“Tôi vừa nghĩ ra một ý hay lắm. Nếu kiếm cho cậu vài món Bảo Cụ mạnh, chắc cậu ổn mà, nhỉ?”
“Luke, làm ơn đi. Vũ khí có mạnh cỡ nào thì thằng ngu vẫn chết như thường thôi.”
Những cuộc trò chuyện ngày xưa giữa tôi và đám bạn chợt ùa về trong đầu.
Lúc này, tôi đang bay với tốc độ đủ để tiễn cả thợ săn lão luyện nhất về chầu trời, hoàn toàn vứt bỏ luôn khái niệm “sống sót”.
Chết mất!
Tôi sắp chết thật rồi!
Hang Sói Trắng được gọi là sào huyệt của lũ quái to hơn tôi tưởng nhiều.
Nhưng những đường hầm bên trong thì lại chật đến mức cái Dạ Thiên Ám Dực này không tài nào chạy nổi… mà khổ nỗi, nó lại chẳng có phanh!
Trong hang tối om, chỉ có vài tảng đá phát sáng lẻ tẻ rọi đường.
Ở ngón trỏ tay phải, tôi đang đeo một món Bảo Cụ giúp nhìn trong bóng đêm, Mắt Cú.
Nhờ vậy cộng thêm ánh sáng yếu ớt kia, tôi vẫn thấy đường kha khá.
Coi như còn chút “tia sáng cuối đường hầm”, dù cái đám mây đen trước mắt thì to bằng cả núi.
Một bức tường bất ngờ hiện ra trước mặt.
Tôi cuống cuồng bẻ lái.
Bên trong hang âm u đến mức bình thường tôi chẳng đời nào bước vào.
Nhưng giờ trong đầu tôi chỉ còn duy nhất một câu hỏi:
Làm thế nào để dừng cái thứ điên rồ này lại?!
Tôi có mang theo bản đồ, nhưng giờ thì ai biết được tôi đã phi vào sâu đến mức nào rồi.
Bảo Cụ này vốn chẳng được thiết kế cho mấy pha rẽ gấp, nên tôi bị quăng đập vào tường, trần và nền hang liên tục.
Mỗi cú va chạm là một lần thế giới quay cuồng.
Giờ tôi chẳng khác gì quả bóng cao su bị quăng loạn xạ, đầu óc mụ mị chẳng còn biết chuyện gì đang xảy ra nữa.
Khuôn mặt tôi co rúm lại.
Nghĩ lại thì, đáng lẽ tôi nên tìm cách dừng nó trước khi chui vào kho báu mới phải.
Giờ thì buồn nôn, hoa mắt, chỉ muốn ói.
Mà cũng do tôi tự chuốc lấy thôi.
Tôi lao vèo qua một con Huyễn Ảnh đang chặn đường, chỉ kịp thấy nó ngẩng lên trong ngỡ ngàng.
Cho dù Huyễn Ảnh mạnh hơn con người đến đâu, nó cũng không thể đuổi theo một viên đạn biết bay như tôi được, nhất là khi chính tôi còn chẳng biết mình đang bay đi đâu!
Tới lúc nó kịp nhận ra và quay lại, thì tôi đã vượt qua đầu nó từ lâu rồi.
Tôi cố làm ngơ việc mình vừa thấy một con sói biết đứng hai chân và cầm kiếm.
Tino đâu rồi?!
Khác với Huyễn Ảnh, thi thể thợ săn thường tồn tại khá lâu sau khi chết.
Dù có bị lũ Huyễn Ảnh ăn sạch, cũng hiếm khi không còn lại chút dấu vết nào, ít nhất là tôi nghĩ thế.
Tầm nhìn của tôi mờ mờ ảo ảo, nhưng vẫn đủ để nhận ra rằng không có xác của Tino hay đám đồng đội cô ấy.
Có vẻ họ vẫn còn sống.
Khác với tôi, Tino là kiểu người sống có trách nhiệm, nên cô ấy sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.
Thêm nữa, nếu họ đã vào tới tận đây rồi mà lại quay về đế đô tay trắng, chắc chắn sẽ bị thiên hạ cười cho thối mũi.
Nhưng mà… nếu là đồ đệ của Liz, cô ta cũng có máu cáo già nên biết đâu…
Ý nghĩ dở dang của tôi bị cắt ngang khi đầu đập mạnh vào trần.
Không đau, nhưng sao trời bay loạn xạ.
Tôi đang ở trong một đường hầm dài và thẳng tắp.
Phía trước, lũ Huyễn Ảnh há hốc mồm nhìn con người điên khùng đang lao về phía chúng như một quả tên lửa.
Tôi lao vèo qua giữa bọn nó.
Vai tôi tông thẳng vào đầu một con sói, khiến tôi văng vào vách.
Toàn thân rung chuyển, nhưng kỳ diệu thay, tôi vẫn kịp cua gấp và trượt dọc tường để tiếp tục sống sót.
Thật đúng là phép màu, tôi vẫn chưa thành bánh tráng.
Tôi kích hoạt thêm một món Bảo Cụ khác để chỉnh quỹ đạo bay, giúp ổn định hơn đôi chút.
Cảm tạ, hỡi Bảo Cụ vĩ đại.
Dù vậy, tôi vẫn chỉ đang sống sót nhờ phép màu.
Nếu không nghĩ ra cách dừng lại sớm, tôi tiêu chắc.
Chết kiểu này rồi bị ghi vào lịch sử là “Nạn nhân của Khủng Hoảng Tên Lửa Nhân Loại Lần Thứ Hai”… hay tệ hơn là “Thằng ngốc đâm đầu vào kho báu”.
Nghĩ thôi đã muốn độn thổ.
Không được.
Phải dừng lại.
Dù bằng cách nào đi nữa!
Ngay lúc ấy, con đường phía trước bỗng mở rộng ra.
Trước mặt tôi là một Huyễn Ảnh khổng lồ.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi lập tức đưa ra một “quyết định thiên tài”:
Dùng con quái vật đó làm đệm hạ cánh.
Giờ chỉ còn việc gồng mình chịu đòn.
Tôi ôm đầu, nhắm nghiền mắt, cầu nguyện hết sức.
Vài giây sau, cú va chạm mạnh nhất đời tôi giáng xuống.
Tất cả tối sầm.
Khi tỉnh lại, tôi mở mắt ra trong lo lắng.
…Có vẻ như tôi vẫn toàn mạng.
Tôi bỏ tay ra khỏi đầu, cố đứng dậy nhưng ngạc nhiên thay, tôi đã đứng sẵn từ lúc nào rồi.
Dù chịu lực va chạm kinh khủng, tôi vẫn sống nhăn.
Có điều đầu óc quay cuồng, chóng mặt, ruột gan đảo lộn, chỉ muốn ói ra hết.
Tôi lắc đầu thật mạnh để giữ tỉnh táo.
Dù nghỉ bao lâu, tôi vẫn nhớ rõ một điều:
Ngủ gục giữa kho báu là tự ký giấy báo tử.
Phủi bụi trên vai, tôi thở phào.
Tim vẫn đập thình thịch như trống trận, suýt nữa nổ tung trong lồng ngực.
Khuôn mặt tôi chắc vẫn còn đơ cứng vì sợ.
Dù sao, sống sót sau khi thấy nguyên cuộc đời mình lướt qua trước mắt thế này cũng coi như là may mắn rồi.
Ừ, Dạ Thiên Ám Dực đúng là đồ lỗi thật.
Kẻ nghĩ ra cái thứ này chắc còn điên hơn cả đám bạn tôi hồi nhỏ.
Phanh là thứ đầu tiên người ta nên nghĩ tới chứ!
Hai con Huyễn Ảnh xấu số từng làm “nệm” cho tôi đã bị hất văng đầu vào tường.
Nói chính xác hơn là có hai con.
Lúc đầu tôi chỉ thấy một, giờ thì chúng chồng lên nhau, nằm bất động.
Huyễn Ảnh trong kho báu cấp độ 3 vốn chẳng chịu nổi cú tông thẳng từ một “tên lửa người”.
Giáp đen dày cộm của chúng móp méo, vỡ vụn.
Dưới tường là một cây cung khổng lồ và một thanh đại kiếm chắc là vũ khí của chúng.
Nhưng có gì đó không ổn.
Những con Huyễn Ảnh này chẳng giống những gì tôi từng nghe kể.
Hình dáng khác, màu sắc khác, nói chung là khác hoàn toàn.
Theo lý thuyết, Huyễn Ảnh ở đây phải là sói, nhưng hai con trước mặt tôi lại khoác giáp nặng hơn cả hiệp sĩ đế quốc hạng nhất.
Điều này… chẳng lành chút nào.
Ngày xưa, khi tôi còn bị lôi vào mấy hầm cấp 3, lũ Huyễn Ảnh yếu xìu, à không, yếu thảm hại mới đúng.
Nhưng đã lâu lắm rồi.
Có khi nào chúng vốn mạnh đến vậy mà tôi quên mất không nhỉ?
Hay là chỉ giỏi hù dọa thôi…
Dù sao thì… tôi vẫn sắp nôn đến nơi rồi.
Cơn choáng váng cuối cùng cũng tan đi, đầu óc tôi dần tỉnh táo trở lại.
Tôi nhìn quanh và nhận ra chỗ này chẳng phải lối đi gì cả, mà là một căn phòng rộng mở.
Trần nhà cao đến mức khiến người ta phải tự hỏi liệu mình có thật sự đang ở dưới lòng đất không.
Tường và sàn nhẵn đến khó tin, chẳng giống thứ có thể do bầy sói đào ra.
Nếu có thêm vài ô cửa sổ và dẹp đám Huyễn Ảnh kia đi, nơi này có khi lại thành một căn phòng “ngầu” ra phết.
Rồi tôi thấy một bóng người quen thuộc.
Mái tóc rối bù, gương mặt tái nhợt như ma, trông cô ấy hoang dại hơn hẳn lúc còn ở hội.
May mắn thay, trông không có vẻ bị thương.
Chính là Tino Shade duy nhất của tôi.
Bên cạnh còn có nhóc Gilbert và đại Greg, cả ba đều đang thở hổn hển, nhìn tôi trân trối.
Nhưng dù sao, họ vẫn sống.
“Ba-Bang chủ?!”
“Ồ, chào nhé. Tìm được rồi.”
Tốt quá, tôi nghĩ… rồi ngay lập tức chửi thầm trong đầu:
Khoan đã, thằng ngu!
Ai lại nói kiểu đó trong tình huống này hả?!
Trong cơn bối rối, tôi lỡ chào cô ấy tỉnh bơ, nhưng giờ phải xin lỗi đàng hoàng mới được.
Dù cả đội an toàn, Tino vẫn trắng bệch, mệt lả đến mức hiếm thấy.
Có vẻ kho báu cấp ba này đã vắt kiệt sức cô ấy.
Liệu đây có phải là lúc để cấp dưới chứng kiến “tuyệt kỹ nằm sấp cầu xin tha thứ” trứ danh của tôi không đây?
Dù thế nào, tôi vẫn phải giữ nụ cười trên mặt.
Khi tôi đang cười ngớ ngẩn như một thằng khờ, Gilbert run run nói:
“Này, ông già, nhìn ra sau đi!”
“Hử?”
Ông già á?
Tôi chỉ mới ngoài 20 thôi mà!
“Anh trai” hay “ông bạn” nghe còn dễ chịu hơn chứ!
Nhưng dù sao, mặt tôi chắc giờ trông cũng ngu ngốc đủ rồi.
Mà trong một kho báu, sơ suất đồng nghĩa với nỗi nhục của thợ săn.
Tôi chậm rãi quay đầu lại và thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt là một Huyễn Ảnh mặc giáp đen, giống hệt hai con mà tôi vừa lấy thân mình làm phanh hãm trước đó.
Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy nó tỏa ra khí thế khủng khiếp khiến tôi, một kẻ hèn nhát, lập tức lùi sát vào tường.
Nhìn kỹ hơn, gần nhóc Gilbert cũng có một con khác, tay cầm cây chùy to đến mức buồn cười.
Tính cả mấy con tôi đâm ngã, tổng cộng là 4 con.
Khi vừa rơi xuống, tôi chưa kịp để ý, nhưng giờ mới thấy rõ:
Chúng không có đầu người.
Mặt chúng lại giống sói, nửa bên phải được ghép từ những mảnh xương người, mắt đỏ rực nhìn thẳng vào tôi, kẻ xâm nhập ngu ngốc.
Bờ vai run lên, hơi thở nặng nề, nước dãi nhỏ tong tong xuống sàn.
Bình thường, chỉ cần trông thấy ánh mắt đó thôi là tôi đã nôn thốc nôn tháo vì sợ.
Nhưng giờ, vì quá kinh hãi, đầu óc tôi lại… trôi theo một hướng hoàn toàn khác.
Ủa, Huyễn Ảnh cấp 3 giờ to dữ vậy hả?
Tiến bộ ghê.
Nếu cấp 3 mà thế này thì cấp 8 chắc phải to bằng tòa nhà quá.
Tốt thật, mình bỏ nghề đúng lúc.
Phiên bản quá khứ của mình đúng là thiên tài.
Tôi có phải thần không nhỉ?
Con sói cầm súng nhìn tôi đang cười ngu ngơ rồi khẽ gầm, lùi lại một bước.
Con cầm chùy to tướng thì đứng chắn trước nó, như đang bảo vệ.
Mũi phập phồng, mắt nheo lại, ánh nhìn cảnh giác dán chặt vào tôi.
Cuối cùng, tôi mới nhận ra chuyện gì đang diễn ra.
Nụ cười tắt ngấm.
Khoan đã… tụi mình đang gặp nguy hiểm à?
Mình sắp chết thật sao?
Chúng không có ý lao lên, nhưng rõ ràng tôi không thể đánh lại mấy con quái vật từng khiến Tino suýt gục.
Phải làm sao bây giờ?
Khi tôi còn đang cố nghĩ, Greg run rẩy lên tiếng:
“Không thể nào… bọn đầu sỏ… sợ hắn á?!”
“Hả, sợ tôi hả?”
Tôi bật ra một tiếng gần như hét.
Không thể nào.
Nếu chúng là sói, tôi chỉ là một con cừu.
Ma chất của tôi gần hết rồi, nghĩa là giờ tôi chỉ còn là con cừu có “chỉ số cấp cao” thôi.
Thế mà 4 con sói ấy lại lùi thêm.
Mũi chúng giật giật, ánh mắt cảnh giác hẳn.
Dường như thứ khiến chúng khiếp đảm không phải tôi.
Chẳng lẽ Greg còn đáng sợ hơn tôi à?
Rồi tôi để ý ánh nhìn của chúng.
Đám sói không hề nhìn vào mặt tôi, mà nhìn chằm chằm vào ngực tôi, nơi đang đeo chiếc ống kim loại chứa Slime của Sitri.
Tôi bước lên một bước.
Chúng đồng loạt lùi lại.
Mắt vẫn dán chặt về phía tôi, nhưng rõ ràng là không phải vì tôi.
Đây là thứ khiến lũ quái này sợ đến thế sao?
Trong ống đó rốt cuộc là cái gì vậy?
Mình mang cái quái gì vào đây thế này?
Tôi tiến thêm một bước nữa, và lần này, đám kỵ sĩ sói rút lùi hai bước.
Có vẻ chúng đã coi tôi là sinh vật độc hại.
May quá, vận may của tôi vẫn chưa cạn.
Ít ra, hôm nay tôi vẫn chưa chết.
Không rời mắt khỏi bọn sói, tôi khẽ nói:
“Tino, em chạy được chứ?”
Giọng tôi cố giữ bình tĩnh, dù tim vẫn đập loạn trong lồng ngực.
“Dạ, tất nhiên ạ!”
Dù mắt còn ngây dại, Tino vẫn đáp lại đầy khí thế.
Trong phòng có ba đường hầm.
Phía trước bị chặn bởi bầy sói.
Dù chúng có sợ đi nữa, không thể loại trừ khả năng chúng đổi ý, “mặc kệ độc, ăn luôn cho chắc”.
Tôi cũng chẳng thể đánh lại hai con khổng lồ đó.
Cách duy nhất là rút lui, nghỉ ngơi rồi tính tiếp.
“Bên kia.”
Tôi chỉ về đường hầm bên phải, lối mà con sói cầm chùy vừa đứng chắn, nhưng giờ đã nhường đường.
Cứ thế mà đi thôi.
“Xin lỗi, bang chủ… nhưng liệu chúng ta có nên hạ chúng luôn không?”
Tino rụt rè hỏi.
Ờ thì, đúng là hạ được thì tốt.
Nhưng tôi đánh không lại, em muốn tôi làm sao hả?!
Một lựa chọn khác là ném thẳng Slime của Sitri ra rồi cầu mong nó diệt sạch cả đám, nhưng cược mạng mình vào thứ tôi còn chẳng hiểu rõ thì hơi điên.
Nếu nó có tác dụng chỉ khi còn trong ống, thì giữ nguyên vẫn là khôn ngoan nhất.
Tôi thở dài, nhìn cô học trò dễ thương và nói:
“Tino, đừng quên điều quan trọng nhất.”
“Dạ… là gì ạ?”
Cô chưa nói ra, nhưng cả hai đều hiểu điều quan trọng nhất chính là mạng sống.
Theo tôi, đánh đổi tính mạng để chiến đấu là chuyện ngu ngốc nhất đời.
Ai muốn làm anh hùng thì cứ tự nhiên, nhưng tôi thì không.
Bất ngờ, tiếng keng! vang lên chói tai.
Tino hốt hoảng thở gấp, và một cái bóng khổng lồ phủ xuống tôi.
Những con sói bị tôi đâm sập ban nãy đã hồi phục và chỉ trong một bước, chúng đã áp sát.
Xem ra, hai con tôi “tông” khi nãy… chưa chết thật.
Ngay khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, một lưỡi kiếm dài bằng cả người tôi đã chém thẳng từ trên xuống.
Tiếng gầm đầy thù hận của con sói mặc giáp khiến toàn thân tôi run rẩy, cơ bắp co cứng đến mức không cử động nổi.
Tôi chẳng kịp phản ứng gì, chỉ có thể đứng đờ ra nhìn thanh kiếm lao xuống như lưỡi máy chém.
Và rồi đòn tấn công lẽ ra phải chém tôi ra làm đôi ấy lại bị bật ngược, chẳng gây ra dù chỉ một vết xước.
“Cái—Cái quái gì vậy?!”
Greg há hốc mồm, lắp bắp.
Đôi mắt con sói tấn công cũng mở to kinh ngạc, nó lùi vài bước, quên cả cơn giận ban nãy mà nhìn lại thanh đại kiếm trong tay.
Ngay sau đó, một mũi tên khổng lồ từ phía xa phóng thẳng vào trán tôi và cũng bật ra y hệt.
Chúng tức điên.
Tôi hiểu chứ, nếu bị ai đó tông thẳng vào người đến nỗi văng vào tường, chắc tôi cũng muốn xé xác hắn ra.
Cả 4 con sói cầm cung, cầm kiếm, và hai tên còn lại đều trừng mắt nhìn tôi.
Tôi chỉ biết cười gượng.
Cười là việc duy nhất tôi có thể làm lúc này.
Xong đời rồi.
Lần này chắc chết thật.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi chợt nhớ ra mình nên phản công chứ!
Tôi giơ ngón trỏ ra, như đang chĩa súng về phía lũ sói.
Chiếc nhẫn ở ngón út tay trái lập tức kích hoạt:
Shooting Ring, loại phát ra sóng xung kích thay vì đạn, hay còn gọi là Shock-Shooting Ring.
Một luồng sáng xanh lóe lên ở đầu ngón tay tôi, kết tụ thành viên đạn ma pháp.

Trước khi bóp cò, tôi buột miệng buông một câu ngầu đời:
“Xui cho tụi bây rồi. Tao có 17 mạng lận.”
Thợ săn kho báu sống trong một thế giới được xây dựng từ thiên phú.
Con người vốn yếu ớt.
Cơ thể họ chẳng sánh nổi với các sinh vật khác ngoài kia, chẳng có sức để chiến đấu trong những kho báu khắc nghiệt hay đương đầu với quái vật, Huyễn Ảnh.
Để bẻ cong quy luật đó, một thợ săn phải có năng khiếu đặc biệt:
Khả năng hấp thụ ma chất cao.
Dù thời đại tôn vinh thợ săn lên tận mây xanh, số người thật sự có tài năng ấy vẫn hiếm như vàng.
Tôi dở ở chỗ chỉ nhận ra điều đó sau khi đã lỡ dấn thân vào nghề.
May mà trong nhóm bạn, chỉ có tôi là đứa “vô dụng”.
Đội Grieving Souls vẫn có thể càn quét kho báu dễ như chơi, kể cả khi thiếu tôi.
Mỗi lần họ mang về vàng bạc và danh tiếng, tôi cũng được thơm lây.
Nên dù chẳng có năng khiếu, dũng khí, ước mơ, hay thậm chí là vận may, tôi vẫn… sống sót.
Giống như Shooting Ring, thứ gọi là “Nhẫn kết giới” cũng là Bảo Cụ rất phổ biến.
Khi bị tấn công, nó tạo ra một lớp kết giới dày vừa phải bao quanh người dùng trong một khoảng thời gian ngắn.
Nói đơn giản:
Mỗi chiếc nhẫn chỉ cứu được một mạng.
Tất nhiên, không phải cái nào cũng giống nhau.
Có loại mạnh, có loại yếu, có cái hiếm đến mức giá cao ngất.
Tôi thì chẳng quan tâm, miễn là còn tiền thì mua hết.
Kết quả, tôi có 17 cái, trị giá đủ mua vài trụ sở bang hội hạng sang.
Thợ săn hạng siêu cấp thường chỉ mang một, cùng lắm hai cái.
Còn tôi dám cá rằng trong cả đế quốc này, không ai đeo nhiều “Nhẫn kết giới” hơn tôi.
Vì 10 ngón không đủ, tôi phải bỏ phần còn lại trong túi, nhưng hiệu ứng vẫn kích hoạt bình thường.
Nhờ thế, tôi mới dám xài thứ đáng sợ như Dạ Thiên Ám Dực.
Dù vậy, chúng cũng không hoàn hảo.
Lớp kết giới của Nhẫn chỉ tồn tại tối đa một giây, thường thì chỉ là phần nghìn của giây.
Kích hoạt xong là ma lực trong nhẫn tiêu tán, trở thành đồ trang sức bình thường.
Mà trên đường rơi xuống đây, tôi đã kích hoạt kha khá rồi, nên chẳng biết còn đỡ được bao nhiêu đòn nữa.
“Mười bảy mạng” tôi nói ban nãy… là nói cho oai thôi.
Con sói cầm đại kiếm phản ứng cực nhanh, khom người né cú bắn của tôi.
Tôi khẽ nhíu mày, có cảm giác nó biết trước đường đạn.
“Nó né rồi!”
Rhuda hét lên.
Nhưng viên đạn ma pháp vừa bay qua đầu nó liền đổi hướng giữa không trung, rồi bốp!, đập thẳng vào gáy con sói, khiến nó bổ nhào xuống sàn.
Cả hang động rung chuyển theo cú va chạm.
Dù chỉ bị hất ngã, nhưng đám sói rõ ràng choáng váng.
Không quay đầu lại, tôi hét:
“Tino, chạy đi!”
“Ơ? À, vâng, bang chủ!”
Nghe lệnh tôi, Tino và đồng đội lập tức rút lui.
Bầy sói chỉ dán mắt vào tôi, không buồn đuổi theo.
Shooting Ring là cách gọi chung cho những Bảo Cụ có thể bắn đạn ma thuật.
Riêng Shock-Shooting Ring thì sinh ra sóng xung kích cực mạnh khi va chạm.
Khi nạp đầy năng lượng, nó bắn được tối đa 7 viên.
Trông hoành tráng thế thôi, chứ uy lực thật sự cũng chẳng ghê gớm gì.
Con sói vừa ngã chắc chỉ là do bất ngờ thôi.
Dù có nhiều biến thể, nhưng chẳng chiếc Shooting Ring nào đủ mạnh để hạ Huyễn Ảnh cấp cao.
Cùng lắm dùng để đánh lạc hướng.
Quả nhiên, con sói ngã vừa nãy đã chống tay, chậm rãi đứng dậy, không hề có thương tích nghiêm trọng.
Cả 4 con tản ra, hai trước hai sau, đội hình hoàn hảo.
Tôi dõi theo từng bước của chúng, đến khi ánh mắt chạm vào con cầm súng, mồ hôi lạnh chảy ròng.
Vũ khí tự động à?
Mình dở nhất là mấy thứ đó đấy!
Tưởng đâu Slime của Sitri khiến chúng sợ, nhưng có vẻ cú phản đòn vừa rồi đã khiến chúng quên luôn.
Trong mắt bọn sói giờ là một mớ cảm xúc lẫn lộn:
Khoảng 10% sợ hãi, 30% tức giận, 30% thù địch, và 30% cảnh giác.
(Mấy con số này tôi tự bịa ra thôi.)
Giờ điều quan trọng nhất là câu giờ cho Tino và đội cô ấy chạy trước.
Khi còn lại một mình, tôi có thể “bay” trốn lần nữa nếu tệ quá.
Với vũ khí trong tay, chí ít tôi vẫn có thể kéo dài thời gian thêm một chút.
Tôi bật cười như thằng ngốc, rồi rút thanh thanh kiếm khỏi bao sau lưng… hoặc ít nhất là định làm thế.
Nhưng tay tôi chỉ chụp vào khoảng không.
Tôi thử thêm vài lần, nhưng thứ duy nhất chạm vào lại là một cây nỏ.
Đó là món có khả năng “dẫn đường” cho đạn bắn, nhờ vậy tôi có thể điều khiển cả bản thân lẫn những viên đạn ma pháp bắn ra từ Shooting Rings dù chính cây nỏ đó chẳng bắn ra viên nào cả.
Tôi gọi nó là “Thằng Bé Không Trượt Phát Nào” (mà thật ra, nó vẫn trượt thường xuyên).
Không thể nào…
Tôi làm rơi nó à?!
Bao kiếm vẫn ở đó, chỉ là không có kiếm.
Tôi cố nhớ lại đoạn đường vừa đi.
Suốt đường tôi đã cố tránh va vào mọi thứ, nên ai mà biết nó rơi ở đâu.
Tiếc thật.
Cái đó đắt lắm đấy.
Nhưng thôi, nghĩ lại thì thanh kiếm đó chắc cũng chẳng giúp tôi thoát khỏi tình cảnh này được đâu.
Lũ sói đứng nhìn tôi vùng vẫy một cách kỳ cục, ánh mắt cảnh giác.
“Bang chủ?! Anh đang làm gì vậy?!”
Giọng Tino vang lên từ phía cửa vào.
Em chưa chạy à?!
Không chỉ mình cô, mấy đứa khác cũng còn đứng đó.
Tôi đã bảo chạy rồi cơ mà!
Mà khoan… cái câu “Anh đang làm gì vậy?!” đáng ra là tôi phải hỏi chính mình mới đúng!
Tôi đang làm cái trò quỷ gì thế này?
Tôi vừa đánh rơi một Bảo Cụ ngay giữa hầm kho báu đấy!
Chuyện này đâu thể đổ cho xui xẻo được.
Rõ ràng là tôi ngu thật.
Ừ, đúng rồi, tôi đúng là thằng ngu.
Tên Huyễn Ảnh sói cầm chùy dường như cố vượt qua nỗi sợ, gầm lên một tiếng rồi tiến lại gần.
Cái nhẫn Red Alert trên ngón út tay phải của tôi bắt đầu nóng lên báo hiệu nguy hiểm đang đến gần.
Nhưng tôi chẳng né kịp.
Cây chùy giáng xuống định nghiền nát tôi song lại bị đẩy bật ra bởi một lớp kết giới.
Tệ thật.
Tôi còn thảm hơn mình nghĩ.
Không thể di chuyển, nên dù biết là vẫn an toàn, tim tôi vẫn đập thình thịch.
Bọn sói nhìn tôi, vẻ không tin nổi là tôi vẫn đứng vững sau cú đó.
Tao cũng thế, tụi bây ạ.
Tôi còn chả hiểu sao mình chưa chết.
Cái Xích Truy Kích đeo ở thắt lưng rung lên, như thể đang lo lắng cho chủ nó.
Nó là món hàng hiếm, tôi không muốn làm hỏng, nhưng mạng tôi vẫn quan trọng hơn.
Có lẽ nên dùng nó thôi.
Tôi tháo sợi xích ra khỏi thắt lưng.
Ngay khi được kích hoạt, nó bay vút lên không trung rồi lao tới con sói cầm chùy như một con rắn sắt.
Nó không đủ mạnh để hạ gục đối thủ, nhưng lại là thứ cực kỳ khó chịu với những kẻ khổng lồ như thế.
Sợi xích quấn quanh chân con sói, kéo nó ngã nhào.
Ba con sói còn lại chưa từng thấy cảnh đó nên đều lùi lại, cảnh giác.
Ừ, tôi hiểu cảm giác đó.
Tao cũng từng sợ y như tụi bây lúc mới thấy nó lần đầu.
Nhưng chỉ một Xích Truy Kích thì chẳng thể cản hết được bọn chúng.
Hơn nữa, lũ kia còn có vũ khí tầm xa, trông cực kỳ nguy hiểm.
Thế giới này đúng là đầy thứ đáng sợ thật.
Nếu tôi bỏ chạy, liệu chúng có đuổi theo không nhỉ?
Chúng không sợ tôi, mà là sợ slime của Sitri.
Nhưng trong mắt bọn chúng vẫn ánh lên cơn giận dữ khó kìm.
Tôi chỉ muốn bỏ chạy thôi.
Cứu hộ gì nữa, về nhà là được rồi.
Nghĩ thế, tôi dang hai tay ra, kích hoạt Shooting Rings.
Có rất nhiều loại nhẫn nổi tiếng, nhưng ít người biết rằng chúng chia làm hai loại:
Loại phải đeo mới dùng được, và loại chỉ cần mang theo người.
Shooting Ring thuộc loại thứ hai.
Miệng của nhóc Gilbert há hốc khi thấy hàng chục luồng sáng xuất hiện trong tay tôi.
Tôi đã kích hoạt tất cả Shooting Rings nhét trong túi bên hông.
Ưu điểm của loại Bảo Cụ này là nhẹ, rẻ, nên chỉ cần chịu khó gom góp một chút, là có thể sắm cả đống như tôi đây.
Mỗi Shooting Ring tạo ra đạn ma pháp với màu sắc khác nhau tùy loại.
Những luồng sáng rực rỡ trong tay tôi nhìn thì hoành tráng, nhưng thực ra yếu xìu.
Dù vậy, lũ sói vẫn hoảng.
Nhìn bề ngoài, đám đạn trông chẳng khác gì ma pháp công kích thật, nên chúng dè chừng.
Nhưng tiếc cho chúng, mấy viên đạn này không thể trượt được đâu vì tôi vẫn có Thằng Bé Không Trượt Phát Nào.
Tôi phóng loạt đạn ra, và chúng bay theo những đường cong điên loạn, lượn vòng hướng về phía bọn sói.
Lũ sói hoảng loạn tản ra, cố tránh, nhưng tôi điều chỉnh quỹ đạo để đạn bám theo.
Chúng chẳng có cơ hội nào vung vũ khí phản đòn.
Có lẽ nghĩ rằng không thể trốn, hoặc tưởng mấy viên đạn là tên tự dẫn, 4 con sói đồng loạt nằm rạp xuống đất, che lưng như mấy con rùa.
Tôi không bỏ lỡ, bắn dồn dập xuống đầu chúng.
“Ôi mẹ ơi…”
Nhóc Gilbert thốt lên, mặt đờ ra.
“Ra đây là sức mạnh của cấp 8 à…”
Rhuda thì thầm, giọng run rẩy.
Đại Greg đứng lặng người nhìn, còn đôi mắt của Tino thì lấp lánh đầy phấn khích.
Tôi cảm kích thật.
Nếu mấy người còn boa thêm tí tiền thì tuyệt, nhưng thôi, chỉ mong họ chạy đi là được.
Đạn bắn trúng đầu, tay, vai, mắt, và mặt nạ của lũ sói.
Tiếng nổ vang khắp nơi:
Cái thì cháy xèo xèo, cái thì đông cứng, cái thì tê liệt, cái thì bật ngược ra.
Mỗi Shooting Ring tôi dùng đều có hiệu ứng riêng.
Tiếng gầm trầm của bọn sói vang lên, nghe chẳng khác gì dã thú thật sự.
Khi ánh sáng ma pháp tắt, căn hầm chìm lại vào bóng tối.
Dù màn bắn vừa rồi có vẻ oai phong, nhưng nó có một điểm yếu chí mạng:
Nó yếu dã man.
Mọi người đều nín thở.
Bốn con sói từ từ đứng dậy như chưa hề hấn gì.
Không một vết xước.
“Nhưng… anh ta bắn trúng chúng cả chục lần mà!”
Rhuda hét lên, giọng gần như bật khóc.
Bọn sói cũng phát ra những tiếng gầm ngạc nhiên.
Nhưng không phải lỗi tôi đâu nhé.
Hầu hết Bảo Cụ không được tạo ra để giết chóc.
Mấy món vũ khí thì khác, nhưng hiệu quả của chúng lại phụ thuộc vào khả năng người dùng.
Mà tôi, một “nghệ sĩ đường phố vô năng” thì chẳng dùng được thứ gì ra hồn cả.
Khi nhận ra mình vẫn an toàn, bọn sói quay lại nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ kiểu “mày vừa gãi ngứa cho tao hả?”.
Ừ, chắc vậy.
Tôi đã dùng cả đạn tê liệt lẫn đạn gây ngủ, tưởng ít nhất cũng có tác dụng, nhưng hình như đều bị vô hiệu.
Cũng phải thôi, mấy thứ đó được chế để dùng với người chứ không phải Huyễn Ảnh.
Kho thủ của tôi sắp cạn rồi.
Tình hình ngày càng tệ.
“Aaah… Thôi được rồi. Chúa ơi, mình thật sự không muốn dùng đến cái này đâu.”
Trong cơn tuyệt vọng, tôi giật mạnh viên nang kim loại đang đeo trên cổ.
Nó lớn hơn ngón tay trỏ một chút.
Lũ sói lập tức lùi lại, chắc vừa nhớ ra tôi còn mang theo thứ đó.
Thì ra, nãy giờ chúng sợ viên nang này chứ không phải tôi.
Nhưng mà thôi, tôi cũng đoán vậy rồi.
Nếu tất cả chúng tôi đều phải chết ở đây… thì ít ra, chết trong tay một con slime chắc cũng không tệ lắm (tôi đoán thế, vì thật lòng tôi không dám hỏi Sitri chi tiết về nó).
Tay run bần bật, tôi vặn mở nắp và liếc nhìn vào trong.
Rồi tôi dụi mắt, nhìn lại lần nữa.
Tôi cau mày, lo lắng đưa tay chọc thử vào trong viên nang.
Tino cùng mấy người kia nhìn tôi đầy bất an.
Tôi gật đầu, vặn nắp lại, rồi vung tay thật mạnh.
Ngay khoảnh khắc ném viên nang về phía lũ sói, tôi đồng thời kích hoạt Shock-Shooting Ring bắn theo hướng đó.
Đám sói hoảng loạn, vội tản ra khỏi chỗ viên nang rơi xuống.
Đảm bảo rằng viên đạn đã bay đúng quỹ đạo mình mong muốn, tôi quay người chạy về phía Tino.
“Chạy mau!!”
Thấy tôi lao đến, cả nhóm cuối cùng cũng chịu quay đầu bỏ chạy.
Viên nang kim loại bật lên vài lần trên sàn đá.
Sau lưng, tôi nghe thấy tiếng gầm giận dữ, nhưng chẳng còn hơi đâu mà bận tâm.
Trước hết phải chạy khỏi đây trước khi chúng nhận ra trong viên nang đó… chẳng có gì cả.
Thật đấy, cái gì đã biến mất trong đó vậy?
Lạnh sống lưng thật.
Tôi dốc hết sức chạy, hai chân rã rời, hơi thở dồn dập.
Lâu rồi tôi mới phải chạy kiểu này.
Không dám quay đầu lại, chỉ cúi đầu lao về phía trước, dọc hành lang tối tăm, hơi lạnh lùa qua má.
Phía trước, Greg, Gilbert, Rhuda và Tino đang chạy.
Tôi dồn hết sức, vậy mà khoảng cách giữa tôi và họ vẫn không rút ngắn được chút nào.
Khoan… họ đang cố chạy chậm lại vì tôi à?
Gilbert chạy đàng hoàng, vẫn xách theo thanh trọng kiếm khổng lồ.
Cậu ta ngoái lại nhìn, cau mày.
Trước đó còn suýt chết, vậy mà giờ trông thản nhiên như không.
Không thể nào, cậu hồi phục trong lúc chạy à?!
“Cứ thế này là bị đuổi kịp đấy, mau—”
Gilbert nói, nhưng Rhuda lập tức quát:
“Câm đi, đồ ngốc! Krai đang chạy chậm lại vì Tino bị thương đó!”
“Ơ… à, xin lỗi.”
Khoan, cô ấy bị thương à?
Vậy nghĩa là tốc độ tối đa của tôi chỉ bằng người bị thương thôi sao?
Không đời nào, tôi đâu có chậm thế.
Chắc Tino nhanh quá thôi… hoặc đúng như Rhuda nói, là tôi đang “quan tâm” mà chính tôi cũng không nhận ra?
Dù hơi chạm tự ái, nhưng nhờ thế mà tôi lại bình tĩnh hơn.
Nghe ngóng phía sau, không thấy động tĩnh lạ.
Tôi dừng lại.
Dù không phải Trộm, nhưng nếu có ai đuổi theo, Tino chắc chắn đã báo rồi.
Có vẻ chúng tôi đã cắt đuôi được.
Thấy tôi dừng, cả nhóm cũng dừng theo.
Ngoan ghê.
Có lẽ nhờ cùng nhau vượt qua vụ vừa rồi mà gắn kết hơn rồi.
“Ờ… xong rồi à?”
Gilbert hỏi.
“Có vẻ vậy. Trời ạ, suýt chết. Cậu cứu bọn tôi đấy, Krai.”
Greg nói, thở phào.
Tôi lại thấy hơi áy náy hơn là tự hào. Nhưng giờ chưa phải lúc than thân.
Cố kìm cảm giác buồn nôn, tôi điều hòa hơi thở rồi nhìn sang Tino.
Dưới ánh nhìn của tôi, cô rụt vai lại như sợ bị mắng.
“Bang chủ , em…”
“Krai này,” Rhuda xen vào, giọng như đang bênh, “Tino thật sự… đã làm hết sức rồi. Nếu không có cô ấy, bọn tôi đã tiêu trước khi anh đến.”
“Ừ, tôi biết. Xin lỗi nhé. Giá mà chỉ nói ‘xin lỗi’ là đủ bù lại cho tất cả chuyện này.”
Không cần ai nói, chỉ nhìn Tino thôi là tôi hiểu cô đã cố gắng đến mức nào.
Mái tóc vốn được cô chăm chút giờ rối tung, gương mặt tái nhợt, quần short đen rách một đường dài ở đùi phải, để lộ làn da trắng.
Tương phản rõ rệt thế, nên… thật khó mà không để ý.
Bắt gặp ánh nhìn của tôi, Tino vội kéo ống quần lên cao hơn.
Này này, cô làm gì thế?!
Quần em vốn đã ngắn rồi mà!
Giờ tôi thấy cả… cái tôi không nên thấy rồi đấy!
Tino quay đi, mặt đỏ bừng.
Nhìn cảnh đó, Gilbert chợt nói:
“Thiên Biến Vạn Hoá mà còn biết trị thương sao?”
À, hóa ra cậu nói cái đó.
Lẽ ra phải nói ngay từ đầu chứ!
Tôi tưởng cô ấy đang giở mấy trò quái dị quen thuộc cơ.
Dù sao thì, dừng lại cũng là để tôi nghỉ lấy sức.
Tino giơ đùi ra cho tôi xem.
Da hơi nổi gân, nhưng không thấy vết thương.
Có thể thương nằm bên trong.
Dù gì cô ấy vốn chạy nhanh hơn tôi rất nhiều, vậy mà vừa rồi chúng tôi chạy ngang nhau.
Dĩ nhiên tôi có mang theo Bảo Cụ hồi phục.
Không bao giờ tôi ra khỏi nhà mà thiếu thứ đó.
Tôi tháo Hiến dâng Từ bi, chiếc thánh giá bạc đeo cổ, đặt lên đùi Tino.
Ánh sáng xanh lan tỏa, thấm vào da cô.
Gương mặt Tino dần dịu lại.
Xin lỗi thật đấy, tôi không biết em bị thương.
“Cảm ơn, bang chủ. Em đỡ rồi ạ.”
Ừ, tôi vẫn cần Tino khỏe mạnh để còn tiếp tục gánh tôi mà.
Nhìn cảnh đó, Gilbert thở phào:
“Hóa ra là Bảo Cụ trị thương à.”
Gì đấy hả, chú em?
Thấy tôi toàn dùng Bảo Cụ thì có vấn đề gì à?
Nếu không phải đang trong hầm kho báu, chắc tôi đã quay đầu về trụ sở Hội rồi vì tức quá.
“Krai, cậu hạ được mấy con sói đó thật à?”
Greg hỏi, mắt vẫn liếc về phía hầm lúc nãy.
Nếu phải nói thật… thì không.
Tôi làm gì hạ nổi.
Chắc mùi của slime trên viên nang khiến chúng sợ thôi.
Dù tôi cũng chẳng biết slime có mùi gì, nhưng đoán vậy đi.
Giờ thì chắc bọn chúng đang nổi điên vì bị lừa, viên nang trống trơn, còn con mồi thì chuồn mất.
Nói gì thì nói, giờ bọn tôi chỉ còn cách tiếp tục chạy.
Khi thoát khỏi phạm vi hầm kho báu, mấy Huyễn Ảnh sói đó chắc không thể đuổi theo nữa.
Tôi khá chắc mấy người cần cứu đã toi rồi.
Cố cứu mà chết chung thì có ích gì đâu.
Tôi thở dài, vươn vai.
Mất thanh kiếm thì tiếc thật, nhưng ít ra tôi còn sống.
Chỉ không biết cái Xích Truy Kích có tự quay lại với chủ không thôi.
Về đến trụ sở, tôi sẽ sai người quay lại nhặt.
“Thôi, dù sao thì, thế cũng là hành động hợp lý nhất lúc đó rồi. Giờ đừng nghĩ nữa, mau đi tiếp thôi.”
“Ờ, được.”
Giờ chúng tôi đang ở đâu, và lối ra ở hướng nào?
Tôi lặng lẽ bước lên trước dẫn đường.
Không ai nói gì.
Có lẽ ai cũng kiệt sức.
Theo bản đồ tôi xem trước đó, Hang Sói Trắng là mê cung với vô số ngách nhỏ đan xen như tổ kiến.
Nói đơn giản thì, đi mãi cũng chỉ thấy toàn một khung cảnh giống nhau, chẳng biết đâu mới là lối ra.
Dù không lớn lắm, nhưng khả năng cao là chúng tôi đang vòng lại chỗ cũ mà không hay biết.
…Mà khoan đã.
Tại sao tôi lại đi đầu nhỉ?
Tôi đâu phải Đạo Tặc.
Việc này lẽ ra là của Đạo Tặc chứ?
Mà trong nhóm còn tận hai Đạo Tặc, sao tôi lại là người dẫn đường thế này trời?!
Tôi thử dừng lại để cho bọn họ đi lên trước, nhưng vừa dừng thì cả nhóm cũng dừng theo.
Thế là, rốt cuộc tôi vẫn bị kẹt ở vị trí dẫn đầu suốt đoạn đường.
Tino, cái tinh thần chủ động thường ngày của em đâu rồi hả?
Tôi quay lại nhìn, nhưng mỗi lần chạm mắt, cô nàng liền quay đi.
Như thể đang nói bằng ánh mắt rằng, “Em không muốn nói chuyện với anh đâu, Bang chủ. Làm ơn đi chết đi.”
Trời ơi, sao con bé dễ thương của tôi lại có thể nhìn tôi như thế chứ?
Có lẽ tôi nên quỳ xuống xin lỗi ngay từ đầu, kể cả khi đang trong cái hầm chết tiệt đầy nguy hiểm này.
Nhưng giờ có hối cũng muộn, tôi chỉ còn cách tiếp tục lê bước trong mù mịt.
Thỉnh thoảng, nếu hứng lên, tôi sẽ chọn bừa một lối rẽ.
Điều duy nhất đáng mừng là thật khó tin, suốt quãng đường, chúng tôi chẳng chạm trán thêm con quái nào nữa.
Có lẽ Tino đang âm thầm chỉ tôi đi theo hướng không có Huyễn Ảnh cũng nên.
Vẫn nghe thấy vài tiếng gầm vọng lại đâu đó, nhưng… chắc là xa.
…Tôi nghĩ là xa.
Mà, chắc không gần đâu nhỉ?
Hy vọng là vậy.
Đi mãi vẫn chưa thấy lối ra.
Tôi đoán hướng đi chắc cũng đúng thôi.
Chính vì thế tôi mới ghét mấy kiểu hầm kiểu hang động thế này, nhìn đâu cũng như nhau, cứ loanh quanh mãi trong mớ đường rẽ như tổ kiến, chẳng biết mình đang ở đâu.
Có khi đi lòng vòng chỗ cũ cũng nên.
Hay là… tôi nên nằm xuống xin lỗi Tino thật?
Đang nghĩ thì thằng nhóc Gilbert cất giọng khó chịu:
“Ê, này. Không biết là anh cố tình không nói hay gì, nhưng… chúng ta đang đi đâu vậy? Có thoát được không đấy?”
Nghe nó nói mà thấy thương.
Đáng tiếc là tôi chẳng biết!
Dĩ nhiên là hướng đi là ra ngoài, nhưng… chi tiết thì chịu.
Chưa kịp đáp, Tino đã lên tiếng cắt lời:
“Gilbert, đoán được ý Bang chủ là một phần trong quá trình huấn luyện đấy. Với lại, chúng ta không đi ra ngoài đâu. Con đường bên phải này có đi bao xa cũng chẳng nối được với lối ra. Muốn thoát thì phải quay lại gian phòng lúc nãy.”
“Ờ… giờ mà còn huấn luyện được sao?”
“Ờ…”
Tôi cũng đồng cảm với nhóc Gilbert đấy.
Dù sao thì tôi cũng đang cố tìm đường ra mà!
Hóa ra chỗ nãy giờ đi chẳng thông với lối thoát?
Và cái “phòng” đó là phòng boss à?
Bảo sao bọn Huyễn Ảnh mạnh kỳ cục.
Thế là phải quay ngược lại hả?
Còn Tino nữa, cô đang lấy tình huống này ra làm huấn luyện à?
Nếu không ra ngoài, thì đi đâu?
Có gì đáng xem hơn mạng sống tụi mình sao?
Thật, tôi chịu nổi mấy người kiểu “nguyên tắc” như thế này.
“Ờm, Krai này… anh có thể nói cho bọn tôi biết là anh định đi đâu được chưa?”
Rhuda rụt rè hỏi.
Giọng cô nàng bắt đầu nghe tội tội.
Câu hỏi thâm sâu quá, Rhuda ạ.
Cả đời này tôi còn chẳng biết mình đang đi đâu nữa là.
Không mục tiêu, không chỉ dẫn, chẳng mốc thời gian.
Cùng lắm, tôi chỉ là tấm gương cho người ta biết nên tránh làm gì.
Thôi thì cứ quay đầu lại vậy.
Đi được kha khá rồi, chắc bầy sói cũng biến mất.
À mà giá như đời tôi cũng quay đầu lại dễ như vậy.
Muốn khóc luôn, nhưng vẫn cố giữ mặt tỉnh bơ.
Tới ngã ba kế, tôi rẽ.
Nếu ngã tới cũng rẽ cùng hướng, chắc là sẽ quay đầu hoàn chỉnh.
Không biết lần này có ổn không đây?
Vài phút sau, tôi tính rẽ lần hai thì Greg bỗng khựng lại, kêu khẽ:
“Không thể nào… Không thấy dấu vết gì luôn. Cậu còn chẳng thèm kiểm tra… sao lại—”
“Tôi nói rồi mà, tất cả những gì Bang chủ làm đều là có chủ đích.”
Tino đáp, giọng chắc nịch.
“Giờ không phải lúc nói mấy chuyện đó! Chúng ta phải giúp họ!”
Rhuda kêu lên rồi chạy vụt về phía trước.
Lúc ấy tôi mới nhận ra ở cuối hành lang, có mấy người nằm dài trên đất.
Nhìn kích cỡ thì không phải Huyễn Ảnh.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ:
Họ vẫn còn cử động, dù yếu.
Hả?
Greg phát hiện ra à?
Mấy người mắt tốt thật.
Chứ tôi mà không được chỉ, chắc đi thẳng luôn không nhận ra.
Khoan đã… đó có phải là nhóm cứu hộ mà chúng tôi được cử đi tìm không?
Sao họ vẫn sống nhăn?
Đúng là thần may mắn độ rồi.
Ước gì tôi cũng may được nửa thế.
Tino nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy kính phục kỳ quặc, ưỡn ngực tự hào:
“Thấy chưa? Tất cả đều trong kế hoạch của anh ấy.”
Tôi lắc đầu:
“Không, không, không. Rõ ràng chỉ là trùng hợp thôi.”
Dù là Bảo Cụ cũng chẳng đoán được kiểu “tình cờ” này.
“Người dẫn chúng ta đến đây là anh đó, biết chưa?”
Gilbert nhăn nhó nói.
Người cần cứu chính là một gã to con hơn cả Greg.
Hắn mặc giáp xám kín người, mang tấm khiên sơn xanh lá và một cây thương dài hình nón, thứ vũ khí không ai dùng để đấu người.
Cây thương phát sáng nhè nhẹ, chắc chắn là Bảo Cụ.
Không nghi ngờ gì nữa, hắn chính là Rudolph Davout.
Trước khi nhận nhiệm vụ này, tôi chưa từng nghe tên đó.
Giờ nhìn hắn hơi thảm, nhưng khí thế vẫn đủ để hiểu tại sao người ta công nhận hắn là Thợ săn cấp 5.
Greg và Tino dường như đều biết đến hắn.
Thế sao hai người lại nhận nhiệm vụ cứu một thợ săn cấp 5 bị kẹt cơ chứ?
Đúng là mấy kẻ lập dị.
Coi bộ hắn bị gãy xương.
Tino và nhóm Greg nhanh chóng chạy tới, cởi mũ giáp hắn ra rồi đổ thuốc phục hồi.
Còn tôi… tôi chẳng biết đầu hắn ở đâu trong cái bộ giáp đó nữa.
Xung quanh, mấy thành viên cùng nhóm Rudolph cũng nằm la liệt, thương tích đầy mình.
Vết thương có chỗ nặng, nhưng ít ra họ vẫn sống.
Quả là kỳ tích khi sống sót được đến giờ.
“Anh thấy sao rồi?”
Tino hỏi.
Khuôn mặt Rudolph tái nhợt, nhưng ánh lửa trong mắt vẫn chưa tắt.
Giọng khàn khàn, hắn đáp:
“Ổn… Cảm ơn. Cô cứu bọn tôi rồi.”
“Cảm ơn anh ấy kìa.”
Tino ra hiệu về phía tôi.
“Tôi có làm gì đâu mà cảm ơn.”
Thật đấy, tôi chẳng giúp được gì.
Cùng lắm là ném Tino vào chỗ chết thôi.
Mà khoan, tôi có đủ tư cách để được cảm ơn à?
Rudolph ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đục mờ vì kiệt sức.
Ba ngày liền trong hầm, chắc dù đau có giảm, hắn cũng mệt rã rời rồi.
Thấy tội, tôi lấy trong túi ra thanh socola mang theo để ăn vặt, đưa cho hắn.
Rudolph cắn lấy, ăn ngấu nghiến như thể đó là món ngon nhất đời.
Chờ hắn ăn xong, tôi hỏi:
“Lương thực đâu rồi?”
“…Bên ngoài.”
“Của chúng ta cũng ở ngoài, Bang chủ. Lúc đầu tụi em tính cắm trại ngoài hầm.”
Tino nói thêm.
“Ồ hả. Nhóm tôi thì toàn cắm trại trong hầm.”
Bọn bạn hồi nhỏ của tôi luôn coi hầm báu vật là nơi lý tưởng để rèn luyện kỹ năng mà.
Khi tình hình đã tạm yên, tôi điểm lại:
Nhóm Rudolph có mấy người bất tỉnh, nhưng nhờ thuốc phục hồi nên không còn nguy hiểm đến tính mạng.
Dù tất cả bọn họ đều còn sống, nhưng điều đó lại mang đến một rắc rối kiểu mới.
Với Hiệp hội, việc này đúng là tin mừng, nhưng với những người đi cứu họ như chúng tôi thì chẳng khác nào ác mộng.
Trước hết, việc khiêng 5 người bị thương đã là một cực hình rồi.
Huống chi còn phải đối phó với đám Huyễn Ảnh đáng sợ kia.
Thêm nữa, bọn tôi đã gần như kiệt sức.
Rudolph là cấp 5, đáng lẽ có thể giúp, nhưng anh ta đói lả đến mức chẳng còn hơi sức đâu mà đánh nhau nữa.
Ba ngày trời sống sót trong tình cảnh đó đã là phép màu rồi.
Hơn nữa, bản thân anh cũng là người thua trận, nên sức lực chẳng còn bao nhiêu.
Cứ nhìn cái bộ giáp to tổ chảng kia là biết anh ta còn chẳng chắc nhấc nổi cây thương của mình, nói gì đến đánh nhau.
Bọn tôi mà phải vác anh thì chắc chết giữa đường mất.
Trong tình huống tệ nhất, tôi đã nghĩ đến việc bắt anh ta cởi giáp vứt lại cho nhẹ người.
Nằm bẹp ở đây lâu như vậy, ai mà biết được lúc nào mấy con Huyễn Ảnh đó sẽ mò tới kiếm mồi.
Rudolph có thể may mắn sống sót, nhưng tôi thì chẳng bao giờ được cái vận đó.
Khi Rudolph vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, Tino nhìn anh từ đầu đến chân rồi hỏi thẳng:
“Chuyện gì đã xảy ra? Anh là cấp 5 cơ mà, đáng ra phải qua được kho báu này chứ?”
Thợ săn cấp 5 vốn đã được xem là hạng nhất.
Anh ta hẳn không phải loại “tay mơ” chỉ biết nâng cấp mà không nâng năng lực như tôi.
Hơn nữa, Rudolph đâu có đến đây một mình.
Đôi mắt xanh lục của Rudolph mở to như hai cái đĩa, đầy sợ hãi.
Anh mím môi một lúc rồi run giọng nói:
“Trong này có thứ cực kỳ khủng khiếp… Chỗ này không phải kho báu cấp 3 đâu. Tôi nói thật, có gì đó rất sai ở đây. Chúng tôi đã không sơ suất, nhưng… đòn tấn công không ăn thua. Thương của tôi vô dụng, cả của đồng đội tôi cũng vậy…”
“Ờ, bọn tôi biết rồi. Mấy con sói mặc giáp với cái mặt nửa đầu bằng xương ấy, đúng không? Bọn tôi cũng vừa đụng độ đấy.”
Gilbert nhún vai, chẳng biết không khí căng thẳng là gì.
Rudolph tròn mắt lắc đầu liên tục:
“Nửa mặt? Không, không phải! Cái giết bọn tôi… nó che kín cả mặt! Đó là một Huyễn Ảnh! Phải rời khỏi đây ngay! Phải đi thôi!”
Anh ta tái mét, mắt mở to hơn nữa, như thể vẫn đang thấy lại cơn ác mộng.
Tino liếc sang tôi, mặt nghiêm trọng.
Đừng có nhìn tôi kiểu đó!
Lỗi tôi chắc?
Chẳng lẽ trong này còn có Huyễn Ảnh mạnh hơn nữa à?
Tôi thề là nếu được, tôi sẽ kiện ai đó ngay lập tức.
Cái kho báu chết tiệt này là thế nào vậy chứ?
Dù xui xẻo đến đâu, chẳng lẽ lại chạm trán con quái đó thật sao?
Tôi muốn bật cười, nhưng chẳng còn tâm trạng để đùa nữa.
—-
“Đúng là Bang chủ! Anh thật sự là thần!”
Tino nghĩ mà lòng tràn đầy kính phục.
“Cậu moi đâu ra đống này thế?”
Greg hỏi.
“Không nói đâu,” Krai cười tinh nghịch.
Trái tim Tino gần như tan chảy khi thấy bang chủ mà cô tôn thờ lôi từng thanh socola từ túi da ra, phát cho mọi người.
Cô từng sống ở thủ đô, nơi tập trung vô số thợ săn xuất sắc nhưng với Tino, Krai Andrey mãi là người số một.
Anh vừa dễ gần, lại vừa mang trong mình phong thái anh hùng khiến cô mê mẩn.
“Anh có gì khác ngoài socola không?”
Gilbert càu nhàu.
“Không, nhưng tôi có cả đống đấy,” Krai trả lời tỉnh queo.
Cả lời than phiền của Gilbert lẫn cái vẻ bất mãn của Rhuda đều chẳng làm anh bận tâm.
Socola cứ như chảy ra từ túi anh, xua tan bầu không khí nặng nề quanh nhóm.
Người chị mà Tino gọi là “chị Lizzy” thì mạnh mẽ, dữ dội như một con thú thật thụ.
Nhưng bang chủ Krai không chỉ mạnh, mà còn có tấm lòng dịu dàng đến lạ.
Dù cô đã thất bại trong thử thách anh giao, anh vẫn cứu cô vào phút cuối.
Giữa chiến trường hỗn loạn, anh chẳng cần tiêu diệt lũ Huyễn Ảnh đó.
Dù hoàn toàn có thể quét sạch chúng chỉ bằng một chiêu, anh vẫn chọn nhắc nhở cô điều quan trọng nhất, nhiệm vụ mà cô đã quên mất.
Sau đó, anh nhanh chóng tìm ra những người mất tích bằng kỹ năng còn hơn cả đạo tặc chuyên nghiệp.
Việc họ chưa chạm trán thêm Huyễn Ảnh nào có lẽ cũng là nhờ anh đã tìm ra con đường an toàn nhất hoặc có thể chính lũ Huyễn Ảnh cũng sợ anh, như bọn trong phòng boss vậy.
Không chỉ mạnh, anh còn biết khi nào cần gác lại tự trọng, đóng vai kẻ ngốc để làm dịu bầu không khí.
Người ta thường nói đến Ark khi nhắc “thợ săn trẻ mạnh nhất”, nhưng thử hỏi Ark làm được thế này không?
Với Tino, Krai hoàn hảo ở mọi mặt.
Trong mắt cô, anh chính là cấp 10.
Tất nhiên, cái tật “cho người khác thử thách theo tiêu chuẩn của bản thân” của anh cũng hơi đáng sợ thật, nhưng đó chính là “yêu thương kiểu rèn giũa”.
Khi thấy ai thật sự không kham nổi, anh sẽ ra tay giúp.
Nên bảo đó là khuyết điểm thì không đúng.
Greg quay sang hỏi:
“Giờ làm gì đây?”
“Tất nhiên là rút thôi. Mục tiêu đã đạt được rồi.”
Với thợ săn, chiến đấu và chiến thắng kẻ địch mạnh là vinh quang lớn nhất.
Nhưng câu trả lời của anh lại dứt khoát và điềm tĩnh, có lẽ vì anh đang nghĩ cho những người vừa được cứu.
Mấy thanh socola có thể cung cấp năng lượng, nhưng đâu thể ngay lập tức chữa lành vết thương.
Hoặc cũng có thể… con Huyễn Ảnh khiến họ thua chẳng đáng để anh bận tâm.
Chỉ cần nhìn anh thôi, Tino đã thấy cơ thể mình như có sức sống trở lại.
Cô không muốn để thần tượng thấy mình yếu đuối thêm nữa, đặc biệt là sau khi cô đã thất bại trong thử thách của anh.
Dù trong lòng vẫn run lên vì hạnh phúc khi được cứu, cô vẫn khao khát được anh công nhận…
Dù bản thân chỉ là “hạt bụi” trong mắt một cấp 8 như anh.
Đúng lúc đó, Krai nhìn về phía cô.
Tim Tino như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Anh mỉm cười ấm áp:
“Giờ Tino là người phụ trách nhiệm vụ này. Mọi người sẽ nghe lệnh em ấy.”
“Hả? Nhưng mà… so với anh thì em…”
Lời thật lòng bật ra.
So với anh, ai mà chẳng kém cỏi.
Với kinh nghiệm của một thợ săn cấp 8, Thiên Biến Vạn Hóa Krai có thể phân tích rắc rối của kho báu chỉ bằng cách ngồi yên ở thủ đô.
Trong cả đế quốc này, không ai sánh nổi anh.
Khi Tino còn đang lùi lại vì tự ti, anh nói tiếp, nét mặt nghiêm túc:
“Đây là kinh nghiệm quý giá. Khi cần, tôi sẽ giúp em.”
Nghe thế rồi, cô không thể để anh gánh hết việc nặng được.
Vừa liếc trộm anh, Tino vừa suy nghĩ một chút, rồi nói:
“Em đồng ý với anh. Chúng ta nên ưu tiên rút khỏi kho báu bằng cách an toàn nhất.”
“Và người dẫn đường là em, đúng chứ?”
“V-Vâng…”
Cô gật đầu theo phản xạ.
Là một thợ săn đúng nghĩa, Tino đã ghi nhớ toàn bộ bản đồ của kho báu này.
Cô biết rõ vị trí hiện tại của họ, nên chẳng lo lạc đường.
Krai đã tốt bụng giúp cô tìm ra những người cần cứu, nhưng cô hiểu rằng không thể mãi dựa dẫm vào lòng tốt của anh.
“Đương nhiên rồi. Nhưng chắc em không thể tránh hết mấy con Huyễn Ảnh như anh đâu ạ.”
“Hả? À… ừ, đúng rồi. Cứ cố né càng nhiều càng tốt nhé. Chuyện đó quan trọng lắm.”
“Vâng, tất nhiên. Em hồi phục hoàn toàn rồi, giờ chạy ổn rồi ạ.”
“Cái gì?! À… tốt, tốt lắm. Trước đó đúng là đi hơi chậm thật, haha. Nhưng nhớ đấy, chúng ta còn có người bị thương.”
Tino đỏ mặt vì xấu hổ.
Cô quá chú ý đến ánh nhìn của bang chủ đến nỗi quên béng mất chuyện đó.
Đúng là đáng xấu hổ thật.
Thực ra, mấy người bị thương kia đều là thợ săn cấp cao, ít ra họ vẫn có thể chạy bằng với bọn cô khi nãy.
Nhưng giờ không phải lúc vặn vẹo lời bang chủ, ý anh đâu có nằm ở đó.
Cô chỉ muốn chui xuống đất trốn cho rồi, nhưng sau khi hít sâu, Tino lấy lại bình tĩnh.
Đây không phải lúc để lo nghĩ về bản thân.
Cô hiểu rằng mình chẳng thể sánh được với bang chủ ở bất kỳ phương diện nào, nên việc duy nhất có thể làm là nỗ lực hết sức.
Chống lại cảm giác run rẩy dưới ánh nhìn nghiêm nghị của anh, Tino nói:
“Còn nữa… có thể không cần lo chuyện này nếu anh ở đây, nhưng em nghĩ ta nên hỏi Rudolph thêm về con kỵ sĩ sói đã tấn công nhóm của anh ấy.”
—-
Con Kỵ Sĩ Sói Bạc khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía cái bóng lặng lẽ đang tiến lại gần.
Dưới chân nó có một vật thể nhỏ.
Mùi của nó xa lạ, nhưng ngay từ hơi ngửi đầu tiên, bản năng đã mách bảo rằng đó là thứ nguy hiểm.
Tuy nhiên, vì sở hữu trí tuệ cao hơn hẳn đám Ngân Nguyệt, con sói nhanh chóng nhận ra rằng vật kia chẳng có gì đe dọa, nó đã bị đánh lừa.
Lần sau nếu gặp lại, nó sẽ nghiền nát kẻ to gan đó thành tro bụi.
Sợi xích kỳ lạ từng quấn quanh chân nó giờ đã trùng xuống và rơi lăn trên mặt đất.
Nếu lại bị giăng bẫy kiểu đó, nó đã biết cách phản công.
Trò đó giờ chẳng còn tác dụng.
Nó nhấc thanh đại kiếm cao bằng cơ thể mình, quay người lại đối diện với cái bóng đang xâm nhập.
Động tác chậm rãi, pha chút khó chịu.
Ánh sáng đỏ lóe ra từ con mắt duy nhất sau chiếc mặt nạ nửa xương sáng rực hơn, dữ tợn hơn bao giờ hết.
Hai con sói khác đang ẩn nấp gần đó, một con cầm cung, một con cầm chùy cũng đồng loạt ngẩng đầu.
Tầm nhìn của cả ba cùng hướng về phía một hình bóng nhỏ bé, toàn thân giấu kín sau chiếc mặt nạ xương nở nụ cười ma quái.
Trái ngược với bộ giáp nặng nề của bọn Kỵ Sĩ Sói, kẻ đó chỉ mặc giáp nhẹ, làm nổi bật thân hình nhanh nhẹn.
Đôi ủng cao đến gối ánh lên sắc bạc.
Dù chiều cao chỉ bằng một phần ba bọn chúng, nhưng khí tức tỏa ra từ nó lại vượt xa, lạnh lẽo và áp chế như lưỡi dao vô hình.
Trong tay nó là một thanh kiếm tầm trung, đã rút sẵn.
Khác với vũ khí kim loại của đám sói, lưỡi kiếm này trong suốt, tỏa ánh sáng mờ như thủy tinh.
Tên của nó là Tinh không Tĩnh lặng.
Một Bảo Cụ mang thứ ánh sáng không thể nhầm lẫn với vũ khí thông thường.
Hình bóng nhỏ bé kia vung kiếm một cách nhẹ nhàng, hờ hững, chẳng hề để tâm đến ba con sói đang gầm gừ.
Bọn sói không thể biết rằng, Tinh không Tĩnh lặng từng thuộc về một thợ săn cấp 8, bị vứt lại nơi này trong chuyến hành trình hỗn loạn của ăhns.
Hang Sói Trắng vốn sinh ra từ lời nguyền của Ngân Nguyệt, những kẻ đã bị tàn sát đến tận cùng.
Oán hận của chúng, thù ghét và khát vọng báo thù, hòa lẫn vào ma lực tích tụ nơi đây tạo nên thứ năng lượng méo mó, vừa u tối vừa trong sáng.
Đó là sự pha trộn giữa hận thù và ngưỡng mộ.
Ngưỡng mộ sức mạnh, hình thể, trí tuệ.
Và hận thù cũng chính là biểu hiện khác của lòng ngưỡng mộ ấy.
Việc đám Kỵ Sĩ Sói biết đi bằng hai chân và dùng vũ khí cũng là kết quả của sự biến đổi đó tương tự như việc một nửa khuôn mặt chúng được bao phủ bởi xương người.
Vậy còn kẻ kia, kẻ có khuôn mặt bị che kín hoàn toàn bởi xương, rốt cuộc là gì?
Trước nay, do thiếu hụt ma lực, oán niệm của hang chưa thể hóa thân trọn vẹn.
Nhưng giờ, kho báu này đã đạt đến cấp độ đủ để đối đầu với thợ săn cấp 5.
Tiếng gầm đầy thù hận vang dội khi những Kỵ Sĩ Sói căng tràn sát khí.
Còn bóng người mang mặt nạ đầu lâu thì thong thả quay lưng, bước đi với dáng vẻ nhàn tản như thể đang cười nhạo tất cả.
