Chương 445 - Vật tay, rượu nồng, lòng tự trọng, nghĩa vụ, trách nhiệm. Ngày nghỉ kết thúc!
Đó là một trận vật tay.
"Ruben, Ruben! Cái thằng chó Ruben này!"
Gã tên Ruben đã thua. Cánh tay gã bị đập rầm xuống bàn.
Đám người trót đặt cược cho gã gào thét tên gã như thể sắp hộc máu đến nơi.
Trận vật tay diễn ra ngoài trời. Lão chủ quán kê vài cái bàn trước cửa, mũi đỏ gay gắt, dõng dạc hô to:
"James thắng!"
Tiếng hô vang lên. Đám đông càng lúc càng ồn ào, náo nhiệt.
"Ây da, cho ta chơi với!"
Oara lách qua đám đông hớn hở xông vào. Encrid đứng ngớ người, quay sang nhìn Aishia.
"Ngài ấy vốn dĩ là thế đấy. Tập làm quen đi."
Aishia nhún vai rồi cũng bước về phía đám đông.
Có vẻ cô ta cũng không phiền khi đi cùng.
Encrid cũng tiến lại gần quán rượu.
Chẳng biết lão chủ quán bán rượu hay tự uống là chính, nhưng lão đã say khướt, vậy mà vẫn nhận ra Oara.
"Thế thì đâu có được! Phá luật rồi, Oara ơi!"
Hiệp sĩ là những người luôn được nể trọng, nhưng với bạn bè thì họ đâu cần phải ra oai.
Làm hiệp sĩ thì chẳng lẽ không có bạn?
Lão chủ quán có vẻ chính là một người bạn, một người quen như thế của Oara.
Lão phì phò thở hắt ra, còn Oara thì cự nự:
"Ơ hay, sao lại không!"
Nhìn cái kiểu giãy nảy lên thế này, trông cô ta chẳng khác gì mấy cô nàng lính đánh thuê đanh đá, nhưng người phụ nữ đó thừa sức làm cỏ cả cái đám đông này chỉ bằng vài đường kiếm.
"Ái chà, thế thì chơi bời gì nữa? Hỏng hết kèo cá cược rồi còn đâu."
Gã James vừa thắng trận phàn nàn. Gã vuốt vuốt cái đầu trọc lốc đỏ gay. Trông gã như con bạch tuộc luộc chín, chẳng phân biệt được đâu là trán đâu là đỉnh đầu.
"Này, nhìn cái cổ tay mỏng manh yếu đuối của ta mà cũng nói thế được à?"
Oara đá văng James ra khỏi ghế, rồi tiện đà nhảy tót lên ghế đứng, dõng dạc nói.
Bị đá văng, gã lăn lông lốc dưới đất nhưng lại lồm cồm bò dậy ngay.
"Ái chà, sao ngài lại đá tôi."
"Nhìn ngứa mắt!"
Câu trả lời ngắn gọn, súc tích khiến gã đàn ông đành gật gù chấp nhận.
Thế mà cũng chịu à?
Encrid tự hỏi trong lòng, nhưng vẫn đứng im quan sát.
Quán rượu vừa được gỡ lệnh cấm mang một bầu không khí hoàn toàn trái ngược với lúc anh mới đến.
Tuy chưa đến mức gọi là lễ hội, nhưng ai nấy đều đang tận hưởng niềm vui.
"Này, nói thử xem, nhìn cái cổ tay này mà không đứa nào dám nhào vô à? Thật luôn?"
"Vâng, không ai dám đâu ạ!"
"Oara, cô là hiệp sĩ đấy. Quên rồi à?"
Lão chủ quán cũng hùa theo. Oara đảo mắt nhìn quanh. Ánh mắt như đi săn, tìm kiếm kẻ nào dám hó hé nói câu trái ý.
Và trong tầm ngắm của cô ta, có cả gã lính từng đi bưng bê thức ăn.
Cái gã thiếu tiền nên lúc nào cũng ủ rũ ấy. Chắc làm thêm ở nhà trọ chưa đủ, giờ còn mò ra tận đây kiếm thêm.
"Này, cậu cũng nghĩ thế à?"
Oara chỉ thẳng mặt gã lính. Gã đảo mắt liên hồi rồi lấp lửng đáp:
"Không đâu ạ. Tôi nghĩ chúng ta nên tôn trọng ý muốn của Ngài Oara ạ."
Gã lính này mồm mép cũng giảo hoạt ác. Nhìn thái độ cung kính khúm núm kia, ai không biết lại tưởng gã đang thề thốt trung thành từ tận đáy lòng.
Oara vẫn giữ nguyên nụ cười, ra lệnh:
"Lôi thằng đó lại đây cho ngồi xuống."
Nói xong, Oara nhảy nhẹ từ trên ghế xuống, đáp xuống bịch một cái rồi ngồi yên vị.
Nghe lệnh, mấy người xung quanh liền tóm cổ gã lính lôi tới.
"Ơ, sao, sao lại thế này."
"Im mồm và ngồi xuống đi thằng ranh."
Oara cười khẩy. Chẳng mấy chốc, gã lính đã bị ép ngồi đối diện với cô ta.
"Cá cược nào! Sợ thì cút. Nếu ngươi thắng được người ta chỉ định, ta thưởng ba đồng tiền vàng. Lúc nãy bảo ta tự chơi thì ăn gian quá đúng không? Được, thế ta không chơi. Nếu người ngươi chọn thắng, ta cũng cho ba đồng vàng. Nhưng nếu phe ta thắng, đợt sóng ma thú lần tới, ngươi phải đứng ở hàng đầu tiên."
"...Dạ?"
Đứng ở hàng đầu tiên lúc ma thú tràn tới thì khác quái gì bảo đi nộp mạng.
Nghe vậy, đám đông xung quanh cười ồ lên.
Gã lính chợt thấy hối hận vì trước đây đã từ chối lời rủ rê đi đào ngũ của tên Jack Kiếm khách.
Tất nhiên, nếu được chọn lại thì gã vẫn đéo đi đâu.
Gã trót đem lòng yêu cô nàng hành nghề "tay trái" trong hẻm nhỏ kia mất rồi, và gã vẫn luôn ấp ủ giấc mơ kiếm đủ tiền để cưới và đưa cô rời khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy này.
Làm gái thì đã sao?
Gã biết, hiện tại, cô ấy chỉ trao thân gửi phận cho mỗi mình gã mà thôi.
"Này, làm thằng đàn ông thì đằng nào chả chết một lần, sợ đếch gì? Nghe bảo ngươi muốn cưới con bé Rowena lắm mà? Đang kẹt tiền đúng không?"
Oara khích tướng.
"Chơi đi, quất luôn đi sợ gì."
"Cái thằng hèn này, sợ thế thì bỏ mộng cưới xin con bé Rowena đi cho rồi!"
Bị đám đông khích đểu, gã lính nổi sùng.
"Bọn mày im hết đi!"
Gã quát lên, rồi lấy lại vẻ nghiêm túc, dè dặt hỏi:
"Ngài định cử người của Hiệp sĩ đoàn ra đấu ạ?"
"Không."
Oara lắc đầu.
"Ngài cũng không tự mình ra tay chứ?"
"Tuyệt đối không."
Lần này Oara gật đầu chắc nịch.
Gã lính ra vẻ suy tính cẩn thận. Hoặc là cố tình diễn trò. Encrid nhìn thấu gã đã có quyết định rồi.
Vậy mà vẫn làm bộ rụt rè, đắn đo. Đúng là có những kẻ mang bản tính sinh ra đã thế.
Nhưng trông cũng chẳng đến nỗi đáng ghét.
Phải nói là cái tên này ruột để ngoài da. Nghĩ gì trong đầu là lộ hết ra mặt.
Oara khoanh tay, cười tủm tỉm chờ đợi.
"Tôi sẽ nhờ Ngài Oliver đấu thay."
Câu chốt hạ khiến đám lính xung quanh ồ lên la ó.
Encrid nhìn thấy một người đàn ông lùn xủn nhưng cơ bắp cuồn cuộn, bắp tay to gấp đôi người thường, cằm thì bạnh ra, đang chen lên từ giữa đám đông.
Dù thấp bé hơn Oara, nhưng về mặt sức mạnh cơ bắp thì gã đàn ông tên Oliver - một hầu tước hiệp sĩ của Hiệp sĩ đoàn này được xem là vô địch ở Thousand Brick.
"Không được ạ?"
Gã lính len lén nhìn thái độ của Oara. Bảo là không dùng người của Hiệp sĩ đoàn, thế mà gã lại mặt dày đi chọn một hầu tước hiệp sĩ, hỏi sao không rén.
Nhưng Oara chỉ lắc đầu:
"Ta chấp nhận lời khiêu chiến này. Nào, giờ ta nên cử ai ra đây."
Oara giả bộ đăm chiêu y như gã lính lúc nãy.
Hầu tước hiệp sĩ Oliver đặt tay lên vai gã lính nghèo. Gã lính nhường chỗ, Oliver ngồi xuống.
Nhìn cái tướng tá là biết bẩm sinh đã sở hữu sức mạnh hơn người rồi.
Oara chống cằm suy tư một lúc rồi nhìn Oliver hỏi:
"Này Oliver, cậu thua cũng được chứ hả?"
"Tôi không thua đâu."
Oliver đáp ngay tắp lự. Oara gật đầu như đã quyết định xong.
"Đại diện của phe ta sẽ là cậu. Lên đây!"
Ngón tay cô ta chỉ thẳng vào người đang đứng cạnh Aishia. Chính là Encrid.
"Tôi ấy hả?"
Encrid đang xem vui, bị chỉ mặt liền hỏi lại.
Oara ngó lơ câu trả lời có phần cắt ngang mạch cảm xúc của anh, tiếp tục nói:
"Vậy thì để Aishia ra nhé? Cậu không thấy cái cổ tay yếu ớt kia à?"
Lôi cái mác "cổ tay yếu ớt" ra làm bình phong chắc là câu cửa miệng của cô ta rồi.
"Sợ thì rút lui cũng được. Nhỡ đấu mạnh quá gãy tay thì khổ."
Oliver lên tiếng. Đối phương mang danh Kẻ sát quỷ, uy danh lẫy lừng. Nhưng đọ sức mạnh cơ bắp thì gã tin chắc mình không thua.
Ánh mắt gã thể hiện rõ điều đó.
Encrid nhìn gã một lúc rồi thong thả bước lên.
Oara mỉm cười hài lòng, dạt sang một bên nhường chỗ.
Vừa ngồi xuống, Encrid nhìn thẳng vào Oliver, nói:
"Cậu khỏi lo, sẽ không ai bị thương đâu. À, không phải tôi mà là cậu cơ. Tôi sẽ nương tay mà."
"Nương tay á?"
Bị khiêu khích nhẹ, nét mặt Oliver lập tức đanh lại.
"Ý tôi là tôi sẽ không làm cậu bị thương đâu."
Encrid bồi thêm.
"Vậy sao?"
Oliver tắt hẳn nụ cười, trán nổi đầy gân xanh. Cái gã này gân guốc thật.
Bắp tay cũng to tổ chảng.
Encrid xắn tay áo lên. Dưới lớp áo sơ mi mỏng là những múi cơ cuồn cuộn, săn chắc.
Được rèn luyện bằng "Kỹ thuật cách ly", cánh tay của anh tuy không to như của Oliver nhưng cũng không hề gầy guộc.
Hơn thế nữa, những cơ bắp đó đã được nén chặt và nâng cấp chất lượng qua những bài tập khắc nghiệt của Audin.
"Nào, đặt cược đi!"
Oara hô lớn. Giờ G đã điểm. Số lượng người bu xem đông gấp đôi lúc nãy. Kẻ đang tập tành, người đang chơi bời lêu lổng, hay bọn đang gieo xúc xắc ở xó xỉnh nào đó cũng bu lại hết.
"Đương nhiên là phải theo Ngài Oliver rồi!"
"Đối thủ là Chuẩn Hiệp sĩ đấy. Kẻ sát quỷ đấy."
"Nói linh tinh, chính Ngài Oara cũng thừa nhận đọ sức thì không ăn lại Ngài Oliver cơ mà!"
"Thì sao? Vật tay thì Ngài Oliver có mà bẻ nát cả tay ác quỷ! Bọn mày chưa nghe danh 'Bắp tay khổng lồ' Oliver à?"
Tỉ lệ cược nghiêng hẳn về phía Oliver. Encrid chẳng bận tâm.
Có ai đó đặt hai cốc bia to bự chảng xuống cạnh họ. Cốc làm bằng thiếc, bên trong chứa đầy thứ chất lỏng màu vàng ươm nổi bọt trắng xóa.
Oliver tu ừng ực cạn sạch cốc bia, khà ra một hơi rồi chống khuỷu tay xuống bàn.
Bịch.
Nhìn bề ngoài, gã hệt như một con Golem đá mang hình dạng con người do một tên pháp sư điên khùng nào đó nặn ra.
Encrid cũng nốc cạn cốc bia của mình. Vị đắng nhưng đọng lại hương thơm bùi bùi. Khá tươi mát.
Uống xong, Encrid cũng đặt tay lên, nắm chặt lấy tay Oliver.
Cảm giác đúng y như đang nắm lấy cánh tay của một con Golem đá. Vừa cứng cáp lại vừa nặng trịch đến vô lý.
Oliver trừng mắt nhìn anh, Encrid chỉ điềm tĩnh cụp mắt xuống.
Lặng lẽ tập trung và quán chiếu nội tâm.
Bảo thua cũng không sao, phải chăng vì anh không có tính hiếu thắng? Vì anh không ham muốn hơn thua và dễ dãi?
Hoàn toàn ngược lại.
Encrid là loại người sẽ cắn răng bám trụ cho đến khi nào thắng mới thôi.
Nghĩa là anh cực kỳ ghét cảm giác thất bại.
Chỉ là, anh luôn biết cách để dành toàn bộ sự cay cú và ý chí đó cho lần phục thù tiếp theo.
Thế nên, nếu có thể thắng ngay lúc này thì đừng hòng anh chịu thua.
Khi đám đông xung quanh bắt đầu im lặng, Oara dõng dạc hô:
"Bắt đầu."
Oliver và Encrid đồng thời phát lực.
Rắc.
Chiếc bàn rên rỉ nhưng chưa sập.
Sức lực của Oliver quả thực có thể gọi là "quái lực".
Quả không hổ danh.
Ngay từ lực siết bàn tay đã cho thấy lời đồn "bẻ nát tay ác quỷ" không phải là ngoa.
Có điều, kẻ đang ngồi trước mặt gã lại là một kẻ đã học được "Kỹ thuật cách ly" từ một con quái vật còn kinh khủng hơn cả gã, đồng thời đã trải qua vô số lần lặp lại "ngày hôm nay".
Encrid kích hoạt "Trái tim Quái lực" và vận dụng cả Ý chí.
Sức mạnh bùng nổ, truyền đi khắp các thớ cơ trên toàn cơ thể.
Trong đời anh, hiếm khi anh bung sức đến mức này.
Đòn của người khổng lồ.
Anh còn kết hợp cả kỹ thuật học được từ kiếm đạo vào trận vật tay này.
Nói theo kiểu của Rem thì đây đúng là sức mạnh vắt sữa mẹ của người khổng lồ.
"Grừừừừ!"
Một tiếng gầm gừ vang lên từ kẽ răng Oliver.
Rắc rắc rắc rắc.
Chiếc bàn rung lên bần bật. Dù được làm từ gỗ thịt nguyên khối, nó vẫn bắt đầu nứt toác.
Đúng khoảnh khắc cánh tay của Oliver hơi bị nghiêng đi một chút.
Rầm!
Cuối cùng, chiếc bàn không chịu nổi áp lực mà gãy gập xuống. Chỗ chống khuỷu tay của Oliver bị sụt lún.
Dù chiếc bàn đã vỡ một góc, không còn điểm tựa vững chắc, Oliver vẫn cố gồng mình chống cự.
"Hòa à?"
Một tên lính lẩm bẩm.
Encrid giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích.
Oliver điều hòa nhịp thở. Gồng thêm một lúc, gã thả lỏng tay.
Encrid cũng nới lỏng tay. Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu binh lính.
"Tôi thua rồi."
Oliver dõng dạc tuyên bố.
"Không thể nào!"
Một gã lính gào lên thảm thiết. Chính là cái gã si tình với cô nàng Rowena.
Phe thua cược lại phá lên cười hô hố. Bọn họ hò reo ăn mừng.
"Uầy, lực điền phết nhỉ."
"Này anh đẹp trai, sức mạnh ban đêm của anh có trâu bò thế này không?"
Vài gã lính tiện mồm trêu ghẹo.
"Hỏi thừa, phải thế chứ."
Có kẻ lại hùa theo.
"Này anh lính, ta cho cậu một cơ hội nữa gỡ gạc nhé. Thi uống rượu không?"
Oara chìa bàn tay cứu rỗi cho gã lính đang tuyệt vọng. Cái gã lính nghèo túng ấy chẳng biết đó là bàn tay của thiên thần hay ác quỷ nữa.
"Chơi luôn."
Gã lính bừng bừng ý chí phục thù. Encrid nhìn gã, gật đầu đồng ý.
Đã chơi thì chơi tới bến, xem ai say trước cũng vui.
Rượu mạnh được mang ra.
Encrid cứ thế nốc cạn loại rượu mà anh còn chẳng biết tên.
Đến ly thứ tư, mắt gã lính bắt đầu dại đi, gã hét lên: "Anh yêu em, Rowena!" rồi gục ngã cái rầm.
Đám lính xung quanh lại được phen cười vỡ bụng.
Encrid khẽ cười, đặt ly rượu xuống, hô:
"Người tiếp theo."
Kể cả thi uống rượu anh cũng không định thua đâu.
"Để tôi."
Oliver lại xông lên. Và gã gục ngay sau ly đầu tiên. Sức thì khỏe mà tửu lượng thì kém.
Oara cũng nốc rượu mạnh ừng ực, còn Aishia thì nhấm nháp ly rượu hoa quả nhẹ nhàng.
Bên cạnh, có nhóm đang chơi đổ xí ngầu, có nhóm lại bắt đầu lôi chuyện người lớn ra kể tiếu lâm.
Tình cờ nghe lỏm được câu chuyện mặn mòi của hai nữ quân nhân, Encrid thầm lè lưỡi bái phục.
Giữa chừng, Rem cũng mò tới.
"Sao tự nhiên vui thế mà không gọi ta?"
Hắn cũng nhanh chóng hòa vào cuộc vui với đám lính. Chẳng mấy chốc, cả Luagarne và Dunbakel cũng nhập hội.
Quang cảnh trước quán rượu nhộn nhịp hệt như đang mở hội.
"Vui chứ?"
Oara hỏi.
Encrid ngà ngà say, gật đầu đáp:
"Ấm áp lắm."
Đó là cảm nhận thật lòng của anh.
Mặt trời lặn, ráng chiều nhuộm đỏ cả thành phố. Dưới ánh chiều tà, tiếng cười nói rôm rả của những người lính vang vọng.
Vài tên lính đang làm nhiệm vụ gác cổng cay cú gào lên: "Đm, tự nhiên nay có vụ gì mà chúng nó quẩy sung thế".
"Lũ xui xẻo!"
Mấy tên đang nhậu nhẹt chọc tức lại.
Một vị chỉ huy quản lý cả trăm quân lính ngồi trước mặt Oara, than vắn thở dài kể khổ.
Một tiểu đội trưởng thì ba hoa bảo rất ngưỡng mộ Encrid, đến khi bị Oara bĩu môi: "Thế không ngưỡng mộ ta à?" thì lại lúng túng gãi đầu.
Có tên còn mạnh miệng tuyên bố trúng tiếng sét ái tình với Aishia ngay từ cái nhìn đầu tiên, kết cục là bị cô nàng đấm cho sưng đầu.
Thật sự rất ấm áp và gần gũi.
Từ ráng chiều, thành phố, cho đến những người lính, mọi thứ.
Oara đi hết bàn này đến bàn khác, vừa uống rượu vừa lắng nghe những lời tâm sự, phàn nàn của mọi người.
Thấy cái bàn lúc nãy bị gãy, cô ta chạy tót ra khỏi thành phố một lát, lúc sau vác về một khúc gỗ to tổ chảng.
"Mang cái bào ra đây!"
Cô ta hì hục tự tay bào gỗ làm bàn, nhưng tay nghề thì chẳng có vẻ gì là khéo léo cho cam.
Thấy vậy, vị Chuẩn Hiệp sĩ nữ có vóc dáng nhỏ bé từng gặp trong căn nhà gỗ nhảy ra giành lấy cái bào, thoăn thoắt hoàn thiện cái bàn. Tay nghề cô này xịn hơn hẳn.
Ai nấy đều chơi hết mình, uống hết mình.
"Ta thích nơi này."
Oara lè nhè nói trong cơn say. Encrid - người mới chỉ ở đây vài ngày - cũng hoàn toàn đồng tình.
Dù lính đào ngũ liên tục xuất hiện. Nhưng bù lại, những người ở lại thành phố này đều là những người thực sự yêu thương nơi đây.
"Pháo đài cuối cùng bảo vệ vùng giáp ranh Ma vực, nghe ngầu đấy chứ?"
Họ mang trong mình một niềm tự hào mãnh liệt.
"Bọn này mà tạch thì mấy cái làng phía sau coi như đi đứt hết. Các người có hiểu không? Khu vực Ma vực mà mở rộng ra thì vùng này thành bãi tha ma hết đấy."
Họ mang trong mình một ý thức về nghĩa vụ vô cùng thiêng liêng.
"Vì đây là việc của tôi, nên tôi làm thôi. Có vấn đề gì à?"
Họ mang trong mình một tinh thần trách nhiệm cao cả.
Vùng giáp ranh Ma vực là nơi hiểm nguy luôn chực chờ, nếu không mạnh mẽ thì không thể sống sót.
Sự mạnh mẽ đó không chỉ ở thể xác, mà còn là sự vững vàng về mặt tinh thần.
"Khà, tuyệt vời!"
Oara hét lớn, Encrid cũng lâng lâng men say, cạch ly cái keng.
Một đêm ngập ngụa hơi men trôi qua như thế.
Encrid lết về phòng trọ ngủ, Rem cũng đã nhập mâm nốc rượu bét nhè từ lúc nào.
Giờ hắn đang ngáy o o rồi.
Luagarne cũng được phục vụ một đĩa đặc sản côn trùng nướng và tì tì uống rượu.
"Mùi vị đỉnh của chóp."
Cô nàng Frog cũng rất mãn nguyện, còn Dunbakel thì đã cuộn tròn trong góc phòng ngủ khò khò từ bao giờ.
Encrid khép mi lại.
Trong mơ, người lái đò lại hỏi.
"Vui không?"
Một câu hỏi nghe còn sởn gai ốc gấp trăm lần câu "điềm gở đang đến".
Đang định mở miệng trả lời thì anh bừng tỉnh.
Việc tự động tỉnh giấc vào cùng một thời điểm đã trở thành thói quen của anh.
Anh bước ra ngoài làm nóng cơ thể, mồ hôi tuôn đẫm lưng thì Luagarne cũng lững thững bước ra theo, một lúc lâu sau Dunbakel mới lò dò xuất hiện.
"Cô không cần ngủ luôn à?"
Và đến khoảng giữa trưa, Oara lại xuất hiện.
Trang phục thì vẫn y chang hôm qua, chỉ khác là trên tay cô ta cầm một thanh kiếm thon dài.
"Ngày nghỉ kết thúc."
Cô ta tuyên bố. Đây mới chính là điều anh đang mong chờ nhất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
