Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2622

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Chính truyện - Chương 36: Rối loạn nhân cách

Chương 36: Rối loạn nhân cách

“Tô Đào… là chị đó sao?”

Ngay khi Tô Đào vừa cúp điện thoại, Trì Hiểu Thanh mới “tỉnh dậy” trong trạng thái mơ màng. Giọng cô khàn đặc, nghẹn lại trong tiếng nấc.

Ánh mắt Tô Đào dịu lại, lòng đau nhói, cô dịu dàng trấn an:

“Hiểu Thanh, em đừng nói gì vội. Em còn đang bị thương mà. Bác sĩ của Đông Phương Dương sẽ đến ngay thôi.”

Trì Hiểu Thanh cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt:

“Em không sao đâu Đào Đào. Chỉ hơi đau ở trán với mặt một chút thôi. Những chỗ khác cũng không nghiêm trọng lắm.”

“Nhưng mặt em…”

Đến lúc này Tô Đào mới chú ý kỹ.

Cô nhẹ nhàng lau đi những vệt nước trên mặt Hiểu Thanh, để lộ một vết nắm đấm rõ rệt. Khi vén tóc Trì Hiểu Thanh sang một bên, cô lại phát hiện vết rạch dài trên trán dù không sâu, nhưng vẫn còn rỉ ra màu đỏ nhàn nhạt.

Tô Đào hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.

Quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt Tô Đào, Trì Hiểu Thanh dễ dàng đoán được cô ấy đang nghĩ gì.

Với tông giọng vừa lo sợ vừa pha chút nhẹ nhõm, Hiểu Thanh khẽ hỏi:

“Đào Đào... mặt em... không bị hủy hoại đấy chứ? Nếu em trở nên xấu xí... chị sẽ không bỏ rơi em chứ?”

Đôi môi cô run rẩy như sắp bật khóc:

“Cô ta... cô ta nói muốn rạch nát mặt em. Nếu lúc đó em không né kịp nhát dao ấy, thì giờ em thực sự... thực sự đã biến dạng rồi... Huhu...”

“Đào Đào, x-xin chị… đừng bỏ em!”

Tô Đào vốn còn giữ được bình tĩnh, nhưng khi nghe đến đây, ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực!

Cô chộp lấy quả táo bên cạnh và bóp chặt như để xả giận.

RẮC!

Quả táo nát bấy ngay trong lòng bàn tay cô.

Trì Hiểu Thanh đang giả vờ nức nở bỗng khựng lại.

Cô biết Tô Đào có chút thân thủ, nhưng thế này thì hơi quá rồi! Làm thế quái nào mà nguyên chủ trước đây lại có thể đánh ngất và nhốt được Tô Đào cơ chứ?

Dù kinh ngạc, nhưng vở kịch vẫn phải tiếp tục.

Tiếng khóc lại vang lên.

Chỉ đến khi Tô Đào dịu dàng lau nước mắt cho cô, tiếng nức nở của Trì Hiểu Thanh mới dần lắng xuống.

“Đào Đào?”

Tô Đào mỉm cười trấn an.

“Đừng lo. Có bao giờ chị nói sẽ bỏ rơi em đâu?”

“Sau này đừng bao giờ nghĩ như vậy nữa.

Sau lời trấn an, Tô Đào kiểm tra kỹ lưỡng lại một lượt, xác nhận chỉ có vết cắt ở trán và vết bầm trên mặt.

Cô đỡ Trì Hiểu Thanh ngồi xuống ghế, nhẹ giọng nói:

“Hiểu Thanh, em nghỉ một lát đi. Chị xử lý vết thương đơn giản trước đã.”

Cô bước tới tủ TV, thuần thục mở ngăn kéo lấy ra bộ dụng cụ y tế khẩn cấp. Nhưng trong lúc chọn dụng cụ, cô bỗng khựng lại.

Cảnh tượng này... sao mà quen thuộc đến thế.

Kể từ khi Hiểu Thanh dọn đến sống cùng từ năm lớp 12, thỉnh thoảng em ấy lại trở về nhà với những vết thương trên người.

Lúc đó em ấy luôn bảo là do “bị ngã”. Nhưng giờ đây...

Một suy nghĩ nặng nề lặng lẽ đè xuống trong lòng Tô Đào.

Cô mang thuốc sát trùng và băng gạc quay lại, nói khẽ:

“Có thể hơi xót một chút. Em ráng chịu chút nhé?”

“Không sao! Em quen rồi!”

Trì Hiểu Thanh ngoan ngoãn nhắm mắt, ngẩng đầu lên.

Trong tâm trí cô, những thông báo từ hệ thống liên tục hiện ra:

【Điểm cảm xúc +3…】

【Điểm cảm xúc +5…】

【Điểm cảm xúc +10…】

Cô biết những dao động cảm xúc của Tô Đào đang được thu thập từ lời nói của mình.

Đáng tiếc là điểm cảm xúc sẽ giảm dần khi các nhân vật chính bắt đầu thích nghi. Trì Hiểu Thanh không thể cứ dùng mãi một chiêu trò cũ để cày điểm.

Lúc đầu, lòng thương hại có thể đem lại rất nhiều điểm.

Nhưng về sau? Hiệu quả sẽ giảm dần.

Hiện giờ, từng điểm một đều vô cùng quý giá!

Tô Đào không phải chuyên gia, cô chỉ được học cách sơ cứu cơ bản. Cầm máu, bôi thuốc, băng bó tạm thời vết thương trên trán.

Muốn biết tình trạng thật sự, vẫn phải chờ bác sĩ.

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay!

Cánh cửa chưa khép hẳn bỗng bị đẩy ra. Đông Phương Dương dẫn theo hai bác sĩ bước vào, ánh mắt lập tức dừng lại ở vũng máu đỏ thẫm trên sàn.

“Cái quái gì đã xảy ra ở đây vậy?”

Tô Đào đứng dậy giải thích:

“Mấy tên côn đồ từ trường cũ của Hiểu Thanh đến quấy rối em ấy. Khi tôi tới nơi, em ấy đã bị thương rồi. Tôi ưu tiên xử lý vết thương trước, nên không đuổi theo bọn chúng.”

Đông Phương Dương ra hiệu cho hai bác sĩ tiến lên.

Nữ bác sĩ bắt đầu kiểm tra cho Trì Hiểu Thanh.

“Chảy máu nhẹ, chấn thương mô mềm ở mặt, nhưng không tổn thương vùng miệng. Đề nghị bôi thuốc giảm sưng. Nên ăn đồ thanh đạm trong quá trình hồi phục.”

Lời chẩn đoán làm bầu không khí trong phòng giãn ra đôi chút.

Tô Đào liền nói tiếp:

“Hiểu Thanh, em nghỉ ngơi trước đi, rồi hãy đi tắm.”

Trì Hiểu Thanh lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên:

“Đào Đào, chị giúp em tắm được không?”

Khóe mắt Đông Phương Dương giật nhẹ.

Nhìn thấy quần áo Tô Đào cũng bị lấm bẩn khi sơ cứu cho mình, Trì Hiểu Thanh bồi thêm:

“Hay là chúng mình tắm chung đi? Em cũng làm bẩn đồ của chị mất rồi.”

Ánh mắt Đông Phương Dương giật giật không ngừng, liên tục đảo qua lại giữa hai người.

Nếu là trước khi biết sự thật, Tô Đào chắc chắn đã đồng ý ngay.

Nhưng bây giờ đã biết những cảm xúc… kỳ lạ cùng khuynh hướng yandere của Trì Hiểu Thanh?

Nguy hiểm. Phải rút lui ngay!

Cô nở nụ cười gượng gạo:

“Hay là để bác sĩ giúp em đi? Cô ấy sẽ biết chỗ nào cần tránh để không bị dính nước.”

Đông Phương Dương lập tức chớp lấy thời cơ để giải vây:

“Nếu vẫn còn đi lại được thì tự đi tắm đi. Cái phòng tắm bé tí của em không chứa nổi hai người đâu.”

“Ừm…vâng ạ.”

Trì Hiểu Thanh giả vờ thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn đồng ý.

Tô Đào day day thái dương.

Ngoài chuyện hôm nay, bản tính yandere của Hiểu Thanh giống như một quả bom hẹn giờ.

Nếu Đông Phương Dương không có mặt ở đây… liệu em ấy có thật sự kiên quyết đòi tắm chung không?

Mang theo chút áy náy, cô nói với Đông Phương Dương:

“Cảm ơn anh lần nữa. Anh ngồi đi, để tôi dọn dẹp chỗ này.”

Cô khoác tạp dề lên, bắt đầu lau sàn như một người vợ đảm đang.

Đông Phương Dương thì bước ra ngoài, nhìn về phía camera ở hành lang.

Anh nói với vệ sĩ:

“Đi kiểm tra camera giám sát đi.”

Tại phòng quản lý tòa nhà, cái danh gia tộc của anh giúp việc truy cập trở nên dễ dàng.

Đoạn phim cho thấy cảnh Trì Hiểu Thanh co rúm trong lần đầu chạm mặt Lưu Quế Giai, sợ hãi đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt kẻ bắt nạt.

“Đúng là thảm hại thật.”

Đông Phương Dương không thấy có gì đáng nghi.

Nhưng có một điểm mâu thuẫn cứ ám ảnh anh.

Anh quay sang hỏi vệ sĩ:

“Cậu nghĩ sao về Trì Hiểu Thanh?”

Vệ sĩ do dự một chút rồi nói:

“Một nạn nhân bị bạo hành điển hình. Không giống kiểu người sẽ dám đòi nợ hay phản kháng.”

“Chính xác, cô ta là một người hèn nhát.”

Đông Phương Dương xoa cằm.

“Vậy thì vì sao cô ta lại dám bắt cóc Tô Đào?”

“Diệp Lương còn đáng sợ hơn mấy tên bắt nạt trong trường kia nhiều, đúng không?”

Lý do “hy sinh vì Tô Đào” mà trước đó họ nghĩ tới… giờ nghe lại bỗng trở nên rất gượng ép.

Một kẻ hèn nhát như vậy…

Rốt cuộc đã lấy đâu ra dũng khí liều lĩnh đến thế?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!