Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 663

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Chương 401 - 500 - Chương 449 - Giấc mơ quét sạch Ma vực

Chương 449 - Giấc mơ quét sạch Ma vực

"Đích thân ông nội ta đã dùng kiếm để tạc cánh cổng này đấy. Ngầu không?"

Oara tự hào khoe, Encrid cũng hùa theo đúng mực:

"Ngầu thật."

"Hầy, tự dưng nhớ thằng chồng cũ quá."

"...Sao đang yên đang lành lại nhắc đến chồng cũ?"

Oara đúng là chúa nói những câu chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh. Một con người hành động theo cảm tính, bốc đồng. Dựa trên những gì cô ta thể hiện từ trước đến nay, chắc chắn cô ta không phải kiểu người thích lập kế hoạch tỉ mỉ.

"Bởi vì ta mà tìm được thằng chồng cũ rồi giết quách hắn đi thì cái Ma vực kia cũng đi tong luôn."

Một câu nói chẳng có tí logic nào, nhưng Encrid vẫn điềm nhiên tiếp nhận. Quãng thời gian ở chung với một tên như Rem đâu phải là vô ích.

"Chồng cũ của ngài sống trong Ma vực à?"

Câu hỏi tỉnh bơ của anh khiến Oara bật cười ha hả. Đây là lần đầu tiên có người đáp lại cô ta kiểu này.

"Không, chỉ là trùng tên thôi."

Roman từ đâu bước tới, chen ngang giải thích. Cô nàng tóc vàng ngắn cũng cầm theo một bình rượu và vài cái chén kim loại bước tới. Bọn họ rót rượu mời nhau.

"Gì thế, uống cái gì thế? Cho ta một ngụm với."

Là Rem vừa mò ra.

"Được thôi."

Oara gật đầu.

Khác với cái tính hay cà khịa thường ngày, tên man di phương Tây này chỉ nhấp môi một ngụm rồi im lặng ngồi hóng chuyện.

Câu chuyện chủ yếu do Oara kể.

Họ lấy một cái gốc cây làm bàn, rồi cứ thế ngồi bệt xuống đất. Thời tiết hôm nay mát mẻ, dễ chịu nên ngồi thế nào cũng thấy thoải mái.

Gió mát hiu hiu, rượu uống cũng êm ru.

Đồ nhắm thì chỉ có độc món thịt khô, nhưng ăn cũng bắt miệng lắm.

"Hắn tên là Jericks."

Nghe xong toàn bộ lời giải thích, Encrid thầm nghĩ cô ta đúng là có sở thích quái đản.

Tại sao lại lấy tên chồng cũ đi đặt cho một con ma thú sống trong Ma vực chứ?

Nhưng nghĩ lại thì anh cũng chẳng có tư cách gì để phán xét, nên đành ngậm miệng không bình luận gì thêm.

Chuyện xảy ra hồi Oara còn là một hầu tước hiệp sĩ.

Cô ta phải lòng một gã đàn ông, rồi kết hôn với mong muốn sống một đời bình dị, hạnh phúc bên nhau. Ai dè, một ngày đẹp trời, máu lãng tử của gã nổi lên, thế là gã xách mông đi bụi.

Nghe bảo gã là một người hát rong cực kỳ đẹp trai.

Kể đến đây, Oara còn mạnh dạn tự nhận mình là người rất trọng nhan sắc.

Encrid suýt nữa thì buột miệng hỏi: "Cái đấy mà cũng tự hào được à?", nhưng kìm lại được.

"Đàn ông chỉ cần đẹp mã như cậu này là duyệt."

Roman nói đùa, Rem ngồi cạnh cũng gật gù phụ họa. Nhưng Oara thì cứ coi như điếc, lờ tịt đi.

"Cũng tại cái thằng khốn đó mà ta mới trở thành hiệp sĩ đấy."

Nếu thất tình mà thành được hiệp sĩ thì chắc Encrid sẵn sàng thất tình cả ngàn lần mất.

Tất nhiên, việc Oara trở thành hiệp sĩ không thể nào chỉ vì một gã hôn phu ngu ngốc được.

Cô ta còn kể thêm rằng sau khi bỏ đi, gã Jericks đó đã làm tan nát trái tim hàng chục cô gái khác trên bước đường phiêu bạt của gã.

Câu chuyện cứ thế tiếp diễn, thỉnh thoảng họ lại dừng lại để cạn chén.

Rượu không quá nặng. Rất hợp để nhâm nhi trong lúc ngồi tán gẫu thư giãn thế này.

Cơn gió mát rượi hiếm hoi sau bao ngày ẩm ướt, bức tường thành uy nghi lấp ló trong nắng sớm, câu chuyện, ly rượu, tất cả hòa quyện tạo nên một đêm tuyệt vời.

"Trước khi chết, ta nhất định phải san bằng cái Ma vực chết tiệt kia."

Oara đột ngột buông một câu. Vào tai Encrid, câu nói đó mang một ý nghĩa như thế này.

⌈Dù có phải bỏ mạng, ta cũng sẽ tự tay kết liễu cái Ma vực khốn khiếp trước mặt này rồi mới nhắm mắt xuôi tay⌋

Anh cảm thấy câu nói ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa nào đó. Đang định hỏi thì Oara đã phủi mông đứng dậy.

"Ngủ ngon nhé."

Để lại một lời chúc, cô ta cùng hai vị Chuẩn hiệp sĩ rời đi.

"Nhìn bà chị kia, cảm giác như bả sẵn sàng lao thẳng vào Ma vực bất cứ lúc nào ấy nhỉ?"

Rem quả là người nhạy bén. Hắn cũng có chung cảm nhận với Encrid.

"Ừ, đúng thế."

Nhưng mà cái Ma vực đó, muốn dẹp là dẹp được ngay à?

Chỉ cần giết con ma thú đầu sỏ là xong chuyện?

Vậy con ma thú đó có dễ xơi không?

Chắc chắn là không rồi.

Nếu dễ ăn thế thì người ta đã vác vũ khí xông thẳng vào Ma vực, cắt cổ nó rồi về từ đời nào rồi.

Thế nên, Oara dường như đang chờ đợi một thời cơ.

Và có vẻ cô ta cũng đang mong thời cơ đó đến thật nhanh.

Dù sao thì cũng không phải chuyện cần bận tâm ngay lúc này.

Encrid cũng phủi mông đứng dậy. Anh giũ sạch đất bám trên người rồi ra cái giếng cạnh nhà trọ tắm rửa qua loa.

Vừa tắm xong bước vào phòng, anh đã thấy Dunbakel nằm ườn trên giường dù mấy ngày nay cô chẳng thèm tắm rửa gì.

Đôi bốt dính đầy bùn đất và bộ quần áo bốc mùi hiện rõ mồn một. Cô cởi sạch quần áo, chỉ quấn mỗi một cái chăn mỏng quanh người.

Cảm nhận được ánh mắt của Encrid, Dunbakel mở bừng mắt.

"Định ôm tôi ngủ à?"

"Hay muốn tôi tắm cho cô?"

"Tôi ngủ rồi. Đang ngủ say lắm rồi."

Dunbakel nhắm tịt mắt lại lẩm bẩm.

Hôm nay là một ngày quá tuyệt vời, nên Encrid quyết định để dành bài ca cằn nhằn cho ngày mai.

Quả là một may mắn lớn cho Dunbakel.

"Có vẻ tâm trạng cậu đang rất tốt."

Luagarne - người đã trở thành chuyên gia đọc vị Encrid - lên tiếng. Cô nàng vừa kết thúc buổi thiền định trên giường và đang chuẩn bị ngả lưng.

Vài ngày một lần, Luagarne lại cầu nguyện với vị thần của tộc Frog, và hôm nay có vẻ đúng vào ngày đó.

Nếu không thì cô ấy cũng đã ra ngoài, uống vài ly rượu và hóng chuyện cùng mọi người rồi.

Luagarne rất thích giao du với con người, đặc biệt là với Encrid.

Vừa được ngắm nhìn những hành động thú vị, vừa được trò chuyện những điều hay ho, lại còn có những kỳ vọng thú vị vào tương lai, chẳng có lý do gì mà cô không thấy vui cả.

Ít nhất thì với Luagarne là như vậy.

"Cô thấy thế à?"

Encrid hỏi lại, rồi khẽ gật đầu. Bản thân anh cũng thấy hôm nay là một ngày không tệ chút nào.

Trả lời xong, anh ngả lưng xuống giường. Cơn buồn ngủ lập tức ập đến. Với ý nghĩ "Hôm nay đúng là một ngày may mắn", Encrid nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Và rồi anh tỉnh giấc không lâu sau đó.

Không phải vào khoảng thời gian anh thường thức dậy. Lúc này thậm chí còn chưa đến nửa đêm.

Kiácccccccc!

Một tiếng thét xé lòng vang lên từ đằng xa. Không phải tiếng người, chắc chắn là tiếng của ma thú.

---o0o---

"Thử tận hưởng luôn cái này xem nào."

Người lái đò lại xuất hiện trong giấc mơ, nhưng chỉ thoáng qua trong tích tắc.

Không biết thực tế thời gian trôi qua bao lâu, nhưng Encrid cảm thấy rất ngắn.

Vừa nghe thấy tiếng thét, Encrid bật dậy như lò xo, tay vớ lấy thanh kiếm.

Sau đó, anh lao vào mặc giáp trụ, giắt dao găm, đeo ba thanh kiếm, khiên và cầm cả lao phóng.

"Có chuyện quái gì thế."

Rem cũng đã tỉnh giấc. Hắn lên đồ nhanh chẳng kém gì Encrid.

Dunbakel và Luagarne cũng vậy.

Vừa bước ra ngoài, họ đã thấy một viên chỉ huy đang dẫn đầu một đội khoảng hai mươi binh sĩ.

Tất cả đều được trang bị trường cung, hông giắt đoản kiếm hoặc rìu và những cây gậy gỗ bọc sắt ở đầu.

"Các ngài bị đánh thức bởi tiếng ồn ào này sao?"

Đội quân hai mươi người bước đi nhịp nhàng nhưng không hề vội vã. Viên chỉ huy đi đầu giơ nắm đấm lên hỏi. Theo hiệu lệnh của gã, đám lính đi chậm lại.

Thái độ của bọn lính này có vẻ quá bình thản thì phải.

Encrid nghĩ thầm rồi đáp lời:

"Có tiếng quái vật gào thét."

Một tiếng thét rợn người.

"Chắc là Nhện Gào Thét đấy ạ. Dạo này bọn nhện ranh này sinh sôi nhiều quá, chắc trong Ma vực lại xảy ra chuyện gì rồi."

Viên chỉ huy tỏ ra rất điềm nhiên. Chắc hẳn chuyện này đã xảy ra như cơm bữa.

Hùùùùùù.

Từ đằng xa vọng lại tiếng kêu của một loài cú.

"Có vẻ Gấu Cú cũng đến góp vui nữa."

Thái độ của gã chỉ huy vẫn không hề thay đổi. Vẫn thản nhiên và dửng dưng.

"Vậy thì..."

Gã đưa tay phải lên ngang ngực chào kiểu quân đội rồi tiếp tục di chuyển.

Vẫn giữ nguyên đội hình, nhưng bước chân của hai mươi người lính đã nhanh hơn một chút.

Encrid nối gót theo sau.

"Tỉnh bơ gớm nhỉ."

Rem đi phía sau nhận xét.

"Cũng phải thôi. Nơi này là vùng giáp ranh Ma vực, những trận chiến thế này với họ là chuyện thường ngày."

Luagarne tiếp lời. Encrid ngước nhìn hai vầng trăng trên đỉnh đầu. Những đám mây đen đang ùn ùn kéo tới, có vẻ sắp che khuất mặt trăng.

Chắc trời sẽ tối lắm đây.

Vừa nghĩ anh vừa rảo bước đi thẳng, chẳng mấy chốc đã đến cổng thành phía Tây.

"Ừm, này."

Dunbakel bám sát rạt Encrid, ngập ngừng cất tiếng.

"Sao?"

Mũi của cô khụt khịt liên hồi. Cô ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, nói chính xác hơn là một thứ mùi mang tính chất tín hiệu.

Từ nhỏ, chỉ có mình cô là ngửi thấy thứ mùi này, nên cô từng bị gắn mác là kẻ nói dối.

Dù thú nhân thường dùng mùi hương làm tín hiệu, nhưng ngay cả cô cũng thấy khó mà tin nổi.

Đôi khi, một số loài ma thú sử dụng mùi hương giống như cách con người dùng âm thanh để giao tiếp.

Bởi vì khứu giác cũng là một giác quan nhạy bén không kém gì thính giác.

Nói cách khác, việc những người khác không ngửi thấy thứ mùi mà chỉ mình Dunbakel ngửi thấy không có nghĩa là nó không tồn tại.

Trước đây, cô từng nói ra điều này và bị coi là con ngốc. Kể từ đó, cô chưa bao giờ mở miệng hé răng về chuyện này nữa.

Cô không muốn bị coi là đồ ngốc một lần nữa.

Bây giờ nói ra có sao không nhỉ?

Ánh mắt Encrid chạm phải Dunbakel. Vẫn như mọi khi. Đôi mắt của một kẻ điên cuồng chỉ biết lao thẳng về phía trước.

Nếu nói ra nỗi trăn trở này, người đàn ông này sẽ phản ứng thế nào.

"Tin hay không thì tùy. Thích thì cứ nói đi."

Nghe thấy lời động viên tưởng tượng từ Encrid, Dunbakel lấy hết dũng khí:

"Có gì đó ở ngoài kia. Những thứ dùng mùi hương làm tín hiệu."

Dunbakel nói xong, Encrid không hề vặn vẹo. Anh chỉ tiếp nhận thông tin cần thiết. Thậm chí anh còn chẳng buồn bận tâm xem lời cô nói là thật hay giả.

Cứ tin trước đã. Dù sao cũng là người của mình. Mình không tin người của mình thì ai tin.

Thái độ dứt khoát của Encrid khiến Dunbakel thở phào nhẹ nhõm, lúc này Luagarne mới lên tiếng:

"Chuyện ma thú giao tiếp với nhau cũng không hiếm đâu."

Một câu trả lời được đúc kết từ kho tàng kinh nghiệm phong phú.

Quạạạạ.

Đúng lúc đó, một đàn quạ bay xẹt qua đỉnh đầu.

Tiếng kêu của bầy chim nghe như những tiếng rít lên thê thảm.

Cứ như thể chúng đang chạy trốn một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Và ngay khoảnh khắc cả nhóm đặt chân đến cổng thành phía Tây.

"Bắn!"

Đúng như dự đoán của Encrid, những người lính trên tường thành đang nhất loạt xả tên.

Có tường thành che chắn, lại có Hiệp sĩ và hầu tước hiệp sĩ tọa trấn, chiến thuật này là quá hợp lý.

"Lên tênnnnnn!"

"Khoan bắn, chờ đã! Chờ đã!"

"Chỉ bắn tên tẩm dầu thôi, mở rộng tầm nhìn! Mở rộng tầm nhìn!"

Tiếng hô hào của viên chỉ huy vang dội.

Xung quanh tối đen như mực. Đang là nửa đêm mà. Ánh lửa đỏ rực từ những bó đuốc hắt lên tường thành, tạo ra những cái bóng nhảy múa liên hồi.

Trông cứ như thể chính những cái bóng đó là bầy ma thú đang tấn công vậy.

Encrid tiến đến chân tường thành rồi leo lên các bậc thang.

Một người lính vác theo bó cung tên đang hối hả leo lên những bậc thang chật hẹp.

Tuy bước chân tất bật nhưng thái độ lại vô cùng điềm tĩnh.

"Có vẻ không căng lắm nhỉ."

Rem nhận xét.

Encrid không đáp, chỉ lẳng lặng quan sát tình hình.

Leo lên đến nơi, anh thấy viên chỉ huy đang gân cổ lên hét:

"Bắn!"

Theo lệnh của gã, tiếng dây cung bật lên phập phập vang lên liên hồi.

Khoảng hơn hai mươi cung thủ đồng loạt nhả tên.

Vúttttt!

Những mũi tên xé gió, vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ dưới ánh trăng rồi cắm phập xuống đất.

Nhờ ánh trăng, anh có thể lờ mờ nhìn thấy một đàn nhện đang bò lổm ngổm từ đằng xa.

Những con nhện to bằng cỡ con người. Đích thị là ma thú rồi.

"Bọn Nhện Khổng Lồ kìa."

Luagarne xác nhận.

Dù đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến, nhưng Encrid cũng từng nghe danh loài ma thú này.

Nhưng mà, chẳng phải Nhện Khổng Lồ cũng chỉ to cỡ đầu gối người là cùng thôi chứ.

Encrid nheo mắt đánh giá kích thước của bầy nhện.

Nhìn từ trên tường thành xuống đã thấy to thế này, thì thực tế chắc chắn phải khủng hơn nhiều. Cái đầu của con nhện đang bò dưới đất có lẽ phải cao ngang hông anh.

Trong lúc Encrid đang mải quan sát bầy nhện.

"Đến rồi à?"

Là Oara. Cô ta đang đứng khoanh tay trên tường thành, gọi anh.

Encrid bước tới cạnh cô ta.

"Mất giấc ngủ ngon rồi nhỉ?"

"Có vẻ là vậy ạ."

Bất kể có chút hơi men hay không, việc bị đánh thức giữa đêm kiểu gì cũng mang lại cảm giác mệt mỏi. Không ngủ đủ giấc thì ai cũng uể oải cả thôi.

Oara cũng không ngoại lệ.

Hiệp sĩ là những kẻ vượt qua giới hạn của con người, nhưng không có nghĩa là họ không cần ăn, không cần ngủ.

Họ là những cỗ máy giết chóc hoàn hảo.

Chứ không phải là những kẻ sống bất tử không cần ăn ngủ.

Encrid hoàn toàn đồng tình với điều này.

Nhưng anh nghĩ với mình thì mức độ này vẫn có thể chịu đựng được.

Nếu bắt buộc, anh vẫn có thể thức trắng hai đêm liền mà vẫn tỉnh như sáo.

Tất nhiên, lúc vung kiếm có thể sẽ bị lệch nhịp một chút, nhưng anh sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Vậy thì một hiệp sĩ đáng lý phải sung mãn hơn thế nhiều chứ?

Encrid nhìn thẳng vào mặt Oara. Quầng thâm dưới mắt đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu, làn da sạm đi trông thấy.

Trông cô ta chẳng khác gì một bà vợ nông nô vừa đi làm đồng về sau một ngày dài vất vả. Một khuôn mặt in hằn sự mệt mỏi cùng cực.

Chỉ vì vài ly rượu nhẹ? Hay vì thiếu ngủ?

Như thế này thì có vẻ hơi quá đáng thì phải?

"Hôm nay là ngày nghỉ cơ mà."

Oara lẩm bẩm như tự nói với chính mình. Sợi dây chuyền biểu tượng của giáo phái đeo trên cổ cô ta khẽ đung đưa.

Ngay cả trong bóng tối, viên ngọc bích vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo.

Đầu óc Encrid bắt đầu xâu chuỗi dữ liệu với tốc độ chóng mặt.

Ngày nghỉ, hiệp sĩ, Ma vực, giấc mơ, Jericks, lại là Ma vực, Thousand Brick, đòn tấn công mô phỏng kiếm thuật hiệp sĩ của Roman.

"Trước khi chết, ta nhất định phải san bằng cái Ma vực chết tiệt kia."

Câu nói cuối cùng của cô ta trước khi chìm vào giấc ngủ như một mảnh ghép hoàn hảo ghép vào bức tranh tổng thể.

"Ngài đang ốm à?"

Thế nên anh mới hỏi. Oara chớp chớp mắt mấy cái.

"Hử?"

"Không phải sao?"

Nếu nói về độ nhạy bén thì anh tự xưng số hai không ai dám nhận số một. Oara chợt nhận ra gã đàn ông bề ngoài có vẻ lạnh lùng, vô cảm này lại sở hữu khả năng quan sát nhạy bén và sự kiên trì đáng sợ.

"Tinh ý đấy, thằng ngốc Roman ở cạnh ta nửa năm trời mà còn chẳng nhận ra."

Khác với vẻ ngoài thô kệch, Roman cũng là một kẻ khá tinh tế, nhưng về mặt nắm bắt tình hình thì vẫn còn chậm chạp lắm. Cũng phải thôi, Oara đã giấu giếm quá kỹ mà.

Cô ta khẽ vén chiếc áo choàng lên, che khuất tầm nhìn của những binh sĩ khác, rồi kéo nhẹ vạt áo lên. Cô ta không mặc áo giáp bên trong.

Dưới lớp vải lanh mềm mại, trên vùng bụng của cô ta chằng chịt những đường gân xanh nổi cộm lên.

"Độc đó."

Oara thản nhiên nói.

Cùng lúc lời cô ta vừa dứt, những đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời cũng che khuất luôn mặt trăng.

Bóng tối bao trùm lấy không gian.

Phập phùng.

Một cơn gió mạnh thổi qua làm ngọn đuốc leo lét, cái bóng của Oara in hằn trên tường thành dường như cũng bị xé toạc ra làm trăm mảnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Screaming Spide