Chương 37: Xua tan hoài nghi
Nhưng có lẽ đó chỉ là do sự hiểu biết phiến diện của chính anh mà thôi.
Suy cho cùng, ấn tượng của Đông Phương Dương về Trì Hiểu Thanh đã thay đổi rất nhiều. Anh không tin cô gái nhút nhát, khờ khạo mà mình từng thấy trước kia lại đang diễn kịch.
Anh là người chú trọng tiểu tiết, và có những chi tiết nhất định vẫn chưa thực sự khớp nhau.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng giám sát vang lên hai tiếng gõ.
Đông Phương Dương quay đầu lại, thấy Tô Đào bước vào. Trên người cô vẫn còn đeo tạp dề, vương vài vết đỏ.
“Có tiến triển gì không?”
Đông Phương Dương bước sang một bên, chỉ vào màn hình.
“Mọi chuyện bắt đầu từ lúc Trì Hiểu Thanh đòi cô ả tóc vàng kia trả lại tiền. Sự thù hằn trong mắt đám bắt nạt đó rất rõ ràng, nhưng Trì Hiểu Thanh quá nhút nhát, cuối cùng vẫn để chúng vào nhà.”
Kết cục… khỏi cần nói cũng biết.
Camera không ghi được âm thanh trong căn hộ, chỉ thỉnh thoảng truyền ra vài tràng cười mơ hồ.
“Tô Đào, cô thấy sao?”
Đông Phương Dương kéo ghế ngồi xuống, trầm ngâm suy nghĩ.
Tô Đào cố nén cơn giận, chậm rãi thở ra một hơi rồi mới lên tiếng.
“Hiểu Thanh chắc là muốn trả tiền cho anh nên mới đi đòi lại từ Lưu Quế Giai. Nhưng tôi không ngờ em ấy lại cho chúng mượn nhiều đến thế!”
Bảy nghìn tệ!
Nếu tính trong ba năm thì con số này có vẻ không lớn, nhưng gia cảnh của Trì Hiểu Thanh vốn nghèo khó. Thể chất yếu ớt của em ấy chính là hệ quả của việc suy dinh dưỡng từ nhỏ.
Thế nhưng, sự chú ý của Đông Phương Dương lại đặt ở chỗ khác:
“Ý tôi là, cô nghĩ sao về sự mâu thuẫn trong con người Trì Hiểu Thanh?”
“Ý anh là sao?”
“Để tôi nói thẳng.”
Đông Phương Dương tua lại đoạn ghi hình Trì Hiểu Thanh run rẩy, nép sang một bên để Lưu Quế Giai cùng kẻ đi theo bước vào nhà.
“Trước đây chúng ta đều biết Trì Hiểu Thanh từng sẵn sàng liều mạng vì cô, thậm chí còn đối đầu với Diệp Lương, rồi tạm thời chống lại cả tôi. Nhưng chúng ta đều hiểu rõ bản chất em ấy rất yếu đuối. Vậy thì… dũng khí dám thách thức Diệp Lương ấy từ đâu mà có?”
“Cô còn nhớ lần trước trong tầng hầm không? Nếu khi đó cô không ngăn Diệp Lương lại, có lẽ bây giờ Trì Hiểu Thanh đã không còn ở đây nữa.”
Tô Đào khẽ cúi đầu, trầm ngâm gật nhẹ. Những gì cô biết… khác với Đông Phương Dương.
Cô biết rõ chân tướng.
Dũng khí của Trì Hiểu Thanh chính là bắt nguồn từ cô!
Hiểu Thanh là một yandere, nên bất cứ chuyện gì liên quan đến Tô Đào đều khiến em ấy trở nên bốc đồng và mất lý trí.
Điều đó lý giải tại sao em ấy dám đối đầu với Diệp Lương bất chấp hiểm nguy.
Nhưng còn Lưu Quế Giai…
Đông Phương Dương tiếp tục nói:
“Còn một vấn đề lớn nữa. Trước giờ tôi vẫn tránh hỏi để không làm ai khó xử, nhưng thật sự rất khó hiểu… Trì Hiểu Thanh đã bắt cóc cô bằng cách nào? Cô chỉ cần một tay cũng đủ khống chế em ấy.”
“Chuyện đó…”
Tô Đào ngập ngừng.
“Chuyện bị bắt cóc… là lỗi của tôi. Sau khi nợ Diệp Lương một ân tình, anh ta cứ khăng khăng muốn tôi tham dự một bữa tiệc cùng mình. Tôi nghĩ chỉ là ăn tối bình thường nên đã đồng ý.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó Hiểu Thanh đến tìm tôi, nói muốn hòa giải.”
“Rồi sao nữa?”
“Em ấy mang cho tôi một cốc nước cam thay cho lời xin lỗi.”
Giọng Tô Đào nghẹn lại.
“Tôi uống mà không hề nghi ngờ. Đến khi tỉnh lại… thì đã ở trong tầng hầm.”
Vài lọn tóc xõa xuống khuôn mặt đang cúi thấp, bóng tối che khuất đôi mắt cô khi ánh mặt trời ngoài cửa sổ dần tắt lịm.
“Còn về dũng khí dám chống lại Diệp Lương…”
Tô Đào chắp hai tay sau lưng, nở nụ cười mang chút hoài niệm.
“Cái đó cũng là từ tôi mà ra.”
“Từ cô?”
Đông Phương Dương sững sờ.
“Đúng vậy.”
Giọng cô trở nên mềm mỏng hơn.
“Dù có chuyện gì xảy ra trong hai tháng qua, tôi chưa bao giờ trách cứ em ấy. Chẳng phải dù là với anh hay Diệp Lương, tôi luôn là người đứng ra hòa giải đó sao?”
“Thì ra là vậy…”
Chính sự tha thứ của cô… đã tiếp thêm dũng khí cho Trì Hiểu Thanh.
Đông Phương Dương nhìn Tô Đào, rồi hỏi tiếp:
“Còn chuyện bị bắt nạt…”
Nắm đấm của Tô Đào siết chặt. Sự giận dữ lóe lên khi cô nhìn chằm chằm vào Lưu Quế Giai trên màn hình:
“Con nhỏ đó hồi cấp ba học hành cái gì cũng không xong, nên đi bắt nạt những học sinh yếu hơn để tìm cảm giác tồn tại.”
“Tôi đã đánh nó hai lần, từ đó nó luôn tránh mặt tôi. Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc ở đó.”
Giọng cô trở nên lạnh lẽo
“Không ngờ… nó lại lén lút tiếp tục hành hạ Hiểu Thanh sau lưng tôi!”
“Hiểu Thanh thỉnh thoảng về nhà với những vết trầy xước, nhưng lần nào cũng bảo là do bị ngã. Em ấy còn cười thật tươi và nói: ‘Chị đừng lo cho em’. Tôi cứ tưởng em ấy chỉ là hậu đậu… lại còn quá lương thiện..”
Đông Phương Dương hít sâu một hơi.
“Vì sao em ấy chưa từng nói với cô?”
“Chắc là… để bảo vệ tôi.”
Vì sợ Tô Đào cũng bị liên lụy, nên Trì Hiểu Thanh đã giấu hết mọi vết thương sau những lời nói dối vô tư.
Nhớ lại mới thấy…
Em ấy chỉ luôn dành cho Tô Đào những nụ cười.
Đối diện ánh mắt của Đông Phương Dương, Tô Đào khẽ nói thêm:
“Và… những tổn thương bị che giấu đó, có lẽ đã gây ra các vấn đề tâm lý. Những chuyện gần đây có khả năng là do những chấn thương tích tụ bấy lâu nay bộc phát.”
Mọi thứ cuối cùng đã sáng tỏ trong tâm trí Đông Phương Dương. Chẳng trách hành vi của Trì Hiểu Thanh lại mâu thuẫn đến thế.
Nhớ lại vũng máu đỏ sẫm trên sàn nhà, những nghi ngờ cuối cùng trong anh tan biến.
Anh đã đánh giá sai về Trì Hiểu Thanh.
“Tôi sẽ nói chuyện với Diệp Lương. Trì Hiểu Thanh… đã chịu quá nhiều rồi.”
Thấy vẻ u ám trên gương mặt Tô Đào, anh dịu giọng an ủi:
“Dù quá trình có khó khăn, nhưng kết quả vẫn tốt đẹp, đúng không?”
“Trì Hiểu Thanh hiện tại không còn giống như hai tháng trước nữa. Em ấy đang hồi phục rồi.”
Hòa giải với Tô Đào.
Cũng hòa giải với anh.
Giờ chỉ còn lại Diệp Lương.
Nhưng nụ cười của Tô Đào lại khẽ dao động.
“Ừ… em ấy đang dần… trở lại bình thường.”
“Được rồi, không nói chuyện đó nữa.”
Đông Phương Dương đổi chủ đề.
“Còn đám bắt nạt kia, cô muốn tôi xử lý không? Tôi có thể đào ra hết mọi chuyện bẩn thỉu của chúng, khiến chúng biến mất khỏi đây.”
Ngay cả việc đày một người đến Siberia… đối với anh cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng Tô Đào lắc đầu.
“Anh giúp thế là đủ rồi. Kẻ nào dám làm tổn thương Hiểu Thanh, chính tay tôi sẽ trừng phạt chúng!”
Tiếng khóc nấc vì sợ hãi của Trì Hiểu Thanh vẫn còn văng vẳng trong tâm trí cô.
Không một ai được phép làm hại Hiểu Thanh của cô!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Đày một người sang Siberia (Nga) thường đồng nghĩa với án tử hình gián tiếp do điều kiện khắc nghiệt: nhiệt độ xuống dưới 0 độ c, lao động khổ sai kiệt sức, đói khát và bị cô lập hoàn toàn. Trong lịch sử (đặc biệt thời Liên Xô), người bị lưu đày đối mặt với cái lạnh thấu xương, bệnh tật, và nguy cơ bị thú dữ tấn công trong rừng sâu