Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Vol 8 - Truyện ngắn: Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được vô dụng trong hòa bình!

Truyện ngắn: Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được vô dụng trong hòa bình!

Cấp độ của một thợ săn chính là bằng chứng cho niềm tin mà người ta đặt vào họ.

Cấp càng cao tức là người đó đã hoàn thành hàng loạt yêu cầu khó nhằn và có một mạng lưới quan hệ cực kỳ rộng.

Người ta tin vào cấp độ vì Hiệp hội, tổ chức đứng đầu của thợ săn và cũng là nơi quản lý cấp bậc luôn trừng trị thẳng tay bất kỳ hành vi nào làm tổn hại đến sự minh bạch của hệ thống đánh giá.

Khi đạt đến một mức nhất định, thợ săn thậm chí có thể gặp quý tộc hay thương nhân mà không cần hẹn trước, và người lạ cũng sẵn lòng đặt niềm tin vào họ.

Nhưng mặt trái của việc lên cấp là… kẻ lợi dụng kéo đến đầy.

Những người chỉ chăm chăm vào ảnh hưởng và uy tín.

Dù Grieving Souls nổi tiếng là nhóm mà ai cũng muốn tránh xa vì quá dữ dội, chuyện đó vẫn không phải ngoại lệ.

Vài ngày sau khi tôi bị “ép buộc” thăng lên Cấp 7, lượng người quan tâm đến tôi tăng theo cấp số nhân.

Giờ tôi đã được xếp ngang hàng với Ark Rodin, một trong những huyền thoại.

Dẫu là thủ lĩnh của Grieving Souls khét tiếng, tôi đồng thời cũng là hội trưởng của hội đang phình ra từng ngày, First Steps.

Tôi vẫn còn theo nghề thợ săn chỉ vì, dù miễn cưỡng, tôi luôn được bạn bè nâng đỡ.

Ấy vậy mà bằng cách nào đó, tôi lại trở thành một trong những người giỏi nhất… ít nhất là trên danh nghĩa.

Thậm chí, chỉ cần cái tên của tôi đủ lớn, người ta đã nghĩ tôi đang làm nên chuyện vĩ đại ngay cả khi tôi ngồi ở bàn, chẳng làm gì.

Và đúng lúc tôi đang ngồi ở bàn… chẳng làm gì, Eva bước vào với một xấp thư.

“Krai, tôi mang thêm thư chúc mừng đây. Tôi để ở đây nhé.”

“Lại một chồng nữa. Người ta đúng là thích gửi mấy thứ này thật. Tôi chỉ lên Cấp 7 thôi mà.”

“Ở tuổi anh thì chuyện đó gần như chưa từng có đấy. Ark cũng làm được, nhưng anh ta vào nghề từ lâu rồi.”

Câu đó có nghĩa là cô ấy hoàn toàn không hiểu ý tôi.

Ý tôi là:

Tôi lên được tới đây là do quán tính, chứ có làm gì hay tiến bộ gì đâu!

Tôi biết săn kho báu là công việc của cả nhóm, nhưng cái việc mọi thành tựu của tôi đều là do nhóm… vẫn khiến tôi khó chịu.

Thấy mặt tôi xụ xuống, Eva lại thở dài, gần đây cô ấy làm vậy hơi nhiều.

“Ý tôi là,” cô nhíu mày, “đây là một cơ hội tốt. Vì tương lai của cả hội, anh nên tận dụng sự chú ý này để kết nối đi, hội trưởng. Nếu anh không biết viết gì thì để tôi viết hồi đáp cho.”

“Không, để tôi viết. Cô chỉ cần nói nội dung thôi.”

“Hả?”

Bị Eva lườm lạnh sống lưng, tôi đành chịu trận.

Tôi mở thư ra đọc.

Phần lớn đều là lời mời đến thăm nhà hoặc dự tiệc.

Chắc chắn đây là cái cớ để đề nghị tôi nhận nhiệm vụ nào đó.

Thương nhân với quý tộc ở nước này đều thích vòng vo kiểu thế.

Lúc chuyện mới bắt đầu, tôi còn nghiêm túc xem từng thư rồi viết hồi đáp cho phải phép.

Nhưng khi số lượng trở nên quá đáng thế này… tôi chịu.

Tôi hiểu có người muốn nhờ tôi làm việc này việc kia, nhưng việc thương nhân hỏi tôi tư vấn buôn bán thì hơi kỳ.

Lại còn nhiều bất thường nữa.

Tôi săn cũng không giỏi, buôn bán thì càng tệ.

Mà giờ Grievers đã bắt đầu nhận những hầm kho báu khó hơn, nên việc xử lý thư từ thế này còn nhẹ nhàng hơn kéo theo họ.

Quan trọng hơn, tôi nghĩ ra được cách giải quyết cực kỳ tuyệt vời cho đống thư này.

Tôi có đồng đội mạnh.

Cấp độ của tôi cao là nhờ họ, nên việc họ xử lý một phần thư từ hộ tôi là quá hợp lý!

Tôi bảo Eva mở hết thư và phân loại theo nội dung.

Chia thành hai nhóm:

Thư xin lời khuyên, tôi tự làm được.

Và thư yêu cầu nhiệm vụ phải đi lại, không, cảm ơn.

Thư nhiều như núi nên tôi chẳng định đọc kỹ đâu.

Ký gửi qua đường bưu điện thế này chắc chắn là mấy vụ nặng đô.

“Ơm… anh không định xem nội dung sao?”

“Hả? Không, không cần xem lại đâu…”

Vả lại, nếu tôi xem… tôi lại thấy tội ai đó rồi đối xử ưu ái mất!

Từ chồng thư đã phân loại, tôi kéo nhóm “lao động nặng” về phía mình.

Rồi rất bình thản, tôi lấy một lá đặt trước mặt Eva.

“Cái này giao cho Ark. Cả đội Ark đi luôn.”

“Hả?”

“Cái này giao cho Obsidian Cross, còn cái này chắc đưa cho Lyle hay ai đó…”

“C… Cái gì cơ?!”

Eva tròn mắt.

Đây là phát minh mới nhất của tôi, tinh hoa của phong cách Thiên Biến Vạn Hoá chân chính, Thuật Xào Thư Từ.

Sau từng ấy thời gian làm hội trưởng, tôi đã từng nhiều lần đẩy cả tá nhiệm vụ, cả của hội lẫn gửi riêng cho tôi sang Ark, và bị đội của anh ta chửi không thiếu câu nào.

Và rồi tôi nhận ra một điều:

Khoan?

Mình có cần đọc nội dung không?

Đó là kiểu cẩu thả mà chỉ một hội trưởng có đội toàn tinh anh như tôi mới dám làm.

Mà tôi đã từng thử đọc nhiệm vụ rồi phân công cho người phù hợp, nhưng chưa từng lần nào làm đúng cả.

Con mắt chọn người của tôi quá tệ, vậy thì chia ngẫu nhiên còn có khi hiệu quả hơn.

Nhìn cách tôi phân thư như tung xúc xắc, Eva bắt đầu giật giật khóe miệng.

“Anh nghiêm túc thật hả?”

“Dựa trên tiền lệ mà nói… Cô lo phần thương lượng giúp tôi được không?”

“Cái nhiệm vụ anh giao cho Ark ấy, tôi không nghĩ nó—”

“Khoan! Đừng nói! Tôi không muốn biết nó là gì!”

“Haa…”

Vả lại, Ark toàn năng mà.

Tên đó hưởng lợi khi làm mấy việc trái chuyên môn một chút.

Tôi thì chẳng làm được gì, vậy mà lúc nào cũng bị ném nhiệm vụ vào mặt, nên mặc xác anh ta!

Phân xong đám thư lớn cho những người mạnh nhất hội, tôi vẫn còn khá nhiều.

Có lẽ Ark với Sven có thể nhận hơn một cái.

Tôi nhặt một lá thư khác lên, liếc sang Eva:

“Cái này chắc giao cho Starlight.”

“Họ là Tinh linh Quý tộc đó!? Giao họ làm việc cho quý tộc là tự hủy danh tiếng hội đấy! Anh đang nghĩ gì vậy!?”

Thì còn cách nào khác?

Thư quá nhiều rồi.

Với lại… danh tiếng hội hạ xuống chút cũng tốt cho sức khỏe tinh thần của tôi.

Tôi vươn vai một cái rồi gom nốt số thư còn lại.

“Vậy thì phần còn lại… giao hết cho Grieving Souls.”

Chồng thư còn lại khá dày, nhưng bạn bè tôi thuộc dạng càng nhiều việc càng hăng, nhiệm vụ càng quái càng máu.

Với năng lực của họ, đống này chẳng nhằm nhò gì.

Hơn nữa, dồn phần nặng nhất cho đám bạn cũng giúp tôi có cái cớ vững chắc mỗi khi Sven hay ai đó bắt đầu càm ràm.

Hôm nay đúng là tôi bén lửa thật.

Giờ chỉ còn lại mớ thư xin tư vấn.

“Tại sao thương nhân lại muốn xin ý kiến tôi nhỉ?”

Tôi hỏi.

Eva vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Từ trước đến nay tôi có tư vấn ai bao giờ đâu.”

“Ờm… thực ra… có vài người nghe theo lời khuyên của anh và… phá sản.”

Tôi chẳng nhớ nổi vụ nào.

Thi thoảng có người hỏi, tôi chỉ buột miệng nói đại cái gì đó, chắc rơi vào mấy người đó rồi.

“Khoan. Đã phá sản rồi, sao giờ tôi lại nhận được nhiều thư thế này? Nghe vô lý quá.”

“Nhưng rồi họ vực dậy từ thất bại và thành công rực rỡ, tôi nghe nói vậy. Hình như họ tự xem mình là những thương nhân đã vượt qua ‘Nghìn Thử Thách’. Tin đồn về những người đó lan đi, thế là mấy thương nhân khác cũng muốn… thử cảm giác đó.”

…Bọn họ bị gì thế?

Thương nhân mà thích khổ à?

Vậy là kế hoạch mới của tôi được triển khai.

Nhiệm vụ được chia tương đối đồng đều cho các thành viên trong hội.

Phương pháp phân việc… cực kỳ lười biếng của tôi vốn chẳng thèm quan tâm ai hợp nhiệm vụ nào lập tức khiến cả hội dậy sóng.

Dù bản thân tôi phân việc có chủ đích cũng chẳng khá hơn, hóa ra phó mặc cho may rủi cũng chẳng đem lại kết cục tốt đẹp hơn.

Tương tự, mọi lời khuyên tôi đưa ra đều phản tác dụng, một lần nữa chứng minh độ “vô dụng” của tôi đúng chuẩn mực.

Ấy vậy mà, tỉ lệ thất bại chắc chắn của tôi lại được diễn giải thành một phần của “Thử Thách”.

Trái với mọi dự đoán của tôi, điều đó càng góp sức thổi phồng danh xưng Thiên Biến Vạn Hoá cùng nghệ thuật siêu phàm của tôi.

Nhưng đó là câu chuyện… để dành cho một dịp khác.