Bảo Cụ, những món quà từ quá khứ, được tạo nên từ ma chất.
Trong thời đại mà ma lực tràn trề, các Bảo Cụ được mang về từ những hầm kho báu gần như mỗi ngày.
Có những thợ săn kho báu xuống tầng chỉ để rèn luyện thân tâm, nhưng chính Bảo Cụ mới là lý do tạo nên kỷ nguyên hoàng kim của nghề này.
Tàn tích của các nền văn minh cổ sở hữu những sức mạnh mà công nghệ hiện đại không tài nào chạm tới, bởi thế chúng luôn được vô số kẻ thèm khát.
Có những quốc gia chỉ nhờ một món Bảo Cụ mà phất lên như diều gặp gió.
Đế quốc Zebrudia ngày nay thịnh vượng một phần lớn nhờ quốc bảo Nước Mắt Chân Thật.
Tất nhiên, lấy được Bảo Cụ gì thì… phần nhiều là do may rủi.
Chính cơ hội nhặt được “hàng khủng” ấy đã khiến nghề thợ săn kho báu luôn hấp dẫn những kẻ mộng mơ.
Nhưng phải chăng Bảo Cụ nào cũng hữu dụng?
Câu trả lời là:
Không đời nào.
Đa số chúng đều vô dụng và bị gọi bằng những cái tên như “rác rưởi” hay “đồ phế liệu.”
Có món thì có năng lực kỳ lạ nhưng chẳng giúp ích được gì ngay cả trong tình huống đặc biệt nhất.
Có món chỉ là công cụ bình thường, chẳng có chút ma lực nào.
Lại có món mang hiệu ứng tiêu cực rõ rệt.
Tuy vậy, vì Bảo Cụ thường rất bền, nên ngay cả một thanh kiếm hay tấm khiên không có năng lực gì vẫn bán được giá cao.
Tương tự, những món có đặc tính tiêu cực được gọi là “vật bị nguyền” đôi khi có thể được bán với giá khiến mắt trợn ngược
(Đừng hỏi người mua dùng để làm gì).
Việc giá trị Bảo Cụ không nhất thiết gắn với tính hữu dụng chính là điều khiến thị trường này trở nên thú vị.
Lần trước tôi giới thiệu vài Bảo Cụ dạng kiếm.
Lần này tôi sẽ nói về một loại hoàn toàn khác, những món khiến người tìm ra chúng phải vò đầu bứt tai, và làm thợ săn khốn khổ hơn bất cứ loại nào khác:
Bảo Cụ giải trí.
Không có một định nghĩa chính thức nào cho “Bảo Cụ giải trí,” nhưng nói đơn giản:
Bất cứ Bảo Cụ nào vui là chính, chẳng có ích gì mấy, đều có thể xếp vào loại này.
Dĩ nhiên, với thợ săn kho báu, Bảo Cụ hoàn hảo phải là thứ hỗ trợ hành trình.
Nhưng người đời nhất là thương nhân giàu có hay quý tộc thì khác.
Một Bảo Cụ dạng vũ khí tốt có thể giúp cuộc đi lại trong thành phố an toàn hơn, còn những món như Cộng Âm Thạch cho phép liên lạc từ xa lại là vật bất khả thiếu để làm ăn hay quản lý lãnh thổ.
Ấy vậy mà những Bảo Cụ giải trí đôi khi còn bán được giá cao hơn cả những món hữu dụng thực sự, điều khiến bao thợ săn không khỏi hoang mang.
Với kẻ giàu có, khi đã có mọi thứ rồi, thứ duy nhất họ còn ham muốn chính là… sự giải trí.
Giới nhà giàu đặc biệt mê những Bảo Cụ hiếm, nhất là những món cho phép họ thoáng nhìn vào cuộc sống của nền văn minh xưa.
Họ sẵn sàng vung tiền như nước chỉ để sở hữu thứ mình ưng ý.
Bảo Cụ đầu tiên tôi muốn giới thiệu là loại tranh, được gọi là Ảnh Động.
Tên nói lên tất cả:
Trông như tranh vẽ đóng khung, nhưng hình trong tranh… tự do chuyển động.
Vậy thôi, không hơn.
Có những Bảo Cụ dạng tranh có thể hút người xem vào trong, nhưng Ảnh Động thì không làm gì đặc biệt.
Chỉ đơn giản là “có hoạt hình.”
Nghe giản dị, nhưng chính chúng lại là báu vật văn hóa quý giá, được người mê sưu tầm trên toàn thế giới săn đón.
Giá trị của một Ảnh Động có thể dao động kinh khủng, tùy kích thước và nội dung.
Đến mức thợ săn bó tay không đoán nổi món mình đào được trị giá bao nhiêu.
Thậm chí từng có Ảnh Động được bán… hàng tỷ vàng.
Có lẽ nếu nhìn chúng như tác phẩm nghệ thuật thay vì Bảo Cụ thì dễ chấp nhận hơn.
Điểm cần lưu ý:
“Động” không chỉ giới hạn trong khung.
Đa số “nhân vật trong tranh” ở yên trong đó, nhưng đôi khi chúng… lọt ra ngoài.
Những yếu tố lạc ra này không thể chạm vào, và ngay cả học giả cũng cãi nhau xem phải phân loại thế nào.
Quan trọng nhất:
Nếu “nhân vật” ra ngoài và hết ma lực trước khi quay về, chúng sẽ không bao giờ trở lại.
Có một câu chuyện nổi tiếng về Ảnh Động “Vũ Hội Lúc Bình Minh”, mô tả đám quý tộc múa trong ánh sáng nhập nhoạng.
Người ta kể rằng mỗi lần Ảnh Động này cạn sạch năng lượng, số người trong tranh lại giảm đi một chút.
Cuối cùng, bức tranh chỉ còn lại vài bóng dáng lẻ loi.
Nếu nhân vật rời khỏi khung, cách tốt nhất là giữ cho Bảo Cụ không bao giờ sập năng lượng, rồi kiên nhẫn đợi họ quay về.
Thường thì họ đi không xa và sẽ trở lại sau một thời gian.
Muốn giữ nguyên số nhân vật?
Tốt nhất đừng kích hoạt nó bao giờ.
Một khi Ảnh Động được nạp, cảnh bên trong sẽ không bao giờ giống với “bản gốc” nữa.
Có người còn giữ cho nó hoạt động mãi chỉ để “cài lại” cảnh đến đúng khoảnh khắc mình thích.
Thế giới của Ảnh Động là nơi vô vàn khả năng giao thoa.
Nếu kích hoạt nhiều Ảnh Động cạnh nhau, nhân vật trong tranh có thể qua lại lẫn lộn, tạo ra cảnh tượng vô cùng thú vị.
Từ đó mới xuất hiện loại biến tấu, Ảnh Động Ghép Hình.
Tuy chúng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng không thể phủ nhận chúng rất vui.
Tôi cũng từng sở hữu một tấm Ảnh Động.
Nhưng lần nọ tôi úp nó xuống khi đang hoạt động… và toàn bộ nội dung rơi cái bịch xuống đất, để lại khung tranh trắng bóc.
Tất nhiên, thị trường Bảo Cụ giải trí được chống lưng bởi những kẻ lắm tiền.
Nhưng món tiếp theo tôi muốn giới thiệu là trường hợp hy hữu, một thứ được yêu thích không chỉ bởi nhà giàu, mà bởi cả thợ săn lẫn dân thường.
Đó chính là Thú Tự Nhiên, một dạng Bảo Cụ băng đô, trên đó gắn… tai thú.
Có nhiều phiên bản khác nhau:
Đeo băng đô tai mèo thì bạn sẽ có tai mèo và đuôi mèo.
Tao chó thì có tai chó và đuôi chó; cứ thế mà suy ra.
Đáng tiếc, mấy bộ phận này chỉ để trang trí.
Không chạm vào được, cũng chẳng cho bất kỳ năng lực gì, càng không giúp hiểu thú vật đang nghĩ gì.
Vì thế, chúng mới được xếp vào nhóm giải trí.
Nếu phải nói điểm thú vị nhất của Bảo Cụ này, thì đó chính là độ dễ thương của nó.
Tai và đuôi không thể điều khiển theo ý muốn, nhưng chúng sẽ tự động chuyển động theo cảm xúc của người đeo.
Tính năng dễ thương ấy đã giúp Thú Tự Nhiên gom về một lượng người hâm mộ khổng lồ, ngay cả trong giới thợ săn, khiến số lượng món này trôi nổi trên thị trường ít hơn hẳn so với số lượng tìm thấy từ kho báu.
Tôi từng nghe về một quán cà phê nổi tiếng mà toàn bộ nhân viên đều đội Thú Tự Nhiên.
Quán cà phê Thú Tự Nhiên đúng là ví dụ hoàn hảo về việc món Bảo Cụ này có thể được tận dụng thế nào.
Nhưng cũng nên nói thêm rằng chủ quán là một thợ săn mê Thú Tự Nhiên tới mức ám ảnh, và cái quán ấy chính là kết tinh của niềm đam mê có phần hơi… quá đà đó.
Giá của Bảo Cụ này thì lên xuống tùy vào loại động vật.
Phổ biến nhất vẫn là mèo và chó, nhưng có những biến thể rẻ bèo.
Nếu chỉ muốn chơi cho biết, mua loại rẻ là hợp lý nhất.
Về phần tôi, tôi từng sở hữu một cái Thú Tự Nhiên tai mèo đen.
Tôi từng định tặng lại cho cái quán cà phê Thú Tự Nhiên kia, nhưng họ nhất quyết từ chối.
Thị trường Bảo Cụ giải trí đúng là khó lường.
À nhân tiện… vì tò mò, tôi từng thử đội một cái lên đúng con vật tương ứng và… thôi, tôi đang lan man rồi.
Dù tôi còn có thể kể thêm cả núi Bảo Cụ loại giải trí khác, tôi sẽ dừng ở món cuối, cũng là món tôi thích nhất.
Đó là một loại búp bê, mang tên “Archaic Dancer.”
Chỉ cần có hứng thú với dòng Bảo Cụ này thì kiểu gì cũng đã nghe qua.
Khó mà diễn tả gọn gàng nó làm được gì.
Nhưng nếu buộc phải nói, thì đó là một con búp bê đất sét có thể hát và nhảy.
Nghe qua có vẻ tầm thường thật, và đúng là em gái tôi đã quất tôi một cái khi biết tôi bỏ bao nhiêu tiền ra mua nó.
Nhưng từ dáng vẻ đáng yêu, điệu nhảy ngộ nghĩnh cho đến giọng hát gợi lại hỗn âm của thời đại xa xưa, món búp bê này mang một sức “xoa dịu tâm hồn” rất riêng, đặc biệt hữu ích với những ai đã mệt nhoài vì cuộc sống hiện đại.
Giống như hai Bảo Cụ trước, Archaic Dancer có vô số biến thể.
Tương truyền chẳng có hai con nào giống hệt nhau.
Có con chỉ biết nhảy, có con chỉ hát, có con làm được cả hai.
Thường thì tiết mục càng phong phú, giá càng cao.
Nhưng vì mỗi con có chất giọng và phong cách khác nhau, khó mà định giá chỉ dựa vào số lượng kỹ năng.
Archaic Dancer thường xuất hiện trong kho báu cấp độ 6 trở lên, nghĩa là chúng nằm cạnh những Huyễn Ảnh cực mạnh và nhiều Bảo Cụ thực dụng hơn.
Đáng tiếc, điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng thường bị bỏ lại.
Tôi có nhắc chúng biết hát và nhảy, nhưng thực ra còn một bí mật nữa.
Nếu đặt nhiều búp bê cạnh nhau, chúng sẽ hợp xướng.
Một con đã đủ vui mắt rồi, nhưng khi kích hoạt cả nhóm, chúng tự động đồng bộ và trình diễn một buổi hòa nhạc nhỏ đúng nghĩa.
Đã từng có một nhà sưu tầm gom mấy chục con Archaic Dancer lại để lập một “dàn nhạc nhỏ.”
Cảnh tượng ấy đẹp đến nỗi khó mà diễn tả bằng lời.
Trong số đó còn có vài con thuộc bộ sưu tập của tôi.
Điểm trừ duy nhất của dòng Bảo Cụ này là giá thành.
Vì bị bỏ lại thường xuyên và có quá nhiều biến thể lạ, những con thật sự tốt có thể đắt đến mức người ta phải trợn tròn mắt.
Muốn sưu tầm số lượng lớn thì xác định… cả đời lao động cũng chưa chắc đủ.
Đến đây tôi đã giới thiệu xong ba món Bảo Cụ giải trí tiêu biểu.
Vậy bạn nghĩ sao?
Vì “giải trí” không có định nghĩa rõ, nên đủ loại hình dáng, năng lực đều có thể lọt vào nhóm này.
Nhiều Bảo Cụ thực ra chỉ cần một chút sáng tạo là khai thác được.
Như Thú Tự Nhiên, năng lực thì chẳng có gì ghê gớm, vậy mà người ta vẫn bán được khi biết nhấn vào yếu tố vui nhộn.
Mà như vậy thì không thể nói chúng là “vô dụng” được nữa.
Ngày nay, Bảo Cụ chủ yếu được định giá theo tính thực dụng.
Thợ săn chỉ mang về được một lượng giới hạn từ mỗi kho báu, nên món nào không hữu ích thì bị bỏ lại.
Các tổ đội cũng ưu tiên thu thập Bảo Cụ không rõ tác dụng hơn là các món giải trí.
Cá nhân tôi thấy vậy hơi đáng tiếc.
Đúng là chúng không dùng được trong việc đi săn, nhưng điều đó đâu phải điều xấu.
Vì cần ma lực, giá cao và năng lực thì xa xỉ, Bảo Cụ vốn chẳng liên quan nhiều đến đời sống người thường.
Một khảo sát cho thấy gần hết người không làm nghề săn kho báu chưa từng chạm vào Bảo Cụ bao giờ.
Chính vì thiếu thực dụng, Bảo Cụ giải trí lại cực phù hợp để làm quà, khiến chúng trở thành cây cầu nối giữa thợ săn và dân thường.
Ngay cả thợ săn gan dạ nhất rồi cũng phải giải nghệ.
Vũ khí, giáp trụ có thể truyền lại cho con cháu hoặc học trò, nhưng tôi luôn cảm thấy rằng một Bảo Cụ giải trí mới là món đồ lưu niệm tuyệt vời nhất để nhắc họ về quãng đời phiêu lưu.
Cuộc sống cần được thư giãn nữa.
Là một người sưu tầm, tôi luôn cảm thấy vui khi có thể khiến ai đó nảy hứng thú với các Bảo Cụ giải trí, hay chí ít… khiến họ bớt coi thường chúng.
