Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11168

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 100 - 200 - Chương 187 - Cậu thực sự sẽ trở thành Hiệp sĩ sao?

Có một loại cảm giác thôi thúc người ta phải vô thức siết chặt nắm tay mỗi khi dõi theo tên đàn ông mang tên Encrid. Hầu hết binh lính ở đây đều nếm trải điều tương tự khi ánh mắt họ chạm phải bóng lưng của anh. Bởi lẽ, họ biết anh đã phải cào cấu, vật lộn để trèo lên từ tận cùng đáy sâu. Bởi họ đã tận mắt chứng kiến nỗ lực của anh được đền đáp ra sao.

Cảm giác ấy lan tỏa, từ Vengeance đến từng người lính một, họ cùng nhau siết chặt tay mình khi nhìn về phía Encrid. Nắm chặt trong tay là những ngọn giáo, những lưỡi kiếm và cả những cây chùy.

Họ hợp lại thành một khối.

Họ vung vũ khí của mình.

Một luồng nhiệt khí trái mùa lại lần nữa thổi bùng lên không khí trong doanh trại.

"Dạo này đám lính có vẻ chăm chỉ hơn thường lệ nhỉ. Sao tự dưng lại lên cơn thế?"

Bầu không khí rõ ràng đã khác trước. Cảm nhận sự thay đổi đang mơn man trên da thịt, anh buột miệng nhận xét. Krais đang đứng bên cạnh anh khịt mũi một tiếng.

"Bộ anh hỏi vì anh không biết thật đấy à?"

Biết thì tôi hỏi làm gì?

"Không khí ở khu chợ không được tốt lắm, tôi đi xem xét tình hình đây"

Thay vì trả lời, Krais cứ thế bỏ đi. Mà thôi, nhiệt huyết và đam mê—anh cũng thích những từ đó mà. Lý do là gì cũng chẳng quan trọng. Cứ hăng say luyện tập, rồi cũng có ngày nó sẽ giúp họ tự cứu lấy cái mạng của mình.

Cũng nhờ vậy.

"Xin một trận chỉ giáo!"

Số kẻ tìm đến anh như thế này cũng ngày một nhiều hơn. Chuyện tương tự cũng từng xảy ra trước đây, Encrid luôn chào đón những người tìm đến mình. Điểm khác biệt duy nhất so với dạo trước là…

Keng. Bốp.

…mọi cuộc đấu đều kết thúc chỉ sau một, hai lượt giao phong.

Thử thách ư? Chẳng có gì gọi là thử thách cả. Sơ hở của họ lộ ra quá rõ ràng, cơ thể anh gần như đã phản xạ theo một lối mòn quen thuộc. Anh thậm chí còn chẳng cần dùng đến thanh kiếm gỗ để gạt đi những nhát chém đang bổ xuống, chỉ một cú đẩy nhẹ vào thân kiếm của đối phương là đủ.

Kiếm thuật mới mà anh học được vốn dựa trên nền tảng của kiếm thuật chính thống. Thân di chuyển sang trái, nhưng kiếm lại vung về bên phải, tạo ra một điểm mù chết người trong tầm nhìn của đối thủ. Con người luôn bất an khi mất đi tầm nhìn, họ sẽ ngay lập tức xoay người để loại bỏ điểm mù đó. Và chính trong khoảnh khắc ấy, một cú đâm ngược sẽ kết liễu tất cả. Đó là một chuỗi kết hợp chỉ gồm hai động tác đơn giản, nhưng nó hiệu quả hết lần này đến lần khác, ngay cả với các thành viên của đội Vệ binh biên cương.

"Anh thay đổi rồi" Torres lẩm bẩm, tay ôm lấy vùng thượng vị vẫn còn đang đau điếng sau một cú đánh chắc nịch, dù cho đó chỉ là một thanh kiếm cùn.

Không, còn hơn cả thay đổi. Chuẩn Hiệp sĩ? Có lẽ anh đã ở đẳng cấp đó rồi. Làm thế quái nào mà kỹ năng của anh ta lại có thể tiến bộ đến mức này?

Vệ binh biên cương cũng là một tập hợp của những kẻ luôn thách thức giới hạn của con người. Một tập thể quy tụ đủ loại cá nhân với đủ mọi kỹ thuật và trường phái kiếm thuật. Torres là một thành viên trong số đó, và cũng là một trong những người đã luôn dõi theo Encrid từ bên cạnh.

'Thằng cha này có khi thành Hiệp sĩ thật cũng nên'

Đã có lúc gã cho rằng lời tuyên bố muốn trở thành Hiệp sĩ của Encrid chỉ là một giấc mơ hão huyền đáng để cười nhạo. Nhưng giờ đây, ngay cả trong mắt của những người khác, giấc mơ của Encrid dường như không còn viển vông nữa.

"Chẳng phải anh nên thêm từ 'thưa' vào sau chức danh Đại đội trưởng sao? Hỡi binh lính? Binh nhì Torres?"

"Hả?"

"Tôi đây, là Đại đội trưởng, dù chỉ là tạm thời thôi" Encrid vừa nói vừa dùng ngón tay cái chỉ vào mình.

"…Thưa Đại đội trưởng"

"Đùa thôi mà"

"Thằng khốn này" Torres bật cười.

Cấp bậc là cấp bậc, mà quan hệ là quan hệ. Anh không thấy cần thiết phải duy trì một mối quan hệ cấp trên cấp dưới cứng nhắc với Torres hay Vengeance. Vả lại anh cũng đâu phải cấp trên trực tiếp của họ. Chuỗi mệnh lệnh trong quân đội thường trực của Border Guard khá là linh hoạt. Nghe đồn ở đơn vị đồn trú tại thủ đô, chỉ cần nhìn nhầm cấp hiệu thôi cũng đủ để bị đánh cho thừa sống thiếu chết, nhưng đó là chuyện ở đó, còn đây là đây.

"Anh bắt đầu giống Đại đội trưởng Đại đội 4 rồi đấy"

Câu nói của Torres khiến Encrid phải suy ngẫm nhiều điều.

Mấy trò đùa của cô elf đó à?

"Ha, thôi, tôi té đây"

Sau khi Torres rời đi, thêm vài thành viên nữa của đội Vệ binh biên cương cũng đến xin một trận đấu tập. Encrid chẳng có lý do gì để từ chối.

Buổi sáng thức dậy, anh sẽ luyện tập Kỹ thuật cách ly và kiếm thuật. Sau bữa trưa…

"Đến giờ rồi nhỉ?"

Rem sẽ lao vào. Anh ta vẫn mạnh một cách áp đảo. Nếu kích hoạt đúng cách Trái Tim Cuồng Lực, à thì, anh cảm thấy mình có thể bám đuổi sát nút, nhưng…

'Nếu mình bung sức quá trớn, lịch tập buổi chiều coi như bỏ'

Anh đã phải trả giá vài lần vì quá hưng phấn và mất kiểm soát. Encrid tự kiềm chế. Đây là luyện tập, không phải thực chiến. Rem cũng tự kiềm chế. Anh ta chẳng hề muốn nổi hứng lên rồi lại bổ đôi đầu Encrid như lần trước.

Sau trận đấu tập buổi trưa, những gương mặt quen thuộc bắt đầu lần lượt xuất hiện.

"Xem kỹ năng của tôi một chút đi"

Vengeance cũng thường xuyên ghé qua. Anh ta đang cầu xin được chỉ dạy một cách bài bản. Encrid khá tâm đắc với câu nói "dạy cũng là một cách để học", thế nên anh không từ chối.

"Nhưng còn chức danh thì sao?" Encrid không quên màn pha trò của mình.

"Anh lại định bắt chước cô Đại đội trưởng tộc elf đấy à?" Anh lại nghe thấy câu nói y hệt như đã nghe từ Torres. Không hiểu sao, điều này lại khiến anh có chút khó chịu mơ hồ.

Nắng đẹp suốt nhiều ngày liền. Sau khi anh trở về, ngoài một cơn mưa rào lúc rạng sáng ngày thứ ba thì chỉ toàn là những ngày nắng đẹp.

"Trời đẹp thật. Một ngày tốt để luyện tập"

"Ta nhớ hôm trời mưa cậu cũng nói câu tương tự thì phải. Với ngài Đại đội trưởng đây, liệu có tồn tại khái niệm 'ngày tồi tệ để luyện tập' không thế hả?"

Khi anh đang lẩm bẩm về ánh nắng ban mai rực rỡ, Rem từ phía sau hỏi vọng tới. Encrid suy nghĩ một thoáng, rồi đáp.

"Không"

"…Nếu cậu bị đập vào đầu thêm lần nữa thì có khi cậu lại bình thường trở lại đấy. Đừng bỏ cuộc mà, thưa Đại đội trưởng. Cậu có thể trở thành một người bình thường mà!" Rem hét lên đầy nhiệt huyết.

Bảo hắn ta tỉnh ngủ rồi hẵng nói chuyện, Encrid tiếp tục một ngày không có gì thay đổi của mình. Ngày hôm sau trời mưa, nhưng lịch trình vẫn y như cũ. Một ngày như được sao chép từ ngày hôm trước.

Vô số ánh mắt trong doanh trại dõi theo anh.

Phải nói sao nhỉ?

Việc quan sát anh không còn là một điều mệt mỏi nữa. Dù mưa hay nắng, anh vẫn luôn là con người như vậy. Chẳng có gì thay đổi chỉ vì kỹ năng của anh tiến bộ, vì anh đã khác xưa, hay vì anh đã trở thành một đại đội trưởng. Encrid vẫn là Encrid.

Hai tuần sau ngày trở về. Vào một trong những ngày đẹp trời đó, sau trận đấu tập buổi trưa, Rem dùng tay áo lau mồ hôi trên trán rồi ngồi phịch xuống đất.

"Rượu táo lần trước ngon bá cháy" Rem đột ngột nói, từng câu chữ đó lọt vào tai Encrid. Là trực giác, hay là giác quan thứ sáu. Anh có cảm giác anh ta có điều muốn nói nhưng lại đang cố đi đường vòng.

Rem? Lại đi nói vòng vo á?

Encrid nghĩ đây quả là một cảnh tượng hiếm thấy, thế nên anh im lặng chờ đợi.

"Còn chút nào thì cho ta xin miếng nhé"

Sạch rồi còn đâu.

Chỉ còn lại một phần nhỏ của riêng anh phòng trường hợp khẩn cấp. Anh đã dặn là phải nhấm nháp từ từ thôi rồi, nhưng cái thằng cha Rem này lại tu ừng ực, thành ra chẳng còn giọt nào cho anh. Đó là loại rượu mà ngay cả Ragna cũng hiếm khi đưa ra một lời nhận xét tích cực. Điều đó có nghĩa là ai cũng thích nó. Jaxon đã nhấp một hai ngụm, còn Audin chắc cũng phải đến năm.

Nhưng cái tên Rem này đã đi vòng vo đến lần thứ hai rồi. Encrid biết tỏng là có chuyện.

"Chôn ai rồi à?" Anh hỏi về khả năng dễ xảy ra nhất.

"Hả?"

"Tôi hỏi là trong lúc tôi đi vắng, anh có giết sĩ quan cấp trên nào của đơn vị khác không?"

Có xử lý được không đây? Nếu đến giờ vẫn chưa bị tóm cổ nghĩa là anh ta đã che giấu rất kỹ. Vấn đề sẽ là khâu dọn dẹp hậu quả.

"Cậu nói cái quái gì vậy?"

Vậy là thằng chả không giết ai à?

"Hay là đánh ai trọng thương? Đánh cho phế luôn rồi?"

Cái này cũng là vấn đề lớn. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn giết người. Chỉ mong là anh ta không đánh ai đến mức tàn phế.

"Không phải là người của Đại đội 1 đấy chứ?" Anh hỏi lại lần nữa.

"…Ta muốn hỏi cậu một câu. Rốt cuộc trong mắt cậu thì ta là cái loại người gì vậy?"

Một con chó điên chỉ cần chạm nhẹ là nổi khùng. Một gã tâm thần sẵn sàng thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bất kỳ ai hắn không ưa bất kể cấp bậc. Một tên biến thái sẽ đi quấy rối đám lính xung quanh mỗi khi buồn chán, và nếu đặc biệt quý mến ai đó, hắn sẽ quấy rối người đó gấp bội.

"Cái ánh mắt đó… Chết tiệt, ta nghĩ lần này ta tổn thương thật rồi đấy. Cả đời ta chưa từng thấy ai nhìn ta bằng ánh mắt sỉ vả như thế nữa"

Việc đây là lần đầu tiên cũng đáng ngạc nhiên đấy. Anh chỉ hơi nghi ngờ thôi, phần lớn vẫn là đùa. Đây vốn là thói quen thường ngày của họ, trêu chọc nhau vài câu để lấy lại hơi trước khi đi ăn trưa. Và chính trong lúc này, Rem đã lên tiếng.

"Thôi" Encrid nói, "miễn là không giết người hay đánh ai tàn phế là được rồi"

Rem buông một tiếng thở dài, ngước mắt nhìn trời, rồi mới cất lời. Ánh mắt của anh ta lảng đi nơi khác, và hắn đang đứng dưới một gốc cây cách chỗ Encrid khoảng năm bước chân. Chẳng phải Tiểu đoàn trưởng Marcus đã cho người bứng cả một cái cây về trồng cạnh sân tập sao?

"Một sân tập mà không có bóng râm thì thật là tiêu điều"

Một con người tỉ mỉ đến đáng ngạc nhiên. Cả hai ngồi ở hai phía đối diện của gốc cây, giọng nói của Rem bắt đầu vang lên.

"Hồi nhỏ, ông già là người đầu tiên dạy ta dùng giáo. Chuyện đó thì... ừm, cũng vui"

Thằng chả này đang định nói cái gì đây? Anh mơ hồ nhớ lại những lời lảm nhảm của linh hồn trong thanh nguyền kiếm. Gia đình, kiếm thuật, huyết thống, một tâm nguyện chưa thành. Những thứ đó đã trói buộc nó với trần thế. Lẽ nào Rem cũng có những thứ tương tự? Con người ta chẳng phải ai cũng bị trói buộc bởi một thứ gì đó hay sao? Dù là giấc mơ, địa vị, quyền lực, hay những đồng krona.

"Ta cũng học săn bắn. Chuyện đó cũng vui"

Nhưng cái thằng cha này.

"Ta học cả kiếm thuật nữa. Chuyện đó cũng vui nốt"

Có cần phải dạy lại cho hắn ta cách ăn nói không nhỉ? Lúc cà khịa, hành hạ người khác thì mồm mép lanh lợi là thế, mà giờ lại ấp a ấp úng một cách vụng về. Những lúc thế này, sơ hở của anh ta có khi còn nhiều hơn cả Ragna. Mà nghĩ lại thì, tất cả những thành viên còn lại trong đại đội cũng đều như vậy mỗi khi nói về bản thân. Vụng về và lúng túng. Khoảnh khắc duy nhất họ nói năng rõ ràng nhất là khi chỉ dạy kiếm thuật. Anh biết điều đó vì dù vô tình hay hữu ý, anh đã nghe câu chuyện của từng người một. Những chuyện như Rem đến từ phía Tây, còn Ragna lại ở tận phương Bắc.

Trong số đó, câu chuyện lần này của Rem lại có một sự khác biệt. Cách nói chuyện của anh ta có thể vụng về, nhưng nội dung lại rất đáng để lắng nghe.

"Khoảng thời gian đó, Chiến tranh phía Tây nổ ra. Chẳng phải là một cảnh tượng đẹp đẽ gì, nhưng biết làm sao được? Khi bọn chúng lao đến để giết mình, mình đâu thể cứ thế im lặng mà chìa cổ ra được."

Vô số cuộc chiến vẫn đang nổ ra trên khắp lục địa. Chẳng phải chính Naurillia cũng vừa mới mở rộng quy mô cuộc chiến với Aspen để chiếm lấy Đồng bằng Ngọc Lục Bảo đó sao? Rồi một ngày nào đó, cuộc chiến này cũng sẽ được đặt cho một cái tên như là "Cuộc chiến Đồng bằng Ngọc Lục Bảo". Và cuộc chiến phía Tây mà Rem đang nhắc tới lại là một cuộc chiến vô cùng tàn khốc. Hàng tá ngôi làng tiên phong, mỗi nơi đều tự xưng vương. Vài người không gọi đó là Chiến tranh phía Tây, mà là Cuộc chiến Tranh đoạt Ngôi vương. Rốt cuộc, một trong những bộ tộc đã giành chiến thắng, nhưng đó là một chiến thắng nhuốm đầy sẹo. Sau đó, họ phải quy phục Đế quốc vì đã khiến cả miền Tây trở nên hoang tàn.

"Lúc đó ta dùng kiếm. Cũng vui lắm. Sao cậu lại nhìn tôi như thế?"

Thằng khốn thiên tài.

Hắn ta đang muốn nói rằng bất cứ vũ khí nào hắn cầm lên cũng đều "vui" cả. Theo như lời anh ta nói, có vẻ như Rem cũng từng tung hoành trong Chiến tranh phía Tây. Nhìn vào độ tuổi hiện tại của anh ta…

"Lúc đó, chắc anh cũng chỉ tầm mười lăm?"

"Ừm, khoảng đó"

Chỉ mới mười lăm tuổi.

'Lúc đó mình đang làm gì nhỉ?'

Là đang vật lộn để rời khỏi ngôi làng của mình? Là vẫn còn tin rằng mình có tài năng? Là cái thời mà mình vẫn tin rằng chỉ cần nỗ lực thì mọi chuyện rồi sẽ ổn, vì thời gian vốn công bằng với tất cả mọi người?

Thời gian vốn không công bằng. Chỉ cần nghe câu chuyện của Rem là đủ hiểu. Chiếc đồng hồ của kẻ có tài năng đôi khi lại tích tắc một cách trung thành hơn của những kẻ kém may mắn.

"Vậy nên, có một điều ta muốn hỏi" Rem nói.

Mạch truyện không hề tồn tại, chẳng có gì ăn nhập với nhau, dù là vô tình, nó vẫn xen lẫn những lời khoe khoang về tài năng của bản thân. Đâu đó giữa câu chuyện, anh có nghe loáng thoáng về việc anh ta đã giết một tên đầu đất nào đó từ bộ tộc láng giềng trong chiến tranh. Anh còn chẳng biết gã đó là ai, nên có quan trọng gì đâu?

Và rồi ở cuối câu chuyện, anh ta buông ra một lời. Một câu hỏi.

"Cậu thực sự sẽ trở thành Hiệp sĩ sao?"

Dù đó là một câu hỏi hoàn toàn đột ngột, Encrid lại không hề bối rối. Có lẽ vì đó là câu hỏi mà anh vẫn luôn tự vấn bản thân. Làm sao Encrid lại có thể không tự hỏi mình được chứ?

'Mình có thể trở thành một người như thế không? Liệu có khả thi không? Hiệp sĩ là gì?'

Không có câu trả lời nào trong những câu hỏi lặp đi lặp lại. Đó là lý do tại sao anh chỉ có thể tiến về phía trước, từng bước một. Bởi vì không còn con đường nào khác, nên anh đã làm như vậy. Theo đúng nghĩa đen, dù trời mưa hay tuyết rơi. Dù mặt trời có thiêu đốt. Ngay cả trên con đường làm nhiệm vụ. Ngay cả khi biết rằng ngày hôm nay có thể là ngày tận số của mình. Gọi đó là ngoan cố thôi thì vẫn chưa đủ.

"Phải."

Không một chút do dự trong câu trả lời của anh. Encrid bình thản. Nó không khác gì bất kỳ ngày nào khác. Nó cũng giống như bất kỳ câu trả lời nào khác. Và đối với Rem, điều đó một lần nữa lại mang đến một cảm giác tươi mới.

"Liệu cậu có thể trở thành một người như thế không?"

"Không biết."

Một lời bộc bạch chân thành. Không ai biết trước được tương lai. Anh thậm chí còn chẳng tin vào lời của những nhà tiên tri.

"Vậy à?"

"Ừ."

"Ta hiểu rồi."

"Phải."

Vài câu trao đổi vu vơ. Sau đó, mọi thứ lại trở về bình thường. Họ ăn, nghỉ ngơi và đấu tập. Rem không hỏi lại một câu hỏi tương tự nào nữa. Anh ta chỉ bình thản. Không có cách nào để biết được những suy nghĩ trong đầu anh ta.

Rem trầm ngâm. Nếu người đàn ông đó thực sự trở thành một Hiệp sĩ, nếu điều đó xảy ra…

'Mình có nên quay về và lấy lại thứ mình đã bỏ lại không?'

Đó là một sự cân nhắc khá nghiêm túc. Thứ mà hắn đã bỏ lại khi rời khỏi quê hương. Nếu mang nó trở về, hắn có thể sẽ không trở thành một Hiệp sĩ theo định nghĩa của họ, nhưng hắn sẽ ở đẳng cấp của một Hiệp sĩ. Lũ trưởng giả của lục địa đã thu hẹp con đường trở thành Hiệp sĩ chỉ còn một, nhưng Rem lại nghĩ khác. Và đó là sự thật. Ở phía Tây, họ dùng từ 'anh hùng' thay cho Hiệp sĩ. Một anh hùng khai phá lục địa—một từ bắt nguồn từ một truyền thuyết cổ xưa. Và Rem đã từng là người giỏi nhất trong số những ứng cử viên anh hùng thế hệ tiếp theo.

Đã từng.

Một khoảnh khắc suy nghĩ ngắn ngủi, vài ý tưởng lóe lên trong đầu. Rem, người đã quan sát Encrid vung kiếm ngày đêm, đã đưa ra quyết định.

"Vậy thì, ta cũng sẽ trở thành Hiệp sĩ" Rem buông một câu tỉnh bơ.

Một Encrid của thường ngày hẳn sẽ trêu chọc hoặc bẻ lái câu nói của hắn ta để chế nhạo. Ví dụ như:

"Cần phải thế không?" "Đánh cấp trên thì không thành Hiệp sĩ được đâu." "Đầu óc có vấn đề à?"

Hắn ta đã nghĩ mình sẽ nghe thấy những lời như thế, nhưng…

"Ồ, thế à?"

Đó là một phản ứng bình thản. Và những gì theo sau cũng hết sức tự nhiên.

"Làm một trận chứ?"

Rem cảm thấy điều đó thật kỳ lạ và thú vị. Chẳng phải cậu ta là một con người nhất quán đến đáng kinh ngạc sao? Và ẩn trong đó, cái vẻ tôn trọng thoáng qua trong giọng điệu và cách nói chuyện của anh cũng khá hợp ý cậu.

Vào thời điểm Rem đang chia sẻ quyết định của mình với Encrid, bên ngoài thành phố, một người với khuôn mặt được quấn trong chiếc mũ trùm đầu màu đen đang nhìn vào những bức tường thành của Border Guard.

'Cao thật đấy'

Một con quái vật tầm thường khó lòng nhảy qua được. Nhưng. Nếu là một mãnh thú cấp cao thì sao?

Và trên hết.

"Đây là một liên minh tạm thời."

Mười tên cướp từ Hắc Kiếm. Với chừng này, chẳng phải đã quá đủ để gây ra một cuộc náo loạn lớn rồi còn gì?