giai cuối cùng cũng hiểu ra.
Tô Đào căn bản không quan tâm đến sự thật.
Cô đến đây để trả thù.
Có cơ hội nào để trốn thoát không?
Hoàn toàn không!
Hít sâu một hơi, Lưu Quế Giai đứng thẳng người, không còn sợ hãi nữa.
“Được, vậy dùng nắm đấm mà nói chuyện. Đừng tưởng tao vẫn là con nhóc du côn hồi trước!”
“Tao đã học được vài chiêu từ đại ca của tao rồi. Tô Đào, chuẩn bị chịu chết đi!”
Nói rồi, cô ta bày ra tư thế của một bài quyền quân đội ngay tại chỗ.
Động tác trông khá hung hãn, khí thế hừng hực.
“Tô Đào, CHẾT ĐI!”
Cô ta bước lên một bước.
BỐP!
Và ngay lập tức bị một cú đấm của Tô Đào đánh gục tại chỗ.
Lưu Quế Giai ôm mặt, ngồi xổm xuống, đầu óc quay cuồng.
“Chỉ vậy thôi à?”
Tô Đào túm cổ áo cô ta, kéo mạnh lên.
“Ba năm làm du côn ở trung học, lên đại học mà vẫn rúc ở cái xó xỉnh này Nếu không có chuyện hôm nay, tôi còn không biết cô đã bắt nạt Hiểu Thanh suốt bấy lâu nay!”
Lưu Quế Giai rên rỉ:
“Chuyện quá khứ bỏ qua đi, nhưng rõ ràng hôm nay nó mới là đứa bắt nạt tao!”
“Còn dám nói dối?”
Tô Đào không hề nương tay, tung ra liên tiếp mấy cú đấm.
Chẳng mấy chốc, Lưu Quế Giai đã bị đánh đến mức khóc lóc thảm thiết, mái tóc vàng hoe bẩn thỉu bết lại.
“Tao nói thì mày không tin, tao im lặng thì mày bảo tao cứng đầu! Rốt cuộc mày muốn tao phải làm sao?!”
Cô ta gào lên trong nước mắt.
“Ban đầu nó đến đòi lại tiền, tao không trả rồi đấm nó một cái. Thế là đột nhiên nó phát điên lên!”
Bị đánh đến sợ khiếp vía, Lưu Quế Giai khai hết trong tiếng khóc nức nở:
“Nó cứ lảm nhảm mình là nạn nhân, rồi lại nói cái gì mà yandere... Tao tưởng nó định giết tao đến nơi rồi! Tại sao mày không tin tao?!”
Khí thế hung hăng ban nãy giờ đã biến mất sạch.
Nhưng khi nghe đến đây, Tô Đào thật sự dừng tay.
Đôi lông mày cô nhíu chặt:
“Cô nói Hiểu Thanh nhắc đến từ yandere?”
Lưu Quế Giai lau nước mắt, gật đầu lia lịa.
“Nó cưỡi lên người tao, vừa nghịch con dao vừa lẩm bẩm một mình. Mày không tin lời tao, lại cứ đánh tao để ép tao nói thật. Mày còn là người không?!”
Tô Đào gãi gãi má, trong lòng thoáng hiện chút áy náy.
Nhưng rất nhanh cô nhớ ra.
Thứ cặn bã này đã làm biết bao chuyện ác, cô chẳng có lý do gì phải thấy áy náy cả.
Hiện tại, có một chuyện quan trọng hơn cần cô chú ý.
Túm lấy cổ áo Lưu Quế Giai một lần nữa, cô gằn giọng.
“Kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra trong căn phòng đó cho tôi. Từng chi tiết một!”
Cô biết Trì Hiểu Thanh là một yandere.
Nhưng điều khiến cô khó hiểu là.
Vì sao Trì Hiểu Thanh lại chủ động nhắc đến từ “yandere”?
Nếu em ấy có ý thức về việc mình là yandere...
Liệu em ấy có thực sự là một yandere như cô nghĩ không?
Một linh cảm mơ hồ dần dần trỗi dậy trong lòng Tô Đào.
Mách bảo cô rằng những chuyện đang xảy ra với Trì Hiểu Thanh… e rằng phức tạp hơn rất nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
