Vô Song Dị Giới Nhờ Kỹ Năng Tẩy Não!? (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

VOL 2 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 2: Bạn Cùng Phòng Sao Mà Dễ Thương Vậy Trời

Một ngày nọ, một tuần sau trận giả chiến nhóm, tôi nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp từ Hoàng tử Lucas thông qua Alyssa-san trong buổi huấn luyện buổi sáng của cả hai. Hình như có một vấn đề mà anh ấy muốn thảo luận, và anh ấy đặc biệt yêu cầu tôi đi cùng Lily.

"Vấn đề mà ngài ấy muốn thảo luận là gì vậy?"

"Chà, tôi cũng không biết nữa. Goshujin-sama nói bản thân cũng không biết gì về chuyện đó, ya know."

Một vấn đề mà cả Roan-san và Alyssa-san đều không được thông báo.

Tôi có linh cảm xấu về chuyện này, nhưng tôi không thể nào từ chối được. Sau khi bàn bạc với Lily vào bữa sáng, tôi đã thông báo với Alyssa-san rằng bọn tôi sẽ chấp nhận lệnh triệu tập.

Điều duy nhất nảy ra trong đầu tôi là vấn đề với Công tước Lecherie...? Theo những gì tôi biết, Hoàng tử Lucas đã được kể toàn bộ câu chuyện. Lecherie và các thuộc hạ của hắn, những kẻ đã bị biến thành Quái vật, đều được liệt kê chính thức là Mất tích.

Về tình hình của gia tộc Puridy, việc chuyển sang phe của Hoàng tử Lucas đã hoàn thành thắng lợi, và Hầu tước Puridy được cho là đang bận rộn mở rộng phe phái.

Tuy nhiên, nguồn gốc của loại thuốc đã biến đổi Lecherie và kẻ đã cung cấp nó cho hắn vẫn chưa được biết. Hoàng tử Lucas chưa yêu cầu tôi hỗ trợ bất cứ điều gì về vấn đề đó.

Lệnh triệu tập này có thể liên quan... nhưng nếu vậy thì không có lý do gì để gọi Lily. Rất có thể đây là một vấn đề hoàn toàn khác.

Như lần trước, tôi sẽ lẻn ra khỏi Học viện trên cỗ xe của Alyssa-san vào đêm khuya. Thấy giờ hẹn 22:00 đang đến gần, tôi kết thúc việc xem lại lịch sử Vương quốc mà tôi đã học trong lớp hôm nay.

Tôi vươn vai nhẹ và quay lại thì thấy Lugue, trong bộ đồ ngủ, đang nằm trên giường của tôi, ôm Nokonoko-san.

Dạo gần đây, cô dành nhiều thời gian trên giường của tôi hơn là giường của mình. Tôi có nên tức giận một chút về điều này không? Nah, cũng không phải là tôi phiền... Mmm.

Tình cờ, điều cô đang làm trên giường tôi là đọc một cuốn sách tôi mượn từ thư viện—chính là câu chuyện cổ tích mà Kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 đóng một vai trò quan trọng.

Tôi đã nghĩ đó là một cuốn sách tranh, nhưng nó lại dày một cách đáng ngạc nhiên và có rất nhiều chữ. Nội dung là một câu chuyện phiêu lưu, nơi một cô gái có Kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 đi khắp vùng đất, chữa lành vết thương và bệnh tật cho mọi người, tập hợp đồng minh, và cuối cùng chiến đấu với Vua Quái Vật. Nó có phần giống với câu chuyện Momotaro, cậu bé quả đào, ở tiền kiếp của tôi.

Thánh Nữ được viết trong Thánh Kinh có hơi khác so với 〈Thánh Nữ〉 trong câu chuyện cổ tích này. Dù việc tập hợp đồng minh và chiến đấu với Vua Quái vật là một chuyện, nhưng điểm khác biệt quan trọng là 〈Thánh Nữ〉 trong truyện cổ tích có thể chữa được bệnh tật, chứ không chỉ là vết thương.

Liệu Lecty có thể làm được điều tương tự không...? Nếu vậy, đó sẽ là một biến động lớn nữa. Thậm chí có thể sẽ tốt hơn nếu chúng tôi không bao giờ phát hiện ra.

"Lugue, tớ sắp đến chỗ Hoàng tử Lucas đây."

Tôi đã nói với Lugue rằng tôi được Hoàng tử Lucas triệu tập. Vì cô biết tôi quen biết anh ấy và đã tìm kiếm sự giúp đỡ của anh ấy để giải cứu Lily, nên chỉ cần nói với cô là được rồi.

"Ừm. Gửi lời chào Luc-on—ngh, ý là, gửi lời chào Hoàng tử Lucas giúp tớ nhé."

Cô vừa suýt nói Luc-oniisama... sao? Hơn nữa, tôi không nghĩ con trai của một Tử tước bình thường lại nhờ chuyển một lời nhắn thân mật như vậy đến một Hoàng tử, ngay cả khi anh ấy đang nắm quyền...

Vào đêm xảy ra vụ việc ở Công quốc Lecherie, vì kiệt sức sau các sự kiện, tôi đã vô tình thì thầm, "Anh yêu em, Lucretia," với Lugue đang ngủ.

Tôi vẫn thấy xấu hổ muốn chết mỗi khi nghĩ về điều đó. Tôi vẫn chưa thể hỏi cô liệu lúc đó cô thức hay ngủ.

Nếu cô còn thức, Lugue sẽ biết rằng tôi biết thân phận thực sự của cô là Thất Công chúa Lucretia von Reese. Tuy nhiên, từ sáng hôm sau trở đi, cô vẫn tiếp tục đóng vai Lugue, người bạn cùng phòng nam, ngay cả khi chỉ có một mình tôi. ... Dù cô không hoàn toàn duy trì được vỏ bọc đó.

Vì vậy, tôi đã dằn vặt về việc nên giữ thái độ nào với Lugue và cuối cùng quyết định duy trì hiện trạng. Tôi sẽ đối xử với cô như tôi vẫn luôn làm—như Lugue, bạn bè kiêm bạn cùng phòng của tôi. Đó không phải là một điều khó thực hiện.

Lẽ ra là không, nhưng...

Khi tôi đang mặc lại chiếc áo khoác đồng phục học viện mà tôi đã cởi ra, tôi cảm thấy vạt áo khoác bị kéo nhẹ từ phía sau. Tôi quay lại và thấy Lugue, người đã leo ra khỏi giường, đang ngước nhìn tôi với Nokonoko-san trong vòng tay.

"Đừng về muộn quá nhé...? Không có Hugh phòng hơi cô đơn..."

c2775281-28e4-460a-b673-7c4f6662bee6.jpg

Tim tôi gần như ngừng đập khi Lugue nói điều đó với vẻ mặt tổn thương như vậy. Chết tiệt, cảm giác như hai đứa là một cặp vợ chồng mới cưới vậy; lồng ngực mình đang thắt lại vì yêu thương! Bạn cùng phòng của mình có quá dễ thương không vậy?

“A-À, ừm. Tớ sẽ cố về nhanh khi xong việc."

"Thật chứ!? Ehehe, vậy có lẽ tớ sẽ thức đợi cậu."

"Không, nếu muộn quá thì cậu nên đi ngủ trước đi."

Vì ngày mai là ngày nghỉ, thức khuya một chút cũng không sao, nhưng tôi không biết mình sẽ về muộn đến mức nào. Việc bắt cô đợi tôi chắc chắn sẽ khiến lương tâm tôi cắn rứt.

"Muuu— Nhưng Hugh vừa nói là cậu sẽ về nhanh mà."

"Tớ sẽ về nhanh, nhưng cũng có giới hạn chứ, cậu biết mà...? Với lại, tớ không biết Hoàng tử Lucas cần gì; có thể sẽ mất thời gian đấy? Cậu không cần phải thức đợi đâu. Ngủ trước đi."

"Aww... Nhưng tớ không ngủ ngon được nếu không có Hugh ở đây..."

Lugue, người bị mất ngủ nhẹ, dường như ngủ rất say khi cô bám lấy tôi. Đó là lý do tại sao cô lẻn vào giường tôi và ôm tôi gần như mọi đêm khi tôi đang ngủ.

Và đó là lý do tại sao buổi sáng của tôi khó khăn đến vậy...

"... Vậy thì, tớ muốn một phần thưởng."

Lugue, ôm chặt Nokonoko-san, thì thầm những lời như thể tự nói với chính mình. Vì tôi đã chuyển sang Kỹ năng 〈Ninja〉, tôi đã nghe rõ những lời đó.

"Một phần thưởng?"

"Mhm. Nếu Hugh cho tớ một phần thưởng, tớ sẽ cố gắng hết sức để ngủ một mình."

"Một phần thưởng, hử... Cậu có mong muốn điều gì cụ thể không?"

"Chà..."

Lugue đỏ bừng mặt và lo lắng lắc lư cơ thể, lẩm bẩm điều gì đó quá nhỏ khiến tôi không thể nghe thấy.

"Tớ muốn cậu nói lại, 'Anh yêu em, Lucretia,'... điều gì đó tương tự."

Cái gì cơ...

Tại sao, TẠI SAO cô lại phải nói điều đó khi tôi đang kích hoạt Kỹ năng 〈Ninja〉 chứ!? Giờ thì tôi có thể nghe thấy cô nói rồi, chết tiệt! Hơn nữa, lúc đó cô đã thức phải không!? Cậu quá dễ thương rồi đấy nhá!

Gào thét một lời phản bác hết sức trong lòng, tôi không còn cách nào khác ngoài việc giả vờ hoàn toàn không biết gì.

"X-Xin lỗi. Tớ không nghe rõ lắm, nh—ngya... nhưng..."

“A-À, mà! Cũng không phải là tớ có yêu cầu gì cụ thể đâu, nh—hyedo... nhưng!"

Cả hai chúng tôi đều nói vấp vào những thời điểm kỳ quặc và đồng thời đưa cả hai tay lên che mặt.

Trong khi chuyện này diễn ra, thời gian gặp mặt chỉ còn chút nữa là đến. Tôi tuyệt đối phải rời khỏi phòng ngay bây giờ, nếu không tôi sẽ bị trễ. Nếu tôi đến muộn, cả Lily và Alyssa-san sẽ cằn nhằn tôi.

“A-À, ừm. Chà, tớ không biết đây có được coi là phần thưởng không, nhưng ngày mai cậu có muốn đi đâu đó không?"

"Đi chơi!? Hẹn hò với Hugh!?"

Chà, hai thằng con trai đi chơi thì không hẳn là hẹn hò... lời phản bác suýt nữa tuột ra khỏi miệng tôi, nhưng,

"Hẹn hò! Hẹn hò~!"

Aa, mà, Lugue có vẻ vui, vậy thì coi như là hẹn hò.

Hiện trạng có thực sự đang được duy trì ở đây không...?

"Bạn cùng phòng của tớ dễ thương đến mức đau đớn."

"Tớ phải phản ứng thế nào với giọng điệu cưng chiều của cậu đây?"

Bên trong cỗ xe đang hướng đến địa điểm của Hoàng tử Lucas, tôi kể lại cuộc trò chuyện lúc nãy với Lugue cho Lily nghe. Tôi cảm thấy muốn chia sẻ sự dễ thương của Lugue vì nó quá sức để tôi xử lý một mình.

"Chà, với tư cách là vợ hai của cậu, tớ chắc chắn rất vui khi Danna-sama và vợ cả của anh ấy hòa thuận với nhau."

"Cậu vẫn còn giữ cái quan điểm đó à...?"

"Đó không phải là một quan điểm, em nghiêm túc đấy. Anh nghĩ em đang đùa à, Danna-sama?"

Lily, ngồi cạnh tôi, đột ngột thu hẹp khoảng cách và đặt tay lên đùi tôi. Những ngón tay thon thả của cô di chuyển từ đầu gối tôi lên phía đũng quần tôi trong một cái vuốt ve nhẹ nhàng, gửi một cảm giác nhột nhạt chạy dọc chân tôi.

Kể từ vụ việc ở Công quốc Lecherie, tôi gần như không có cơ hội ở một mình với Lily như thế này. Tôi đã nghĩ rằng lời tỏ tình của cô là một sự bùng nổ cảm xúc ngày hôm đó, một sự mất lý trí tạm thời, nhưng rõ ràng, Lily hoàn toàn nghiêm túc về việc biến tôi thành một tên đa thê.

"Tớ nói cho cậu biết, tớ không có ý định hẹn hò với bất kỳ ai vào lúc này, hiểu không?"

"Fufuh, tớ biết. Tớ sẽ kiên nhẫn cho đến khi Cuộc chiến Kế vị Ngai vàng lắng xuống và tụi mình tốt nghiệp Học viện. Nhưng nếu cậu không thể kìm nén được nữa, cậu có thể gọi tớ bất cứ lúc nào."

Nói rồi, Lily dựa vào tôi, cố tình ấn cặp vếu đầy đặn ấy vào cánh tay phải của tôi.

"Đừng cố lái chuyện này sang hướng không đứng đắn mỗi khi cậu thấy có cơ hội... Với lại, cậu không cần phải ép mình làm những việc như vậy."

Tôi rút cánh tay phải ra khỏi vòng tay của Lily, hơi do dự... rồi nhẹ nhàng nắm lấy vai cô nàng, kéo cô vào lòng.

Áa!? C-Cậu đang làm gì vậy...?"

"Nếu cậu muốn ôm, cậu có thể thẳng thắn hơn. ... Ít nhất là khi hai ta ở riêng.”

Dù tôi chưa sẵn sàng để chấp nhận hoàn toàn tình cảm của Lily, tôi vẫn muốn đáp lại tình cảm của cô nàng, ít nhất là theo cách mà tôi có thể. ... Chà, đây là tất cả những gì tôi có thể làm mà không quá xấu hổ.

"Xin hãy chấp nhận điều này trước mắt."

"... Thật tình."

Lily thở dài ngao ngán, nhưng cũng có vẻ nhẹ nhõm rõ rệt. Cô thả lỏng cơ thể và dựa vào tôi.

Tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Lily thông qua các giác quan được tăng cường bởi Kỹ năng 〈Ninja〉. Tôi đang khiến cô lo lắng, hay cô chỉ đang bối rối không biết làm thế nào để thu hẹp khoảng cách?

Dù sao đi nữa, tôi rất vui vì bây giờ cô đã thư giãn.

Mặc dù Lily không bị tổn hại thực sự nào từ vụ bê bối đính hôn với Lecherie, cô đã chứng kiến sự xấu xí của ham muốn trực tiếp từ đàn ông. Nếu tôi nghiêm túc đáp lại sự quyến rũ của cô lúc nãy, tôi có thể đã làm tổn thương cô nàng.

"Haaaah, thật trẻ trung... Ước gì mình cũng có một cuộc sống học đường như vậy với Goshujin-sama."

Tôi nghe thấy Alyssa-san lẩm bẩm một mình từ ghế người đánh xe... Tôi sẽ giả vờ như không nghe thấy điều đó.

Cỗ xe nhanh chóng dừng lại trước một ngôi nhà tư nhân gần khu giải trí của vương đô. Khu vực này, nằm ngay ngoài một con phố phụ, tối đen như mực không có đèn đường. Tuy nhiên, nhờ Kỹ năng 〈Ninja〉, tầm nhìn của tôi rõ ràng như ban ngày.

Có vẻ như Hoàng tử Lucas lại đến trước chúng tôi. Hơn mười lính canh của Hiệp Sĩ Đoàn đang ém mình và quan sát xung quanh.

Bước xuống xe, Alyssa-san dẫn bọn tôi vào ngôi nhà tư nhân. Đó là một nơi ở bình thường cả bên trong lẫn bên ngoài. Ban đầu tôi nghĩ đó là một bình phong, nhưng các chi tiết cho thấy rõ ràng có người ở. Chắc chắn có ai đó sống ở đây. Thật khó tin đây là nơi mà vương tộc thường lui tới...

"Thực ra, đây là một nhà an toàn do Hiệp Sĩ Đoàn bí mật quản lý. Các Hiệp sĩ sống ở đây bí mật và thu thập thông tin tình báo từ những người dân xung quanh, ya know."

"Hiệp Sĩ Đoàn cũng làm công việc gián điệp sao?"

"Tất nhiên. Hiệp Sĩ Đoàn là lá chắn của Vương quốc Reese. Nếu chúng ta không thể bảo vệ cả mặt trước và mặt sau, chúng ta không thể tự gọi mình là lá chắn."

... Tôi đã luôn nghĩ rằng họ chỉ là một đám cuồng chiến đấu đầu óc cơ bắp, nhưng tôi có thể cần phải xem xét lại ấn tượng đó. Nếu Roan-san là Phó Đoàn trưởng của bề nổi, có lẽ cũng có một Phó Đoàn trưởng của thế giới ngầm. Tôi có chút hào hứng về khả năng đó.

Như lần trước, Alyssa-san gõ vào cánh cửa phòng trong theo một nhịp điệu bất thường. Giọng của Roan-san đáp lại, "Vào đi." Alyssa-san mở cửa, thúc giục Lily và tôi đi vào.

Đợi bên trong là Roan-san, đứng dựa vào tường, và Hoàng tử Lucas, ngồi thoải mái, mỉm cười và vẫy tay về phía chúng tôi.

Và,

"Lucretia!?"

Nhìn thấy người bên cạnh anh ấy, Lily hét lên kinh ngạc. Ngồi bên cạnh Hoàng tử là một cô gái với mái tóc vàng dài và đôi mắt xanh, trông có vẻ hơi khó chịu.

"Tại sao Lucretia lại ở đây...? Hugh, cậu có biết về chuyện này không?"

"Không, tớ không được báo gì cả."

Tôi lắc đầu khi Lily hỏi. Tôi thậm chí còn không được cho biết mục đích của lệnh triệu tập hôm nay là gì.

Cách nhanh nhất để tìm hiểu lý do tại sao cô ấy lại ngồi cạnh Hoàng tử Lucas là hỏi thẳng.

"Hoàng tử Lucas, người giống hệt Công chúa Lucretia đang ngồi cạnh ngài là ai vậy?"

"Ể!? Một người giống hệt!?"

Mắt Lily mở to trước câu hỏi của tôi, và Hoàng tử Lucas không thể nhịn được một tràng cười.

"Puhaha! Ta biết là mình không thể lừa được cậu mà! Ta đã cố gắng làm cho con bé trông giống em gái mình bằng một pháp cụ và trang điểm. Cậu thực sự là em rể tương lai của ta."

Cười lớn, Hoàng tử Lucas dễ dàng thừa nhận rằng cô gái ngồi cạnh anh ấy là người đóng thế của Lucretia.

Dù cô ấy là ai, anh ấy đã làm rất tốt khi tìm được một người giống đến vậy. Giả sử anh ấy có thể sử dụng một pháp cụ cho tóc—mà Lugue cũng sử dụng—và trang điểm cho khuôn mặt, thì vóc dáng và chiều cao của họ thực sự giống hệt Lugue.

Việc Lily nhầm cô ấy với Công chúa ngay từ cái nhìn đầu tiên là điều dễ hiểu. Chỉ xét về ngoại hình, cô ấy giống hệt Lucretia. Nhưng nhìn kỹ hơn sẽ thấy những khác biệt tinh tế về hình dạng khuôn mặt và chiều cao mũi, và quan trọng hơn, thiếu đi những biểu cảm và khí chất đặc trưng của Lucretia.

Tôi có thể dễ dàng nhìn thấu người đóng thế này, ngay cả khi không có Kỹ năng 〈Ninja〉.

"Để ta giới thiệu con bé với cả hai. Đây là Merry. Con bé là thuộc hạ của ta và là người đóng thế của Lucretia."

"X-Xin chào! Tôi là Merry! X-Xin hãy đối xử tốt với tôi, desu!"

Cô gái tên Merry, người cải trang thành Lucretia, cố tình đứng dậy và cúi đầu thật sâu trước chúng tôi. Với việc không có họ và thái độ kính cẩn của cô ấy đối với bọn tôi, có thể an toàn cho rằng cô ấy là thường dân.

Giọng nói của cô ấy, khi nghe rõ, cảm thấy rất sai. Tông giọng thì tương tự, nên có thể bắt chước được Công chúa, nhưng bản thân Merry lại thiếu kỹ năng để làm điều đó.

"Đừng chỉ đứng đó; ngồi xuống đi. Merry cũng ngồi xuống."

"N-Như vậy có được không ạ...? Tôi là thường dân, không giống như tất cả mọi người..."

"Ta đã nói cô là người đóng thế của Lucretia rồi mà? Miễn là cô trông giống Lucretia, cô phải hành động như một thành viên vương tộc, nếu không thì chẳng có ích gì!"

"Tôi hiểu rồi! Cả hai mau quỳ xuống đi, desu!"

Đồ giả này đột nhiên tự mãn quá rồi.

Ngay cả Hoàng tử Lucas cũng nắm lấy đầu Merry, với vẻ mặt nghiêm túc, và ép cô ấy ngồi xuống. Tụi tôi lờ đi mệnh lệnh của kẻ giả mạo và ngồi vào những chiếc ghế đối diện.

"Ừm, Hoàng tử Lucas. Tại sao ngài lại đưa một người đóng thế cho Công chúa Lucretia...?"

Lily hỏi Hoàng tử Lucas với một nụ cười gượng. Đó cũng là điều tôi tò mò.

"Như cả hai đều biết, Lucretia đang sống tại Học viện Hoàng gia dưới một thân phận giả. Tất nhiên, con bé vắng mặt ở vương đô trong thời gian đó, và nếu con bé không lộ diện trong nhiều ngày, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ. Nếu có một người đóng thế ở lại Vương cung với tư cách là Lucretia, nó sẽ đánh lạc hướng khỏi người thật phải không?"

Kế hoạch ban đầu là để Lucretia trở về Vương cung khoảng một hoặc hai tuần một lần. Tuy nhiên, nếu điều đó cứ tiếp diễn, sự hiện diện của Lucretia tại Học viện Hoàng gia cuối cùng sẽ bị lộ. Tìm một người đóng thế là một nhiệm vụ quan trọng đối với Hoàng tử Lucas.

"Ta đã tìm kiếm một cô gái có thể đóng thế trong một thời gian. Nhưng ta không thể tìm thấy ai phù hợp, và nó chưa sẵn sàng cho kỳ thi tuyển sinh của Học viện Hoàng gia. Sau đó, tình cờ, gần đây ta đã quen biết Merry."

"Tôi đã rất sốc khi đột nhiên được yêu cầu làm việc tại Vương cung, desu! Và còn sốc hơn nữa khi phải giả làm Công chúa, desu!"

"Ta không thể lừa được Hugh, nhưng xét theo phản ứng của tiểu thư Lily, ta nói rằng con bé đạt điểm qua với tư cách là người đóng thế. Điều này có nghĩa là có thể cho con bé ra mắt các anh trai của ta, chứ đừng nói đến em gái ta. Ta nghĩ cả hai anh trai của ta thậm chí còn không nhớ mặt hay giọng nói của em gái ta nữa.”

"Chà, tôi nghĩ ngài sẽ ổn miễn là cô ấy không nói chuyện... có lẽ vậy."

Tôi cảm nhận được một yếu tố tự mãn trong Merry. Lugue chỉ là vụng về; cô không tự mãn. Dù cô ấy qua được vẻ bề ngoài, nhưng nhiều người có thể sẽ nhận thấy điều gì đó không ổn khi cô ấy bắt đầu nói.

Chà, Hoàng tử Lucas chắc hẳn đã lên kế hoạch che đậy cho cô ấy về mặt đó. Đó không phải là mối quan tâm của tôi.

Tuy nhiên, quan trọng hơn là,

"Hoàng tử Lucas, ngài có thể cho chúng tôi biết lý do tại sao ngài triệu tập chúng tôi bây giờ không?"

Chắc chắn, anh ấy không gọi Lily và tôi đến đây chỉ để giới thiệu người đóng thế của Lucretia. Đó sẽ là một âm mưu quá phức tạp khi huy động hơn mười Hiệp Sĩ Đoàn và sử dụng nhà an toàn bí mật của Hiệp Sĩ Đoàn chỉ để tổ chức một bữa tiệc bất ngờ.

Tôi không muốn để Lugue phải chờ đợi—cô ấy có lẽ đang mất ngủ—vì vậy tôi muốn anh ấy đi thẳng vào vấn đề.

"Cậu nói đúng. Chúng ta hãy bỏ qua phần dạo đầu và đi vào trọng tâm của vấn đề. Làm ơn, ta yêu cầu các cậu giữ bí mật tuyệt đối cuộc trò chuyện từ thời điểm này trở đi."

Hoàng tử Lucas thay đổi giọng điệu, nhấn mạnh sự khẩn cấp với Lily và tôi. Lướt qua nét mặt của những người có mặt, tôi thấy sự căng thẳng ngay cả trên khuôn mặt của Roan-san và Alyssa-san. Có lẽ ngay cả họ cũng chưa được Hoàng tử Lucas thông báo về lý do thực sự.

Tiếng nuốt nước bọt của ai đó có thể được nghe thấy trong sự im lặng.

Hoàng tử Lucas từ từ thốt ra những lời.

"Tình trạng của cha ta đang xấu đi. Theo bác sĩ, một tuần là giới hạn của ông ấy."

“Sao cơ!?”

Trước tiết lộ đó, tất cả mọi người trong phòng đều mở to mắt. Tất cả chúng tôi đều há hốc mồm và không nói nên lời.

Cha của Hoàng tử Lucas... là Quốc vương Bệ hạ. Mọi người trong vương quốc đều biết ông ấy không được khỏe trong một thời gian, nhưng không ngờ tình trạng của ông ấy lại tệ đến mức đó...

Công nghệ y tế của thế giới này không thể nào bằng thế giới trước đây của tôi. Ước tính tuổi thọ còn lại một tuần có lẽ không chính xác đến vậy. Rất có khả năng ông ấy có thể đột ngột qua đời vào hôm nay hoặc ngày mai.

Có lý do tại sao anh ấy không thể truyền đạt lý do triệu tập qua Roan-san và Alyssa-san trước đó. Ngay cả khi anh ấy tin tưởng họ, một sự náo động lớn sẽ xảy ra nếu thông tin này bị rò rỉ bởi bất kỳ cơ hội nào.

Roan-san rên rỉ, đưa tay lên trán, "Nghiêm túc chứ...?" Mắt Lily lộ rõ vẻ bất an, và cô dùng cả hai tay che miệng. Merry, kẻ giả mạo, là người bình tĩnh nhất, nhưng đó có lẽ là vì cô ấy không nắm bắt được mức độ nghiêm trọng của cái chết của Quốc vương.

Một thời gian ngắn trước đây—khi tôi còn ở Lãnh địa Pnocis hoặc ngay sau khi đến vương đô—tôi cũng sẽ không biết gì về mức độ nghiêm trọng của tình hình như Merry.

Bây giờ tôi đã quyết định hợp tác trong cuộc chiến kế vị của Hoàng tử Lucas và đã nghiên cứu tình hình, tôi có thể mường tượng mờ nhạt về hậu quả của cái chết của Quốc vương vào thời điểm nhạy cảm này.

"... Chuyện này còn hơn cả 'rắc rối' rồi nhỉ?”

Cuộc chiến Kế vị Ngai vàng vẫn đang diễn ra. Hoàng tử Slay, ban đầu được coi là người dẫn đầu, đã mất đà sau vụ việc ở Công quốc Lecherie và hiện đang ngang ngửa với Hoàng tử Blut. Và Hoàng tử Lucas đang dần xây dựng phe phái của mình. Cuộc đấu tranh cho Quốc vương tiếp theo thực sự là một cuộc xung đột ba bên.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Quốc vương qua đời trong tình huống như vậy?

"Một cuộc nội chiến là không thể tránh khỏi."

Trong bầu không khí nặng nề, Hoàng tử Lucas đã nói ra những lời lạnh gáy.

... Một cuộc nội chiến.

Phe của Hoàng tử Slay có quân đội riêng của các quý tộc liên minh với hắn. Phe của Hoàng tử Blut có quân đội chính quy và lính canh của Vương quốc Reese—cơ sở hỗ trợ của hắn. Và phe của Hoàng tử Lucas có Hiệp Sĩ Đoàn, một lực lượng an ninh bao gồm những chiến binh lành nghề nhất trong nước.

Mỗi phe đều sở hữu sức mạnh quân sự, và chúng được cân bằng một cách tinh tế.

"Phe của Hoàng tử Blut có số lượng binh lính lớn nhất, nhưng ta nghe nói họ chủ yếu là dân quân, thiếu trang bị và huấn luyện. Phe của Hoàng tử Slay cũng có số lượng binh lính lớn, nhưng trang bị và huấn luyện của họ rất khác nhau tùy thuộc vào quân đội riêng của các quý tộc. Họ thiếu sự gắn kết như một lực lượng quân sự thống nhất. Tuy nhiên, phe của chúng ta có Hiệp Sĩ Đoàn, những người vượt trội hơn hẳn những người khác về trang bị và huấn luyện, nhưng..."

"Chúng ta chỉ là bị áp đảo về số lượng. Không có cách nào để đối phó với điều đó."

Roan-san nhún vai, tiếp lời Lily.

Tổng số Hiệp Sĩ Đoàn là khoảng một nghìn người. Tôi tin rằng khoảng hai mươi phần trăm trong số đó được triển khai cùng với Đoàn trưởng hoặc canh gác biên giới. Xét rằng các phe khác có quân đội lên tới hàng chục nghìn, chúng tôi bị áp đảo về số lượng. Dù thật ấn tượng khi trang bị và huấn luyện của họ có thể bù đắp cho bất lợi đó.

"Không có phe nào có sức mạnh quân sự vượt trội rõ rệt. Đó là lý do tại sao, trong khi cha ta còn sống, thế bế tắc này là điều khiến các anh trai ta phải chùn bước khi xem xét việc sử dụng vũ lực."

"Nhưng nếu Quốc vương không còn ở đây nữa, sự kiềm chế đó sẽ biến mất...?"

"Ngai vàng không thể bị bỏ trống mãi mãi. Ai đó phải trở thành Quốc vương. Nhưng nếu vấn đề có thể được giải quyết thông qua thảo luận, thì Cuộc chiến Kế vị Ngai vàng này đã không xảy ra phải không? Nếu không thể giải quyết thông qua thảo luận, lựa chọn duy nhất là chiến đấu để giành lấy nó."

Vương quốc Reese là một chế độ quân chủ chuyên chế. Quyền lực tập trung vào Quốc vương, và thậm chí không có Nghị viện, như Thượng viện hay Hạ viện. Nếu có, một cuộc bỏ phiếu đa số có thể giải quyết vấn đề của Quốc vương kế tiếp, nhưng... điều đó có thể sẽ tạo ra những cơ sở mới cho xung đột.

"Đó là lý do tại sao tình huống này là tồi tệ nhất có thể. Không có phe nào sở hữu sức mạnh quân sự để giáng một đòn quyết định. Một cuộc nội chiến chắc chắn sẽ kéo dài vô tận và cuối cùng sẽ mời gọi sự can thiệp của nước ngoài. Ngọn lửa chiến tranh có thể lan rộng và có thể leo thang thành một cuộc chiến tranh thế giới bao trùm toàn bộ lục địa."

Một cuộc chiến tranh thế giới, giống như cuộc chiến đã dẫn đến việc thành lập Học viện Hoàng gia hơn một trăm năm trước... Hoàng tử Lucas có vẻ như đang cường điệu hóa, nhưng có lẽ đó không phải là điều không thể.

"Ngài gọi chúng tôi đến đây để chuẩn bị cho cuộc nội chiến đó...?"

Lily thận trọng hỏi, và Hoàng tử Lucas lắc đầu.

"Tất nhiên, việc chuẩn bị cho một cuộc nội chiến là cần thiết. Ta đã chuẩn bị cho nó được một thời gian. ... Nhưng cậu không đồng ý rằng tránh nội chiến ngay từ đầu là hành động tốt nhất sao?"

"Đừng nói với tôi là..."

Suy nghĩ bất chợt khiến tôi nhảy dựng khỏi ghế. Hoàng tử Lucas quay sang tôi, mỉm cười. Cái cách anh ấy chăm chú quan sát tôi từ sau tấm băng bịt mắt khiến tôi không khỏi bất an.

"............ Aa, ra đó là mục đích của chuyện này."

Lily chắc hẳn cũng đã nhận ra. Cô đặt tay lên trán, mang vẻ mặt như thể vừa cắn phải một con côn trùng đắng ngắt.

"Tôi đã tự hỏi tại sao không chỉ Hugh, mà tôi cũng được gọi đến đây..."

Chính xác. Nếu Hoàng tử Lucas có ý định thực hiện một động thái quân sự sau cái chết của Quốc vương, thì không có lý do thiết yếu nào để gọi Lily. Vì anh ấy biết về Kỹ năng của tôi, chỉ cần gọi mình tôi là đủ.

Kỹ năng 〈Chiến Lược Gia〉 của Lily chỉ thực sự hữu ích trong những tình huống nhất định. Dù nó sẽ là một lợi thế lớn khi một cuộc nội chiến bắt đầu, nhưng bản thân Hoàng tử Lucas đã tuyên bố anh ấy muốn tránh hoàn toàn một cuộc nội chiến.

Việc tránh nội chiến, và lý do gọi Lily đến đây. Nếu sự sống tiếp tục của Quốc vương là điều kiện tiên quyết để tránh nội chiến, câu trả lời trở nên rõ ràng.

"Ngài định để Lecty chữa trị cho Quốc vương Bệ hạ phải không...?"

"Cậu đoán đúng rồi, Hugh. Để chữa bệnh cho cha ta, và nói rộng ra, vì lợi ích của đất nước này và những người dân sống ở đây. Ta muốn mượn sức mạnh của bạn cậu, 〈Thánh Nữ〉. Đó là lý do tại sao ta triệu tập hai người hôm nay."

... Tin tức về sức mạnh chữa bệnh của Lecty chắc hẳn đã đến tai Hoàng tử Lucas thông qua Alyssa-san. Anh ấy chắc hẳn cũng đã nghe nói rằng cô ấy đã chữa lành vết thương gần như tử vong của Brown mà không để lại di chứng đau đớn.

Câu chuyện cổ tích mô tả một cô gái có Kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 chữa lành cả bệnh tật. Nếu Lecty có khả năng làm được điều tương tự, cô ấy có thể không hoàn toàn chữa khỏi bệnh của Quốc vương, nhưng cô ấy có thể kéo dài cuộc sống của ông ấy.

"Ngài gọi Lily và tôi đến đây để thuyết phục Lecty?"

"Ta nghe Alyssa nói rằng cả hai là bạn thân của tiểu thư Lecty. Sẽ ít vấn đề hơn nhiều nếu hai người thuyết phục cô ấy thay vì ta dùng quyền lực của Hoàng tử để gửi lệnh triệu tập."

Điều đó có thể đúng, nhưng...

Lecty cũng sẽ dễ dàng chấp nhận hơn khi được chúng tôi yêu cầu, sau khi nghe về tình trạng của Quốc vương, hơn là nhận được lệnh triệu tập đột ngột từ Hoàng tử Lucas.

... Tuy nhiên, để Lecty chữa trị cho Quốc vương có nghĩa là kéo cô ấy trực tiếp vào Cuộc chiến Kế vị Ngai vàng. Nếu đúng như vậy...

"Ta nên nói điều này ngay bây giờ. Hugh, ta không có ý định sử dụng Kỹ năng của cậu."

"...!"

"Nếu Kỹ năng của cậu chữa khỏi cho cha ta, cậu sẽ giải thích điều đó với các anh trai ta hoặc cha ta như thế nào?"

"Đó là..."

"Nếu Kỹ năng của cậu bị lộ, cha ta chắc chắn sẽ trừ khử cậu. Ngay cả khi cậu là ân nhân cứu mạng của ông ấy. Ta không muốn kết cục đó. Ta thậm chí còn coi một cuộc nội chiến còn tốt hơn thế."

Hoàng tử Lucas nói điều này không một chút do dự. Tôi không chắc anh ấy nghiêm túc đến mức nào, nhưng một khi anh ấy đã nói như vậy, tôi phải rút lui.

Tôi liếc nhìn Lily bên cạnh, và cô cũng đang lắc đầu. Cô rõ ràng đồng ý với Hoàng tử Lucas.

"Tất nhiên, ta hiểu mối quan tâm của cậu. Ta hiểu cậu không muốn kéo bạn mình vào Cuộc chiến Kế vị Ngai vàng. Nhưng ta muốn cậu nhìn nhận vấn đề này theo cách này: Đây cũng là để bảo vệ tiểu thư Lecty."

"Để bảo vệ Lecty...?"

"Các anh trai của ta sớm muộn gì cũng sẽ biết về sức mạnh của tiểu thư Lecty. Trên thực tế, họ có thể đã nghe tin đồn. Nếu vậy, chỉ là vấn đề thời gian trước khi họ gửi lệnh triệu tập cho tiểu thư Lecty. Họ cũng vậy, chắc chắn sẽ không muốn cha ta chết vào lúc này."

Mọi người trong lớp đều biết Lecty đã chữa lành vết thương chí mạng của Brown. Tôi không thể loại trừ khả năng một trong số họ đã thông báo cho gia tộc về chiến công của Lecty, và tin tức đã đến tai các Hoàng tử...

Nếu Hoàng tử Slay hoặc Hoàng tử Blut gửi lệnh triệu tập, Lecty sẽ không thể phớt lờ. Từ chối lệnh triệu tập của vương tộc có thể dẫn đến bị xử tử.

"Nếu tiểu thư Lecty đáp lại lệnh triệu tập, cô ấy chắc chắn sẽ bị kéo vào phe phái, dù muốn hay không. Cô ấy có thể đạt được thành tựu to lớn bằng cách chữa bệnh cho cha ta, và Kỹ năng 〈Thánh Nữ〉 của cô ấy có nhiều công dụng. Sẽ không có lý do gì không lôi kéo cô ấy vào phe phái."

"Nếu Lecty gia nhập phe của Hoàng tử Slay hoặc Hoàng tử Blut, cô ấy sẽ trở thành kẻ thù của chúng ta..."

"Để tránh điều đó, chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc đưa cô ấy vào phe của mình..."

Đó không phải là lôi kéo Lecty vào, mà là bảo vệ cô ấy.

Tôi biết rằng đây là một sự ngụy biện. Hoàng tử Lucas cũng muốn có được sức mạnh của Lecty cho riêng mình.

... Mặc dù vậy, điều đó chắc chắn tốt hơn là để Lecty bị phe của Hoàng tử Slay hoặc Hoàng tử Blut giành mất.

Lily và tôi trao đổi một cái nhìn và một cái gật đầu.

"... Tôi hiểu rồi."

"Chúng tôi sẽ thuyết phục Lecty."

"Cảm ơn hai người. Vì cha ta và vì lợi ích của đất nước này, ta cầu xin cả hai."

Miệng của Hoàng tử Lucas không có nụ cười khả nghi thường ngày.

Tình hình có thực sự tuyệt vọng đến mức này, hay anh ấy đang che giấu điều gì đó khác? Ngay cả với Kỹ năng 〈Ninja〉, tôi cũng không thể xác định được cảm xúc thật của anh ấy.